Quảng cáo

Ái Thiếp Thật Khó Đối Phó



Hạ Ngữ Mạt ngày thứ hai tỉnh lại ,ánh mặt trời đã xuyên qua của sổ chiếu vào,khiến nàng thật chói mắt , nàng cũng rốt cục thể nghiệm được cái cảm giác sống không bằng chết. Toàn thân không có nơi nào là không đau ,động liên tục một chút liền cảm thấy giống như hao phí hơn nửa tinh lực. Chỉ có thể miễn cưỡng nằm xụi lơ ở trong chăn ,nhìn chằm chằm lên trần nhà được điêu khắc mỹ lệ một cách xuất thần.

Chờ một chút , nàng vì sao toàn thân đều đau nhức ?

Phòng ở này là thế nào ? Phong cách hoàn toàn cổ điển ,cùng với những thứ trang hoàng hết sức xa hoa ,bàn tay nhỏ bé không tự giác sờ lên thân thể của chính mình ,nàng thực bất hạnh phát hiện trên người đều là trống trơn từ đầu đến chân .

Vì thế những gì xảy ra trong 24 giờ trước bắt đầu quay trở lại thần kinh yếu ớt của nàng bằng tốc độ ánh sáng : từ việc cái yếm cùng quần đùi cho đến khi dừng lại ở hình ảnh cuối cùng : khuôn mặt xinh đẹp của một người .

Cực phẩm trong cực phẩm con ngươi ,khuôn mặt phiêu dật thoát trần giống như người trong tranh, thoạt nhìn tuổi hắn không lớn lắm,thậm chí còn có một tia tính cách trẻ con.Ách ! hắn ra vẻ như nàng làm cái gì không nên làm với hắn,sau đó hắn lại vồ đến ăn sạch nàng a!


Hạ Ngữ Mạt hét rầm lêm ,vô luận là ai ăn ai ,kết quả cuối cùng đều là giống nhau ! Nàng đáng thương !! Nàng không tiếc nhảy lầu tự vẫn ! thế nhưng cũng bằng không

Hơn nữa dựa vào trí nhớ của nàng,hắn còn ra vẻ cả một đêm bị nàng ép buộc!

Ô ô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Ngữ Mạt khẽ cau lại,chuẩn bị xoay người đi tìm người gây ra họa để tính sổ, lại phát hiện chính mình muốn chống thân đứng lên thì toàn thân liền đau nhức không thôi ,cảm giác như hai chân bị xé rách ,có trời mới biết đêm qua nàng bị vật nhỏ của hắn dày vò tới mức độ nào(ta đỏ mặt )

Đột nhiên bên cạnh truyền đến một thanh âm mát lạnh như dòng suối .


Hạ Ngữ Mạt bị thanh âm làm cho giật mình,nàng máy móc quay đầu lại một cách chậm rãi, liền phát hiện mỹ nam tử cùng nàng đêm qua đang xuất hiện ngay trước mắt .Hắn chống đầu,ánh mắt mang theo hài hước khẽ mỉm cười nhìn nàng, cánh tay hắn lộ rõ ra bên ngoài ,phỏng chừng hắn cũng đang nằm trong chăn !

_ Ngươi như thế nào ở trong này?! Hạ Ngữ Mạt có chút lắp bắp nói .

_Ta vẫn luôn ở trong này.

Mỹ nam tử nâng con ngươi đen bóng nhìn chằm chằm nàng đang mở to mắt, khuôn mặt lộ ra biểu tình phong phú,toàn bộ thu hết vào trong đáy mắt hắn, chính là nàng thế nhưng không phát hiện sự tồn tại của hắn .

Nhìn cằm nàng có biểu tình như sắp rơi xuống đất, cánh môi sắc hoa hồng của hắn chậm rãi mở ra, không biết là thật hay đùa nói : ‘‘ Đêm qua ngươi phá hư ta (phá hư là gì các nàng tự hiểu ) ,nhưng là lần đầu tiên bị ngươi chiếm tiện nghi ,ngươi đã nói ngươi sẽ chịu trách nhiệm với ta ’’ Hắn tiếp tục ‘‘lên án ’’

_Cho nên ngươi cả đời này đều là của ta.

Hắn cười rộ lên như là tuyên bố quyền giữ lấy nàng ,lời nói trong suốt như hồ nước lại tràn ngập một cỗ khí phách không nói lên lời , làm cho người ta không thể phản kháng.


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận