Quảng cáo

Ái Thiếp Thật Khó Đối Phó



Hạ Ngữ Mạt dè dặt mà đem cuốn sách kia ra, sau đó thình lình thấy hai chữ trên bìa trên — nhất thời vẻ mặt hắc tuyến

Cấp tốc mở ra, hắc tuyến trở nên lợi hại hơn.

– đây mới là bản còn lại của cuốn nhật ký…

Trăm cay nghìn đắng đi tìm, kết quả lại bị người ta ném vào đây…

– “Ta tại Lưu Ly sơn này phát hiện ra một cái ôn tuyền, thế nhưng theo lý luận ban đầu mà nói, phụ nữ có thai là không thích hợp ngâm ôn tuyền, như vậy sẽ rất có thể khiến bảo bảo bị cảm nhiễm…”

Hạ Ngữ Mạt trong lúc vô tình liếc tới rồi cái chữ này, trong nháy mắt thạch hóa… Không thể ngâm sao… Không thể ngâm sao…

Quản nó có thể ngâm hay không thể ngâm, hài tử cũng đã sinh hạ rồi.

Nàng trừng trừng con mắt, lại tiếp tục đọc xuống phía dưới.

– “Thế nhưng ta sau này lại ở trong vách núi của Lưu Ly sơn phát hiện rồi một loại hoa bảy màu. Đây chính là thất sắc liên hoa tồn tại trong truyền thuyết của thế giới này, có công hiệu trị bách bệnh, ta hái xuống vốn định nghiên cứu, nhưng chỉ chốc lát, nó lại trở nên héo rũ… Ta trong lúc vô tình đem cánh hoa đặt ở trong con suối, kỳ tích xuất hiện rồi…”

Hạ Ngữ Mạt lật ra trang phía sau…”Cánh hoa vậy mà hòa tan vào trong nước, ôn tuyền biến thành một màu sắc rực rỡ.”

Nhìn đến nơi đây Hạ Ngữ Mạt bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai cái Thất Sắc Ôn Tuyền trong truyền thuyết này lại là kiệt tácnữ tử này a.

“… Ta phát hiện, dùng nước ở đây tắm, có công hiệu tăng cường thể chấ, mà theo lý thuyết mà nói thì phụ nữ có thai không thể ngâm ôn tuyền, là bởi vì người ngâm nhiều, thủy thể bị ô nhiễm, cho nên mới có vi khuẩn tồn tại… mà cũng có lẽ độ nóng của nước cao, dẫn đến bảo bảo hít thở không thông gây tử vong… Mà nước suối ở đây, độ nóng tương đối thấp, hơn nữa người lui tới rất ít, có lẽ căn bản là có thể nói là không có sự dẫn dắt của Chậm, muốn đến nơi đây, đã khó càng thêm khó.”


“Tháng thứ năm, bụng của lão nương ta to đến không đi đâu được! Bất quá cha của hài tử hắn chết tiệt vậy mà còn chưa tới tìm ta, hắn không biết phụ nữ có thai cần chiếu cố sao? Chết tiệt! Để hắn thú công chúa nước láng giềng đi, thật gặp quỷ!”

“Tháng thứ sáu, bụng ta… Trời ơi … Ta hoài không chỉ một người sao… Thật hy vọng có một bác sĩ khoa phụ sản có thể tới đây… Thời đại này chỉ có thể thuận sản (đẻ tự nhiên) sao… Có thể hay không phẩu phúc sản (đẻ mổ)… Thế nhưng… Chết tiệt, ta đã quên bắt một bà đỡ tới, sẽ không khiến ta tự sản tự mãn (tự đẻ tự thỏa mãn) sao…”

“Tháng thứ bảy, mạch tượng ta nhảy thật lợi hại, không biết phải sinh non hay không… Nghe nói trẻ con sinh non đều là ngu ngốc… Thiên… Cái tên nam nhân chết tiệt kia làm sao còn chưa, quên đi… May là ta còn có Tiểu Hỉ Nhi của ta ( tỳ nữ của ta), khiến nàng vừa làm hộ vệ lại đương nha hoàn, bây giờ còn muốn ủy khuất nàng làm bà đỡ, thực sự là… phương tiện sử dụng thật tốt.”

“Tháng thứ tám… Không nên là sinh non, không nên là sinh non… Ta như thế cầu khẩn, thế nhưng bắt đầu hôm nay bụng ta vì sao lại đau nhức như thế chứ… Không phải là muốn sinh rồi sao…”

Hạ Ngữ Mạt coi đến đây, con mắt nhíu rồi lại nhíu, nữ nhân này hoài thai đến tám tháng rồi rốt cuộc mới sinh non, vậy tiểu bảo bảo của mình ngay tháng thứ bảy thì đã chui ra rồi, vậy chẳng phải là sinh quá sớm sao? !

Bên cạnh tiểu tử kia nằm gọn ở trong tã lót vẫn hồn nhiên nhìn chằm chằm hồ điệp đang bay lượn, chưa phát giác ra ánh mắt quỷ dị của mẫu thân mình, thật vất vả ngủ no rồi, đối với thế giới bên ngoài thế nhưng lại cũng rất hiếu kỳ.

Hạ Ngữ Mạt đem ánh mắt từ trên người nhi tử quay lại trong cuốn nhật ký, ai nói trẻ con sinh non chính là ngu ngốc, cái tên tiểu quỷ kia quả thực thông minh muốn nhanh thành tinh rồi, nếu hắn là ngu ngốc, chẳng phải nương hắn là người ngốc nghếch sao?

Lật sang cuốn nhật ký, nhưng chữ viết rất hỗn loạn, kiểu chữ viết rất ngoáy, lại hơn nữa là do phong hóa thời gian lâu rồi nên rất nhiều chữ viết đều thấy không rõ lắm rồi.


Hạ Ngữ Mạt đang muốn nghiên cứu tỉ mỉ, Sương Nhi đột nhiên vội vàng chạy tới: “Vương phi, một nam nhân tới, nói là Liên Vương phái tới, muốn đưa cho ngài một vài thứ…”

“Tử Anh cùng Khánh Minh đâu?”

“Tử Anh tỷ tỷ đi hái thuốc rồi, mà Khánh Minh chính đang thủ hắn, bất quá tựa hồ là người quen biết nhận thức, cũng không có địch ý gì.” Sương Nhi dừng một chút, còn nói thêm: “Hắn còn nói, còn có chút đồ vật là đưa cho tiểu… Công chúa …” Phải đem tiểu hoàng tử mà gọi là tiểu công chúa, thực sự là nói như thế nào cũng không được tự nhiên.

Nhưng Hạ Ngữ Mạt tựa hồ không thèm để ý, trái vật cho Tiểu Huân lại gây cho nàng hứng thú.

Ngày hôm nay là ngày phu quân sẽ về nhà thăm nàng, cho dù có chuyện gì, phu quân vạn năng của nàng cũng sẽ giải quyết được.

Nghĩ tới đây, Hạ Ngữ Mạt liền ôm lấy tiểu bảo bảo đặt ở trong “tổ chim”, mặt nở nụ cười rồi tiêu sái rồi đi ra ngoài. Cùng các động vật ở chung đã lâu, mong muốn là chưa biến thành dã nhân trong hang động trên đỉnh núi, mà dọa mất khách nhân.

Thế nhưng khi mới đến phòng khách, nụ cười của Hạ Ngữ Mạt liền biến mất rồi.

“Tiểu vương phi, đã lâu không gặp.” Nam tử cười tủm tỉm.”Còn có tiểu công chúa thật đáng yêu, nếu như là nam hài thì tốt rồi…”


“Đúng vậy, đã lâu không gặp.” Hạ Ngữ Mạt có chút nghiến răng nghiến lợi.

Cái tên nam nhân này, là cái tên kia siêu cấp vô địch đại biến thái! A a! Đối với phu quân nhà mình đã có hoang tưởng rồi, bây giờ còn nổi lên ảo tưởng bảo bảo khả ái dễ thương của mình!

Không có cửa đâu!

“Thật đáng tiếc, là nữ hài.” Hạ Ngữ Mạt trong ánh mắt có địch ý, tuy rằng là nam nhân, nhưng chính là tình mình của bản thân!

Người biết bảo bảo “đổi tính” đã ít lại càng ít, tuyệt đối không thể để cho hắn cũng biết được.

“Tiểu mỹ… Khái… Nhiếp chính vương đâu?” Cửu Linh thốt ra vài chữ tiểu mỹ nhân khiến khóe miệng Hạ Ngữ Mạt co quắp không ngừng.

“Ngươi tới là vì cái gì?” Hạ Ngữ Mạt lạnh nhạt nói.

Đương nhiên là vì nhìn tiểu mỹ nhân. Cửu Linh ở trong lòng nói một câu, lại thay ra một nụ cười xinh đẹp : “Thiếu chủ cho ta mang theo vài thứ trở về đây, cũng muốn ta nói cho ngươi, hài tử sinh ra hắn không mang kịp hạ lễ đến, đây là lễ vật tới trễ mong ngươi thích.”

Dứt lời, từ trong hành lý xuất ra hai cái hộp gấm tinh xảo, một lớn một nhỏ, mở ra đặt ở trước mặt Hạ Ngữ Mạt.

“Đây chính là thiếu chủ thật vất vả tìm được…” Cửu Linh chua chát nói, hắn vốn là muốn độc chiếm, thế nhưng hậu quả khẳng định rất nghiêm trọng, mà Lãnh Diệu Liên lại lấy mồi nhử là có thể nhìn thấy Tư Đồ Hoàng Vũ,ngược lại có thể khiến hắn đem đồ vật cho đưa tới.

Hắn (Lãnh Diệu Liên) thực sự bận quá, chuẩn bị đã tới rồi thì ngay giai đoạn cuối cùng, hắn không phân thân được, hoàn mong muốn phần tâm ý này bù đắp áy náy trong bụng.

Khóe miệng Hạ Ngữ Mạt rốt cục cũng hòa hoãn rồi chút, nàng đang muốn cầm lấy hộp gấm, lại đột nhiên nghe cửa truyền đến một tiếng nổ.

Mọi người nhất trí quay đầu hướng về phía tiếng nổ, liền thấy Tử Anh đang cầ một rổ dược, mà của nàng biểu tình là kinh ngạc, nhưng còn có thứ không thể tin được chính là… Phẫn nộ!

“Chết tiệt! Lên trời xuống đất tìm không ra ngươi! Ngươi vậy mà tự đưa mình tới cửa” nàng giận dữ gầm lên, trong nháy mắt ngân châm phát sáng đầy tay, mà đối tượng công kích của nàng, chính là kẻ có vẻ mặt cũng kinh ngạc tương tự: Cửu Linh…


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận