Alpha Này Cực Kì Thơm

Hạng Hi nhìn Cừu Cẩn đang nói chuyện với đạo diễn, có chút không cam lòng mà thu mắt về.

Câu ta không ngờ Cừu Cẩn lại diễn tốt tới vậy, có thể chuẩn xác diễn chung với tiền bối, thậm chí còn sắp lấn đi ánh sáng của cậu ta.

《 Thiên Hạ Hưng Vong 》 vốn là phim thần tượng, Cơ Đồng Quang sở dĩ được gọi là nam chính, cũng chỉ là do có nhiều cảnh hơn những nhân vật khác, có thể xâu chuỗi những tình tiết mới bắt đầu mà thôi. Từ góc độ nào đó mà nói, hắn thậm chí còn không có ấn tượng sâu đậm so với một số nhân vật phụ khác.

Hơn nữa cái loại nhân vật vương tử báo thù cũng đã cũ rồi, cũng không thể làm người xem yêu thích được, thiết lập của những nhân vật khác xuất sắc hơn hắn trong phim chỗ nào cũng có.

Ví dụ như Cơ Hạc nam giả nữ đi hòa thân rồi cuối cùng phản gϊếŧ lại, cuối cùng được tẩy trắng còn chưa nói, lại còn có cảnh giường chiếu nam nam! Thế vai, nhân vật phản diện lớn, cơ tình, những từ ngữ siêu cao này đều bị cậu chiếm mất.


Còn có Trương Quỳnh Tử diễn vai nữ vương Mị Lạc, sấm rền gió cuốn, thủ đoạn cương quyết, người trong hậu cung lại tham gia xử lý chính vụ thay người chồng háo sắc của mình. Sau đó lại sắp đặt cho người chồng kia chết trên giường sủng phi, cô liền trực tiếp xưng vương tiếp quản thiên hạ.

Còn có Giang Minh diễn vai nhân vật ngang ngược lại có dã tâm Khương Chá, tính cách vừa tàn nhẫn vừa kiêu ngạo.

...

Những người này nếu không tàn nhẫn lại độc ác, vả mặt bốp bốp, thiết lập nhân vật đều một đường bay lên?

Chỉ có nhân vật của cậu ta, mở miệng toàn đạo đức nhân nghĩa, quốc gia đại nghĩa, người xem đều coi tới chán rồi được không?

Không đúng, còn có nữ chính Phùng Linh cũng thảm giống cậu ta, thiết lập nhân vật vú em, dược sư bạch liên hoa, tác dụng chính chủ yếu là là theo sau Cơ Hạc để nghiên cứu chế tạo ra thuốc nhằm vào cương thi. Một nhóm hàng ngày đều giản dị, cảm giác tồn tại gần như là bằng 0.


Phùng Linh cũng rất buồn bực, rõ ràng là nữ chính, không biết tại sao tồn tại của chính mình lại yếu như vậy.

Cơ Dao là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, tuy chỉ mới lên một tập đã chết nhưng cũng đủ để người xem nhớ kĩ cô.

Trương Quỳnh Tử là Diễm hậu độc ác, hằng ngày đều toát ra khí chất nữ vương khí mạnh mẽ.

Ngay cả Cừu Cẩn kia, nam giả nữ cũng quá đẹp rồi.

Nhưng cô là nữ chính, toàn bộ quá trình lại giống như một công cụ hình người, từ đầu tới cuối còn không trang điểm quá một lần.

Đạo diễn thậm chí còn nói với chuyên gia trang diểm, Linh Linh quá xinh đẹp, không cần trang điểm cho cô quá dày, phong cách không hợp, hơn nữa sẽ che mất kỹ thuật diễn của cô.

Phùng Linh hoa nhỏ giá trị nhan sắc cao chỉ cần an ổn ngồi một chỗ: Cười sống sót :).

Vì đại kim chủ tới nên cảnh diễn này hầu như toàn bộ nhân viên đều cô gắng hết mình, khi kết thúc òn sớm hơn dự định, một tiếng của Dịch Tùng Thanh còn làm tinh thần hăng hái thêm, lại nghe lời đạo diễn vội vàng chuẩn bị cho cảnh quay mới.


Quý Thâm Tiêu và nhóm cao tầng vốn dĩ chuẩn bị rời đi, kết quả khi nhìn thấy cảnh quay tiếp theo, lại ngừng lại.

Đây là cảnh diễn của Cừu Cẩn và Giang Minh.

Bởi vì Cơ Hạc đã sớm phòng bị, nên hành động ám sát của Cơ Minh Võ thất bại, Cơ Hạc nam giả nữ cũng vì thế mà bị bại lộ, hai huynh đệ song song bị Khương Chá phát hiện, cảnh quay lần này là tình cảnh khúc sau do Cừu Cẩn đối diễn.

Cơ Hạc nam giả nữ bị bại lộ...

Sao lại lộ?

Nhớ lại ngày rước dâu nọ, Khương Chá làm trò trước mặt cả đám quan lại, trực tiếp cởϊ áσ trên của Cơ Hạc ra, thứ bị cởi ra không chỉ có quần áo của hắn, mà còn có toàn bộ mặt mũi của An vương triều.

Đây là cảnh quay có ý lăng nhục.

Đại khái là công khai xử tội như vậy.

Quý Thâm Tiêu đột nhiên cảm thấy có chút bực bội, lý trí nói với anh rằng anh phải rời đi, còn rất nhiều công việc chờ anh hoàn thành, nhưng nhìn một màn trước mắt này, lại có một thứ gì đó mạnh mẽ cố định anh tại chỗ.
Nhóm cao tầng đều đang chờ anh quyết định, Lục Bình Âm nhẹ nhàng nhắc nhở: "Quý tổng?"

Quý Thâm Tiêu thu mắt: "Hôm nay sắp xếp như cũ, chờ đoàn phim quay xong thì đi ăn cùng đi."

Tất cả nhân viên công tác đều trở nên cao hứng.

Ông chủ lớn cũng đã nói như vậy, vài vị cao tầng cũng không dám tùy tiện rời đi, còn biết thế nào nữa, chỉ đành tiếp tục ở lại xem.

Khi nhân viên công tác bố trí hiện trường, Dịch Tùng Thanh đang giảng diễn cho hai vị diễn viên chính.

"Hai người đều là diễn viên đáng tin cậy, tôi cũng không nói nhiều làm gì, chỉ muốn nhắc nhở một chút. Giang Minh cậu nhớ kỹ, tuy Khương Chá cởi đồ Cơ Hạc trước mặt mọi người, nhưng mà mục đích của hắn cũng không phải chỉ để lăng nhục Cơ Hạc, mà là thông qua Cơ Hạc lăng nhục đất nước sau lưng hắn."

Giang Minh gật đầu: "Đã biết."
Dịch Tùng Thanh tiếp tục: "Cừu Cẩn cậu cũng phải chú ý, cảnh diễn này tuy có cảnh lộ liễu, nhưng mà các cậu cũng không cần diễn quá nhiều tình cảm, cảnh diễn này mấu chốt là để làm nhục thể chế vương quyền sau lưng hắn."

Cừu Cẩn gật đầu nói được.

Phong cách kiến trúc hoàn toàn không giống với An quốc, Đông Võ quốc đại điện cho sự hào phóng mới mẻ, mang theo khí chất của đồng bằng vùng duyên hải.

Khương Chá ngồi trên vương tọa, rũ mắt đánh giá Cơ Minh Võ và "Cơ Dao" bên dưới.

Cơ Minh Võ ám sát Cơ Hạc thất bại liền bị bắt, bị áp giải quỳ trên mặt đất, "Cơ Dao" khoanh tay đứng bên cạnh hắn.

Bốn phía im ắng, yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng hít thở cũng có thể nghe được.

"Tại sao phải ám sát?" Âm thanh trầm mạnh của Khương Chá quanh quẩn trong đại sảnh, "Cơ Minh Võ, ngươi là huynh trưởng của Cơ Dao, tại sao phải ám sát chính muội muội của ngươi?"
Giống như một giọt nước chảy vào trong chảo dầu, tiếng nói của Khương Chá vừa dứt, viên quan đại thần đùng một tiếng nổ tung.

Tạm thời không nói tới việc phái người tới hào thân, lại làm ra cái việc gϊếŧ người này, Cơ Minh Võ thân là huynh trưởng của Cơ Dao, sao hắn lại có thể hạ thủ được?

Lại nói  An triều vốn sắp sụp đổ rồi, nhưng trăm triệu cũng không nghĩ tới, sẽ phát sinh ra chuyện rợn cả người như thế.

Trong lúc nhất thời, mọi người nghị luận sôi nổi về An quốc. Thậm chí có người tuyên bố An triều sa đọa mục nát, vô đức tự xưng là thiên tử, nhưng khi khởi binh lại trực tiếp bị lật đổ.

An quốc muốn bị phá hủy trong tay hắn?

Cơ Minh Võ nghe vậy hoảng hốt, hăng hái nói: "Ta cũng chỉ vì giữ gìn danh dự của ngài."

"Ồ? Xin lắng nghe?"

Cơ Minh Võ nói rõ ra, trả đũa: "Bởi vì ta phát hiện vị Cơ Dao này không phải Cơ Dao!"
Mặt Cơ Hạc thay đổi một chút, sao Cơ Minh Võ lại vô sỉ đến vậy?

Khương Chá dựa vào trên tay vịn, lười biếng nói: "Vậy hắn là ai?"

"Hắn là đệ đệ song sinh của Cơ Dao, Cơ Hạc" Cơ Minh Võ nhắm mắt lại, hô to một tiếng, "Hắn là nam nhân!"

Cả triều văn võ đại cực kì hoảng sợ: "Cái gì? Nam tử?"

"Sao hắn lại tới đây?"

"Chuyện này là sao? An vương đúng là khinh người quá đáng!"

...

Khương Chá rất hứng thú đánh giá Cơ Hạc, chậm rãi nói: "Cho bổn vương cởi ra nhìn một cái."

Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Cơ Hạc, tò mò, khinh thường, còn có người mang theo tâm tư không thể nào nói rõ.

Sau một hồi trầm mặc, Cơ Hạc giơ tay tự cởi đồ mình, áo trên người rơi xuống ngang hông.

Dưới hỉ phục đỏ tươi là thân thể trắng nõn của thanh niên, còn mang theo sự mảnh khảnh yếu ớt của thiếu niên. Mãnh liệt đánh sâu vào thị giác, trong nháy mắt làm hô hấp của tất cả mọi người ngừng lại.
Đúng thật là nam nhân!

Hơn nữa lại còn là nam nhân có dung mạo diễm lệ!

"Để nam tử ngụy trang thành thiên hạ đệ nhất mỹ hân," Ánh mắt Khương Chá đảo trên người Cơ Hạc, đột nhiên sắc mặt trầm xuống, "An vương còn đem ta đặt vào trong mắt không?!"

Chuyện này càng làm cho Đông Võ quốc có cái cớ hoàn hảo hơn, viên quan đại thần lại lần nữa quạt gió thêm củi, hô to muốn tiến công kiến nghị với An quốc mặt đối mặt.

Mặt của Cơ Minh Võ đều bị dọa đến trắng bệch, chẳng lẽ hắn muốn phá hủy An quốc?

Trong nháy mắt, ánh mắt hắn nhìn Cơ Hạc còn mang thêm vài phần căm thù, chỉ có điều tên nam nhân này, lại rất giống nữ nhân...

Nữ nhân...

Não của Cơ Minh Võ lóe lên, đột nhiên nói: "Là, là Cơ Hạc quý mộ ngài, mới sắp xếp để hắn thế Cơ Dao tới hòa thân, không có bất cứ quan hệ nào với An quốc cả."
Cơ Hạc khó tin nhìn Cơ Minh Võ, trong mắt đã mang theo hận ý dày đặc.

Khương Chá rất hứng thú mà kêu một tiếng, ý bảo hắn tiếp tục.

Cơ Minh Võ lập tức nói: "Ta, ta cũng nửa đường mới phát hiện hắn là Cơ Hạc, để giữ gìn mối quan hệ tốt đẹp của hai đất nước, nên mới ám sát hắn."

Sau khi nói xong lời này, Cơ Minh Võ lại cúi đầu, hắn có chút khẩn trương, nhưng hưng phấn lại nhiều hơn. Đây là một lần lớn mật hắn muốn thử, tuy Cơ Dao gián tiếp chết trong tay Khương Chá, nhưng hắn ngắt lời Khương Chá, không dám thừa nhận ở đây, chỉ có thể chịu đựng.

Cứ như vậy, mọi vấn đề đều dừng trên người Cơ Hạc, người chết lần này từ hắn biến thành Cơ Hạc, mà đạo đức của An quốc vẫn cao như cũ.

Đến lúc tin tức này truyền lại trong nước, hắn sẽ là anh hùng cứu vớt An quốc, sẽ đã được vô số người sùng bái.
Khương Chá: "Cơ Hạc, ngươi có gì muốn nói không?"

Trên mặt Cơ Hạc không có một chút hoảng hốt nào, hắn thậm chí còn hành lễ chắp tay một cái, tuy tư thế đều tiêu chuẩn, nhưng quần áo nửa cởi của hắn, lộ ra lồng ngực trắng nõn, làm không ít người bật cười.

Nhưng hắn đều làm ngơ đối với tiếng cười xung quanh, chỉ lo cho chính mình nói: "Nguyên nhân Cơ Dao chết ngài cũng rõ hơn ta, Cơ Minh Võ tuân mệnh của An vương tới ám sát ta, muốn đem cái chết của ta vu oan giá họa cho ngươi."

Sắc mặt Cơ Minh Võ đột nhiên biến đổi.

Cơ Hạc ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ gằn từng chữ: "Nếu việc này thành công, An quốc không chỉ có có thể bức lui trăm vạn cường binh của Đông Võ quốc, mà còn có thể hợp tác với các quốc gia khác tới đánh ngươi."

Cơ Minh Võ tức giận cực kỳ, đứng lên: "Cơ Hạc, ngươi ngậm máu phun người!"
Cơ Hạc né tránh Cơ Minh Võ rồi vòng sang một bên: "Đại vương nếu như ngươi tin ta, thì làm ơn giữ lại một mạng này của ta, ta có thể giúp ngài lấy được An quốc."

Giống như đang nghe được chuyện gì đó buồn cười, Khương Chá đột nhiên nở nụ cười: "Ngươi muốn giúp ta đánh chiếm An quốc?"

Cả triều văn võ sôi nổi cất tiếng cười to, người này đang nằm mơ sao, hay là đang làm trò cười?

Cơ Hạc lại ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ tiếp tục nói: "Là kế sách đánh chiếm An quốc."

Khương Chá nhăn mi lại.

Cơ Hạc: "Khi anh hùng bốn phương thiên hạ nổi lên, tuy thế lực của Đông Võ quốc mạnh mẽ, nhưng phía Nam có Nam Bình dã tâm bừng bừng, Bắc có Bắc Nhung như hổ rình mồi, tùy tiện khai chiến với Đại vương cũng không phải chuyện tốt."

Khương Chá: "Vậy làm thế nào?"

Cơ Hạc nghiêm mặt nói: "Nếu điện hạ để ta trở lại An quốc, không tới nửa năm, ta sẽ tự dâng thành lên. Đến lúc đó ngài không uổng binh, cũng có thể đem An quốc thu vào trong lòng."
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người bật cười.

"Trẻ con!"

"Không biết sâu cạn!"

"Nói mơ còn tạm được!"

Khương Chá cũng bật cười: "Ta đây vẫn nên gϊếŧ các ngươi cho nhanh, huống chi, làm sao ta biết được ngươi có muốn cứu bọn họ hay không?"

Kỳ thật trước khi đến Đông Võ quốc, Cơ Hạc cũng đã hạ quyết tâm. Trước đây, Cơ Đồng Quang biết Cơ Nguyên muốn gϊếŧ hại hắn, còn ra roi thúc ngựa đến báo tin, bảo hắn chạy nhanh, nhưng mà lại bị Cơ Hạc nhanh nhẹn tống cổ trở về.

Nghe Khương Chá hỏi như vậy, Cơ Hạc không trả lời, chỉ chậm rãi vươn tay trái, dưới ánh đèn chiếu xuống, ngón tay mảnh khảnh thon dài trắng như ngọc.

"Tay của ta vốn có sáu ngón" Ánh mắt hắn dừng trên tay lại không có chút tiêu cự, giống như đang nhớ lại cái gì, "Lúc ta sinh ra, có vu y nói có ta sẽ mất nước, không đầy một tháng đã bị đưa đến Tây Kỳ quốc. Trở thành sao chổi, mười tám năm sau mới được triệu về nước, không ngờ lại là để ta giả trang thành Cơ Dao xuất giá tới Đông Võ quốc, để giữ bí mật, bọn họ thậm chí còn không tiếc việc gϊếŧ người diệt khẩu."
Nghe đến đó, mọi người ở đây cũng dần nhíu mày. Tuy nói trong việc tranh đoạt vương quyền, phụ tử phản bội, tay chân tương tàn đều là chuyện bình thường, nhưng để có thể làm ra chuyện này, cũng thật sự có rất ít người làm. Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn về phía Cơ Hạc đều mang theo vài phần thương hại.

Cơ Hạc lại giống như không để ý, chỉ cười nhạt: "Đã bị đối đãi như thế, suy bụng ta ra bụng người, Đại vương ngài sẽ như thế nào?"

"Ha ha ha ha ha có chí khí," Khương Chá ngửa đầu cười to, "Nếu dám như vậy, vậy lão tử liền gϊếŧ cho bọn hắn xem."

Văn võ bá quan vừa rồi còn xem náo nhiệt, không nghĩ tới nhanh như vậy đã đưa dưa ăn đến cho mình, lập tức tiến lên khuyên can:

"Đại vương, xin ngài hãy suy nghĩ lại!"

"Người của An quốc từ trước đến nay đều giảo hoạt, đây nhất định là một cái bẫy!"
"Dù sao hắn cũng chỉ muốn mượn cái cớ này để về nước, mới dùng loại hoa ngôn xảo ngữ này lừa gạt ngài, không có bất cứ thành ý gì."

Lục tục có người đứng dậy, đều phản đối cái đề nghị này.

Nghe mọi người nói như vậy, Khương Chá cũng chần chờ, vì thế nói: "Việc này rất trọng đại, về sau lại tiếp tục bàn luận......"

Lời còn chưa dứt, đã bắt đầu có chuyện kì quái xảy ra.

Ai cũng không nghĩ tới, đúng lúc này, Cơ Hạc đột nhiên rút kiếm của hộ vệ ra. Ở thời điểm tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, lưỡi kiếm sắc bén đã cắt ngang yết hầu Cơ Minh Võ.

Biểu tình hoảng sợ của Cơ Minh Võ vẫn còn đọng lại trên mặt, sao cổ hắn lại lạnh như vậy? Thậm chí có gió luồng qua?

Lạnh, Thật lạnh...

Cơ Minh Võ che cổ lại, lại thấy một tay đầy màu đỏ tươi, đau đớn kịch liệt đột nhiên xuất hiện, trước mắt tối sầm, thế giới của hắn đã không còn âm thanh.
Giống như bị ai ấn nút tạm dừng, trong đại sảnh giống như đã chết hết mà đột nhiên yên tĩnh.

Sự việc ngắn ngủi này chỉ mới xảy ra chưa đầy hai giây, khi đầu Cơ Minh Võ rơi xuống đất, cuối cùng cũng có người phản ứng lại, trong đại sảnh loạn thành một đoàn, hộ vệ xông lên, bao vây Cơ Hạc.

Trong lòng Khương Chá chấn động, không khỏi hét lớn một tiếng: "Dừng tay!"

Văn võ bá quan tránh sau lưng hộ vệ, không dám tới gần một bước.

Trước ngực thanh niên bắn đầy máu tươi, màu trắng và đỏ tạo nên sự đối lập quỷ dị, làm hắn nhìn qua giống như la sát.

Khương Chá nheo mắt lại, thần sắc trong mắt kích động.

Trên mặt Cơ Hạc dính máu bị bắn lên, tàn khốc lại diễm lệ: "Bây giờ điện hạ đã tin tưởng thành ý của ta chưa?"

Cảnh cuối cùng từ toàn cảnh biến thành nửa người, cuối cùng biến thành đặc tả, hình ảnh dừng ở sườn mặt hoàn mỹ của Cừu Cẩn.
Ánh đèn từ bên trên chiếu xuống, gia tăng hình dáng của cậu, cũng phóng đại chi tiết toàn bộ biến hóa của gương mặt cậu, làm cậu có vẻ càng thêm thâm thúy, sâu không lường được.

Giống như một thanh kiếm sắc bén, cậu xinh đẹp, cũng càng nguy hiểm.

"Cắt!"

Liên tiếp quay hai cảnh, tất cả mọi người nhẹ thở ra. Nhân viên công tác lập tức lau máu giả trên mặt Cừu Cẩn, diễn viên đóng vai Cơ Minh Võ càng hài hước hơn, còn làm vẻ mặt bi thống che cổ mình lại, nói chết thật thảm.

Toàn bộ phim trường nháo thành một đoàn.

Xuyên qua nhân viên công tác, tầm mắt Quý Thâm Tiêu dừng trên người Cừu Cẩn, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại một màn vừa rồi, trái tim đập bịch bịch.

Anh chưa từng gặp qua dáng vẻ này của Cừu Cẩn, dưới ống kính cậu giống như trở thành một người hoàn toàn khác, đầy đủ cảm xúc, phản ứng gãi đúng chỗ ngứa, giống như toàn thân đều phát ra ánh sáng.
Lúc trước hứa ký hợp đồng với Cừu Cẩn, cho cậu tài nguyên, cũng chỉ là chuyện nhỏ không cần tốn sức gì, thậm chí còn có một ý nghĩ không muốn để đối phương yếu thế nên giúp đỡ.

Nhưng bây giờ Quý Thâm Tiêu mới phát hiện, người chân chính được lời là anh mới đúng.

Có người, trời sinh thích hợp sống dưới ống kính, có thể không chút sức hấp dẫn ánh mắt của mọi người, cũng có thể làm mọi người vì bọn họ mê muội, si cuồng.

Làm người không tự chủ được, muốn đưa cậu đến một vị trí càng cao.

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận