Quảng cáo

Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đầu ngón tay bỗng nhiên chạm vào một tia lạnh lẽo, giây tiếp theo, cả người tôi đều bị lạnh lẽo kia bao lấy. Một tia quỷ khí nổ tung ở bên người tôi, xung quanh tôi bị mở ra một kết giới ngăn cản những âm phong đó, tôi mới có thể mở mắt ra.

Đập vào mắt, thấy khuôn mặt tức giận vững vàng của Mặc Hàn, tôi lập tức chột dạ né tránh ánh mắt của hắn.

Lúc này, chúng tôi cách Tam Đồ Hà đã không đến nửa thước, vong hồn giữa sông cảm nhận được hơi thở của người sống, rối rít muốn nhảy dựng lên kéo tôi vào trong đó, bị quỷ khí của Mặc Hàn ép toàn bộ trở về.

“Mặc Hàn…” Tôi nhận thấy được Mặc Hàn tức giận.

Hắn nhíu mày, đôi mắt nhìn tôi gần như đều muốn phun hỏa: “Nàng đang làm cái gì!” Nhìn ra được, hắn đang cố gắng nhịn tức giận của mình.

Tôi cúi đầu không dám nhìn vào đôi mắt của hắn, trong đôi mắt của hắn, tôi dần già đi ta, làm lòng tôi kinh hãi.

“Em biến già rồi, em không muốn liên lụy anh…”

Quảng cáo

“Liên lụy cái gì! Nàng là thê tử của ta, thê tử duy nhất của ta, sao có thể liên lụy! Mộ Tử Đồng, Nàng có biết nàng đang làm cái gì hay không! Nếu ta tới trễ một khắc, nàng sẽ phải rơi vào Tam Đồ Hà trở thành vong hồn bị lạc!” Bên trong tức giận như vậy, từng câu đều đau lòng và không nỡ với tôi.

Tôi khổ sở nói không ra lời, Mặc Hàn lại nói: “Nàng một mình chạy ra cho rằng là nàng muốn giải sầu, không nghĩ tới là muốn làm việc ngốc! Mộ Nhi, lúc nàng nhảy xuống, có nghĩ tới ta và Bạch Diễm không!”

Tôi gật đầu, trước khi bắt đầu đến đây, cả đầu đều là Mặc Hàn và Bạch Diễm.

Mặc Hàn lại càng thêm tức giận: “Nghĩ tới chúng ta còn nhảy!”

“Chỉ là không muốn liên lụy các anh…” Về sau hai cha con Mặc Hàn và Bạch Diễm đều đẹp trai như vậy. Tôi một bà lão đứng ở bên cạnh sẽ càng gây mất hứng.

Nhìn Mặc Hàn tức giận như vậy, tôi lặng lẽ sửa lại miệnh: “Là Linh Anh Quyết đẩy em xuống dưới…” Tuy nàng không trực tiếp ra tay, nhưng tôi bị linh khí hộ thể của nàng đập rơi xuống, hiệu quả cũng không khác lắm.

Mặc Hàn lại nhíu mày: “Trước khi nàng ta đến, nàng đứng ở cạnh vách núi không phải muốn nhảy xuống sao?”

Bị phát hiện…

Tôi nhìn ánh mắt nghiêm túc kia của Mặc Hàn, không dám thừa nhận: “Không phải…”

Mặc Hàn nhìn chằm chằm tôi nửa ngày, cuối cùng vẫn bại trận, ôm chặt tôi.

“Ta nên bắt nàng làm thế nào mới tốt…” Tiếng thở dài của hắn truyền đến, rất là bất đắc dĩ: “Mộ Nhi, khuôn mặt của nàng xuất hiện biến hóa, nhất định là có chỗ xuất hiện ngoài ý muốn. Ta nhất định sẽ giúp nàng tìm ra nguyên nhân, nàng không cần chà đạp chính mình được không?”

“Em không chà đạp mình…”

Mặc Hàn lại bất đắc dĩ thở dài lần nữa: “Vậy cũng không cho làm việc ngốc, nàng đi rồi, ta và Bạch Diễm làm sao bây giờ? Chẳng lẽ nàng muốn bỏ rơi phụ tử chúng ta?”

Đương nhiên không phải!

Nhưng… Nhưng tôi như vậy, không xứng với bọn họ…

Trong mắt Mặc Hàn tràn đầy đau lòng và quyến luyến với tôi, cho dù hắn cố tình biến khuôn mặt thành già, mặt mày cũng nhiều rất nhiều nếp nhăn, vẫn không ngăn được vẻ đẹp trai của hắn.


Hiện giờ, hắn vì tôi đều từ bỏ tuấn nhan khuynh đảo chúng sinh kia, tôi không nên lại chọc hắn tức giận.

“Mặc Hàn… Thật xin lỗi…”



“Đồ ngốc.” Hắn nhéo cái mũi của tôi: “Không được làm việc ngốc nữa!”

Tôi gật đầu, Mặc Hàn dẫn tôi đi lên.

Nón có rèm bị treo ở một tán cây lệch trên vách đá, tôi vớt về phía trên người mình, bao mình thành kín mít, Mặc Hàn bất đắc dĩ nhìn tôi làm xong tất cả mới đi lên.

Linh Anh Quyết đã đứng ở nơi đó thật lâu.

Trên Tam Đồ Hà chỉ có tiếng, đó là thét dài vong hồn lạc đường phát ra và tiếng nước giữa sông. Tiếng tôi với Mặc Hàn vừa mới nói chuyện, bị hai loại tiếng che lấp toàn bộ.

Linh Anh Quyết một chữ cũng nghe không thấy, lòng nàng vốn tràn đầy chờ mong Mặc Hàn mang tôi đi lên, trong lòng nghĩ tôi đã là bà lão xấu xí vô muối. Nàng vãn là một mỹ thiếu nữ, khẳng định trong mắt Mặc Hàn sẽ có nàng.

Nhưng mà, thấy Mặc Hàn mang tôi đi lên, nàng lại ngây ngẩn cả người.

Nàng ngạc nhiên nhìn chằm chằm Mặc Hàn, cứ việc nhận ra đó là hơi thở của Mặc Hàn, nhưng Mặc Hàn vì tôi biến mình thành già, dù thế nào Linh Anh Quyết cũng không dám tin tưởng đó là hắn.

“Mặc… Mặc Hàn?” Nàng chấn kinh nửa ngày, vẫn thử mở miệng, dỳ thế nào cũng không dám tin tưởng, lão quỷ tóc bạc râu bạc còn dài này là Mặc Hàn.

Mặc Hàn vốn đang sửa sang lại tóc bị màn đen nón có rèm vướng cho tôi, mãi cho đến khi giúp tôi gỡ toàn bộ tóc rối xong, hắn mới ngẩng đầu lên.

Ôn nhu trong mắt không còn sót lại một chút, thay thế chính là tràn đầy sát ý.

“Muốn xé mặt của Mộ Nhi?” Mặc Hàn lạnh lùng lên tiếng.

Linh Anh Quyết bị khí thế của Mặc Hàn ép lui về sau một bước, ép mình trấn định lại rồi nói: “Ta không có…”

Dám làm không dám nhận, vô sỉ!

Mặc Hàn lại không để ý đến nàng ta, uy áp che trời lấp đất đè về phía Linh Anh Quyết.

Linh Anh Quyết miễn cưỡng dùng pháp lực chống cự lại, lườm tôi một cái, nói với Mặc Hàn: “Mặc Hàn! Mộ Tử Đòng nàng đã là một lão thái bà, nàng không xứng với ngươi!”

“Xoạt ——” Một âm phong mạnh mẽ từ trong tay áo của Mặc Hàn chém ra, Linh Anh Quyết trốn tránh không kịp bị đánh, trực tiếp bắn bay ra té lăn quay thật mạnh trên mặt đất.

“Xứng hay không xứng là bổn tọa định đoạt! Mộ Nhi xinh cũng được, đầu bạc cũng thế, đều là Mộ Nhi của bổn tọa! Thê tử của Bổn tọa! Không đến lượt ngươi xen vào nửa chữ!”

Hiển nhiên là đã hắn giận tới cực điểm, rút trường kiếm ra, Linh Anh Quyết muốn trốn, lại vẫn bị Mặc Hàn thu thập.

Mặc Hàn đánh nàng thành trọng thương lại không giết nàng, giao nàng cho Hồng Quỷ theo hắn đến.

“Mặc Hàn! Mặc Hàn tha cho ta! Ta mới là người xứng đôi của ngươi! Mộ Tử Đồng! Mộ Tử Đồng ngươi nhìn nàng đều biến thành bộ dáng gì!” Linh Anh Quyết dùng hết toàn lực gào thét, trực tiếp bị Mặc Hàn cấm nói.

“Đại nhân, xử trí như thế nào?” Hồng Quỷ hỏi.

Ánh mắt Mặc Hàn dừng ở trên người tôi lại dời đi, lạnh lùng nói: “Nàng muốn xé mặt, thỏa mãn nàng.”

“Vâng!”

Ở trong Linh Anh Quyết cực lực phản kháng, nàng vẫn bị Hồng Quỷ mang đi.



Mặc Hàn bế ngang tôi lên, ở trong phản kháng của tôi mang tôi về Minh Cung.

Lý do: Tôi tự mình chạy ra ngoài tự sát, không ngoan.

Trừng phạt: Hôn hắn một cái, bảo đảm về sau ngoan ngoãn ở Minh Cung, không bao giờ làm việc ngốc.

Sau khi tôi xem như bị cấm túc ở Minh Cung, thứ nhất Mặc Hàn là vì bảo vệ tôi, thứ hai tôi cũng không muốn đi ra ngoài.

Hiện tại, Thính Lam hầu hạ bên người tôi cũng không muốn gặp.

Lúc Mặc Uyên tới tìm Mặc Hàn, nhìn thấy bộ dáng này của hai chúng tôi cũng khiếp sợ.

Biết được nguyên do, Mặc Uyên nói: “Ta nghe nói Tây Vương Mẫu có dược khôi phục thanh xuân. Ca, ngươi cũng biết, Tây Vương Mẫu say mê những việc này, có chuyên môn nghiên cứu thuật nghiệp. Phương diện linh dược này của nàng hẳn là luyện tốt hơn chúng ta. Bằng không, phái quỷ đi Tây Côn Luân một chuyến?”

“Ta tự đi!” Ánh mắt Mặc Hàn sáng lên, lập tức phái quỷ đi đặt mua lễ vật.

Mặc Uyên thở dài, liếc mắt nhìn tôi trong phòng, nói: “Mấu chốt nhất, vẫn là phải nghĩ biện pháp biết rõ ràng đến tột cùng là Mộ Tử Đồng làm sao…”

Mặc Hàn trầm ngâm một chút, nói: “Ngươi tiếp tục tra, ta đi Tây Côn Luân tìm dược cho Mộ Nhi trước một chuyến. Trong lúc này, Mộ Nhi ở Minh Cung, ngươi để ý nhiều chút.”

“Được, ngươi yên tâm, ta cũng không đi, bớt có chuyện ngoài ý muốn.” Mặc Uyên bất đắc dĩ nói.

Mặc Hàn không dẫn theo tôi đi sao?

Tôi đang nghĩ ngợi toàn bộ, Mặc Hàn tiến vào giải thích nguyên do với tôi: “Mộ Nhi, năm đó Tây Vương Mẫu và Hoàng Ngạo Tình từng có hiềm khích, nên ta không mang theo nàng đi. Nàng ngoan ngoãn ở Minh Cung chờ ta trở lại, nhớ rõ ăn cái này.” Hắn đưa dược bình Thọ Nguyên Đan cho tôi, phân lượng đã tăng thêm một ngày năm viên.

“Vậy nàng có thể làm khó anh hay không?” Tôi lo lắng hỏi, không rõ có thù oán với Hoàng Ngạo Tình như thế nào.

Mặc Hàn cười nhạt: “Tây Côn Luân và Minh giới từ trước đến nay nước giếng không phạm nước sông, nàng không cần phải khó xử ta. Về phần dược, chỉ cần nàng có, ta sẽ mang về cho nàng!”

Ý của Mặc Hàn là chẳng sợ Tây Vương Mẫu không cho, dù cướp hắn cũng muốn cướp về đi…

Tôi muốn ngăn cản hắn, nói cho hắn không có việc gì, không cần vì tôi mà đi đắc tội với người ta. Nhưng Mặc Hàn hôn tôi thật sâu một chút, xoay người đi ra ngoài cửa.

Tôi đuổi theo, nghe thấy Mặc Uyên bảo hắn khôi phục dung mạo bình thường lại đi, Mặc Hàn không để ý.

Lòng tôi nặng nề, Mặc Uyên xoay người lại, tôi đã trốn trở về phòng ở trước khi hắn nhìn thấy tôi trước một bước. Mặc Uyên khó có được thức thời không tới trêu chọc tôi mà rời đi.

Mấy ngày nay Tề Thiên cũng đang giúp tôi nhanh chóng tìm ra nguyên nhân già đi, cũng chưa có tiến triển gì. Lúc hắn tới thăm tôi, ttooi đột nhiên nghĩ tới một chuyện.

Mặc Hàn bồi tôi đều biết thành già nhất định là dùng ảo thuật. Vậy có phải tôi cũng có thể dùng ảo thuật duy trì thanh xuân hay không?

Tôi nói suy nghĩ của mình cho Tề Thiên, tuy Tề Thiên nhìn không đáng tin, nhưng tốt xấu gì cũng là Thiên Đạo, tri thức uyên bác.

Nghe tôi nói, hắn gật đầu: “Có thể, chỉ là…” Hắn thở dài: “Đồng Đồng, ngươi là vì Lãnh Mặc Hàn mới phải dùng ảo thuật duy trì thanh xuân sao?”

Tôi gật đầu, Tề Thiên bất đắc

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận