Quảng cáo

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức


CHƯƠNG IV: MUỐN THẤY SAO LẠI KHÔNG THẤY

Người dịch: Tiểu Đông

CHƯƠNG IV: MUỐN THẤY SAO LẠI KHÔNG THẤY

Buổi tối hôm ấy, sau khi Diêu Khởi Vân rời đi, Tư Đồ Quyết tìm khắp góc phòng cũng không thấy thuốc Ngô Giang đã đưa. Quá mệt mỏi, cô ngã xuống giường, dù không có bất kì viên thuốc nào nhưng thật ngạc nhiên là cô dễ dàng đi vào giấc ngủ.

Khi tỉnh lại, căn phòng kín rèm cửa chỉ có ánh sáng mờ mờ, vừa nhìn thời gian đã thấy trưa rồi, Tư Đồ Quyết xoay người thức, lờ mờ cảm thấy có gì không ổn, sờ chiếc gối thấy ẩm ẩm, cứ như cô đã mơ ngủ rồi khóc vậy. Nhưng cô không hề nhớ giấc mơ cô vừa thoát ra có chút bi thương nào, ngược lại có rất nhiều hồi ức kỷ niệm.

Cô mơ thấy bản thân từng cùng Diêu Khởi Vân vui đùa trong một căn phòng rộng lớn, hai người đều bịt kín mắt, chạy khắp nơi lần dò, đưa tay tìm, rõ ràng tiếng cười của người kia ngay bên tai mà lại không tìm được. Tấm vải bịt mắt khiến ánh sáng trở nên rất mơ hồ, mông lung.

Cô biết anh ta ở đó, nhưng cuối cùng chưa tìm được thì cô đã tỉnh giấc rồi. 

Ngô Giang gọi cho cô mấy cuộc nhưng điện thoại để chế độ im lặng nên cô không biết, ngoài ra còn có một tin nhắn của Diêu Khởi Vân.

“Anh đã nói với họ là hôm nay em về nhà rồi.”

Tư Đồ Quyết đã lâu rồi không còn quen với việc gửi tin nhắn vì cảm thấy rất phiền phức, nói vài câu là có thể rõ ràng rồi, hà tất cứ phải bấm bấm di động làm gì. Diêu Khởi Vân cũng không phải nhàn hạ gì, Tư Đồ Quyết biết do bản tính hắn câu nệ mà không được tự nhiên, bất kể anh ta giả vờ tốt như thế nào thì đằng sau những lời nói lạnh lùng ấy cũng vẫn luôn có cảm giác an toàn trước anh ta. Anh ta là người nhu nhược, sự việc nhục nhã tối qua, Tư Đồ Quyết vẫn nghĩ anh ta sẽ nổi điên đến mức có thể giết cô, nhưng cuối cùng anh ta cũng chỉ mắng cô là “không biết liêm sỉ”, rồi mở cửa đi thẳng. Nếu nói về độ bạo lực thì anh ta thua là chắc, thứ duy nhất đáng nhắc đến là tính nhẫn nại của anh ta.


Hôn lễ của Ngô Giang đã định vào ngày kế tiếp, hội thảo xong cũng đã muộn, điều đó có nghĩa ngày hôm nay Tư Đồ Quyết chỉ còn rảnh một nửa ngày, trở về nhà xem ra là việc không thể tránh. Trước khi đi, cô cố ý gọi cho Ngô Giang hỏi anh ấy có thời gian ăn cơm tối cùng không, nhân tiện đem quà tặng Ngô phu nhân tương lai đưa cho anh. Ngô Giang đồng ý, nhưng muốn muộn một chút, địa điểm để anh tìm. Thực ra Tư Đồ Quyết chỉ hi vọng bản thân có một lí do chính đáng để sau khi gặp bố mẹ có thể nhanh chóng rời đi, tránh phải ăn tối ở đó. Mặc dù có thể nói dối nhưng việc có hẹn với Ngô Giang là việc có thật, ít nhất cũng khiến cô thấy bớt áy náy hơn. Hơn nữa, hôn lễ của Ngô Giang cũng không cần anh lo lắng lắm, bạn bè thân thiết xung quanh đều lo liệu hết cho, cơ bản không cần anh làm gì nên cũng khá nhàn rỗi.

Từ thành Tây đến thành Đông, Tư Đồ Quyết cố ý bắt xe bus, đi trên tuyến nội thành từ hai bên đường có thể nhìn thấy rất nhiều cảnh tượng như quen thuộc mà xa lạ. Bảy năm đủ để một thành phố thay da đổi thịt, nhưng lòng người sao vẫn kiên cố hơn thành trì đến thế?

Khi xe bus đến phía Tây thành, những cảm giác quen thuộc càng thêm sâu đậm khiến ký ức từng chút một thức tỉnh. Tư Đồ Quyết đã sinh ra, lớn lên và học hành ở đây, khu vực nội thành cổ cũng không biến đổi nhiều lắm. Cô đau buồn phát hiện ra bản thân đều cảm nhận được mỗi cảnh vật thân thiết nơi đây đều khiến cô nhớ đến một người.

Ở chính trạm ga này, bọn họ đã từng không biết bao nhiêu lần cùng nhau  đợi xe bus số 6, khi chen chúc trên xe, anh ấy chưa bao giờ nắm tay cô, nhưng luôn đứng để nhường chỗ ngồi cho cô.

Đây là toà nhà bách hoá cũ kĩ, anh ấy thường mang theo túi lớn túi nhỏ mà đi trước cô, cô nói: “Diêu Khởi Vân, anh đi chậm một chút thì chết ai à?” Anh ấy quay đầu trêu chọc, “Tư Đồ Quyết, em bớt thủng thỉnh một chút chẳng lẽ cũng chết ai à?”

Ở ngã tư kế tiếp, họ đã từng giả vờ vì qua đường mà phải nắm tay, sau đó thì cãi nhau, trở mặt, đường ai nấy đi, thề sẽ không để ý đối phương nữa. Nhưng không bao lâu sau, hai người lại đồng thời xuất hiện, rồi lại nảy sinh những tình huống phiền lòng như thế.

   ………………………

Những kí ức sâu đậm ấy giống như một loại bệnh, ngay cả năm đó khi Tư Đồ Quyết vừa mới ra nước ngoài, đất khách quê người, người và vật hoàn toàn xa lạ, nhưng mỗi góc phố đều ngẫu nhiên nhớ đến hình bóng ấy hoặc những giọng nói quê hương lơ lớ. Tất cả khiến cô không kìm chế được, run rẩy, đau khổ đến tột cùng. Việc dựa dẫm vào thuốc tâm lý chính là bắt đầu từ lúc đó, nếu không mỗi đêm đôi mắt mở to khi nhắm lại đều thấy đau đớn trong lòng. Không thể không nghĩ, nhưng không được nghĩ, hoàn toàn không được nhớ, miệng nói vậy nhưng làm sao cô có thể làm được. Cô thấy bản thân mình không thể nào vượt qua được điều đó. Sau này làm sao mà có thể vượt qua được cô cũng quên rồi. Có thể do quen rồi, cuối cùng có thể vượt qua được không cũng không cần so đo làm gì. Từ đó về sau, Tư Đồ Quyết chỉ giao du với những người con trai nước ngoài. Cô thích sự nam tính, nhiệt tình và thành thật của họ; ở trước mặt họ, cô không cần nhẫn nhịn, do dự không dám nói, cũng không có kiểu khiến người ta ghét là nghĩ một đằng nói một nẻo.

Từ ngoài nhìn vào, căn nhà kia cũng chỉ là một căn nhà bình thường, năm đó khi bỏ đi cô đã sớm vứt chìa khoá rồi. Tư Đồ Quyết đứng trước cửa nhấn chuông. Cuộc sống ở nước ngoài đã từng khiến cô nhiều lần nghĩ đến sự ấm áp bên cạnh bố mẹ mà rơi nước mắt, nay thật sự chỉ cách một cánh cửa, lòng cô bỗng nhiên chỉ muốn không ai có ở nhà.


Phía sau cánh cửa truyền đến tiếng bước chân gấp gáp đã khiến cái mong muốn đó tiêu tan. Cửa mở rồi, người phụ nữ đứng trước mặt Tư Đồ Quyết chính là mẹ cô – Tiết Thiểu Bình. Hai mẹ con bảy năm không gặp, nay đang đứng đối diện nhau trong gang tấc. Có thể vì cô con gái xinh đẹp bỏ đi năm đó nay đã trở thành người con gái thời thượng đang đứng gần trước mặt mà mẹ cô lúc đầu rất ngỡ ngàng, bỡ ngỡ, nhưng chỉ sau khi lấy lại tinh thần, cảm giác đó liền bị thay thế bởi những giọt nước mắt.

“Mẹ.” Tư Đồ Quyết nghẹn ngào cất tiếng gọi. Cô cố gắng kìm chế, chỉ sợ mình sẽ bật khóc nức nở, giây tiếp theo sẽ lao vào lòng mẹ.

Nhưng Tiết Thiểu Bình chỉ gật đầu nói: “Đã trở lại…”, trước khi nước mắt rơi, bà đã xoay người vào phòng.

Tư Đồ Quyết do dự đứng ngoài cửa.

“Vào đi, ngay cả hướng nhà cũng không nhớ sao?” Tiết Thiểu Bình ở trong phòng nói ra.

Có thể bà cũng quên cô con gái của mình vô cùng tự lập, trời có sụp xuống cũng tự mình gánh vác, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi. Năm đó bố mẹ bảo cô “Cút đi”, cô chỉ dựa vào một chữ “cút” mà cuối cùng đã đi thật xa. Nếu hôm nay mẹ cô không mở cửa thì cho dù có đang đứng ngoài cửa, một bước cô cũng không dám tiến vào.

“Vâng.” Tư Đồ Quyết vào nhà, quay lưng về phía mẹ để đổi dép, nhân cơ hội lau nước mắt. Tủ giày dép cũng đổi chỗ đặt rồi, xem ra nhà vừa mới sửa chữa cũng nhiều biến đổi. Như này là tốt rồi, cô cũng không còn thấy nhiều cảnh tượng sinh hoạt ở đây nữa.

Mẹ cô vừa vào trong là vào bếp luôn, Tư Đồ Quyết cẩn thận ngồi trên sô pha. Trời đã vào hoàng hôn, trần nhà của phòng khách như cao hơn, cách bày biện so với căn nhà trong trí nhớ của cô cũng tráng lệ hơn. Cô đã ở nước ngoài nhiều năm, đối với sự phát triển của ngành y dược trong nước cũng không biết nhiều lắm, những cuộc điện thoại thông lệ mỗi tuần cũng không nói gì nhiều, xem ra điều kiện gia đình so với trước kia tốt hơn rất nhiều, như vậy Diêu Khởi Vân ở Cửu An Đường lâu như vậy cũng không khiến bố mẹ thất vọng rồi.

Ở tầng một, ngoài mẹ và cô ra không có ai cả, bố cô chắc vẫn chưa về mà Diêu Khởi Vân cũng không ở đó. Dù có chút bất ngờ, nhưng Tư Đồ Quyết thấy như thế lại tốt. Tối qua ở khách sạn, anh ta đã biết sẽ chẳng có được lợi gì từ cô, chắc anh ta cũng sẽ giữ kẽ hơn chút.

Đang mải nghĩ thì Tiết Thiểu Bình đi ra, đưa cho con gái chén trà, “Uống đi, mẹ tự hãm trà đấy, gần đây thời tiết rất nóng.”


Tư Đồ Quyết vừa mừng vừa lo, đứng dậy đón lấy chén trà, nhanh uống một ngụm, đã lâu rồi không uống đồ này, khó uống hơn cô tưởng tượng nhưng cũng không dám biểu lộ gì, đành chịu khó nhuốt xuống.

Hai mẹ con ngồi đối diện nhau. Tư Đồ Quyết đang trong tình cảnh khổ sở lấy lại tinh thần, lúc đó cô phát hiện ra mẹ cô ở trên ghế sô pha đối diện đang vô cùng im lặng. Thời gian đã tạo nên khoảng cách khó gần giữa hai mẹ con, mỗi người đều cảm nhận được rõ ràng sự bỡ ngỡ. Nhưng mà cứ ngồi im như thế này cũng thật gượng gạo, dù sao cũng phải nói gì đó.

Tư Đồ Quyết đặt chén trà xuống, nhìn phòng khách lần nữa, khen ngợi: “Trang trí của phòng khách rất đẹp ạ.”

Tiết Thiểu Bình đáp: “Những năm nay ta và bố con làm gì có tâm trí, tất cả đều do Diêu Khởi Vân lo liệu, mất không ít công sức.”

“Việc công ty của bố bận rộn thế ạ?”

“Vẫn như cũ, việc làm thì mãi không hết, nếu không do Diêu Khởi Vân giúp đỡ xử lí thì với sức khoẻ của ông ấy chưa chắc đã làm hết được.”

“Vâng, vất vả cho anh ta rồi.”

Đề tài này nói đến đấy cũng hết. Tư Đồ Quyết đột nhiên nhớ đến quà mang theo bên người, là chiếc túi nhãn hiệu nổi tiếng cô đã mua ở nước ngoài về cho mẹ, còn có chiếc đồng hồ tặng bố, cô phải mất nhiều tâm sức mới mua được những đồ này. Tư Đồ Quyết ở nước ngoài kiếm được cũng không ít, nhưng cũng chỉ là không đáng kể so với bố mẹ cô. Cô biết hai người không thiếu gì cả, nhưng đã lâu không gặp, cô cũng đã không còn là tiểu cô nương được bố mẹ yêu thương cưng chiều. Bảy năm mới về thăm một lần, dù sao cô cũng không thể đến tay không.

Quả nhiên, Tiết Thiểu Bình đón nhận một cách thản nhiên, cầm lấy rồi đặt lại lên bàn trà.

“Cảm ơn.”


Tư Đồ Quyết cười cười, trong lòng dù chua xót nhưng cũng không còn muốn khóc nữa. Mọi việc đều là như thế, chỉ cần ngươi không ôm hi vọng hão huyền thì nhất định sẽ không thất vọng, cũng không có gì không tốt cả.

“Bố con chút sẽ về, hôm nay không phải thứ sáu, không biết Diêu Khởi Vân có về ăn cơm không, chút nữa gọi điện hỏi nó. Ta vào bếp xem có gì cần chuẩn bị không.”

“Kìa…. Không cần đâu mẹ, tối nay con có hẹn ăn cơm rồi, chút nữa bố về, nói chuyện chút rồi con đi luôn, con chỉ muốn gặp hai người một lát, cả hai đều khoẻ là con yên tâm rồi.”

Tiết Thiểu Bình như đang cố kìm chế, tiếp tục đi về phía trước, “Tuỳ con, con không ăn thì chúng ta cũng vẫn phải ăn.”

Tư Đồ Quyết nhìn mẹ chuẩn bị cơm tối, bước đến gần hỏi: “Sao dì Diêu không ở nhà giúp ạ?”

“Lưng ta không tốt, hiện giờ cũng không quản lý việc công ty, nhàn rỗi ở nhà. Nhà chỉ có mấy người, việc nhà bình thường ta làm còn không đủ, sao còn cần đến bà ấy làm chứ. Huống hồ, bà ấy dù gì cũng là cô của Diêu Khởi Vân, nó hiện giờ cũng như con của chúng ta, người thân của nó mà chúng ta lại sai này sai kia thật không phải. Khởi Vân đã đưa bà ấy vào viện dưỡng lão rồi, việc nhà cứ định kỳ là gọi người làm theo giờ đến vệ sinh sạch sẽ là được.” Tiết Thiểu Bình nói.

Tư Đồ Quyết nghe vậy thầm nghĩ những chuyện này bố mẹ cô vẫn như thế, luôn luôn chu đáo lễ độ, bất kể thân phận mình như thế nào, giàu sang bao nhiêu cũng không bao giờ coi thường người khác. Tốt bụng, phúc hậu, trọng nghĩa, biết kiềm chế, những điều này đều do bố mẹ cô dạy cô nghiêm khắc từ nhỏ. Tư Đồ Quyết dù không có được sự tha thứ cảm thông từ bố mẹ, nhưng cô luôn luôn cảm kích bố mẹ đã dạy cô những đức tính ấy. Bố mẹ cô khoan dung với người khác bao nhiêu, thì với cô con gái độc nhất lại nghiêm khắc bấy nhiêu. Chẳng phải vì họ yêu cô sâu sắc mới yêu cầu như thế sao? Việc gì cũng từ bản thân tìm ra vấn đề, càng là người một nhà chuẩn mực lại càng cao, bởi vì nguyên tắc cư xử của họ là: chúng ta vốn không quản được người khác, chỉ có thể quản chính mình cho tốt mà thôi.

“Con giúp mẹ.” Nghĩ đến đây, sự cứng rắn trong lòng Tư Đồ Quyết cũng bớt đi ít nhiều, cô nhận lấy rau xanh từ tay mẹ đem đi rửa, Tiết Thiểu Bình cũng không khách sáo gì.

Cũng không nhớ nổi lần cuối cùng hai mẹ con đứng cạnh nhau trong phòng bếp rủ rỉ nói chuyện là việc khi nào nữa. Thực ra năm đó cha mẹ cô có phần nuông chiều cô con gái độc nhất, dù nhiều lần nhấn mạnh rằng con gái phải có tính độc lập, cương quyết không được nuôi dưỡng thói xấu, không có kiểu tay chân không dính đến nước bao giờ, nhưng trên thực tế bố mẹ cô lại không nỡ để cô phải làm việc nội trợ trong nhà.

Tư Đồ Quyết đi vào phòng bếp chẳng qua là hồ đồ thôi, tiện thể nói chuyện tầm phào. Lúc học ở Mĩ, chuyện ăn uống của cô cũng không có yêu cầu gì, bình thường là một cái sandwich hoặc hamburger là đủ rồi, thỉnh thoảng mới xuống bếp thì cũng là spaghetti. Tiến độ công việc và cuộc sống vốn nhanh, lại không có thời gian vào bếp cho nên lúc này dù chỉ đứng giúp rửa sau cũng làm cho nước bắn khắp nơi, không làm được gì cả.

 


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận