Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức


Tiết Thiểu Bình thấy cô chân tay luống cuống nhanh ra đóng vòi nước, thở dài: “Con nha, thật là hối hận trước kia đã nuông chiều con thế.”

Tư Đồ Quyết cúi đầu nhặt rau muống ở trong nước, từng chút từng chút một, nhìn chúng trôi qua trội lại. Trong lúc xúc động, cô khàn giọng hỏi một câu: “Mẹ, bố mẹ thực sự tin việc năm đó là do con sai chứ? Cho dù là con sai thật thì cũng đã bao nhiêu năm rồi, hai người không thể tha thứ cho con sao?”

Tư Đồ Quyết cúi đầu nhặt rau muống ở trong nước, từng chút từng chút một, nhìn chúng trôi qua trội lại. Trong lúc xúc động, cô khàn giọng hỏi một câu: “Mẹ, bố mẹ thực sự tin việc năm đó là do con sai chứ? Cho dù là con sai thật thì cũng đã bao nhiêu năm rồi, hai người không thể tha thứ cho con sao?”

Đây là vấn đề chính mà mọi người đều có ngầm ý né tránh, ngay cả cuộc tụ họp tối hôm trước hơn mười người nhưng ai cũng ngầm hiểu, tuyệt nhiên không đề cập đến, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì. Nhưng đối với Tư Đồ Quyết, đấy lại là chướng ngại không thể bước qua.

“Nếu như con thật sự mong chúng ta sẽ tha thứ cho con thì có thể ở bên ngoài suốt bảy năm cũng không chịu quay về? Ta và bố con còn có ý nghĩa với con sao?”

Tư Đồ Quyết rơm rớm nước mắt, cô nằm mơ cũng đều nghĩ đến sẽ được bố mẹ tha thứ, nhưng mỗi lần cô cố lấy dũng khí, sự lãnh đạm của họ đều làm cô lùi bước, cho nên cô chỉ có thể quay về với phép lịch sự và sự xa cách như vậy. Như thế mới khiến cô duy trì một cuộc điện thoại mỗi tuần. Cô cũng không biết sao lại vậy, có thể người trong nhà đều có tính tình ngang bướng thành ra đi vào bế tắc không giải quyết được. 

“Con thử nghĩ xem, mấy năm nay con đã vì cái nhà này mà làm được những gì? Ngoài việc mỗi tuần gọi về một cuộc, nói không được mấy câu, đúng rồi, còn có một khoản tiền bị chúng ta gửi trả lại nữa.”

Tư Đồ Quyết sửng sốt, cô rõ ràng có gửi tiền về nhà, nhưng không phải chỉ có một khoản. Cho dù biết rõ tình hình thu nhập của bố mẹ, số tiền đó họ hoàn toàn không coi là gì, nhưng cô thực chất vẫn là người tương đối truyền thống, cho dù quan hệ với bố mẹ không tốt, cô vẫn cảm thấy nên làm đúng với trách nhiệm một người con gái nên làm, cho nên ngay từ tháng lương đầu tiên cô đều gửi cho bố mẹ một khoản. Họ dùng hay không là việc của họ, còn đưa hay không là việc của bản thân cô. Như cô biết, ngoài khoản tiền tháng đầu tiên bị bố mẹ trả lại thì những khoản chuyển sau này đều không bị trả lại. Thế này thật lạ, cô đã duy trì việc này vài năm rồi, vì sao mẹ cô lại nói vậy?

Dù trong lòng nghi vấn, nhưng cô biết lúc này nhắc đến vấn đề tiền bạc chỉ có thể khiến cục diện vất vả mới cải thiện được trở thành hỏng bét, hơn nữa đó cũng không phải vấn đề mấu chốt lúc này.

“Mẹ, vậy mẹ nói cho con biết mẹ muốn con làm thế nào?” Tư Đồ Quyết rơi nước mắt, ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện mắt mẹ cô cũng ngấn lệ.

“Con ít hồ đồ đi thì đã cảm tạ trời đất lắm rồi, ta còn yêu cầu con gì nữa. Ta và bố con không muốn con lo nghĩ nhiều, con là một đứa con gái, an phận một chút khó thế sao? Việc đã qua ta không muốn nhắc lại, nhưng con bây giờ cùng những người nước ngoài sống phóng đãng có ý nghĩa gì không? Đừng nói là con ở nước ngoài, dù là xã hội phương Tây thì nay thế này mai thế khác cũng không phải phẩm chất tốt gì.”

Tư Đồ Quyết định giải thích, “Con không có phóng đãng…” nhưng lại biết không thể thuyết phục được mẹ, trong lòng nhất thời tức giận đến mức nghiến răng, những việc này làm thế nào bố mẹ cô lại biết, có dùng ngón chân để nghĩ cũng biết là do đồ tiểu nhân đã nói. Cái tên nguỵ quân tử hai mặt ba lòng châm ngòi ly gián đúng là vô cùng nham hiểm, đê tiện, bỉ ổi. Tối hôm trước từ Ngô Giang nghe được điều này, hắn liền ở trước mặt bố mẹ cô thêm mắm thêm muối vào kể lể. Cô sớm biết anh ta vô liêm sỉ, chỉ không biết anh ta vô liêm sỉ đến tận mức này!

“Là Diêu Khởi Vân nói ạ? Anh ta đã khi nào nói tốt về con chưa? Hoàn toàn không giống với những gì anh ta nói đâu, bố mẹ tin anh ta thế sao?”

“Con sao biết là Diêu Khởi Vân nói với chúng ta? Ta nhắc lại lần nữa con đừng đem thành khiến ra nhìn người. Cứ coi là nó nói đi, cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi.” Tiết Thiểu Bình nói.


Tư Đồ Quyết chỉ có thể cười nhạt mà thôi.

Tiết Thiểu Bình thấy lời đã nói đến đây rồi, dứt khoát dừng công việc trong tay lại, “Lần này con trở về là để tham dự đám cưới của Ngô Giang đúng không? Con từ nhỏ đã cùng Ngô Giang lớn lên, người ta giờ cũng nghĩ đến chuyện kết hôn rồi, thế còn con?”

“Kết hôn không phải chuyện chắp vá cho qua ngày, khi nào con tìm được người thích hợp, tự sẽ suy nghĩ, dù sao cũng không thể để có hôn nhân mà kết hôn.” Tư Đồ Quyết không muốn ở trước mặt mẹ nói rằng mình đã sớm mất lòng tin ở tình yêu, tuyệt vọng một lần cũng đã đủ rồi.

“Con không chịu mở lòng thì mãi mãi không thể tìm được người ‘thích hợp’.” Tiết Thiểu Bình do dự trong chốc lát, rồi đột nhiên hạ thấp giọng hỏi, “Con nói thật ra, người mà Diêu Khởi Vân chờ mấy năm nay rốt cuộc có phải là con không? Con và nó năm đó có phải từng có gì đó không?”

Tư Đồ Quyết ngẩn ra, quay mặt qua chỗ khác, “Anh ta chờ con? Thật buồn cười! Con và anh ta không có quan hệ gì cả.”

“Thật không?” Tiết Thiểu Bình bán tín bán nghi, “Diêu Khởi Vân mấy năm qua chỉ sống một mình, bình thường khi nào trở về ăn cơm cũng không nói trước, nhưng cứ tối thứ sáu hàng tuần đều tự động về nhà, trùng hợp là đúng thời điểm con gọi điện về. Lần này con trở về nước, nó đặc biệt ra sân bay đón con… Nó như thế thật khiến ta và bố con không yên tâm.”

“Bởi vì thời gian con gọi điện về nhà may mắn trùng hợp với thời gian anh ta ở nhà ăn cơm nên có thể khẳng định người anh ta đợi là con sao ạ? Vậy đợi một người cũng quá dễ dàng rồi. Nếu thời gian ăn tối hàng ngày của anh ta lại may mắn trùng hợp với thời gian một tiết mục truyền hình nào đó, thì sao không nói người vợ tương lai của anh ta là người chủ trì chương trình đó ạ?” Tư Đồ Quyết có phần châm biếm nói.

“Bởi vì mỗi thứ sáu, dù là có việc bên ngoài hay mưa to gió lớn thế nào, mà vùng này lại hay ngập úng, xe đều bị chết máy, nhưng nó vẫn lội nước trở về chỉ để về đúng thời gian con gọi điện. Ngồi một lúc, bên ngoài còn có việc chưa làm xong, nó lại lội nước đi. Ta và bố con vì thế mới bắt đầu nghi ngờ.”

“Anh ta là người thật khác thường, người khác thường có thể chỉ dùng tâm lí của người bình thường để phân tích được ạ?”

Tư Đồ Quyết thật sự đã quen cố định thời gian gọi điện về nhà, thói quen đó cô có thể kiên trì duy trì. Nhưng bảy năm qua, Diêu Khởi Vân chưa bao giờ nói chuyện với cô qua điện thoại, dù chỉ là mấy chữ.

“Con nói bậy bạ gì đó! Theo ý ta, đứa trẻ Diêu Khởi Vân này so với con thật sự tốt hơn rất nhiều.” Tiết Thiểu Bình chẳng qua cũng chỉ mới bán tín bán nghi. Nói ra, đây cũng chỉ là nỗi buồn chung của các bậc cha mẹ, Tư Đồ Quyết và Diêu Khởi Vân cũng đã từng có chút vụng trộm thầm kín, bạn bè thân một chút đều biết rõ, chỉ có bố mẹ cô từ đầu đến cuối không hay biết gì.

“Nếu người nó chờ là con thì con thật có phúc đấy.”

“Vậy con thật sự không dám nhận phúc lớn như thế. Mẹ, mẹ đừng làm loạn ‘bài ca uyên ương’ chứ, chuyện của Diêu Khởi Vân và Đàm Thiếu Thành chẳng lẽ mẹ không biết? Nếu đợi thì anh ta cũng đợi Đàm Thiếu Thành, bọn họ chẳng phải là một đôi trời sinh sao?”

Lời con gái nói rõ ràng có chút xem thường khiến Tiết Thiểu Bình không vui, liền kể lể: “Con thật là nói đúng, ta cũng thấy Thiếu Thành tốt, kiên định, an phận, là một cô gái tốt, chỉ đang tiếc nó và Khởi Vân không thành.”


Tư Đồ Quyết lạnh lùng nói: “Đúng vậy, một đôi đẹp vậy mà không thành, ông trời thật không có mắt, đáng tiếc quá.”

“Chính vì thế ta mới vội vàng chuyện đại sự thành thân của Diêu Khởi Vân. Nó vì công ty của ba con mà vất vả, nhưng cũng không thể hi sinh hết cả cuộc sống được.”

“Anh ta đã lớn như vậy thôi, bản thân có thể tự lo liệu việc của mình.”

“Haiz, lúc đầu ta cũng nghĩ vậy, nhưng tối qua nó về nhà, ta lấy quần áo nó thay ra thì thấy trong túi áo có thuốc ngủ, còn có…”

Tên trộm cuối cùng cũng hiện hình rồi. Tư Đồ Quyết nghe như mẹ cô còn có lời muốn nói nhưng lại thôi, liền hỏi: “Còn có gì nữa ạ?”

Trên khuôn mặt được chăm sóc cẩn thận của Tiết Thiểu Bình có chút ửng đỏ, “Ta còn nhìn thấy một tấm danh thiếp không đứng đắn, vốn tưởng nó không cẩn thận đút trong túi áo cho nên thuận tay ném vào thùng rác, sau đó tự nhiên nó đến hỏi ta, kết quả là nó lại lôi từ thùng rác ra, ngay cả thuốc cũng lấy lại.

Tư Đồ Quyết nghe xong biểu lộ rất kì lạ, “Mặc dù việc ‘tìm con gái’ có chút ghê tởm, nhưng uống thuốc ngủ mà vẫn không ngủ được, rồi nghĩ đến chuyện kia, bệnh này xem ra đã đến cực điểm rồi. Có điều anh ta ở tuổi này có nhu cầu chuyện kia cũng là bình thường… bình thường.”

“Bình thường cái gì?” Tiết Thiểu Bình trách mắng, “Ta tưởng hắn muốn tìm một người lập gia thất thì dù như thế nào cũng tốt. Con gái, hôm qua ta và bố con đột nhiên có một ý nghĩ…”

Một tiếng “con gái” cất lên khiến tâm can Tư Đồ Quyết run rẩy, đây là tiếng đầu tiên mẹ cô gọi sau bảy năm xa cách, trong trái tim mẹ rốt cuộc vẫn có cô con gái này.

“Con cũng đã quay về, nếu trong lòng vẫn có bố mẹ, đừng đi nữa, ở lại đi, Cửu An Đường cũng cần con.”

Tư Đồ Quyết nghĩ ở Mĩ cô cũng đã thích nghi với cuộc sống, cũng rất thích cuộc sống và công việc ở đó, nhưng một bên là sự đón nhận và tha thứ của bố mẹ lâu nay, cô làm sao có thể không động lòng?

“Điều này… để con suy nghĩ đã…”

“Còn nữa, con năm nay không còn nhỏ nữa mà vẫn chưa có đối tượng ổn định, Diêu Khởi Vân cũng muốn kết hôn, ai cũng đều hiểu rõ, hay là các con…”


Một chữ “hay là” đối với Tư Đồ Quyết không khác gì sấm sét giữa trời quang, dày vò cô, cô mở miệng nhất thời không nói được gì cả.

Về ý kiến của con gái, trước sự im lặng ấy, Tiết Thiểu Bình cho là có dấu hiệu tốt. Điều đó khiến bà tiếp tục nói: “Tối qua ta có hỏi ý kiến của Diêu Khởi Vân, nó không phản đối gì cả…”

Tư Đồ Quyết bị khuôn mặt tràn đầy hi vọng của mẹ làm cho tâm tư u ám, ảm đạm; hoá ra bố mẹ muốn cô trở về chính là vì việc này.

“Con thấy thế nào? Không cần trả lời vội, dù sao cũng là việc chung thân đại sự, con cứ suy nghĩ kĩ càng, sau khi nghĩ rõ ràng thì sẽ thấy bố mẹ chỉ vì muốn tốt cho con thôi.”

“Không cần phải nghĩ.” Tư Đồ Quyết cười.

“Con bằng lòng?”

“Trừ khi con chết!”

Tiết Thiểu Bình khi nghe thấy câu trả lời chắc chắn như đinh đóng cột này, sắc mặt liền cứng đờ.

Lúc ấy bên ngoài phòng bếp truyền đến tiếng ho nhẹ, hai mẹ con quay đầu, đúng là Diêu Khởi Vân đã lặng lẽ đứng đó, không biết anh ta trở về lúc nào. Anh không nhìn Tư Đồ Quyết, khuôn mặt cũng không biểu cảm gì, chỉ nói với Tiết Thiểu Bình: “Mẹ, con không phản đối, nhưng cũng không thể hiện sự đồng ý, việc này mẹ đừng lo nữa.” Nói xong anh quay người lên lầu.

Tiết Thiểu Bình lắc đầu, “Hai đứa trẻ này, chẳng lẽ ta vì bản thân ta sao?”

Tư Đồ Quyết lẩm bẩm nói: “Mẹ, chẳng lẽ mẹ lại vì con à?”

“Con cũng sắp ba mươi rồi. Dựa vào điều kiện của Diêu Khởi Vân, nó hoàn toàn có thể tìm được người con gái tốt. Thế còn con thì sao? Ít ra nó cũng không tính toán việc trước kia của con…”

“Cho nên mẹ muốn con ở cạnh anh ta cảm động rơi nước mắt, hận không thể quì gối mà hôn chân anh ta?” Tư Đồ Quyết trong chớp mắt khóc như mưa, thà rằng bố mẹ cô trước sau cứ lãnh đạm với cô thì ngày hôm nay đã không khiến cô khổ sở thế này, “Mẹ đừng quên, lúc trước bố mẹ đã đề phòng việc con và anh ta ở cùng nhau như thế nào.”

“Khi đó các con còn nhỏ, so với hiện giờ không giống nhau.” Nhắc đến chuyện này, Tiết Thiểu Bình cũng có chút xấu hổ.

“Đó không phải vấn đề tuổi tác lớn hay nhỏ, bây giờ cũng như bảy năm trước thôi. Bố mẹ tác hợp cho con và anh ta chẳng qua vì mẹ cảm thấy con gái mẹ đã rách rưới đến mức không ai muốn, nhất định sẽ nhận ân tình của mọi người đã ‘nhặt rác rưởi’ ấy. Còn nữa, điều quan tâm của bố mẹ chẳng qua chỉ là Diêu Khởi Vân thôi, hai người sợ Cửu An Đường không giữ được anh ta, sợ anh ta tìm kỹ nữ mà tổn hại thân thể, sợ danh nghĩa của một đứa con cũng không đủ thân thiết nên giờ mới đóng gói đem con giao cho anh ta?”

“Tư Đồ Quyết, con mới trở về mà đã nói lời vô liêm sỉ rồi.” Người đàn ông trung niên vì phẫn nộ mà cao giọng. Có lẽ Tư Đồ Cửu An đã về cùng lúc với Diêu Khởi Vân, “Con thật là không biết suy nghĩ!”


“Con không biết suy nghĩ, anh ta cũng không đồng ý, chưa nói đến chuyện con nhìn anh ta chướng mắt!”

Một cái bạt tai nóng rát khiến Tư Đồ Quyết tối sầm mắt, một lúc sau cô mới quay khuôn mặt đã bị lệch sang một bên mà nhìn thẳng. Bốn phía im lặng, mẹ cô ngân ngấn lệ, kinh ngạc đến nỗi không nói được câu gì; bàn tay bố cô vẫn để trên không trung, sững sờ, không biết do hối hận hay đau xót, ngay cả Diêu Khởi Vân cũng đang đứng giữa cầu thang lầu trên ngẩn người nhìn tàn cục lầu dưới.

Tư Đồ Quyết liếm liếm khoé miệng, mặn mặn tanh tanh, cô biết hiện giờ cười sẽ rất khó coi, nhưng vẫn còn hơn là khóc.

“Bố, con vốn đang muốn hỏi xem sức khoẻ bố thế nào, bây giờ xem ra có thể tự hiểu rồi, càng lớn tuổi càng dẻo dai, tốc độ ra tay vẫn không giảm so với năm đó, con có thể yên tâm mà đi rồi. Hai người đã dạy con làm người phải thành thật, ‘tạm biệt’ – câu này con xem như không nói thì tốt.”

Cô bước qua Tư Đồ Cửu An, đi về phía cửa.

“Anh tiễn em.” Diêu Khởi Vân trước mặt bố mẹ cô vẫn duy trì phong thái như cũ, nhanh chóng từ cầu thang đi đến cạnh cô.

“Không cần.”

Tư Đồ Quyết lập tức từ chối. Lúc đổi giày, cô cúi đầu, lòng đau tê tái.

Vừa lúc đó, đèn trong phòng nháy sáng vài cái rồi đột nhiên tắt hẳn. Lúc này cũng đã gần tám giờ tối, trời tối sầm, căn phòng thiết kế theo kiến trúc cổ nên việc lấy ánh sáng không tốt lắm, khi mất đi ánh sáng của đèn nhất thời rơi vào tối om, mắt nhìn không thể thích ứng ngay được, ngay năm ngón tay cũng không nhìn thấy.

Tư Đồ Quyết chỉ một lòng nghĩ: Ông trời à, hãy để tôi nhanh nhanh rời khỏi đây! Vội vàng đưa tay sờ soạng, không dễ dàng mới chạm được tới tay nắm cửa.

Cô nhanh chóng định xoay tay nắm cửa, đáng tiếc không như ý muốn, một bàn tay khác đã nhanh chóng đặt trên mu bàn tay cô, dùng sức ấn trên tay cô. Nắm tay cô ở giữa tay anh ta và tay nắm cửa kim loại, mỗi một chiếc xương đều đang đau sôi sục.

Tư Đồ Quyết quyết định dù ở trước mặt bố mẹ, cô cũng muốn lớn tiếng quát hắn một câu thô tục “Tiện nhân!”. Cô còn chưa mở miệng đã thấy toàn thân nóng ran, nửa giây sau mới ý thức được cô đã bị người đó ôm chặt vào trong lòng.

Tên “đê tiện” kia ôm lấy cô, hoặc cũng có thể nói là đẩy ép người cô vào, nếu lúc đó đèn sáng, chắc chắn đó là một tư thế vô cùng thô bạo và khó coi, làm cho từng tấc da tấc thịt ép sát vào nhau nhiều nhất có thể, dường như muốn đem toàn bộ cơ thể cô thu vào trong lòng. Tư thế này chèn ép khiến Tư Đồ Quyết gần như không thở được. Cô theo bản năng giãy giụa, anh ta lại vùi mặt xuống gáy cô, ấm áp. Khuôn mặt và cơ thể anh ta như đang run rẩy cùng nhau.

Trong không gian kì lạ ấy, Tư Đồ Quyết trấn tĩnh trong chốc lát, khi anh ta xoa gương mặt đau rát của cô, cô rốt cuộc cũng lấy lại được việc hô hấp bình thường, rồi ghé vào tai anh ta, dùng giọng nói vừa êm nhẹ vừa hể hả biểu đạt toàn bộ cảm giác trong lòng cô lúc này. Cô nói: “Anh làm tôi ghê tởm.”

Có tiếng bật lửa, Diêu Khởi Vân buông lỏng Tư Đồ Quyết, cũng có thể thứ làm anh ta buông tay chính là câu nói mà chỉ anh ta nghe được lúc nãy. Phòng bếp có ánh sáng truyền ra, Tư Đồ Cửu An đã tìm thấy bật lửa rồi.

Trước khi bọn họ đem đèn vào trong phòng, Tư Đồ Quyết mở cửa, không quay đầu lại, rồi bước đi


Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận