Quảng cáo

Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối



Diệp Mộc Châu biết Diệp Khánh Thy là một con người độc địa, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng cô ta lại lợi dụng đảm trẻ vị thành niên này để làm những chuyện phi pháp thay cho cô ta, hơn nữa lại còn là chuyện tội ác tày trời.

Những cậu trai đó cười đắc chí: “Xinh đẹp như vậy, thảo nào có thể cướp đi sức hút của Khánh Thy, mày yên tâm, đợi sau khi mày chết đi thì bọn tao sẽ phá huỷ khuôn mặt của mày để mọi người khinh bỉ mày, đồ xấu xí, ha ha ha!”
“Đừng mà, giết chết như vậy sao? Cô ta trông xinh đẹp như thế mà không cho anh em chơi đùa chút à? Ai bảo cô ta không biết tốt xấu, đồ của Khánh Thy chúng ta cũng dám giành giật!”
Diệp Mộc Châu cảm thấy trong lòng ớn lạnh, đúng là điên rồi.

Quảng cáo

Diệp Khánh Thy và cả đám hộ vệ của Diệp Khánh Thy cũng điên rồi!
Diệp Khánh Thy có phải muốn ngồi tù vì xúi bậy người vị thành niên phạm tội không? Vậy thì cô sẽ cho cô ta được toại nguyện!
Chính vào lúc này, một cô gái trong đó như thể đã chịu kích động gì vậy: “Ai bảo mày xinh đẹp như vậy! Khánh Thy đã từng nói rằng người xinh đẹp nhất trên đời này chỉ có thể là cô ấy, những người xinh đẹp hơn cô ấy thì đều phải chết, mày đi chết đi!”
Một con dao gọt hoa quả hung hăng đâm về phía đỉnh đầu của cô!

"A!"
Nhưng cô gái đó đã phát ra một tiếng hét thê thảm.

Đôi chân thon dài đạp một phát không chút thương tiếc, cô gái cầm dao đó lập tức bị đá văng ra xa ba mét, nặng nề ngã xuống đất và đau đớn khóc lớn.

Chiếc áo gió của Hoắc Việt Bách đang bay phấp phới trong gió, ánh mắt của anh lạnh lùng như thần chết liếc nhìn tám người đang nhìn mình chằm chằm.

Cậu trai cầm đầu hung dữ nói: “Còn có người giúp đỡ à! Chúng ta cùng nhau lên! Giết người đàn ông này trước, sau đó bắt cóc Diệp Mộc Châu! Nhanh lên, chúng ta là người vị thành niên, cho dù giết chết họ thì chúng ta cũng không chết được đâu!”
Sau khi dứt lời thì bỗng nhiên có một cái bình chứa đầy dịch thể bay về phía cô, Diệp Mộc Châu lập tức hiểu ra đây là thứ gì.

Đó là axit sunfuric!
Hoắc Việt Bách nheo mắt lại, động tác nhanh cực kỳ, ôm lấy Diệp Mộc Châu rồi xoay người,
axit sunfuric lướt qua bên cạnh họ và đập mạnh vào mặt của cậu trai cầm đầu.

Khung cảnh nhất thời hỗn loạn, tiếng khóc lóc và mắng chửi của cậu trai đó vang lên không ngừng.

Diệp Mộc Châu muốn đi nhặt chiếc đồng hồ đã vỡ vụn trên mặt đất, nhưng cả người đột nhiên bị kéo mạnh vào trong vòng tay.

“Hoắc Việt Bách, anh làm gì.


.

"
“Không sao cả”
Trên người của người đàn ông này có mùi sông băng lạnh thấu xương, Diệp Mộc Châu bắt gặp ánh mắt của anh, cơn uất ức đột nhiên tăng lên theo cấp số nhân, cô tiện thể duy trì tính cách yếu ớt này: “Hoắc Việt Bách, tại sao anh lại đến đây, doạ em sợ chết khiếp!”
Nhưng không ngờ rằng Hoắc Việt Bách lại không có trêu chọc vài câu theo thói quen, mà im lặng nửa giây và đột nhiên ôm cô chặt thêm nữa.

Anh rất nghiêm túc: “Anh đã đến rồi”
Vào khoảnh khắc Hoắc Việt Bách ôm cô vào lòng thì anh đã suy nghĩ vô số lần, nếu bà chủ Hoắc thực sự chỉ là một người phụ nữ yếu ớt thì phải làm sao, nếu như cô không thể chặn được đòn tấn công đầu tiên và thứ hai của tám người này thì phải làm sao.

Nếu anh đến muộn hơn nữa và cô thực sự bị tạt axit sunfuric thì phải làm sao?
Hoắc Việt Bách kìm nén hơi thử hung bạo trên toàn thân, nhắm mắt lại rồi nhìn về phía đám người đó.

“Là do Diệp Khánh Thy sai khiến đúng không, tốt lắm”
Cái cầu tốt lắm này như thể là mệnh lệnh cuối cùng của thần chết đưa ra, một lúc sau, hàng chục người vệ sĩ áo đen bao vây tảm người này.

Hoắc Việt Bách xoay người đi và đưa lưng về phía đám người này, giọng nói không chút cảm xúc: “Lâm Khiểu Phương, cậu xử lý đi”
Lâm Khiểu Phương đã báo cảnh sát, khi tám người này ngồi lên xe cảnh sát thì họ vẫn không chút sợ hãi.

Dù sao thì Khánh Thy cũng sẽ cho họ ra ngoài thôi!

Diệp Mộc Châu lúc này mới có thời gian nhặt lại chiếc đồng hồ trên mặt đất, cô đau khổ: “Vỡ rồi.

"
Hoắc Việt Bách quay đầu lại nhìn cô: “Vừa nãy rõ ràng em có thể chạy đi, tại sao lại không chạy?”
Diệp Mộc Châu sững sờ: “Họ không thể làm em bị thương được.


Hoắc Việt Bách nhắm mắt và bình tĩnh lại.

Đúng vậy, họ sẽ không thể nào làm Diệp Mộc Châu bị thương, nhưng cô ở lại thêm một phút thì sẽ thêm một phần nguy hiểm, rõ ràng có thể nhanh chóng rời đi nhưng cô lại không rời đi.

Hoắc Việt Bách rũ mắt: “Là vì chiếc đồng hồ này sao?"
Trái tim của Diệp Mộc Châu đập thình thịch, vô thức lùi về sau.




Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận