Quảng cáo

Bản Lĩnh Ngông Thần

CHƯƠNG 286: SỨC MẠNH VÔ SONG

Trong cảnh tượng như vậy, sắc mặt Carlos khó coi đến cực điểm, anh vội vàng đứng dậy kéo Novao lại, sau đó giải thích với Đồng Hiểu Tiêm.

“Cô Đồng, thật ngại quá, bạn của tôi có bệnh, vừa rồi là mới phát bệnh, tôi thực sự xin lỗi cô.”

Đồng Hiểu Tiêm cầm lấy giấy vệ sinh mà Hồng Đô Linh cũng là một trong những nữ chính đưa cho, lau vết máu trên mu bàn tay, vẻ mặt mù mịt, cô chưa từng nghe nói có loại bệnh sẽ cắn người gì đó, không, nhìn Novao đến giờ vẫn có chút mê man, hình như không phải vì cắn cô, mà là vì bị máu thu hút.

“Cậu chủ Carlos, tôi hơi khó chịu, tôi đi trước.”

Dường như cũng biết được quyết định như vậy, Carlos gật đầu.

“Được, tôi sẽ phái người đưa cô trở về.”

“Không cần, chồng tôi đang ở kế bên.”

Đồng Hiểu Tiêm chỉ đi được vài bước, liền dừng lại tại chỗ, nhìn thấy hai người nước ngoài sắc mặt tái nhợt đột nhiên xuất hiện ở cửa, ý tứ rõ ràng là đang chặn đường Đồng Hiểu Tiêm.

“Cậu chủ Carlos, anh có là gì?”

Đồng Hiểu Tiêm vốn đã có chút hoảng loạn, vừa nói chuyện vừa bấm máy điện cho Tân Tằng.

Thấy vậy, Carlos nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ với Novao bên cạnh.

“Novao, đây là nữ chính tôi khó khăn lắm mới chọn được, anh muốn phá hoại bộ phim của tôi sao?

Trên mặt Novao là một nụ cười nhạt, nhưng mức độ say mê trong mắt anh càng trở nên mãnh liệt hơn.

“Không, Carlos, không còn liên quan đến anh nữa, đổi nữ chính đi, người đẹp phương Đông này, trên người có dòng máu thơm, là một trong mười dòng máu thiêng liêng được ghi trong sách cổ truyền từ đời này sang đời khác, cô ấy rất quan trọng với gia tộc chúng tôi, chắc hẳn không cần tôi phải nói nhiều nữa chứ.”

Nghe vậy, Carlos trầm mặc ngồi xuống ghế, đừng tưởng rằng anh ta và Novao là bạn bè, nhưng thân phận cách nhau quá xa, Novao thuộc Gia tộc Gran, thời gian tồn tại lâu vô cùng, ở nước Mỹ, số người dám động vào họ cũng không có mấy người.

“Tân Tằng, mau tới cứu em!”

Đồng Hiểu Tiêm nói xong, Tân Tằng ở phòng bên cạnh đứng dậy định chạy ra ngoài, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, vội vàng gọi điện.

“Vẫn còn một con phố nữa là đến rồi, sao thế?”

Giọng Sở Vĩnh Du phát ra, Tân Tằng vội vàng hỏi.

“Anh rể, Hiểu Tiêm xảy ra chuyện, đang ở phòng riêng bên cạnh, em đi qua ngay, anh rể nhanh lên!”

“Tôi biết rồi.”

Bên kia, một chiếc Mercedes-Benz Maybach đang lái trên phố, Sở Vĩnh Du cúp điện thoại, sắc mặt có chút lạnh lùng nói với Lưu Ổn đang lái xe.

“Mở khóa xe, đợi tôi ở cửa nhà hàng.”

Lưu Ổn vẫn chưa hiểu ý, vừa mới vô thức ấn nút đã thấy Sở Vĩnh Du đột nhiên mở cửa xe nhảy xuống, sau đó biến mất ngay lập tức.

Này…Lưu Ổn phút chốc sững sờ, vừa nãy tốc độ xe là 80km, vậy mà cứ thế nhảy xuống? Nhưng nghĩ đến việc chủ tịch Fenster cũng là võ giả của nước R, thì lại thấy nhẹ nhõm.

Đồng Hiểu Tiêm đang ở trong phòng riêng ở nhà hàng đồ Trung, cảnh tượng lúc này có chút kỳ quái.

Chỉ thấy Đồng Hiểu Tiêm ngồi ở bàn, Novao đang nắm một tay cô ngửi, vẻ mặt vô cùng say sưa.

“Thật đẹp, thật khiến người ta say đắm, cô Đồng, từ nay về sau, cô sẽ tạm biệt cuộc sống tầm thường trong quá khứ, hưởng thụ cuộc sống đế vương chân chính, cô chính là của cái quý giá nhất của Gia tộc Gran chúng tôi.”

“Súc sinh! Buông bạn gái ta ra!”

Tân Tằng bị đám người ngoại quốc sắc mặt tái nhợt khống chế tại chỗ, hét lên một tiếng, lại không có chút sợ sệt nào.

Quảng cáo

“Bạn trai của cô thô lỗ quá, hắn làm sao xứng với dòng máu cao quý của cô, nếu cô không ngại, tôi sẽ tự mình tống hắn xuống địa ngục.”

Novao nói chuyện rất lịch thiệp, lời nói không có vẻ gì là đang chuẩn bị muốn giết người, nhưng Đồng Hiểu Tiêm lại khóc.

“Không không! Làm ơn, anh muốn tôi làm gì cũng được, đừng làm anh ấy bị thương.”

Nhìn thấy bạn gái như thế này, Tân Tằng cảm thấy mình thật vô dụng, điều khiến anh càng ghét hơn là tại sao ra ngoài một chuyến lại gặp phải chuyện như vậy, là tại sao chứ!

“Anh không được phép chạm vào cô ấy! Anh rể của tôi sẽ sớm tới đây, anh có chuyện muốn nói thì nói với anh ấy là được rồi!”

Carlos đang có chút suy sụp và bất lực ngồi trên ghế, đột nhiên đứng dậy, bởi vì nghĩ đến lời khuyên của Phùng Dương nói với mình khi ở Hải Môn, lúc anh ta lấy ra tấm ảnh của Đồng Hiểu Tiêm và một nữ chính khác để cho Phùng Dương tư vấn, nhớ đến lúc đó, trong mắt Phùng Dương liền hiện lên vẻ sợ hãi.

Sau khi do dự, cuối cùng anh ta cũng mở lời với Novao.

“Novao, anh rể của cô Đồng, có vẻ rất quyền lực, hay là …”

Hừ!

Novao hung dữ quay đầu lại, ánh mắt đáng sợ ngoài sức tưởng tượng.

“Câm miệng! Carlos, đừng lãng phí tình bạn của tôi với anh, chuyện có liên quan đến máu thơm, người nào dám ngăn cản đều là kẻ thù của Gia tộc Gran chúng ta, anh muốn làm kẻ thù của chúng ta sao?”

Carlos cũng bị dọa sợ, lại lần nữa ngồi vào ghế.

Mà một cô gái phương Đông khác đang ngồi đối diện với Hồng Đô Linh, đã sớm bị dọa đến mức không nói được, tuy rằng không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng hiển nhiên đây không phải lúc để nói, chỉ cảm thấy Đồng Hiểu Tiêm có chút bi thảm.

“Cô Đồng, đừng ôm thêm hy vọng nữa, không ai cứu được cô đâu, ở nước Mỹ, Gia tộc Gran chúng tôi không ai dám động vào đâu!”

Bùm!

Đúng lúc này, ầm một tiếng, cửa phòng riêng đột nhiên bị một cước đá văng ra, không sai, nó không bay ra ngoài, mà là trực tiếp vỡ tung rơi xuống đất.

Nhà họ Lý ở Lưu Thị, Đồng Hiểu Tiêm xảy ra chuyện thế này, mặc dù không liên quan gì đến Sở Vĩnh Du, nhưng là anh rể, trong lòng ít nhiều cũng có chút áy náy, chưa từng nghĩ đến, ở Newyork lại xảy ra chuyện thế này, mà còn là Đồng Hiểu Tiêm.

Cho nên lúc này Sở Vĩnh Du xuất hiện ở cửa, hoàn toàn là có ý giết mà đến.

“Anh là….”

Búm!

Novao cau mày phun ra hai chữ, Sở Vĩnh Du đột nhiên phất tay, người nước ngoài đang khống chế Tân Tằng lập tức bay ngược, đập mạnh vào tường.

“Anh rể!”

Mãi đến lúc đó, Đồng Hiểu Tiêm và Tân Tằng mới phản ứng lại vui mừng gọi ra xưng hô lâu lắm không gặp.

Xoẹt!

Giống như ảo giác, Sở Vĩnh Du sải bước đến bên cạnh Đồng Hiểu Tiêm, kéo cô ra phía sau lưng mình.

“Hiểu Tiêm! Nói cho anh biết, chuyện gì xảy ra?”

Chỉ cần Sở Vĩnh Du xuất hiện, Đồng Hiểu Tiêm sẽ quên hết sợ hãi, trong lòng cô, anh rể này là sự tồn tại bất khả chiến bại.

“Hắn! Hắn định giết Tân Tằng rồi bắt cóc em, em còn không quen biết hắn!”

Nhìn sang Novao, sau đó mỉm cười.

“Nhìn những hành động vừa rồi của anh, anh chắc hẳn là người dị năng, lẽ nào anh không biết, tiền đề để sáng tạo và trao năng lực người dị năng các anh, chính là Gia tộc Gran và ..khụ..khụ khụ!

Đang nói chuyện, Sở Vĩnh Du đã bóp lấy cổ anh ta, đồng thời lên tiếng.

“Em gái tôi, là người có thể bị tên ngoại quốc như anh tùy ý xúc phạm hay sao?”

“Chết!”

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận