Quảng cáo

Bản Sắc Quân Môn: Man Thiếu Khó Cưng Chiều

Lưu Văn Viễn kêu lên một tiếng, kết quả bị Ngô Hành trực tiếp đạp tới một phát: “Cậu cút ngay cho tôi!"

Hai người đuổi nhau trong ký túc xá, Trần Quần liền ở bên cạnh liên tục khuyên can, làm cho Tần Man cau lông mày lại.

Đúng lúc này, Tạ Hầu không biết xông ra từ nơi nào, hỏi: "Cậu vẫn đang chép sao?"

"Ừm." Tần Man không hề dừng tay đáp lại một tiếng.

"Còn có bao nhiêu a?" Tạ Hầu nhìn thấy cô viết một chồng thật dày, không nhịn được hỏi.

Tần Man cũng không ngẩng đầu lên nhàn nhạt trả lời lần nữa: "Còn sáu lần."

"A? Còn có nhiều như vậy? Vậy... Hay là để tôi chép giúp cậu nhé?"

Tạ Hầu lập tức liền ngồi xuống, cầm bút lên dự định chép giúp cô.

Có điều lần này Tần Man ngược lại duỗi tay, cầm lại giấy bút: “Không cần, lỗi của mình phải tự mình nhận." Nói xong, cô bỗng nhiên ngẩng đầu ánh mắt nhìn thẳng vào anh ta: “Cậu cảm thấy thế nào?" 

Nếu như nói một câu phía trước Tạ Hầu nghe không hiểu, vậy câu nói đằng sau làm sao anh ta có thể nghe không hiểu được!
Quảng cáo

Tần Man biết!

Anh ta khẳng định là biết bản thân mới là người nói chuyện trong đội ngũ!

Cho nên mới sẽ nhắc nhở mình, đừng chịu oan thay anh ta như vậy.

Tạ Hầu nhìn ánh mắt thong dong lại mang theo vài phần chèn ép của Tần Man, trong đầu không khỏi lắc một cái.

"Tôi... Tôi..."

Ngay khi anh ta không biết nên giải thích như thế nào, Lưu Văn Viễn đã thoát thân ra khỏi sự tấn công của Ngô Hành bên cạnh vỗ vỗ bả vai Tạ Hầu: “Cậu không cần phản ứng cậu ta, tên nhóc này gần đây tư tưởng giác ngộ cao hơn rất nhiều, quen thuộc là được rồi."  

Tạ Hầu chột dạ nhìn chằm chằm Tần Man ngồi ở chỗ đó đã vùi đầu phạt chép một lần nữa, miễn cưỡng nở nụ cười.

Mặc dù Tần Man không nói câu nào với anh ta, thậm chí còn nhận chép phạt, nhưng vừa rồi câu cô nói cuối cùng rõ ràng chính là nhắc nhở, mà lại thái độ đó cũng hoàn toàn không giống như ý ngầm thừa nhận.

Sau khi hàn huyên đơn giản vài câu, Tạ Hầu tán loại chạy về tới trong ký túc xá mình.

Tần Man ngồi ở chỗ đó lúc này ngẩng đầu, liếc mắt nhìn dáng vẻ anh ta thất hồn lạc phách rời đi, sau đó lại tiếp tục cúi đầu tóm lấy. 

Mãi đến lúc nghỉ trưa sắp gần kết thúc, cuối cùng cô cũng đã chép phạt xong, cũng không chút nghỉ ngơi, đã đi văn phòng huấn luyện viên.

Sau khi cô gõ cửa đi vào liền thấy Tạ Hầu đứng ở nơi đó trước bàn Khổng Nghĩa, anh ta cúi đầu, dáng vẻ nhận sai, mà sắc mặt Khổng Nghĩa cũng có chút khó coi.

"Báo cáo." Nét mặt Tần Man không thay đổi hô một tiếng.

Chỉ là Khổng Nghĩa vừa nhìn thấy là Tần Man, lại thêm một tiếng báo cáo này của cô, gương mặt đó càng thêm khó coi.

"Ừm, đi vào đi." Khổng Nghĩa bất đắc dĩ lên tiếng.

"Báo cáo huấn luyện viên, đây là mười bản điều lệ chế độ tôi chép, mời kiểm tra." sau khi Tần Man đi vào liền đưa mười trang giấy trong tay tới.

Khổng Nghĩa nhận lấy xem xét, trên đó viết cẩn thận, nắn nót, chữ viết mười trang giấy cũng đều giống nhau như đúc, rất rõ ràng không tìm người hỗ trợ, cũng không có bất kỳ dáng vẻ qua loa nào.  

Nhưng cũng bởi vì không có bất kỳ qua loa gì, Khổng Nghĩa mới nhận ra có gì đó kỳ lạ.

Hôm qua tên nhóc này còn khiến mình khó xử trước mặt mọi người, hôm nay làm sao đột nhiên ngoan như vậy?

Chẳng lẽ còn có chiêu sau?

Khổng Nghĩa bởi vì biết được chân tướng sự việc từ chỗ Tạ Hậu, vì thế chậm lại chờ mấy phút, chính là muốn nhìn chiêu sau của Tần Man. 

Không chỉ có anh ta đang chờ, mà ngay cả Tạ Hậu bên cạnh cũng đang chờ.
Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận