Quảng cáo

Bảo Bối Phong Cách Thích Trêu Chọc Thượng Tướng


Chiều xuống,ánh hoàng hôn chiếu rọi cả sân toả ra thứ ánh sáng dát vàng kì diệu,lung linh huyền ảo.

Ở giữa cái thứ ánh sáng kì diệu ấy có một cô gái ngồi ở hàng ghế đá nhìn ngắm bầu trời,tận hưởng khoảnh khắc chiều tà.Một làn gió nhẹ vút qua làm cho chân tơ kẽ tóc của cô gái rung rinh.Ánh nắng hắt lên khuôn mặt mĩ miều đẹp tựa nàng Hằng Nga của cô gái.

Cô gái ngồi nghỉ ngơi thong thả,lưng tựa ra phía sau thành ghế đầu ngửa ra phía sau.

Một ngày khá là mệt mỏi.

Cô ánh mắt nhìn chăm chú chiếc lá khô trên cây chờ xem thử nó có rơi xuống hay không.Một...hai...ba...bốn...Chiếc lá bị một làn gió nhẹ đi qua làm cho rơi xuống,trùng hợp thay lại rơi xuống gương mặt mĩ lệ ấy.Bàn tay thon dài nhặt chiếc lá giơ lên cao để cho những tia nắng chiếu qua chiếc lỗ nhỏ trên chiếc lá bất giác khoé môi của cô gái lại cong lên,cười rạng rỡ.

Cảm giác như tất cả mệt mỏi trong ngày bỗng chốc bị xua tan đi hết,không còn cái cảm giác uể oải nữa mà thay vào đó là sự thoải mái đến lạ thường.Rồi bỗng từ trong túi của cô vang lên tiếng "reng reng reng" của chiếc điện thoại.

Cô thả nhẹ nhàng chiếc lá trên tay rơi xuống mặt đất từ từ lấy trong túi áo ra chiếc điện thoại.


Cô nhấn trả lời thì đầu dây bên kia vang lên tiếng của ba cô,ba cô thông báo với cô rằng họ đã về nước giờ này đã về đến nhà bảo cô rằng tối nay về ăn bữa cơm gia đình.Cô dạ dạ vâng vâng rồi cúp máy.Cô định đứng dậy đi về thì như có một năng lực phi thường nào đó níu giữ cô lại khiến cho cô không thể đứng dậy nổi.

Cảnh sắc đất trời,rừng núi khiến cô luyến tiếc không nỡ rời đi.

Cô cứ vậy tiếp tục ngồi yên ở đó ngắm khung cảnh ấy cho đến khi mặt trời đã lặn xuống núi,ánh sáng của mặt trời đã không còn nữa mà tiếp nối cho thứ ánh sáng ấy chính là ánh của mặt trăng,lúc ấy cô như thức tỉnh khỏi cảnh mộng từ từ đứng dậy nhìn ngắm mặt trăng một hồi rồi trở về nhà.

Quảng cáo

Nếu như không phải là ba cô gọi về ăn tối chung thì có lẽ cô đang tiếp tục chìm đắm trong ánh trăng này rồi.Cô bắt xe taxi để về nhà.

Thời tiết hiện giờ đang dần chuyển lạnh,đi ngoài đường gió thổi lạnh nổi hết da gà.

Cô ngồi trong xe ấm cúng,lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thành phố,nơi dang rộn ràng tấp nập vô số người là người qua lại.

Nhắc mới nhớ cũng sắp đến lễ Noel rồi ai nấy chắc phải hớn hở lắm nhỉ? Đó là đối với cặp tình nhân trẻ tuổi yêu nhau thắm thiết thôi chứ một con người như cô đã 22 nồi bánh chưng rồi mà vẫn chưa có nổi một mối tình,chẳng hiểu được tình yêu là cái thứ quái gì cả chủ yếu là xem trên phim ảnh nào hiểu được tình yêu chất chứa vị ngọt hay đắng cay.Quay qua trở lại một hồi cuối cùng cũng đã đến nhà,cô rảo bước đi vào trong.

Trong nhà tiếng nói cười đùa xen lẫn nhau nghe có vẻ vui lắm đây.-"Con chào bố mẹ!"Lời chào của cô khiến cho cuộc nói chuyện dừng lại.-"Ồ! Con gái ta về rồi à?! Mau lại đây ngồi đi,đồ ăn sắp nguội hết rồi này!"-"Vâng...mà khoan sao anh lại..."Cô nhìn sang phía bên cạnh thấy Âu Diệc Phong anh ta đang ngồi ở đây.

Sao anh ta lại đến đây được chứ?-"Giờ này mới về cơ à?" Hắn hỏi.-"Ờm..."Cô vẫn chưa khỏi ngỡ ngàng thì bố của cô,ông Lâm Viên Thành nói: -"Lúc nãy trên đường về không ngờ lại bắt gặp được Âu Thượng tướng nên là mời cậu ấy về ăn tối chung với gia đình chúng ta thôi.

Mà con với cậu ấy quen nhau à?"-"Ờm thì..."Chưa kịp để cô trả lời hắn đã nhảy vào giải thích : -"Chúng tôi gặp nhau trong quân khu thôi."-"À thì ra là thế! Lâm Như con mau ngồi xuống đi!"Cô "vâng" một tiếng rồi ngồi xuống ghế.


Cả ngày đã mệt mỏi rồi đã thế còn gặp phải cái bản mặt hắn ở đây thì làm sao ăn cho nổi chứ!-"Này tiểu nha đầu,dạo này ở nhà có quậy gì không đấy?!" Giọng nói của mẹ cô vang lên.-"Quậy gì là quậy gì cơ ạ? Con mấy bữa nay ngoan ngoãn thật thà lắm đấy,nào có làm gì đâu!" Cô vội vàng nói.-"Biết điều đấy,không ngờ lần này cũng chịu khôn ra một chút.

Mà sao mày lại đòi huỷ hôn với thằng nhóc Triệu Việt Lân thế?"Cô đang ăn thì nghe câu hỏi của bà ấy liền mắc nghẹn,ho sặc sụa.

Bố cùng với tên Âu Diệc Phong đó nhìn chằm chằm vào cô.

Cô lúc đó giả lơ lơ như chẳng nghe thấy gì tiếp tục ăn cơm.-"Này có nghe mẹ mày hỏi gì không thế?"Cô bỏ giương mắt nhìn mẹ rồi nhìn bố với Âu Diệc Phong một lượt.-"Ahaha! Mẹ à chuyện này để sau được không ạ giờ còn đang có khách mà nói mấy cái chuyện gia đình riêng tư thế này không hay lắm đâu."-"Không sao đâu cứ nói đi!" Âu Diệc Phong vừa cười vừa nói.

Này đừng có điêu thế chứ?-"Nếu như cậu ấy đã nói không sao rồi thì mày nói đi!"-"Ờm thì con không thích nữa thôi!"-"Câu trả lời của mày có phần hơi giả dối đấy nhé,chẳng có sức thuyết phục tí nào.

Thôi thì cho qua vậy đường nào thì mấy bữa nay ngoan thế là được rồi."Cô trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.

Ahhh,cuối cùng mẹ cũng chả hỏi gì thêm về chuyện đó nữa hạnh phúc quá đi thôi.

Mà tự nhiên giờ ăn lại hỏi cái chuyện này làm gì,mà còn cả cái tên Âu Diệc Phong đó nữa định đổ thêm dầu vào lửa hay gì đây kiểu như đang chế giễu cười cợt cô ấy.

Nhìn mà xem cái bản mặt hắn kìa,tự nhiên cười khẩu một cái là sao chứ bộ muốn ăn đấm hay gì đây.-"Cậu dạo này công việc như thế nào rồi?" Lâm Viên Thành hỏi.-"Dạo này công việc cũng nhiều với lại bọn tội phạm cũng nhiều nên hơi đau đầu tí thôi."-"Công việc đúng là không dễ dàng một tí nào mà,đúng không? Tôi ngày xưa thời còn trẻ như cậu cũng vậy đấy làm việc mệt nhọc cực khổ lắm mà sau khi lấy vợ về cái là khác liền ngay.


Nào là phải tập về sớm,thu xếp công việc nhanh và ổn thoả để về nhanh gặp vợ.

Làm gì thì làm cậu cũng nên kiếm một cô vợ đi cuộc sống sẽ khác hẳn luôn đấy,dù gì thì cậu cũng 28 tuổi rồi mà!"-"Ừ!" Đáp lại câu trả lời của Lâm Viên Thành Âu Diệc Phong chỉ vỏn vẹn một chữ "ừ".

Hầu như hắn ta chẳng có hứng thú thậm chí còn ghét khi nhắc đến việc cưới vợ,lập gia đình vì ở nhà đã bị bà mẹ mưu mô lắm trò của mình cằn nhằn như bà già cả ngày lẫn đêm.

Nghe thôi mà mệt mỏi.Lâm Như nhìn quanh mọi ngóc ngách trong nhà rồi quay sang hỏi bà mẹ mình: -"Mẹ,nhóc Hứa Minh đi đâu rồi?"-"Nó đi chơi với lũ bạn rồi,không biết là đi đâu."-"Haizz,nó thì cũng chỉ có thể là đi quán net chơi thôi chứ còn đi đâu được nữa.

Cái thằng này đúng là học hành thì không lo suốt ngày chỉ biết game với đồ."-"Thì nó cũng 17 tuổi rồi mà,phải để cho nó đi chơi đi giao lưu với bạn bè chứ cứ ru rú mãi ở trong nhà thế thì làm được tích sự gì.

Mà khéo không chừng nó đi cua gái nữa đấy con!"-"Cái thằng này thì có ai yêu đâu mà đòi đi cua gái."-"Haha! Đừng có khinh kẻo sau này nó có gia đình trước mày cũng nên."****HẾT CHƯƠNG 42****Tôi đã cố gắng ra chương nhanh nhất cho các cô rồi đấy,nhớ tiếp tục ủng hộ tôi nha!(☞^o^) ☞ Nhấn sao để tui có động lực viết truyện tiếp nha.


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận