[Fanfic] [Hogi] Bảy Năm Sau Khi Kết Hôn

Hạo Thạc ôm cậu vào lòng, dịu dàng hôn trả lại.

"Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em..."

Không ngừng lặp đi lặp lại ba chữ này tựa như một liều thuốc trấn định, trấn an được Doãn Kì một cách kỳ diệuBọn họ cùng nhau trở về, cửa phòng vừa mới đóng lại, cậu đã hôn lên môi hắn.

Hắn mềm lòng đến rối tinh rối mù: "Anh đi chuẩn bị nước ấm, em như vậy sẽ bị cảm lạnh mất."

Cậu gắt gao ôm lấy hắn, không chịu buông tay ra, thanh âm của cậu hơi khàn, dán sát lỗ tai hắn nói: "Ở đây... Em muốn..."

Một mồi lửa bỗng nhiên được dấy lên, thiêu đốt toàn bộ lý trí của hắn.

Ngày hôm sau cả hai đều trốn việc.

Doãn Kì ngủ thẳng tới buổi chiều, lúc tỉnh lại bên người không có ai, cậu đột nhiên bật dậy, trong mắt ngập tràn bất an, mãi đến khi cậu ngửi thấy mùi canh sâm đáng ghét.

Cậu lập tức thả lỏng, nhưng chóp mũi vẫn còn chút chua xót.

Hạo Thạc tiến vào, cẩn thận thổi thổi canh nói: "Anh biết em không thích uống, thế nhưng tối qua em ở bên ngoài hóng gió lạnh lâu như thế... Ừm, vẫn là uống một chút được không, anh hầm cả một buổi sáng đấy."

Cậu nhìn hắn, dừng một chút.

Hắn ngồi vào mép giường: "Lại đây, ông xã bón cho em."

"Em... Anh...." Cậu dời mắt.

Hắn ngây người.

Cậu cắn môi dưới, mặt đỏ bừng, giọng điệu vô cùng cứng nhắc, nhưng vẫn kiên trì nói ra: "Em... Yêu anh."

Cạch một tiếng, bát canh rơi thẳng xuống đất, vương ra khắp mặt thảm.

Doãn Kì mở to mắt, nhìn tấm thảm thủ công mình yêu thích nhất bị canh sâm mà mình ghét nhất rớt vào!

Nhưng Hạo Thạc chẳng rảnh lo đến những thứ này, hắn bò lên giường, ôm chặt lấy cậu: "Nói lại lần nữa."

Cậu: "......"

Hắn gấp gáp nói: "Không cần nói nữa! Mỗi ngày nói một lần là đủ rồi! Anh dự định ngày mai, không... Là quãng đời còn lại!"

Cậu cùng hắn kết hôn bảy năm trời, cuối cùng cũng thẳng thắn nói chuyện với nhau một lần.

Cậu hỏi hắn vì sao đột nhiên lại xa cách cậu.

Hắn kể về câu nói nghe được ngày đó: "Vì sao lại là không sao cả?"

Doãn Kì ngẩn người, nói: "Có sao thì lại thế nào? Nếu anh không yêu em, em..." Không biết chính mình còn có thể như thế nào nữa.

"Không sao cả" thật ra là câu trả lời bất đắc dĩ nhất.

Hạo Thạc ôm cậu nói: "Anh sai rồi, anh sai rồi, anh đúng tên ngốc nhất mà!"

Cậu hỏi: "Chẳng lẽ anh vẫn luôn cảm thấy em không yêu anh sao?"

Mặt hắn có chút nóng: "Từ trước đến nay em chưa từng nói."

"Em nói rồi, thời điểm kết hôn, lúc tuyên thệ, mỗi một chữ em đều nghiêm túc nói cho anh nghe."

Hắn ngây ngẩn cả người.

Lời thề lúc kết hôn rất trang trọng, nhưng lại dễ bị quên đi nhất.

Từ thời khắc cậu kết hôn với hắn kia, liền hứa hẹn cả một đời.

Đây là lời thề quan trọng nhất, còn quan trọng hơn cả câu nói "Em yêu anh" luôn treo bên miệng kia.

Bởi vì cậu đã hứa toàn bộ cuộc đời mình, bao gồm tình yêu của cậu, thân thể của cậu và cả sinh mệnh của cậu nữa.

Vậy mà hắn lại coi nhẹ nó.

Doãn Kì lại nói: "Về sau buổi sáng đừng hôn em nữa, giữa trưa cũng đừng tới tìm em."

Lòng Hạo Thạc chợt lạnh, nếu đây là hình phạt dành cho sự ngớ ngẩn của hắn thì quả thật là đòi mạng mà.

Cậu tiếp tục nói: "Buổi sáng, buổi sáng đến lượt em hôn anh, sau... sau đó trước khi ra ngoài thì anh hôn em, giữa trưa em sẽ tới tìm anh cùng đi ăn cơm, buổi chiều, ừm... nếu như buổi chiều anh không có việc gì thì tới chỗ của em."
Hắn: "!"

Thay đổi nhanh như vậy, tim hắn chịu không nổi.

Cậu chưa bao giờ nói nhiều như vậy, cho nên muốn ngắc ngứ bao nhiêu thì ngắc ngứ bấy nhiêu: "Trước kia là em không đúng, lúc nào cũng đều là anh chủ động, em..."

Hắn ôm y thật chặt, không thể đợi đến khi nghe hết, nếu còn nghe nữa thì hắn muốn lên trời mất.

"Em không cần chủ động, bởi vì..." Hắn cuối cùng cũng hiểu rõ, từ trước tới nay không phải cậu không chủ động, mà cậu hoàn toàn không có cơ hội chủ động.

"Bởi vì từ nay về sau, anh sẽ không cho em có cơ hội chủ động."

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận