Quảng cáo

[Fanfic] [Bác Chiến] Chân Thực


Bởi hai người họ ngồi cùng nhau, bầu không khí của cả đoàn phim hôm nay trở nên rất căng thẳng.
Ngay cả Trịnh Uấn cũng đã học được cách nhìn sắc mặt, hiệu suất học tập tốt chưa từng thấy.

Hứa Dương Ninh thì lại càng thức thời hơn, đặt toàn bộ tinh lực lên kịch bản, thảo luận từng chi tiết một với tiền bối Diệp Đình.
Tiêu Chiến thỉnh thoảng sẽ rót cho Vương Nhất Bác cốc nước, còn đưa đồ ăn vặt cho hắn ăn, mọi người đều cho rằng anh đang đền tội, không thấy có gì không đúng.
Vương Nhất Bác nhảy nhót trong lòng, lại sợ mình biểu hiện quá lộ liễu, mỗi lần đều rất lạnh nhạt nhận lấy, cầm trong tay, sau đó ở một nơi mọi người không thấy, hắn mới sờ sờ Tiêu Chiến, tỏ ý cảm ơn.
Quảng cáo

Lưu Phong thấy! Nhưng Lưu Phong không thể nói! Lưu Phong không dám ra mặt, chỉ đành mắng thầm trong lòng Vương Nhất Bác là cái đồ dê xồm.

Chiếm tiện nghi của người khác đi thì thôi, không ngờ còn bày ra cái vẻ tức giận.
Chỉ là sự chú ý của mọi người lại không được khách quan, chính xác như của cậu ta.
Sự đáp lại lạnh nhạt kia của Vương Nhất Bác, giống như tiếng chuông cảnh tỉnh mọi người, nói cho mọi người biết, tâm tình hắn không tốt, đừng làm mấy chuyện thừa thãi.

Họ cũng thực sự tin là như thế.

Có vài lần Hứa Dương Ninh muốn gọi Tiêu Chiến qua, sợ anh dẫn lửa thiêu thân, nhưng không thành công.
Bởi có áp lực nặng nề, công việc hôm nay thuận lợi bất ngờ, thậm chí còn kết thúc công việc trước thời gian hẳn một tiếng.
Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác thu dọn đồ đạc, cùng đi ra ngoài ăn cơm tối.

Vì sợ có người thấy, họ cố tình lái xe tới một nơi khá xa.

Rồi lại sợ không kịp về họp, chỉ ăn linh tinh một chút rồi đóng gói mang về.
Tuy cả quá trình có chút hấp tấp tới buồn cười, nhưng cả hai đều rất hưng phấn.

Sau khi tạm biệt nhau về khách sạn, vẫn còn nở nụ cười không ngừng.
Tối, Tiêu Chiến ngồi trên giường, bổ sung câu chuyện về nhân vật của mình.
Hôm nay anh ngồi cạnh Vương Nhất Bác, nhìn hắn làm việc có thứ tự, nề nếp đâu ra đấy, bỗng hiểu được nhiều điều.

Sự thấu hiểu có được này làm anh hiểu nhân vật Nghiêm Tư Tề này càng rõ hơn, cũng bỗng hiểu được vì sao lúc ấy Vương Nhất Bác lại nói cảm xúc của anh không đúng.
Thực ra không cần bất kì sự đền đáp nào, chỉ cần người mình thích ngày càng tốt dần lên ngay trước mặt mình, cũng đã có cảm giác thành tựu rồi.
Kì vọng của Nghiêm Tư Tề cũng thế, cậu mong rằng nữ chính có thể thoát ra khỏi bóng tối bạo lực gia đình, đồng thời cũng mong rằng mẹ của nữ chính có thể độc lập đứng lên, không còn áp đặt sự mong đợi của mình lên vai con gái, tạo áp lực cho cô nữa.
Nếu thay Hứa Dương Ninh bằng Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến cảm thấy diễn xuất của mình thực sự sẽ không còn giống như trước nữa.
Ngón tay Tiêu Chiến múa như bay, gõ toàn bộ cảm xúc, từng chi tiết, cách diễn mình đã nghĩ ra xuống.

Anh giờ đã hiểu, khi diễn xuất, chỉ khi biết cách làm thế nào để nhập vai vào nhân vật, làm thế nào để thể hiện được cảm xúc, mới có thể càng hiểu hơn về nhân vật.

Cũng dần hiểu ra, muốn tính cách của một nhân vật có thể khắc sâu trong ấn tượng người xem, thì phải đọc hiểu nhân vật ấy kĩ càng tới mức nào.
Đang lúc Tiêu Chiến viết tới là hứng khởi, máy tính có âm thanh thông báo vang lên.


Anh vốn không định quan tâm, một lát sau nhớ ra chuyện gì đó, anh lại mở ra xem.

Phát hiện quả nhiên đúng là Vương Nhất Bác gửi tin nhắn cho nick phụ của anh.
Vì sao Vương Nhất Bác luôn có thể xuất hiện vào những lúc anh không ngờ tới nhất nhỉ?
Vương Nhất Bác: 【meo meo nhảy múa】【Husky nhảy múa】【tui có đẹp không】
Tiêu Chiến do dự không biết có nên thẳng thắn xin được khoan hồng không, hay là dứt khoát mặc kệ, khoác cái nick phụ này cho tới thiên hoang địa lão.
Thì Vương Nhất Bác bên kia đã nhắn tới, sự đắc ý của hắn lộ ra rõ giữa những hàng chữ.
Vương Nhất Bác: Em ấy trở lại bình thường rồi.
Vương Nhất Bác: 【meo meo nhảy múa】
Vương Nhất Bác: Tôi phát hiện, thô bạo chính là chân lý 【xông lên】 thô bạo chính là điểm đặc sắc của đạo diễn Vương, em ấy nhất định thích tôi ở điểm này.
Tiêu Chiến: "..." Anh hãm hại em, bịa đặt về em.
Cậu đó, đúng là tên đầu gỗ:【tò mò】 anh đang nói gì đấy?
Vương Nhất Bác: Không có gì đâu 【lì xì】
Cậu đó, đúng là tên đầu gỗ:?? Khắp chốn đều mừng vui à?
Vương Nhất Bác: Tưởng bở.


Giúp tôi tìm mấy cái avatar đôi đi.

Cái loại vừa đáng yêu vừa giản dị ấy.
Cậu đó, đúng là tên đầu gỗ:...
Vương Nhất Bác: Phim hoạt hình hoặc sa điêu gì đó, cậu tìm mấy cái cho tôi xem thử, mấy cái bị dùng nhiều rồi thì thôi, tôi muốn phải đặc biệt.

Có bao nhiêu gửi bấy nhiêu, hôm nay tôi quay xong rồi, có nhiều thời gian.
Vương Nhất Bác: Nhanh lên!
Tiêu Chiến đã hiểu rõ thân phận nick phụ của mình.
Rõ ràng là một người công cụ đây mà.
Chỉ là đạo diễn Vương này, anh có thời gian xem avatar cặp mà lại không có thời gian chat với bạn trai?

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận