Quảng cáo

Cô Vợ Trẻ Thế Thân Của Tổng Tài



Trong góc, Mặc Lan cúi đầu cười dịu dàng, hừ, cô ta tuy rằng cũng là đứa con nuôi, xuất thân không tốt, nhưng Đường Lạc Lạc so với cô ta tốt hơn chỗ nào?
Nếu không tìm được Tào Duệ e rằng Đường Lạc Lạc sẽ càng ngày càng không biết trời cao đất dày.
Đường Lạc Lạc lùi lại một bước, kéo Mặc Như Nguyệt đang trông như tờ giấy, không muốn cô nhìn thấy khuôn mặt xấu xa của Tào Duệ Mặc Như Nguyệt và nghiến răng, cả người run lên vì chấn động mạnh và hoảng sợ.
Chính người đàn ông này đã là cơn ác mộng của bà trong nhiều năm.
Hồi đó bà bỏ tất cả bỏ nhà đi theo người đàn ông này, không ngờ bị lừa gạt mọi chuyện, bà cũng bị bỏ rơi và phải về nhà với Lạc Lạc, bà ở sau cánh cửa đóng kín giữa những lời nói lạnh lùng của người khác và mắc bệnh hiểm nghèo.

Suy sụp, đơn giản là mất dũng khí để tiếp tục sống, nhưng người đàn ông này thì sao?
Không bao giờ xuất hiện.
Ông ta là sai lầm duy nhất của bà trong cuộc đời, nhưng đã ám ảnh như một cơn ác mộng, giờ đột nhiên xuất hiện trước mặt như thể ác quỷ trong bóng tối hiện ra trước mắt.
“Như Nguyệt, tôi là Tào Duệ ” Tào Duệ nhìn sự đi lùi của Đường Lạc Lạc và Mặc Như Nguyệt, một dấu vết không kiên nhẫn hiện lên dưới mắt, ông ta nhanh chóng nhìn về phía ông Mặc với một nụ cười nịnh hót: "Ông Mặc, ta là Tào Duệ, không biết ngài có nhớ ta không? Ta biết ngài không thích ta, nhưng hiện tại, ta và Như Nguyệt đều đã lớn tuổi.

Người có thể tác thanhg cho ta và Như Nguyệt.
" Ngươi " Mặc Như Nguyệt không chịu nổi, khuôn mặt tái nhợt lộ ra vẻ tức giận và xấu hổ, ngay từ đầu đã bị tên khốn này lừa gạt, không ngại phản bội gia đình và cha, mang lại vết nhơ không thể xóa nhòa cho thanh danh của gia tộc.

Quảng cáo

Bây giờ, người đàn ông vô liêm sỉ này, dám tới đây nhờ ông Mặc tác thành?
Không xấu hổ khi nói rằng Lạc Lạc lớn như vậy?
Nó thực sự hướng đến lợi nhuận, không có bất kỳ sự xấu hổ nào.
Lão Mặc chống gậy, chậm rãi đứng dậy, đi đến bên cạnh Tào Duệ, nhàn nhạt nhìn hắn, giống như đang nhìn một con kiến không khỏi lo lắng.
Người trước mặt đã làm khổ cả đời con gái ông.
Đứa con gái của ônh bị tên cặn bã này lừa gạt, muốn bắt được hắn mà tên này lại chạy mất, giờ nghe tin ông đi lập di chúc ở đâu đó, liền quay lại lấy phần.
Tin tức về việc lập di chúc rõ ràng là rất ẩn.
Sự im lặng của ông Mặc khiến đôi mắt của Tào Duệ sáng lên, có lẽ có một tia hi vọng?
Tuy chỉ là một gã chuyên lừa tiền phụ nữ, nhưng hắn và con gái, và Mặc Như Nguyệt đều đã lớn, cho dù sao thì vì Lạc Lạc ông Mặc cũng sẽ thừa nhận hắn, đúng không?
Nghĩ đến đây, hắn vui mừng khôn xiết, đầu gối mềm nhũn, định quỳ xuống đối với Lão Mặc: "Bố"
Nhưng chữ còn chưa phun ra hết, hai tay ôm chặt, ngẩng đầu lên, trên miệng vẫn còn lạnh như băng.


Tôi nhìn thấy vẻ mặt u ám của Lão Mặc.
“Tao tìm mày lâu lắm rồi.” Khóe miệng cụ Mặc cong lên, giễu cợt.
Tào Duệ không hiểu nên hài lòng và mỉm cười.
“Hồi đó, ta thề, kể đồ cặn bã ức hiếp con gái ta, ta sẽ khiến hắn sống k bằng chết.” Lão Mặc dứt lời từng chữ một, ra lệnh đám vệ sĩ ở cửa đã xông lên từng người một kéo Tào Duệ về phía cửa.
Tào Duệ sửng sốt, không ngờ Mặc lão gia lại hận hắn sâu sắc như vậy, sẽ xử lý hắn nếu không vừa ý, hoảng sợ nhìn Mặc Như Nguyệt nói: ", Như Nguyệt,cứu anh, anh là tình yêu của emđúng không? Nói cho bố em biết"
Vệ sĩ bên cạnh đá mạnh vào chân Tào Duệ, hắn lập tức ngã xuống đất không kiểm soát được.
Mặc Như Nguyệt nhìn người đàn ông đang rùng mình, trong lòng có cảm xúc lẫn lộn.
Đây là người đàn ông mà bà đã từ bỏ mọi thứ.
Bây giờ nó giống như một trò đùa và một cơn ác mộng.Vietwriter.vn
Quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt cuồng nhiệt của Đường Lạc Lạc, trong lòng đau nhói, thứ mà bà mang đến cho con gái mình, ngoại trừ cuộc sống lang bạt hơn 20 năm, chính là xuất thân không rõ ràng và một người cha không biết xấu hổ và một người mẹ k tốt.
Nghiến răng nghiến lợi, Mặc Như Nguyệt chọn lần đầu tiên đối mặt với bất hạnh của chính mình sau hơn 20 năm, bà nhìn Tào Duệ và lạnh giọng nói: "Tôi không liên quan gì đến hắn ta." Nói xong, bà quay đầu nhìn về phía ông Mặc, nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm như sao trong mắt ônh, khóe miệng nhếch lên: “Ba, người này vào khi chúng ta đang bàn chuyện quan trọng của gia đình, phải không? Gửi hắn ta đến đồn cảnh sát? Để con gọi cho giám đốc Trương.

”Ông Mặc gật đầu nhìn nụ cười nhẹ nhõm của Mặc Như Nguyệt.
Cuối cùng, con gái của ông cũng bước ra khỏi u ám, đối mặt với kẻ thủ ác năm nào, không hề sợ hãi, không lưu luyến, không chút hoảng sợ.
Nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai cha con, Tào Duệ đột nhiên run như cầy sấy, tưởng rằng hồi đó Mặc Như Nguyệtyêu mình nhiều như vậy, bây giờ xuất hiện lại trước mặt, bàsẽ rất phấn khích, nhưng không ngờ rằng chính bà lại đưa hắn Đến đồn cảnh sát!

Thế lực của nhà họ Mặc ở thành phố S.

Một khi vào đồn cảnh sát, hồ sơ quá khứ của hắn sẽ bị bại lộ, nhất thiết phải cả đời ở đồn cảnh sát sao?
Nếu đã biết chuyện này, hắn nhất định không tới, chính mình tìm cái chết!
Tào Duệ hoảng sợ giãy dụa, ánh mắt đảo quanh phòng, cuối cùng đáp xuống Mặc Lan trong góc, hoảng sợ kêu cứu: “Cô Mặc, cứu tôi, cứu tôi.”
Sắc mặt Mặc Lan đột nhiên thay đổi.

Cô ta nấp sau lưng Mặc Như Nguyệt, vừa dùng ánh mắt cảnh cáo Tào Duệ, vừa hét lên, “ông gọi tôi làm gì vậy, tôi không biết ông!”
Đường Lạc Lạc cau mày nhìn Mặc Thiệu Đình trong tiềm thức.


Mặc Thiệu Đình và cô ấy có cùng một câu hỏi - tại sao Tào Duệ lại nhờ Mặc Lan giúp đỡ?
Hơn nữa vừa rồi tất cả mọi người đều kinh ngạc, còn có một điểm khác mà tất cả mọi người ngoại trừ Đường Lạc Lạc đều không để ý tới, Tào Duệ rõ ràng gọi cô là “Lạc Lạc.”
Một người đàn ông đã mất tích hơn 20 năm, khi trở về như đã quen thuộc với mọi thứ trong gia đình này.
Hắn thậm chí biết Mặc Lan là ai, biết tên của Lạc Lạc, hắn biết hôm nay công bố di chúc, trùng hợp vậy sao?
Rõ ràng, Tào Duệ có thể bị ai đó xúi giục sau lưng.
Mặc Thiệu Đình đi tới trước mặt Tào Duệ, lông mày lạnh lùng không giận không kiêu, chỉ cần nhàn nhạt nhìn người nào đó, sẽ tạo áp lực cho người ta, anh hơi nghiêng người, nhàn nhạt nói: “Nói đi, ai bảo ông tới? ”“
Tào Duệ lắc đầu, ánh mắt không biết nhìn nơi nào, Mặc Thiệu Đình ánh mắt thực sự là kinh khủng, hắn không muốn bị Mặc Thiệu Đình nhìn.
“Là chính ông?” Mặc Thiệu Đình quay đầu nói, khi nói với Đường Lạc Lạc, giọng anh trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều: “Lạc Lạc nếu ông ấy tự mình đến thì sẽ không có chuyện gì.

Có vẻ như ông ấy là cha của em.

Vì lý do này, anh cũng nghĩ nếu có người xúi giục, mà nếu không có người xúi giục thì ông ấy sẽ bị xử tội.


Đường Lạc Lạc hiểu ra, vội vàng tiếp lời:“ Đúng vậy, vì ông đến đây một mình nên không thể trách người khác.

Chúng tôi đang họp gia đình và việc này là quan trọng.

Làm sao mà không trừng phạt ông ta được? ”
Tào Duệ nhìn mặt đất, thần kinh căng thẳng.

Bây giờ họ đang nói về những điều quan trọng.

Họ không muốn người khác vào xem và nghe thấy, những điều này ai cũng biết.
Đó không phải là đang lừa dối sao?

Mặc Lan ta còn nói với rằng sẽ có chuyện tốt, khi ông ta đến sẽ và trở
Tào Duệ tay không, ánh mắt đầy thù địch, nhìn thấy vệ sĩ sẽ lôi anh ta ra ngoài, chờ đợi ông ta sẽ là vô số tai họa tù ngục, và nhà họ Mặc lực lượng gần như đáng sợ, tất cả những thứ này sẽ ngăn cản ông ta trở mình.
"Tôi nói, tôi nói!" Tào Duệ chỉ vào Mặc Lan, người đang co rút phía sau Mặc Như Nguyệt: "Là cô ấy! Là cô ấy, cô ấy kêu tôi đến, cô ấy nói Hôm nay lão nhân gia muốn phân chia gia sản, nói Như Nguyệt còn yêu ta, chỉ cần ta tới sẽ được nhiều thừa kế, trong lòng bà ấy có hình ảnh ta và sẽ tin ta "
Mặc Lan?"
Đường Lạc Lạc cảm giác được Mặc Lan thân thể chấn động, liền đi theo nhìn phía Mặc Lan.
Đối mặt với lời buộc tội của Tào Duệ, Mặc Lan hiển nhiên là hoảng sợ, vội vàng xua tay giải thích: “Không phải, không phải tôi.

Tôi hoàn toàn không biết ông ta.

Người này đang nói chuyện điên rồ.” Cô ta thương tâm nhìn Mặc Như Nguyệt.

“Mẹ, mẹ tin con, con yêu mẹ và che chở mẹ, sao lại tìm người chọc tức mẹ?”
Lão Mặc sẽ không giao Mặc thị cho cô ta, Mặc Lan đã đoán được sự tình nhưng l không muốn gạt sang một bên để thấy Đường Lạc Lạc hài lòng, cô ta đã tìm gặp Tào Duệ - người đã bỏ rơi Mặc Như Nguyệt khi đó và yêu cầu ông ta đến để gây rối.
Mặc Như Nguyệt từng là một vết nhơ của nhà họ Mộ, dù có chiều chuộng người con này đi chăng nữa thì ông già Mặc vẫn hằn một vết trong lòng.
Chỉ cần Tào Duệ đến, hắn chắc chắn sẽ khơi mào một cơn bão đẫm máu trong nhà họ Mặc, có lẽ Mặc Như Nguyệt sẽ chấp nhận
Nếu nhà họ Mặc hòa thuận, thì cô ta sẽ không bao giờ có cơ hội trong Mặc thị, chỉ bằng cách hợp nhất Tào Duệ và Mặc Tây Thành để lập một kế hoạch để có thể kiếm được lợi nhuận.
Lão gia Mặc lúc đó mới nhớ tới chuyện đã xảy ra, nhất định sẽ có khuynh hướng phân chia tài sản, con gái ngoài giá thú Đường Lạc Lạc không phải xuất thân hiển hách, khi thấy cha ruột của cô như vậy.

Một khi Đường Lạc Lạc mất quyền thừa kế của gia tộc Mặc thì Mặc Tây Thành vẫn là người thừa kế của gia tộc Mặc, và Mặc Tây Thành dễ xử lý hơn nhiều so với Mặc Thiệu Đình và Đường Lạc Lạc.
Mặc Lan có vô số tính toán, ngoại trừ không ngờ rằng lão Mặc cùng Mặc Như Nguyệt thái độ đối với Tào Duệ phản kháng như vậy, Tào Duệ cũng hơi kinh hãi mà tự thú.
Lúc này Mặc Như Nguyệt nhìn Mặc Lan trong mắt thất vọng cùng buồn bực, không ngờ chính đứa con mình nuôi dưỡng lại dùng nhược điểm đánh chính mình, trước mặt tất cả người nhà..
“Mặc Lan,” Mặc Như Nguyệt lắc đầu, giọng nói kiệt quệ: “Con biết không, hồi đó cô nhi viện n nhiều đứa trẻ như vậy, tại sao mẹ lại đón con k?”
Mặc Lan vắt óc nghĩ và thản nhiên trả lời: “Tại sao?”
“Ngày đó con ngồi xổm trên bậc thềm ngắn, ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt vô cùng khát vọng, khiến ta cảm thấy được con rất cần ta.

"Mặc Như Nguyệt nói tiếp trong ánh mắt kinh ngạc của Mặc Lan:" Ta nghĩ, đây là một đứa trẻ có sức sống.

Nhưng không ngờ khi lớn lên co sẽ như thế này.

"

Thật ra thì rất nhiều bà nhìn thấy hành động sai trái của Mặc Lan, nhưng không muốn nói gì.
Bà sẵn sàng cho Mặc Lan một cơ hội vì đứa trẻ do chính mình nuôi nấng.
Nhưng có quá nhiều cơ hội, Mặc Lan chưa từng trân trọng.
Mặc Lan ngây người đứng ở nơi đó, trong lòng không biết là như thế nào.
Ngay từ đầu, cô ta đã cảm thấy Mặc Như Nguyệt đến với mình giống như một tiên nữ, cho bản thân bé nhỏ được ăn no, mặc mới và tổ ấm.
Lúc đó, cô ta cảm thấy đây là thiên đường.
Nhưng khi lớn lên từng ngày, cô ta nhận ra rằng còn muốn nhiều hơn thế, ước muốn của con người là một điều khủng khiếp.
Thời gianthật tuyệt nếu dừng lại ngay lúc đó.
Ra khỏi ngôi nhà cũ của nhà họ Mặc, Đường Lạc Lạc chỉ cảm thấy sau một thời gian dài, sự xuất hiện đột ngột của cha ruột mình, bộ mặt thật của Mặc Lan, tiếng thở dài và nước mắt của Mặc Như Nguyệt sự bất đắc dĩ của La Nhã, Mặc Tây Thành thật kỳ lạ.

Mọi thứ im lặng như núi đè lên cô.
Ngón tay khẽ chạm, sau đó toàn bộ lòng bàn tay đều bị bàn tay to ấm áp cuae Mặc Thiệu Đình bao bọc, Đường Lạc Lạc quay đầu liền nhìn thấy Mặc Thiệu Đình nhíu mày cười.
Thời gian trôi qua và mọi thứ thay đổi trên thế giới, Đường Lạc Lạc cảm thấy tâm trạng của mình đột nhiên bình tĩnh trở lại khi bắt gặp ánh mắt của Mặc Thiệu Đình.
Anh là thần hộ mệnh của cô.
Cong khóe miệng, Đường Lạc Lạc cười bất lực: “Sao anh không hỏi em?”
“Cái gì?” Mặc Thiệu Đình nhướng mày, vẻ mặt khó hiểu.
“Hỏi em muốn từ bỏ nhà họ Mặc không, hay là muốn cùng anh trở về Anh quốc ko.” Đường Lạc Lạc cau mày, nhận ra thật sự có rất nhiều thứ phải cân nhắc: “Anh không tò mò sao?”
Mặc Thiệu Đình nhún vai nhẹ nhàng ôm Đường Lạc Lạc trong tay, cúi xuống hôn lên vành tai cô, giọng nói thản nhiên và lười biếng: “Đừng hỏi.”
“Tại sao?”
“Anh nghĩ, trên đời này không có điều gì quan trọng hơn cả tình yêu của chúng ta.


Đường Lạc Lạc vùi mặt vào vai Mặc Thiệu Đình hít lấy hơi thở ấm áp quen thuộc của anh, mỉm cười với đôi lông mày cong:“ Chết tiệt,em lại bị anh tóm rồi.


Phụ nữ là sự đa dạng.

Đúng vậy, trên thực tế, điều mà Đường Lạc Lạc nghĩ đến việc kết hôn vào năm đó thực sự là tai nạn, và là tai nạn tuyệt vời nhất xảy ra trong đời cô..


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận