Cường Thụ Thành Công


Lúc người đàn ông mới rước người về ở nhờ nhà mình, hắn đã sớm đoán được chàng trai thoạt nhìn như công tử bột thế này khẳng định chẳng biết gì về khói lửa nhân gian.

Cứ nhìn đôi bàn tay trắng muốt đó cũng đủ hiểu người này cả đời chưa từng lao động vất vả.
Thế nhưng hắn không ngờ y thiếu kỹ năng sống đến mức...!úp mì cũng có thể đổ hết mì ra sàn, bản thân còn bị phỏng.
Thời điểm hắn đi làm về, trông thấy bóng người ngồi xổm dưới đất lúng túng tìm cách thu dọn, tay còn ửng đỏ, khóe mắt cũng hồng hồng.

"Làm sao thế?" Hắn ngồi xuống kiểm tra y, "Sao em lại khóc?"
"Tôi không có khóc." Chàng trai mím môi quay mặt đi, nhưng khóe mắt vẫn lấp lánh ánh lệ.
Thể chất của y rất dễ khóc, chỉ cần đau một chút nước mắt đã tự động ứa ra.

Lúc bé y rất hay dùng bộ dáng đáng thương này để kiếm sự đồng cảm, nhưng một ngày nọ cha y bảo rằng con trai mà khóc cái gì, y chợt nhận ra chính mình đã quá tuổi để rơi nước mắt rồi.
Từ đó trở đi dù đau tới đâu y cũng phải nhịn lại, máu có thể rơi, mồ hôi có thể đổ, nhưng tuyệt đối không được khóc trước mặt người khác.
"Ừm, em không khóc." Hắn gật đầu tán thành, "Nhưng mà cho dù có khóc cũng không sao.

Thỉnh thoảng anh cũng khóc."
Chàng trai hừ nhẹ một tiếng, mũi lại bắt đầu sụt sịt.
"Em định úp mì à?" Người đàn ông nhìn đống mì đổ trên sàn nhà, liền tự động hiểu ra vấn đề, "Để anh làm cho em một bát khác nhé."

Chàng trai ngồi trên sàn nhà, nhìn hắn chỉ trong chớp mắt đã lau dọn xong hết, bộ dáng vô cùng quen thuộc, không hề lọng cọng như y chút nào.
Bát mì đã úp xong, người đàn ông đẩy tới trước mặt chàng trai: "Còn nóng, em nhớ thổi rồi hẵng ăn."
"Tôi không có vô dụng đến vậy đâu." Chàng trai lầm bầm cúi đầu gắp mì lên thổi.
Thật ra y có cần phải đày đọa mình ở lại trong căn nhà trọ chật hẹp cùng một tên đàn ông xa lạ đâu cơ chứ.

Trong tài khoản ngân hàng của y vẫn còn tiền cơ mà.

Vì sợ bị cắt đứt tài chính nên mới đợi đủ mười tám tuổi, có tài khoản riêng rồi come out.

Bằng không giờ này đã thật sự phơi sương phơi gió, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt để đắc đạo thăng thiên.
Nhưng mỗi khi y muốn đi, y lại chùn chân.
Có lẽ là vì hương vị đồ ăn ấm áp mỗi ngày đều có thể thưởng thức.
Cũng có thể là sự dịu dàng khoan dung.
Khoan dung đến độ chính y cũng khó hiểu.
"Tại sao anh lại đối xử với tôi tốt như vậy?" Y không nhịn được, hỏi.
Có nhiều người đàn ông khác sẵn lòng đối xử với y như thế, nhưng y biết đấy là vì bọn họ xem trọng gương mặt này, muốn y trở thành tình nhân của họ.

Về phần người đàn ông...!e rằng người ta bảo Làng Gốm Bát Tràng thì hắn cũng thật sự tin đấy là cái làng gốm.

"Mọi đứa trẻ đều xứng đáng được yêu thương mà." Người đàn ông xoa đầu y.
Đối với hắn, chàng trai trẻ hơn bảy tuổi đã đủ xem như "trẻ con" rồi, dù y đã tròn mười tám tuổi.
Hắn chưa bao giờ nhận được tình yêu thương trọn vẹn đó, trong những thời khắc khó khăn nhất hắn chỉ có một mình, và bản thân hắn cũng đã buông xuôi.

Bởi vì sẽ không còn ai yêu thương hắn nữa.
Chàng trai chính là hình mẫu mà hắn vẫn luôn mong ước.

Có thể vô lo vô nghĩ, tùy ý hành sự, thoải mái làm điều bản thân muốn.
Một lúc nào đó xã hội này rồi sẽ nghiền nát sự ngây thơ đó, nhưng hắn vẫn hy vọng có thể giữ gìn chúng càng lâu càng tốt.

.

truyện tiên hiệp hay
Vì vậy khi chàng trai tỏ tình, dù đã chung sống hai năm rồi, hắn vẫn cảm thấy như một giấc mơ.
Có người nói với hắn rằng y muốn yêu thương hắn.
Người như hắn cũng có thể nhận được tình thương sao?
Hắn không biết nữa, nhưng hắn không muốn bỏ lỡ cơ hội quý giá này.

Có lẽ bọn họ gặp nhau đều có lý do cả.

Để tìm lấy nửa mảnh ghép còn lại cho cuộc đời của chính mình.

-Toàn văn hoàn-.


Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận