Cứu Vớt Vai Ác Kia


Tễ Nguyệt chỉ là thoát lực, bị một ít vết thương nhẹ, Lâm Uyên sau khi xử lý vết thương một hai ngày là có thể khỏi hẳn.

Đội hộ vệ đưa Âu Dương Hiên về trị liệu.

Người chướng mắt không ở trước mắt, bên cạnh cũng chỉ có người y thích đi cùng y, Tễ Nguyệt trong lòng vui vẻ.
Bởi vì mùi còn sót lại của Bạo Long Thú, cũng không có mãnh thú gì tồn tại gần đó, hai người ở gần đó tu sửa một ngày.

Tễ Nguyệt ỷ vào nguyên nhân thân thể nằm trong lòng Lâm Uyên một ngày, hưởng thụ sự chủ động của hùng tử.

Ngày hôm sau Tễ Nguyệt liền sinh long hoạt hổ, luôn nhịn không được chiếm tiện nghi của Lâm Uyên.

Tay không phải đặt lên vai Lâm Uyên chính là đặt lên thắt lưng, sau đó tự mình trộm vui vẻ, nhìn bộ dáng tiểu si hán kia Lâm Uyên luôn nhịn không được hung hăng hôn qua.
Hai người đi vào sâu, nói là huấn luyện sinh tồn, không bằng đi du lịch.

Kinh nghiệm dã ngoại của Tễ Nguyệt phong phú, có thể lấy nguyên liệu tại chỗ, sắp xếp cuộc sống thỏa đáng lại thoải mái.
"Cẩn thận đường trơn trượt, những hòn đá nhỏ kia khi lăn sẽ làm anh ngã, nắm chặt tay tôi anh cũng không cần sợ."
Lâm Uyên liếc mắt nhìn sườn mặt nghiêm túc của Tễ Nguyệt một cái, không cảm thấy Tễ Nguyệt buồn cười, thấp giọng "Ừ" một tiếng.

Cảm giác được người bảo hộ cũng không tệ, cho dù lực lượng đối phương không mạnh bằng hắn, bả vai cũng không phải rộng rãi đáng tin cậy như vậy, nhưng tâm tình muốn bảo vệ kia lại thập phần trân quý.
Tễ Nguyệt mơ hồ nghe được tiếng nức nở yếu ớt, dừng bước nhẹ nhàng hít thở, cùng Lâm Uyên tinh tế lắng nghe, sau đó đẩy bụi cỏ ra phát hiện một con thú nhỏ toàn thân tuyết trắng, lông xù thoạt nhìn rất đáng yêu, mũi là màu hồng nhạt, rõ ràng vẫn là một con ấu tể.

Chỉ là trên đùi dính vết máu, chân bị thương, nhìn còn có vẻ rất đói, suy yếu hấp hối.
Tễ Nguyệt tiến đến ôm lên, còn bị cắn một cái, thế nhưng răng của tiểu thú này rất nhỏ, ngay cả chút đau đớn cũng không cảm giác được.
Tễ Nguyệt lấy thuốc trị thương ra cho tiểu thú uống, lại lấy ra một quả sữa cho tiểu thú ăn, "Tiện nghi cho ngươi, đây chính là đồ ăn vặt ta chuẩn bị cho hùng tử nhà ta." Hùng tử so với thư tử càng thích những thằng nhóc thoạt nhìn đáng yêu này hơn, vừa lúc lấy ra cho Lâm Uyên vui vẻ.
Nhìn thấy Tễ Nguyệt nâng tiểu thú đến trước mặt hắn, mí mắt Lâm Uyên giật giật, hắn đường đường là ma quân, ôm một con thú nhỏ bé như vậy giống cái gì, uy danh hiển hách cũng không còn.

Lâm Uyên nhận lấy ôm vào ngực, vật nhỏ vừa ăn xong, liền tự mình bày ra tư thế thoải mái, nằm trong ngực Lâm Uyên híp mắt lại.
Hùng tử nhà mình vừa đẹp vừa thiện lương, còn là hùng tử lợi hại nhất, trên trời dưới đất cũng không tìm ra được hùng tử tốt hơn Lâm Uyên, y làm sao lại có vận may như vậy?
Hai người tìm một ngày không thu hoạch được gì, ngay cả tung tích của Vân Thú cũng không tìm được.

"Vân Thú vốn nhạy bén, không thân cận với con người, hơi chút gió thổi cỏ lay sẽ trốn mất dạng, người có thể tìm được rất ít ỏi, nếu chúng ta thoáng cái liền tìm được, vậy mới là không có khả năng."
Tễ Nguyệt có chút uể oải, bất quá trong lòng lại ngọt ngào, Lâm Uyên sợ y cảm thấy có gánh nặng còn cố ý đến an ủi y, thật sự là hiền huệ săn sóc.

Y đã gặp qua hùng tử của người khác, điêu ngoa tùy hứng khó hầu hạ, bộ dạng xấu xí còn thích nổi nóng.

Hùng tử nhà y thật sự là yêu y cực.

Cho tới bây giờ cũng chưa từng hung dữ với y, cũng không ghét bỏ y không có bản lĩnh, ôn nhu săn sóc còn luôn an ủi y.
Kỳ thật, Lâm Uyên lớn lên đẹp như vậy, cho dù nổi giận khẳng định cũng là đáng yêu nhất.
Tễ Nguyệt thỉnh thoảng cười trộm hai tiếng Lâm Uyên đã thành thói quen.

Đem tiểu thú trong ngực đặt lên đầu Tễ Nguyệt, bị đột nhiên bị dời vị trí tiểu thú vẻ mặt mê mang, cùng Tễ Nguyệt biểu tình đặc biệt hợp, Lâm Uyên không nhịn được, nhéo nhéo mặt Tễ Nguyệt.
"Tễ Nguyệt, em cảm thấy con này giống Vân Thú không?"
Tễ Nguyệt ngẩn người, xách tiểu thú trên đầu đến trước mắt, tránh vết thương lật trái phải nhìn một chút, càng nhìn càng giống đặc điểm miêu tả của Vân Thú.
"Rất giống, lông trắng, tai nhọn, mắt xanh." Lâm Uyên nhà mình quả nhiên là thông minh nhất, Tễ Nguyệt vui vẻ hôn lên khuôn mặt Lâm Uyên một cái.
Mí mắt Lâm Uyên giật giật, trìu mến sủng nịch sờ sờ tóc Tễ Nguyệt, cảm thấy khí thế của mình đã trở lại.
Mấy ngày sau hai người vẫn không có tiến triển gì, bất quá vết thương của Tiểu Bạch ngược lại tốt lên, Lâm Uyên cùng Tễ Nguyệt liền đem Tiểu Bạch đặt trên mặt đất, để cho nó tự mình rời đi.
Tễ Nguyệt rất không cam lòng, lúc trước y đến còn ở trước mặt Âu Dương Hiên lớn tiếng nói, nói Lâm Uyên chọn y tổ đội không chỉ có thể đạt được thành tích tốt nhất, còn có thể bình yên vô ưu, hiện giờ thành tích hùng tử của y khẳng định sẽ không tốt.
Tiểu Bạch bị đặt trên mặt đất mê mang một hồi, sau đó nhảy nhót lên chân Lâm Uyên, giẫm lên giày hắn.
"Xem ra Tiểu Bạch rất thích anh, ngay cả thả nó đi nó cũng không đi, còn muốn trở lại trong ngực anh để cho anh ôm."
Dựa theo hành trình tính toán, hắn và Tễ Nguyệt nên trở về, nếu lại mang theo Tiểu Bạch cùng trở về, Tiểu Bạch sẽ không về được nhà của nó nữa.
"Em muốn mang nó về nuôi?"

Tễ Nguyệt lắc đầu, "Nơi đó không phải là nơi nó nên sinh sống, là ấu tể, nói không chừng cha mẹ nó còn đang rất sốt ruột tìm nó."
Hai người cùng nhau đi về phía trở về, Tiểu Bạch đi theo phương hướng hai người nhảy nhót một hồi, bỗng nhiên lỗ tai giật giật, hướng phương hướng khác kêu vài tiếng, có chút do dự nhìn phương hướng hai người, sau đó không nỡ rời đi hướng khác.
Tễ Nguyệt trong lòng có chút không dễ chịu, cảm giác đều là y không có bản lĩnh, làm cho Lâm Uyên không được hạng nhất, Lâm Uyên vốn nên là tồn tại được mọi người ngưỡng mộ, y làm cho Lâm Uyên có vết nhơ.

Buổi tối khi hai người ở trong tùy ngộ phòng nghỉ ngơi, Tễ Nguyệt cũng không còn mặt mũi lại chiếm tiện nghi của hùng tử.
Lâm Uyên ôm Tễ Nguyệt vào trong ngực, an ủi hôn lên trán Tễ Nguyệt, "Rất luyến tiếc Tiểu Bạch?" Tễ Nguyệt vốn là lương thiện, bởi vì lý do là hắn, liền muốn rơi vào ma đạo, cố ý lấy ma đầu đánh dấu mình, nhưng bản chất vẫn là thanh niên ngây thơ thiện lương kia, mới có thể nhìn thấy động vật nhỏ yếu bị thương sẽ theo bản năng đi cứu trị.

Nếu là hắn nguyên bản, nhìn thấy loại chuyện này căn bản sẽ không dừng ánh mắt cùng bước chân.
"Nếu anh không tổ đội với tôi, tìm một thư tử năm ba có kinh nghiệm hơn, có lẽ thành tích sẽ tốt hơn bây giờ."
Thần sắc Tễ Nguyệt tràn đầy suy sụp, làm cho Lâm Uyên nhịn không được muốn ôm ôm nâng cao cao, dỗ dành nói: "Không ai lợi hại hơn em.

Âu Dương Hiên đã là nhân tài trong năm ba đại học, còn không phải là bại tướng dưới tay em.

Em là người lợi hại nhất, hơn nữa Âu Dương Hiên gặp phải Bạo Long Thú, cũng hoảng hốt không chọn đường chạy trốn, may mà có em, anh dũng đối kháng Bạo Long Thú, mới có thể cứu tôi.

Khoảnh khắc đó, em đặc biệt đẹp trai."
Tễ Nguyệt ánh mắt sáng lấp lánh, "Anh là hùng tử của tôi, tôi không bảo vệ anh còn có thể bảo vệ ai.

Không ai có thể làm tổn thương anh, ngay cả bản thân tôi cũng không cho phép."
"Ngoan, ngủ đi." Tễ Nguyệt giọng điệu thỉnh thoảng bá đạo làm cho Lâm Uyên vừa buồn cười vừa cảm thấy mềm mại.
Trong lúc mông lung, Lâm Uyên cảm thấy trên ngón tay bị đầu lưỡi mềm mại ướt át nhẹ nhàng liếm một chút, không phát hiện có chỗ gì khác thường, liền lại rơi vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Lâm Uyên dẫn đầu phát hiện bên gối hắn có một hạt châu nhỏ màu trắng, kích thước bằng hạt đậu đỏ, dưới ánh mặt trời tinh tế nhìn, có thể nhìn thấy hoa văn vòng màu sắc rực rỡ.
Tễ Nguyệt nằm sấp trên lưng Lâm Uyên, tựa như tỉnh mà không tỉnh nhìn đồ vật trong tay Lâm Uyên, "A, đây không phải là Vân Châu sao?"
"Xem ra Tiểu Bạch thật sự chính là con non của Vân Thú, hẳn là tìm được cha mẹ." Vân Châu chỉ có Vân Thú trưởng thành tích lũy nhiều năm, mới có thể ngưng kết thành châu từng chút một.

"Ghi chép nói Vân Thú trí tuệ rất cao, thông minh lại thông nhân tính, xem ra là cha mẹ Tiểu Bạch đến cảm tạ anh đã cứu nó."
"Cứu nó là em.

Có thể đạt được vân châu là bởi vì em, gặp phải Bạo Long Thú có thể bình yên vô sự cũng là bởi vì em, Tễ Nguyệt, có em ở bên cạnh, thật tốt.

Có thể gặp em là may mắn của tôi."
Lỗ tai Tễ Nguyệt đều đỏ thớt.

Hùng tử của y chính là quá phóng đãng, luôn nói với y loại tình cảm tao nhã này, một chút cũng không rụt rè ngượng ngùng.
Hai người tay trong tay trở lại địa điểm tập hợp, thu hút một mảng lớn chú ý.

Vốn mỗi lần huấn luyện sinh tồn đều có thể gom góp được rất nhiều cặp đôi mới, cũng đều là ái muội không ngừng trở về, bất quá không khí cũng không rõ ràng như Lâm Uyên cùng Tễ Nguyệt.
Nhất là Tễ Nguyệt, ánh mắt ngọt ngào nóng bỏng nhìn về phía Lâm Uyên cùng nụ cười nhộn nhạo bên miệng làm cho người ta muốn hung hăng đánh một trận.
Chờ đến lúc nộp thành tích, Tễ Nguyệt nhất thời nổi bật vô song, vân châu vốn là khó có được, người có bản lĩnh cùng năng lực hao phí vô số tâm huyết, nói không chừng cũng không chiếm được một viên vân châu.

Có người cho dù có thể bắt được Vân Thú, cũng chưa chắc có thể đạt được vân châu, mà Tễ Nguyệt, tất cả mọi người đang hâm mộ vận khí tốt của y.

Đợi đến khi công bố chuyện Bạo Long Thú, Tễ Nguyệt bằng sức mình chiến thắng Bạo Long Thú, càng khiến cho oanh động.
Tễ Nguyệt nghe những lời sùng bái khen ngợi y xung quanh, trên mặt bất động thanh sắc, trong lòng lại sảng khoái, ai, cũng chỉ có y mới có thể xứng đôi với Lâm Uyên, còn có ai thích hợp hơn y làm quân chủ có thể sóng vai với Lâm Uyên sao, ai bảo y vô địch ưu tú như vậy chứ.

Cũng chỉ có y mới có thể bảo vệ Uyên nhi kiều quý.
Lâm Uyên lấy thành tích xuất sắc nhất tốt nghiệp, Lâm gia hướng ra bên ngoài tuyên bố ngày cưới và giấy kết hôn của hai người, mọi người khiếp sợ lại có chút hiểu rõ.
Huấn luyện sinh tồn đều có dụng cụ ghi chép các loại hành vi, Âu Dương Hiên chạy trốn cùng hành động dẫn Bạo Long Thú đến chỗ bạn học cũng hiện ra trước mắt mọi người.

Thanh danh Âu Dương Hiên lập tức ngã xuống đáy cốc, nghe nói nửa người dưới Âu Dương Hiên bị Bạo Long Thú giẫm lên huyết nhục mơ hồ, cho dù kỹ thuật khôi phục y tế tiên tiến cũng không cứu chữa được, về sau có lẽ là tàn tật.
Trong thời đại y học phát triển như hiện nay, khuyết tật gì cũng không phải là việc khó, cho nên người khuyết tật hầu như không có, có thể tưởng tượng được khuyết tật chân của Âu Dương Hiên sẽ là một đả kích và ghét bỏ lớn cỡ nào.

Nhưng sau khi biết hành vi của gã, không có ai đồng tình với Âu Dương Hiên, ngược lại đều chửi rủa gã phẩm chất ác liệt, hành vi bại hoại, làm cho người ta khinh thường.
Theo ngày kết hôn dần dần đến, Tễ Nguyệt vừa kích động vừa khẩn trương, quá trình diễn tập hết lần này đến lần khác, tất cả mọi việc tự mình đi xác nhận một lần, e sợ xuất hiện sai lầm gì đó, không thể cho Lâm Uyên một nghi thức hôn lễ hoàn mỹ nhất.
So sánh với Tễ Nguyệt hăng hái rõ ràng chính là Âu Dương Hiên hiện giờ nằm trên giường u ám.


Bạch Lan cũng bị thương, bất quá không ở chỗ hiểm hại, sau khi trị liệu liền khôi phục.

Bạch Lan cũng ở lại bên cạnh Âu Dương Hiên chiếu cố gã.
Thư phụ của Âu Dương Hiên hiện là quân chủ tới thăm Âu Dương Hiên, nhìn thấy Bạch Lan ở một bên nhíu nhíu mày, sau khi để Bạch Lan đi ra ngoài liền tràn đầy thất vọng nhìn Âu Dương Hiên.
"Con có biết vì sao trong các đời quân vương, hùng tử Lâm gia nhiều nhất không?"
Âu Dương Hiên vừa nhắc tới Lâm Uyên cùng Tễ Nguyệt liền hận đến ánh mắt đỏ lên, rõ ràng bọn họ đều ở hiện trường, dựa vào cái gì mà gã bị thương, những người khác đều bình yên vô sự? Tễ Nguyệt nếu có thể đánh chết Bạo Long Thú, vì sao không sớm đánh chết Bạo Long Thú, nhất định phải chờ gã bị thương mới động thủ? Dụng tâm hiểm ác, Tễ Nguyệt nhất định là cố ý, đều là bởi vì Lâm Uyên.
"Đều là thế lực Lâm gia khổng lồ của bọn họ, hùng tử Lâm gia bọn họ lại đều là quân vương, nắm trong tay quyền lợi nhất định, tự nhiên phải cho Lâm gia vài phần thể diện.

Bất quá ta cảm thấy hoàng thất không thể nâng đỡ Lâm gia như vậy, làm cho bọn họ không coi ai ra gì."
Trong mắt quân chủ ngay cả tức giận cũng không có, "Nếu Lâm Uyên đã quyết định người kết hôn, ta cũng có thể nói cho con biết, Lâm Uyên là quân vương kế nhiệm, thư tử phụ tá hắn mới là quân chủ.

Sở dĩ Âu Dương gia có nhiều thư tử làm quân chủ, chính là bởi vì biết bí mật này, từ nhỏ đã âm thầm để cho thử tử vừa đủ tuổi của Âu Dương gia tiếp xúc với hùng tử có tinh thần lực cao nhất, sẽ vô tâm với thư tử khác, có khả năng kết hôn lớn hơn người khác.

Ta lúc trước cũng là mờ mịt cùng hùng phụ con giao hảo, sau khi làm quân chủ mới hiểu được nguyên nhân trung gian."
Âu Dương Hiên khiếp sợ nhìn quân chủ: "Ngài, ngài lừa gạt ta đúng không? Sao có thể được!" Không phải Lâm Uyên vẫn dựa vào thân phận hoàng tử của gã, mà là gã bám vào Lâm Uyên mới có thể làm quân chủ sao? "Vậy sau này Tễ Nguyệt chính là quân chủ? Hắn là một tiểu nhân vật không thân phận không quyền thế, làm sao có thể làm quân chủ tốt?"
Quân chủ chỉ cảm thấy ánh mắt trước kia của hắn bị mù rồi, Âu Dương Hiên căn bản không có thông minh ưu tú như hắn tưởng, du mộc như thế! "Quân vương chỉ có thể là Lâm Uyên, cho tới bây giờ điều quan trọng nhất cũng không phải ai là quân chủ tiếp theo.

Ngươi chưa bao giờ trải qua cộng hưởng tinh thần, không biết đó là một năng lượng khủng khiếp như thế nào." Chờ nhiệm kỳ vừa đến, Âu Dương gia bọn họ nên dọn ra khỏi lâu đài hoàng gia, thân phận điện hạ trước kia khiến Âu Dương Hiên kiêu cẳng cũng hóa thành hư không.
Âu Dương Hiên phảng phất như mất đi hồn phách, bên tai truyền đến thanh âm khiếp đảm của Bạch Lan mới như tỉnh mộng, trong mắt tràn đầy thần sắc oán độc, tiện tay cầm lấy ly nước bên giường ném về phía Bạch Lan: "Cút, đều là do tên tiện dân ngươi, làm ta mất đi vị trí quân chủ dễ dàng có được, rõ ràng nên là của ta, đều là Tễ Nguyệt cướp của ta!"
Khách khứa Lâm gia tụ tập, rất nhiều đại lão thân ở các phương diện như chính trị, quân sự, kinh tế cao ngất đều hiện thân tại hiện trường, tinh võng còn phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình, toàn bộ hiện trường lãng mạn tao nhã như mộng như ảo.
Tễ Nguyệt mặc âu phục màu trắng trang phục hoa quý, cả người đẹp trai phảng phất như phát quang, đi đường đều có chút phiêu phiêu, giống như giẫm lên mây không chân thật, một hồi nghi thức qua đi, y và Lâm Uyên chính là người danh chính ngôn thuận có hôn khế, từ nay về sau nắm tay nhau làm bạn, sinh tử cùng chung.
Lâm Uyên cũng nhìn chăm chú vào Tễ Nguyệt, tuy rằng mỗi thế giới đều phải cùng Tễ Nguyệt thành thân một lần, bất quá mỗi lần nghi thức cùng quy trình đều không giống nhau, nếu Tễ Nguyệt thích, hắn cũng không ngại phiền toái, mỗi lần đều cùng Tễ Nguyệt thành thân một lần.

Chờ trở lại thế giới của bọn họ, thiếu Tễ Nguyệt một cái đại điển song tu cũng phải bổ sung.
Sau khi Lâm Uyên nói qua lời thề, Tễ Nguyệt đang chuẩn bị nói lời thề của y, phía dưới đầy tân khách chứng kiến, y sẽ ở dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người trở thành hôn khế giả của Lâm Uyên, tất cả mọi người sẽ biết Lâm Uyên là hùng tử của y.
"Tễ Nguyệt là đầu lĩnh tinh đạo! Thân phận đối lập với đế quốc, làm sao có thể làm quân chủ?
"Lúc ấy chính là Tễ Nguyệt suất lĩnh tinh đạo đánh rơi phi thuyền, bắt đi hùng tử Lâm Uyên." Lúc trước thuyền trưởng phi thuyền cùng một ít nhân viên công tác đi ra chỉ nhận, còn lấy ra một đoạn video lưu lại mơ hồ, chính là sau khi phi thuyền gặp chuyện không may hạ cánh, Tễ Nguyệt từ trong cơ giáp đi ra, phân phó người cướp đi Lâm Uyên, rất rõ ràng chính là bộ dạng của Tễ Nguyệt, không thể nhận sai..


Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận