Đạo Quân

Chương 627: Càng che càng lộ ( Giấu đầu hở đuôi).

Vân Cơ nghe vậy rất bất ngờ, “Chuyện gì mà phải thần thần bí bí như vậy.”

Ngưu Hữu Đạo cũng chỉ cười trừ, vì giải quyết chuyện này mà hắn phải đích thân tự đi một chuyến, may là trước đó hắn đã xác định được phương hướng trước, lấy con phi cầm cỡ lớn ra để di chuyển, nếu không có tọa kỵ phi hành, thì thật đúng là không thể nói muốn đi tới là có thể dễ dàng đi tới nhanh được, cười trừ xong hỏi lại: “Thuận Phong đường Trích Tinh thành, ngươi quen biết không?”

“Thuận Phong đường?” Vân Cơ suy tư xong trả lời: “Nghe nói qua, có biết, thuộc thể loại như kiểu phường bảo tiêu, là nơi nhận tiền làm chân chạy cho người, có vấn đề gì sao?”

Ngưu Hữu Đạo: “Độ Vân sơn có lui tới với Thuận Phong đường sao?”

Vân Cơ: “Ta biết đến Thuận Phong đường này, vẻn vẹn cũng chỉ là nghe nói qua, chưa từng có quen biết lui tới, có vấn đề gì không?”

Ngưu Hữu Đạo: ” Chưa từng quen biết? Theo ta được biết, người của Thuận Phong đường có ghé qua nơi này. Bằng lượng nhân thủ của Độ Vân sơn, không thiếu chân chạy, Độ Vân sơn cần thuê người Thuận Phong đường làm chân chạy sao?”

Vân Cơ: “Ngươi có ý tứ gì? Người trong tu hành giới kết giao với nhau có vấn đề gì sao?”

Ngưu Hữu Đạo: “Không có vấn đề gì, chỉ là vừa lúc người đó có liên quan tới một sự kiện mà ta đang muốn điều tra, cho nên tới đây để xác minh.”

Vân Cơ: “Thủ hạ của ngươi đâu sao không đi xác minh, đã xảy ra chuyện gì mà cần ngươi phải tự mình chạy tới điều tra?”

Ngưu Hữu Đạo lắc đầu, “Trước khi sự tình chưa được làm hiểu rõ, khó mà nói, đợi thích hợp, ta sẽ cho ngươi một cái công đạo.”

Đối với Vân Cơ mà nói, Ngưu Hữu Đạo người này vẫn là có thể đáng tin, trên thực tế, người từng chân chính giao lưu qua lại với Ngưu Hữu Đạo rồi, thì phần lớn đều sẽ không hiểu nảy sinh một sự tín nhiệm đối với Ngưu Hữu Đạo. Nàng hơi trầm mặc chút xong nói, “Chuyện ngươi nói ta cũng không rõ ràng, mọi chuyện của Độ Vân sơn, ta đã giao lại cho Hoan nhi quản lý từ rất sớm rồi, đã hồi lâu không có hỏi đến, nếu như ngươi muốn biết cái gì, tới tìm Hoan nhi hỏi thì phù hợp hơn so với tìm ta.”

Ngưu Hữu Đạo: “Nếu như có thể hỏi hắn, ta liền sẽ không có tới quấy rầy ngươi.”

Trên khuôn mặt xinh đẹp như đào của Vân Cơ lập tức lộ ra ý vị mỉa mai, “Không tín nhiệm nó? Hai người các ngươi không phải là huynh đệ kết bái sao?”


Ngưu Hữu Đạo khoát tay áo, “Tiền bối không nên hiểu nhầm, cái này không liên quan gì tới tín nhiệm hay không, đối với Vân huynh, ta tự nhiên là tín nhiệm, nhưng dù sao người nhiều thì phức tạp, ta tự mình chạy đến nơi đây, liền chỉ là vì nghe ngóng cái này, rất dễ đánh cỏ động rắn, nếu không ta cũng chẳng cần  phải dùng cớ kia để ngụy trang làm gì. Tiền bối thân là sơn chủ, mở miệng hỏi đến chuyện tình ở trong núi, sẽ phù hợp hơn so với ta nhiều.”

Vân Cơ lặng yên một chút, nói : “Ta từ lâu đã không có hỏi qua sự tình ở trong núi rồi, giờ đột nhiên hỏi tới, đồng dạng cũng đột ngột, lại vừa lúc ngươi vừa đến nữa.”

Ngưu Hữu Đạo không cho là thế, “Ta đã tạo ‘phong nền’ tốt cho tiền bối rồi, mượn binh! Cái này đối với Độ Vân sơn mà nói, là không thể coi thường, tiền bối có thể dùng nó làm lý do căn dặn mọi người khi ra ngoài không nên để bị cuốn vào sự tình gì, ý tứ biểu đạt kiểu như, không muốn để cho ngoại nhân biết Độ Vân sơn có dính dáng đến ta, sợ bị liên lụy, dưới biểu thị tỏ vẻ lo lắng đề phòng tiện thể hỏi xem một chút thời gian gần đây, có ngoại nhân nào vào núi không, chẳng phải rất là bình thường sao?”

Vân Cơ đại mi chớp chớp, xem như đã lĩnh giáo được lòng dạ đối phương, ánh mắt nhìn về phía Ngưu Hữu Đạo hơi có vẻ phức tạp, chợt hỏi một câu, “Vì cái gì đưa Vạn Thú Linh Châu cho ta?”

Ngưu Hữu Đạo nhìn thẳng vào mắt nàng, bốn mắt nhìn nhau, từ từ nói: “Vạn Thú Linh Châu khẳng định là không có đơn giản như những gì ngươi nói như thế, trong đó khẳng định có cất giấu bí mất gì ta không biết, bí mật này hẳn là cực kỳ bí ẩn, cả nội bộ Vạn Thú môn chắc hẳn là cũng không có người nào biết, nếu không nhiều người, miệng nhiều, không có khả năng một mực giấu giếm được. Mà lại cái bí mật này hẳn là không phải một bí mật bình thường, nếu không ngươi sẽ không nhiều lần dùng tính mạng của mình để đi vào Điệp Mộng Huyễn Giới mạo hiểm. Hỏi ngươi, ngươi sẽ không nói cho ta biết, đi hỏi Vạn Thú môn cũng vô dụng.”

Ánh mắt Vân Cơ lấp lóe không thôi, “Vạn Thú môn giàu chảy mỡ, ngươi có thể cầm lấy đi đổi tiền.”

Ngưu Hữu Đạo: “Tiền không trọng yếu, cái chính là ta càng muốn biết bí mật trong đó hơn.”

Vân Cơ: “Đồ vật cho ta, ngươi cũng đã nói, ta sẽ không nói cho ngươi bí mật đó.”

Ngưu Hữu Đạo: “Có bỏ mới có được, đồ vật cho ngươi, bí mật này ta liền đã biết.”

Vân Cơ không hiểu, “A, bí mật gì, ngươi biết nói nghe thử một chút.”

Ngưu Hữu Đạo: “Không phải ta nói, mà là ngươi nói, nếu như ta quả quyết ép buộc ngươi phải nói, ngươi dám nói không sao? Ta tùy thời có thể biết hết!”

Thân thể mềm mại Vân Cơ run lên, trong nháy mắt minh bạch, mắt lộ ra sát cơ*, “Ngươi liền không sợ ta giết chết ngươi?”

Ngưu Hữu Đạo: “Không nói trước ngươi có thể giết chết ta được hay không, Nhà Tranh sơn trang người biết Vạn Thú Linh Châu ở trên tay ngươi cũng không chỉ mỗi một mình ta, nếu ta không thể quay về, thì chẳng mấy chốc Vạn Thú môn sẽ tới tìm ngươi.”


Hô hấp Vân Cơ trở nên có chút gấp rút, gắt gao nhìn chằm chằm hắn.

Ngưu Hữu Đạo cười xòa, “Chỉ là đùa một chút, tiền bối không nên nghĩ nhiều, bí mật ở Điệp Mộng Huyễn Giới, ta cũng có nhược điểm ở trên tay tiền bối mà, ta sẽ không đi nói lung tung. Ta có thể cam đoan với tiền bối, bí mật kia khi nào tiền bối nguyện ý nói, ta lại sẽ rửa tai lắng nghe, nếu không nguyện ý nói, ta tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng.”

Một số lời không nên nói đã nói, nào chỉ là nói đùa đơn giản như vậy, hắn lại bồi thêm một câu, “Tình thế Yến quốc không ổn, ta không nên ở đây ở lâu, tiền bối người xem thế nào?”

Vân Cơ không nói gì nữa, đứng dậy.

Hai người sau đó rời khỏi nơi nàng bế quan, lúc từ trong động huyệt ẩn nấp đi ra gặp lại Vân Hoan đang đứng chờ.

Vân Hoan rất kinh ngạc, mẫu thân bế quan đã lâu không ra cự nhiên lại xuất quan bởi vì Ngưu Hữu Đạo?

Có mấy lời không thể nói ở thời điểm nhiều người, Vân Cơ bảo Vân Hoan trước tiên đưa nhóm Ngưu Hữu Đạo đi an trí tại một chỗ động phủ chuyên dùng để đãi khách.

Hoàn cảnh địa phương chỗ đãi khách này cũng không tệ, nhìn thoáng mây mù như vùng tiên cảnh vậy.

Ngưu Hữu Đạo chống kiếm đứng ngoài động phủ chờ lấy, ngắm nhìn mây bay mây cuộn.

Quản Phương Nghi cầm quạt tròn trên tay đi tản bộ ngắm cảnh bên cạnh, chợt mở miệng hỏi, “Vân Cơ có thể đáp ứng cho ngươi mượn binh sao?”

Ngưu Hữu Đạo mỉm cười, “Chờ đáp án đi.”

Quản Phương Nghi cũng cười, hỏi: “Ta nói Đạo gia này, đến cùng ngươi còn có bao nhiêu huynh đệ kết bái nữa vậy? Có yêu tu, có quỷ tu, từ trưởng lão Lăng Tiêu các đến trưởng lão Thiên Nữ giáo, cho tới tiểu đệ tử Vạn Thú môn ngươi cũng không nghĩ buông tha. . .  . . .”


Nàng dài dòng văn tự trêu chọc, Ngưu Hữu Đạo cũng chỉ nghe, không nói chuyện.

Ước chừng nửa canh giờ sau, Vân Cơ đi tới, cùng Ngưu Hữu Đạo tiến vào trong động phủ, Quản Phương Nghi thì bị vứt bỏ ở bên ngoài.

“Bách Lý Yết?”

Trong động phủ, khi từ trong miệng Vân Cơ biết được câu trả lời Ngưu Hữu Đạo giật mình, người cải trang giấu giếm thân phận mà đám Ngô Tam Lưỡng theo dõi kia cự nhiên thân phận chính là Bách Lý Yết.

Sở dĩ giật mình, là kinh ngạc ở chỗ Viên Cương cảnh giác không sai, giữa Công Tôn Bố với Bách Lý Yết quả nhiên là thật không minh bạch.

Nói cách khác, lời nói của Công Tôn Bố lúc trước không phải là lời nói thật, cũng không phải là Bách Lý Yết xấu hổ vì trong ví cạn tiền đơn giản như vậy. 

Thấy vẻ mặt và ngữ khí của hắn không đúng, Vân Cơ nghi ngờ nói: “Bách Lý Yết này chính là một tên tán tu, có vấn đề gì sao?”

Ngưu Hữu Đạo hỏi lại: “Hắn tới nơi này làm gì?”

Vân Cơ bình tĩnh nói: “Hoan nhi với hắn đã sớm có quen biết, tới đây bái phỏng mà thôi.”

Biết rõ hắn đang còn điều tra đối phương, nhưng việc Vân Cơ bình tĩnh làm cho Ngưu Hữu Đạo hơi híp mắt: “Tiền bối, ta phải nhắc nhở ngươi một tiếng, thông tin về Bách Lý Yết ta đã sớm có nắm giữ, mặt ngoài là một kẻ tán tu độc lai độc vãng, không nghe nói hắn có gia nhập Thuận Phong đường, thế mà hắn lại có thể tự do ra vào nội bộ Thuận Phong đường, ngươi cảm thấy nó đơn giản sao?”

Vân Cơ kỳ quái: “Sớm nắm giữ thông tin nó? Ngay cả việc nó tự do ra vào nội bộ Thuận Phong đường ngươi cũng biết, một kẻ tán tu lại đáng giá để ngươi chú ý như vậy, đến tột cùng là vì cái gì?”

Có thể không đi tìm hiểu được sao? Bách Lý Yết vừa lộ diện cái, liền đưa tới Viên Cương cảnh giác, Viên Cương trước tiên liền liên hệ với Lệnh Hồ Thu, điều tra ngọn nguồn người này.

Ngưu Hữu Đạo: “Tiền bối, ta không cần biết Độ Vân sơn các ngươi đang cùng Bách Lý Yết này âm thầm thông đồng cái gì, ngươi đã có ý giấu giếm cho hắn, vậy phải chăng đã biết được nội tình của hắn, nếu như có biết, còn xin nói cho ta biết với.”

Vân Cơ: “Những gì chúng ta biết đến, hắn chính là một kẻ tán tu, thật sư không biết thêm hắn có nội tình đặc biệt gì.”

Ngưu Hữu Đạo trầm giọng nói: “Tâm phúc của ta, một người trụ cột phụ trách tình báo trong Nhà Tranh sơn trang, đã âm thầm có cấu kết cùng Bách Lý Yết này. Việc này đối với ta mà nói, không phải là việc nhỏ, không thôi ta cũng sẽ không vì chút ít chuyện vặt vãnh mà tự đến đây quấy rầy. Tiền bối, ta nói cho ngươi biết chân tướng, ngươi tốt nhất cũng nên nói cho ta biết chân tướng, để cho ta biết rõ ràng tình huống, nếu không làm Nhà Tranh sơn trang ta sụp đổ, thì bí mật của tiền bối cũng không giữ được!”

Lần này, Vân Cơ quả thật là giật mình kinh hãi, Bách Lý Yết thế mà thò được tay đến trong trụ cột tình báo của Nhà Tranh sơn trang luôn, cái này xác thực không phải là việc làm của một kẻ tán tu, Bách Lý Yết này đến tột cùng là ai?


Nàng cũng đã ẩn ẩn nhận một tia không ổn, rốt cục thổ lộ thật tình, “Ta không biết hắn, cũng không hiểu rõ hắn, bất quá hắn đích thật là người quen cũ của Hoan nhi, đã nhận biết hồi lâu trước kia, xem như là một bằng hữu củ mà Hoan nhi tin biết. Hắn lần này đến Độ Vân sơn cũng không có mục đích gì đặc biệt, là do được Hoan nhi nhờ vả, đi Trích Tinh thành mua sắm giúp một số Linh Nguyên Đan đưa tới.”

Ngưu Hữu Đạo không hiểu, “Độ Vân sơn cách Trích Tinh thành cũng không xa, mua sắm Linh Nguyên Đan, Độ Vân sơn không có người sao? Còn cần thuê Bách Lý Yết tới làm chân chạy mua hộ? Chẳng lẽ Bách Lý Yết thật sự là người của Thuận Phong đường?”

Vân Cơ do dự mãi mới nói, “Hắn có phải là người Thuận Phong đường hay không ta không biết, tình hình thực tế là gần nhất số lượng Linh Nguyên Đan Độ Vân sơn cần dùng có hơi lớn một chút, nếu để người Độ Vân sơn tấp nập đi mua sắm hoặc đi mua sắm số lượng quá lớn mà nói, rất dễ bị người ta chú ý, ta lo lắng sẽ bị người ta để mắt tới, nên mới bảo Hoan nhi an bài người có thể tin được âm thầm mua hộ.”

Ngưu Hữu Đạo nghe không hiểu, “Có ý tứ gì, dùng số lượng nhiều thêm một chút thì thế nào?”

Vân Cơ từ từ nói: “Là do ta dùng nhiều!”

Ngưu Hữu Đạo giật mình, sau khi kịp phản ứng về sau, hơi giật mình nói: “Chẳng lẽ tiền bối muốn đột phá Nguyên Anh kỳ?”

Đều là người trong tu hành, tiết tấu tu hành dạng gì tất cả mọi người đều rõ, đến cảnh giới tu vi này của Vân Cơ, cần phải tiến hành theo tuần tự đến đích, xuất hiện tình huống số lượng Linh Nguyên Đan cần dùng bỗng nhiên tăng lên quá nhiều, thì đại khái cũng chỉ có một cái khả năng.

Vì sao phải lén lút mua sắm cũng không khó lý giải, chín vị đang bao phủ xuống thiên hạ kia sao có thể nguyện ý cho người thứ 10 xuất hiện, để rồi bị phân chia ‘một chén canh’ của bọn hắn.

Vân Cơ trầm mặc không nói, chẳng khác gì là thừa nhận, tâm lý nàng lại càng hoang mang nhiều hơn, hoang mang vì lai lịch Bách Lý Yết bất minh.

Ngưu Hữu Đạo nhíu mày, đột phá Nguyên Anh kỳ, mang ý nghĩa siêu thoát khỏi ràng buộc của nhục thân, cần có một ít tài nguyên đặc thù đến trợ giúp, mà những tài nguyên đặc thù này ‘vừa khéo’ lại bị chín đại Chí Tôn khống chế gắt gao, Vân Cơ như thế nào đột nhiên lại có tính toán đột phá này? Không có chuẩn bị mạo muội đi đột phá, nhục thân không chịu nổi chính là muốn chết!

‘Đột nhiên’ hai từ này khiến Ngưu Hữu Đạo bỗng nhiên ý thức được cái gì, thấp giọng hỏi: “Tiền bối không tiếc nhiều lần mạo hiểm tiến vào Điệp Mộng Huyễn Giới tìm kiếm Vạn Thú Linh Châu, linh châu vừa tới tay cái liền đột phá, chẳng lẽ Vạn Thú Linh Châu có liên quan đến việc đột phá Nguyên Anh kỳ kia?”

Vân Cơ không muốn trả lời vấn đề này, ngược lại có vẻ hơi lo nghĩ hỏi hắn, “Ngươi cảm thấy Bách Lý Yết kia sẽ là loại người gì?”

Ngưu Hữu Đạo: “Ta làm sao biết, là loại người gì cũng có khả năng, ta còn đang điều tra này! Tiền bối, việc này ngươi làm hồ đồ rồi a, quả thực là càng che càng lộ, loại chuyện này sao có thể làm thông qua tay người khác được chứ?”

Vân Cơ gấp rồi, “Đồ vật thiên hạ tu sĩ nhiều người chọn mua như vậy, thứ người người đều muốn đều cần, sai người đi mua hộ chút thì làm sao, ta làm sao biết được Bách Lý Yết này lại chính là người có vấn đề cơ chứ? Không được, người này không thể lưu lại, ngươi có biết hắn hiện tại đang ở đâu không, ta nhất định phải diệt trừ hắn!”

Ngưu Hữu Đạo: “Ngươi ngay cả hắn là ai cũng không biết, liền dám tuỳ tiện động hắn? Lỡ như hắn là người Phiếu Miểu các đâu, giết hắn chẳng phải là lại lần nữa càng che càng lộ?”


Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận