Quảng cáo

Đấu Phá Thương Khung Chi Cơ Huyền Trọng Sinh



Hôm nay là ngày đám hỏi giữa hai đại gia tộc trong nước, thậm chí là hai đại gia tộc nổi tiếng khắp thế giới.
Hôm nay là ngày mà công tử Cổ Lăng của Cổ gia cùng với thiên kim Hoàng gia, Hoàng Giai Vân cử hành hôn lễ.

Địa điểm cử hành chính là biệt biện của Cổ gia tại Đại Hải!
Từ một tháng trước, Cổ gia đã đem ngôi biệt viện này chỉnh tu đổi mới hoàn toàn.

Nơi đây giống như là nội viện của hoàng cung, trời xanh nước trong, tường vàng ngói xanh.

Cả biệt viện như một bức tranh tuyệt mĩ.
Nửa tháng trước, những nhân vật lớn đều đến đây để chúc mừng.

E sợ bỏ qua hôn lễ thế kỷ này sẽ mất đi một lần cơ hội vuốt mông ngựa.

Ngày cử hành hôn lễ đến càng gần chánh chủ còn chưa hiện thân mà hoàng gia biện viện đã tấp nập người.

Trên bầu trời có vô số ruy-băng đón gió tung bay phấp phới.

Cả biển viện như đã hóa thành một biển hoa hồng.
Từ phía chân trời truyền đến âm thanh ù ù của trực thăng.

Hai đội phi cơ mang theo khí thế "quân lâm thiên hạ" kèm theo âm thanh thanh đinh tai nhức óc chậm rãi bay đến.

Hai bên mỗi bên chín cái trực thăng vây quanh một cái trực thăng màu hồng đang bay đến.
Trong khi bay không ngừng buông ra ruy-băng năm màu.

Từ xa xa nhìn lại mười chín cái trực thăng như là đáp cầu vồng mà bay đến.

Hình ảnh như thế này chỉ có thể dùng hai từ "Rung động" mới có thể hình dung được.

Quảng cáo

Đúng là đội hộ tống cô dâu của Hoàng gia.
Những người kết hôn trong nước trước đây đều dùng xe hơi để hộ tống.

Cổ gia hôm nay có thể nói là dùng một phương pháp mới lạ hoàn toàn dùng trực thăng để hộ tống.
Đội ngũ trực thăng hộ tống siêu xa hoa này vừa có mặt liền chiếm được âm thanh cỗ vũ rung trời.
Âm thanh pháo nổ đinh tai nhức óc không ngừng vang lên, mà từng đôi tuấn nam mỹ nữ đều hoan nghênh rất cuồng nhiệt.

Tiếp theo, chiếc trực thăng nỗi bật nhất ở trung tâm chậm rãi hạ xuống.

Đúng lúc này thì trong tầm mắt mọi người đang nhìn lên đột nhiên bị những cánh hồng phô thiên cái địa che khuất đi.
Phóng mắt nhìn khắp mọi ngươi chỉ có thể nhìn thấy từng mảnh từng mảnh hoa hồng đang bay phấp phới khắp bầu trời.

Cả sơn trang được cánh hoa hồng phủ lên, mùi hương hoa hồng theo gió bay khắp nơi.

Cả sơn trang đều được một mảnh màu đỏ tươi bao phủ giống như ánh nắng ban mai chiếu rọi khắp nơi.
Một nữ tử trẻ tuổi, thân bận bộ đồ cưới trắng như tuyết, khuôn mặt tuyệt mỹ lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Dáng điệu uyển chuyển, khuôn mặt như bức tranh giống như tiên tử đang bước đi trên những cánh hoa hồng phủ đầy thiên địa đang ưu nhã ngự gió đến.

Đúng là tân nương tử của hôm nay.

Hoàng gia đại tiểu thư – Hoàng Giai Vân.
Tại một khu vực ở giữa biển hoa này đang có một nam tử bận phục màu đen.

Vóc người cao gầy, khuôn mặt anh tuấn.


Đúng là chú rể của ngày hôm nay – Cổ gia Cổ Lăng.
Nhìn một màn này khiến cho trong lòng mọi người không khỏi than thở một tiếng: Hay cho một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ! Khung cảnh mỹ lệ này khiến mọi người ở đây trợn mắt há mồn.
Trong lòng Cổ Lăng hưng phấn vô cùng.

Chưa người nào rõ hơn hôn lễ hôm nay đối với hắn có ý nghĩa như thế nào.

Một khi hôn lễ này hoàn thành thì Cổ Lăng hắn sẽ trở thành một nhân vật có danh tiếng trong thế hệ mới! Đó là nhân vật mà nhìn khắp thế giới cũng là một nhân vật lớn! Hơn nữa, Hoàng Giai Vân chính là người trong mộng của hắn.

Đúng là giang sơn lẫn mỹ nhân đều thu vào trong lòng.
Không nhìn đến ánh mắt nghen tị và phức tạp của các huynh đệ.

Qua hôm nay, bọn chỉ có thể ghe theo sự sắp đặt của mình mà làm việc.

Không cần phải lo lắng gì đến tâm tư của bọn họ.

Địa vị của chính mình như một cây đinh đóng lên ván rồi, bọn không có khả năng đả động được.

Cổ Lăng cười một cách thoải mái vô cùng, hướng về tuyệt đại giai nhân đi đến.
Giống như là chúng tinh ủng nguyệt.

Mọi người đều quây quanh chú rễ và cô dâu đi đến trung tâm cử hành hôn lễ.

Tất cả điều này hoàn toàn phù hợp với dự tính của Cổ Nhi.
Trong khi vây quanh đại sảnh chúc phúc thì đột nhiên có một âm thanh vang lên rất rõ ràng:
- Hôm nay là đại hỷ của Cổ Lăng đại ca, ta cố ý từ ngàn dặm xa xôi đến đây tặng cho đại ca một phần hạ lễ!
Âm thanh này rõ ràng vô cùng, không nhanh không châm, không có bất cứ tâm tình hỉ nộ nào trong đó.

Bình thường như đang nói chuyện phiếm với nhau.
Thân thể Cổ Lăng đột nhiên run lên một cách kịch liệt.

Khuôn mặt anh tuấn chợt xuất hiện thần sắc kinh hoảng thất thố.

Sâu trong đôi mắt có nồng đậm sợ hãi, chợt lóe qua.
Mọi người Cổ gia đều biến sắc! Bọn họ đã biết được chủ nhân của âm thanh này là ai.

Âm thanh này bọn họ đã nghe cách đây sáu năm.

Không nghĩ rằng trong một trường hợp quan trọng như hôm nay nó lại xuất hiện trở lại.
Tất cả mọi người theo phản xạ xoay lại, ánh mắt tập trung cửa vào đại sảnh.
Trước sự quan sát của bao nhiêu người, mỹ nữ bận bạch y tiêu sái đi vào đại sảnh.

Người này rõ ràng là nữ nhân mặc đồ nam so với nam tử liền át hết vẻ tuấn mỹ ở đây.

Thân trường ngọc lập, sắc mặt an tường, khóe miệng có chút mỉm cười.

Cả người mang theo khí chất kỳ dị, đặt biệt như đám mây trắng giữa trời xanh.

Vân đạm phong khinh, tiêu sái tự nhiên.
Hoàng Giai Vân theo bản năng cảm thấy một cổ nguy cơ, cảnh giác nhìn bạch y nhân này hỏi:
- Ngươi là ai?
Vừa nói cô vừa liếc mắt qua Cổ Lăng đang đứng bên cạnh một cái.
Cổ Nhi làm sao không biết được trong lòng hắn đang nghĩ điều gì:

- Đừng khẩn trương.

Ta là người của Cổ gia, đối với vị hôn phu của cô ta phải gọi một tiếng đại ca.
Cổ gia trưởng lão Cổ Kinh đi về phía trước, khuôn mặt gầy gò bình thường quát lớn:
- Cổ Nhi đây hôm nay không phải là nơi ngươi đến giương oai!
Cổ Kinh không hổ là một lão hồ ly.

Cô bất ngờ xuất hiện ở chỗ này khiến lão cảm thấy sự việc có chút không được ổn cho lắm.
Sắc mặt Cổ Kinh thận trọng vô cùng.

Vốn nghĩ rằng Cổ Nhi đã chết rồi, không ngờ lại xuất hiện ở đây.

Lão biết rất rõ người này thông minh lanh lợi vô cùng.

Không hề làm ra chuyện không chút nắm chắc thành công nào.

Nếu lúc này cô có mặt nơi đây thì không thể nào là một chuyện tốt được.
Chỉ không biết rằng cô đến đây có chuẩn bị gì ở phía sau.

Chỉ có thể âm thầm an bài một chút, đem chuyện có khả năng phát sinh giảm tổn thất đến mức thấp nhất.

Hai tay để sau lưng nhẹ nhàng vung lên.

Một Cổ gia đệ tử ở phía sau ngầm hiểu liền đi ra ngoài.
Một thanh niên bận tây phục màu đen cười hắc hắc đi ra từng bước, âm dương quái khí nói:
- Ta tưởng là ai.

Thì ra là Cổ tiên tử của Cổ gia chúng ta.

Cổ Nhi, ngươi không phải đã uống nhầm thuốc chứ?
Cổ Nhi nói:
- Ta đối với ngươi có quen biết sao? Hình như là một tên đần đồn, phế vật năm đó truy cầu ta phía sau bị ta từ chối phải không?
- Khốn nạn, Cổ Nhi đừng tưởng cho vài phần mặt mũi thì liền mở phường nhuộm.

Cô chỉ là một tên phản đồ ăn trộm võ học của Cổ gia rồi bị phế võ công đổi đi mà thôi.
- Ngu ngốc!
Cổ Kinh mắng to trong bụng.

Hôm nay Cổ Nhi có dũng khí xuất hiện trước mặt mọi người thì mọi chuyện đã được an bày ổn thỏa rồi mới dám đến đây báo thù.

Lấy tài trí của Cổ Nhi thì mọi người hiện tại đang ở trong một tình thế nguy hiểm vô cùng.

Tên ngu ngốc này lại đang đổ thêm dầu vào lửa nữa.
- Haha, chuyện năm đó ta đã quên lâu rồi, ta đến đây hôm nay chính là trong lòng có một chuyện tiếc nuối rất lớn.

Không nói ra thì không thoải mái chút nào.
- Có việc gì thì về Cổ gia, chúng ta sẽ từ nói sau.
Cổ Kinh cảm giác mọi thứ ngày càng không ổn vội vàng nói.
Ánh mắt Cổ Nhi lạnh lùng hẳn đi, dưới sắc mặt mơ hồ lộ ra một tia bạo lệ, âm thanh có chút lo lắng nói:
- Có một con đường hoàng tuyền, ta sớm nên đi rồi nhưng vẫn không thể nào cất bước được… Hôm nay ta nghĩ đã nên đi lên con đường kia rồi nhưng mà ta rất không cam lòng…
- Vì sao lại không cam lòng?

Cổ Lăng cảm thấy không ổn.
- Ta không cam lòng đi con đường kia dĩ nhiên là phải giúp rác rưởi là các ngươi cùng ta đi.

Ha ha ha…
Hoàng gia gia chủ trong lòng kinh hãi vô cùng.

Trong nháy mắt đã đoán được thủ đoạn của Cổ Nhi:
- Thuốc nổ?
- Không hổ là Hoàng gia gia chủ.

Quả nhiên có phản ứng nhanh nhẹ như vậy.
Cổ Kinh quát lớn:
- Nhanh bắt lấy hắn, đừng cho hắn kích phát thuốc nổ.
Trong miệng còn đang hô to thì cả người đã phóng ra ngoài như bay.

Trong lòng lão rất rõ ràng lúc này cho dù lúc này có bắt Cổ Nhi cũng không còn kịp nữa.

Không bằng chính mình đi sớm một bước lại có vài phần có thể bảo vệ tính mạng.
Cổ Nhi cười lớn:
- Chậm… Chậm rồi! Ha ha ha, nếu như các ngươi ngay lúc ta vào liền chạy trốn đi thì có lẽ còn có thể lẽ lưu lại được một mạng nhỏ.

Còn bây giờ… Ha ha ha!
Trong âm thanh điên cuồng đột nhiên có một tiếng nỗ vang lên.

Ngay sau đó khắp nơi trong biệt viện không ngừng vang lên âm thanh phát nổ.
Từ trong ra ngoài, mặt đất dưới chân mọi người rung động kịch liệt không cách nào đứng thẳng được.

Những tòa nhà trong biệt viện yếu đuối như con gà đất, con chó sứ, không ngừng khuynh đảo.

Âm thanh phát nỗ liên miên vài dặm, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên bên tai.

Chiếc trực thăng vừa dừng lại đều nổ mạnh theo, cảnh tượng như ngày tận thế.
Cổ Nhi trong lòng vui sướng cười lớn:
- Không cần trốn, hiệu quả của thuốc nổ này không kém hơn bom nguyên tử đâu.
Khuôn mặt tuấn mỹ của Cổ Lăng tràn đầy giận dữ.

Trong tay sớm đã nắm lấy một thanh đoản đao, quát lên một tiếng thê lương:
- Muốn chết thì ta sẽ tiễn ngươi đi trước một bước!
Vừa nói vừa cầm đao nhằm đâm đến.
Cổ Nhi không có né tránh, tùy ý để cho đoản đao đâm thật sâu vào trong ngực mình.

Máu tươi từ trong miệng phun ra khắp nơi, chỉ là khuôn mặt điên cuồng càng cười to hơn nữa.
Vụ nổ cực mạnh rốt cục cũng phát sinh.

Theo một tiếng nổ vang lên khiến cho mấy đám khói hình cây nấm khổng lồ xuất hiện trên bầu trời.

Sau đó, biệt viện dài vài dặm liên miên của Hoàng Gia đã hoàn toàn biến mất khỏi Đại Hải.

Thay vào đó là một cái hố to thật sâu.

Từng cơn sóng biển thật lớn đánh vào bờ.

Từ đó về sau, trên Đại Hải lại xuất hiện nhiều hơn một cái vịnh thật lớn.
......
Tại cách đó hơn mười dặm, trên một tòa núi cao có một cô gái bận trang phục màu đen đứng đó thật lâu.

Khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập nước mắt.

Một lúc lâu sau thì nàng mới đốt lên ba nén hương, sau khi cuối người bái một bái liền cắm thật sâu vào trong đất nhỏ giọng nói:
- Bằng hữu cũ, nếu có kiếp sau hãy sống cho tốt.
Theo một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên thì Cổ Nhi cảm thấy thân thể mình càng ngày càng nhẹ.


Trước mặt bổng nhiên xuất hiện một đại lộ sáng lập lòe.
Đến khi ý thức được bản thân đã tiến vào một cỗ thân thể bé nhỏ.

Bên trong não hải của cỗ thân thể bé nhỏ này tồn tại một đóa hỏa diễm quái dị mà Cổ Nhi chưa gặp bao giờ, đóa hỏa diễm đó vốn bao quanh thân thể của một tiểu hồn cảm thấy Cổ Nhi xuất hiện liền kéo theo tiểu hồn đó xuyên tới.
Dưới công dụng của hỏa diễm kìa lạ Cổ Nhi và tiểu hồn dần dần dung hợp lại với nhau.

Nhưng sau đó Cổ Nhi cũng chìm vào ngủ say.

Lời của cùng nghe được là một giọng nam tử:
- Không thể nào tiểu có thể chịu đựng được Kim Đế Phần Thiên Viêm trong cơ thể sao! Kim Đế Phần Thiên Viêm nhận chủ rồi! Không lẽ chính vì tiểu thư xuất thế nên nó mới bạo động? Tiểu thư chính là trời sinh chủ nhân của đóa dị hỏa này.
Bên cạnh xuất hiện vô số luồng khí tức cường đại bao quanh lấy đứa trẻ này nở nụ cười kinh ngạc.
….
Chuỗi kí ức dừng lại ở đó, Huân Nhi cũng tử trong kí ức tỉnh lại.
- Xem thấy hết thảy rồi chứ.
Giọng nói của người phụ nữ vang lên, Huân Nhi ánh mắt lập lòe nhìn người phụ nữ này nói:
- Cô chính là Cổ Nhi, người từ thiên địa khác tới đây, nhập vào cơ thể của ta, giúp ta khống chế được uy lực của Kim Đế Phần Thiên Viêm.
- Có thể nói là như vậy.
Người phụ nữ cười nhẹ, bỗng nói:
- Chúng ta là một mà thôi, cô biết vì sao cô đối với Tiêu Viêm và Cơ Huyền lại mang theo cảm xúc khó tả không? Do ta đã ảnh hưởng tới cô… Không hiểu sao? Vậy ta sẽ giải thích một chút.
Bộ dáng im lặng của Huân Nhi giống hệt cô ta ngày trước, cô nói:
- Vì bọn họ cũng giống ta, đến từ địa phương đó.

Vì vậy cảm giác họ đem lại với cô có chút thân thuộc.

Còn về tình cảm của cô với Tiêu Viêm, chính là ảnh hưởng bởi cảm xúc của ta.
- Nói bậy, cảm xúc đó chính là của riêng Huân Nhi này, cho dùng có chung một thể xác cũng không có nghĩ cô khống chế được cảm xúc của ta.

Thứ tình cảm đó được vun đắp qua vô số thời gian ở cạnh người đó.
Huân Nhi nghe tới đó không kìm chế được gằn giọng.

Người phụ nữ không hề nóng vội tiếp tục giải thích:
- Chúng ta vốn là một thể, thứ tình cảm của cô chỉ là do ta trong mơ hồ đã ảnh hưởng tới cô.

Vì khi ngủ say đã cảm thấy được cảm giác quen thuộc, điều đó đã tác động lên cô khiến cô có hảo cảm với Tiêu Viêm.

Nói đó là cảm xúc của riêng cô không sai, nhưng dưới sự tác động khác của của ta nên cô mới có nó.

Bằng không tại sao cô nghĩ tới ở bên cạnh Tiêu Viêm cảm thấy thoải mái hơn so với ở cùng với người khác.
Huân Nhi bị nói tới im lặng, quả thực khi ở Tiêu gia nàng đối với Tiêu Viêm không có bài xích quá lớn giống người khác, thậm chí có chút thân cận.

Sau đó vì những gì Tiêu Viêm làm khiến cảm xúc đó ngày càng lớn hơn.

Có điều Huân Nhi sẽ không thừa nhận cảm xúc bao nhiêu năm của mình chỉ vì bị người ta tác động vào.
- Đến khi ta chân chính thức tỉnh thì phát hiện ra cô đã có ý thức của riêng mình, khi đó ta không hề muốn tranh đoạt gì với cô định lần nữa tiến vào ngủ say.

Có điều ta đã thay đổi suy nghĩ của mình, vì ta gặp được “ người đó ”.
Nói tới đây người phụ nữ nở ra một nụ cười thật lòng hiếm có, xóa đi mọi tang thương trước đó.
Huân Nhi liền hiểu ra:
- Người đó chính là Cơ Huyền! Thì ra thứ cảm xúc đó đến từ cô.
- Không sai, người đó chính là Cơ Huyền.

Vốn nghĩ sẽ không thể gặp lại được cuối cùng lại nhìn được người đó ở đây… Kiếp trước ta đã ở không thể ở bên cậu ta suốt đời, vậy thì dùng kiếp này để bù đắp lại luyến tiếc.
- Không thể nào, người trong lòng của ta chỉ có Tiêu Viêm ca ca, ta sẽ không để cô khống chế.
Hai người bất đồng ý kiến.
- Ta đã sớm biết như vậy, hiện tại thì xem ai là người thắng mà thôi.
Cuối cùng, Cổ Nhi và Huân Nhi cùng nhau tranh giành, à không là chiến đấu.

Người nào thắng thì có thể hấp thụ đối phương chân hình hợp nhất trở thành chủ đạo của cỗ thân thể này.

Kết quả đến tột cùng như nào, chỉ có thể chờ kết quả.


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận