[Fanfic] [LiChaeng] Đêm Không Thể Sủng

"Chị Chaeyoung, rốt cuộc chị muốn ở cùng Jiheon trong toilet bao lâu a?" Hyelin gõ gõ cửa toilet, sau đó đẩy ra, nhìn hai người đứng bên trong tán gẫu vui vẻ mà chu miệng oán giận:

"Đồ ăn đã nguội rồi nha."

"Thật xin lỗi." Chaeyoung ôn nhu cười. Bỗng điện thoại vang lên thông báo tin nhắn nàng mở máy nhìn qua rồi nhanh chóng tắt đi, kéo Jiheon bên cạnh đi ra ngoài.

"Chúng ta đi thôi." Nàng đang chuẩn bị muốn lấp đầy cái bụng vừa nôn sạch a, cho dù lại ăn không vào, nhưng nghĩ đến vật nhỏ trong bụng, cái gì nàng cũng có thể chịu.

Sau khi ăn xong, còn một tiếng nữa mới vào giờ làm việc, nhưng hiện tại thân thể nàng không thích hợp quá mức mệt nhọc, cho nên Chaeyoung liền khéo léo từ chối lời đề nghị đi dạo phố cùng mọi người, sau đó cùng Jiheon đi về công ty nghỉ ngơi.

"Học tỷ, La tổng hôm nay ra ngoài gặp khách, chị vẫn mang cơm cho chị ấy sao?" Jiheon nhìn cặp lồng cơm trong tay học tỷ mình liền thở dài, tất cả đều là đồ La tổng thích ăn, bởi vì thời tiết rất nóng nên còn có thêm một ly Choco đá. Ai, La tổng thật hạnh phúc khi cưới được học tỷ a, rồi chừng nào mới tới lượt mình đây.

"Ừ"

Người nào đó rất có tiếng là thích soi mói, lúc đi gặp khách hàng luôn chỉ xã giao ăn uống, cho nên nàng phải mang thêm cho Lisa, nếu không đến lúc cô ấy đói bụng thì lại bắt đầu thối tính.

"Chị đưa em cầm giúp cho, giờ chị không thể mang nặng."

"Jiheon, đừng khoa trương như vậy a, cái này không nặng lắm đâu, hơn nữa chị cũng đâu có mảnh mai như vậy." Chaeyoung bật cười.

Hai người nói nói cười cười trở lại văn phòng, Jiheon nhìn khuôn mặt học tỷ mỉm cười, đột nhiên phát hiện học tỷ càng ngày càng đẹp.

Chẳng lẽ kết hôn thực sự có công hiệu thần kì? Trước kia cô thấy bộ dáng học tỷ đã rất xinh đẹp, làm cho người ta có cảm giác như đang thưởng thức đóa hoa mẫu đơn mĩ lệ, còn hiện tại toàn thân lại đều dào dạt hương vị hạnh phúc, cả người phát sáng chói lọi.

Cô vừa hâm mộ vừa có chút lo lắng hỏi:

"Học tỷ, nếu La tổng phát hiện chuyện chị đã sớm biết mình không bị bệnh nhưng vẫn giấu cô ấy thì có giận hay không? Thân thể chị hiện tại..." Lúc La tổng nổi giận rất khủng bố, tuy rằng không sợ dọa đến học tỷ, nhưng lại lo sẽ dọa đến tiểu baby trong bụng nha.

"Không có việc gì đâu." Chaeyoung luôn biết khéo léo tìm cơ hội nói chuyện cùng Lisa, hơn nữa Lisa cũng rất cưng chiều nàng nha...

"Cũng phải, La tổng yêu chị muốn chết cơ mà. Khẳng định sẽ không tức giận với chị. À phải, học tỷ, chị làm thế nào mà có thể nắm chặt La tổng trong lòng bàn tay vậy."

"Chị cũng rất muốn biết, Chong ah, em làm thế nào vậy?" Lisa đen mặt đứng ở cửa ban công đang mở, lạnh lùng phóng nguy hiểm nói.

A, La tổng về khi nào vậy a? Không phải hai giờ mới về sao? Jiheon mặt mũi trắng bệch nhìn cô xuất hiện.

Thảm rồi...cô lập tức quay đầu nhìn Chaeyoung, nhưng học tỷ vẫn rất trấn định, hoàn toàn không nhìn ra manh mối.

"Ra ngoài." Lisa lãnh đạm mở miệng.

Lời này là nói với ai, vừa nghe liền rõ, họa là từ miệng mà ra, Jiheon không thể làm gì khác là bay nhanh khỏi nơi bị đè nén làm người ta phát cuồng này.

Trong căn phòng an tĩnh, hai người trầm mặc nhìn nhau. Chaeyoung nhìn khuôn mặt người nào đó sắp bùng nổ, sau đó đưa cặp lồng cơm lên đánh vỡ trầm mặc

"Đói không? Em mua cho chị đấy."

Nàng cứ coi như không có việc gì vậy sao? Nắm chắc như vậy, tự tin như vậy? Tự tin đến mức không sợ Lisa cô phát hiện bị nàng lừa?

Lisa cô không nhận cặp lồng cơm kia, chỉ im lặng nhìn nàng, an tĩnh làm cho người ta phải sợ hãi.

Sự trấn định trên mặt của Chaeyoung nàng dần dần biến mất, bàn tay cầm cặp lồng cơm bắt đầu run run

"Lisa"

Lisa vẫn không nói gì, giống như không biết nàng là ai, giống như đang nhìn một người xa lạ.

Nàng biết, đây là tình huống tệ nhất, cũng là tình huống nàng không biết phải làm sao.

"Thật xin lỗi."

Lisa cuối cùng cũng mở miệng, ngữ khí cực kì bình tĩnh:

"Park Chaeyoung, em khẳng định chị sẽ không dám làm gì em, đúng không?"

Chaeyoung ngẩng đầu nhìn Lisa, thành thật thừa nhận.

"Đúng."

Thật đương nhiên, thật đúng lý hợp tình! Lisa cô cảm thấy nếu còn tiếp tục ở chung một chỗ với nàng, cô sẽ không thể khống chế được tính tình nữa, cho nên liền trực tiếp xoay người đi ra ngoài. Chaeyoung đưa tay kéo Lisa lại.

"Chị muốn đi đâu?"

"Đi đâu cũng được, chỉ cần là nơi đó không có em."

Hiện tại Lisa không muốn nhìn thấy Chaeyoung. Cô bị lừa! Cảm giác này thật sự chết tiệt! Ngay cả Jiheon cũng biết mà cô lại không biết, ngay cả thư kí mà Lalisa cô còn không bằng! Nếu hôm nay không phải cô lo lắng khẩu vị của Chaeyoung gần đâu không tốt mà về sớm...thì có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không biết được chuyện này! Chẳng lẽ nàng muốn giấu cô cả đời?

Lisa cô không phát giận, không quát mắng, thái độ như vậy ngược lại thật sự dọa nàng

"Lisa, chị muốn...làm gì?"

"Chị chưa nghĩ ra." Lisa rõ ràng thừa nhận

"Chị nghĩ xong sẽ nói cho em."

"Chị muốn...ly hôn với em sao?" Chaeyoung rất yếu, rất yếu hỏi.

Lisa dừng lại nhìn về phía Chaeyoung, nhìn hốc mắt nàng chậm rãi đỏ lên, nhìn bàn tay giữ chặt cô run run...Thật là, cái gan lớn của nàng đâu rồi?

Nhìn nàng nước mắt đã rơm rớm người khác đã đau lòng, thì Lisa cô lại càng đau lòng hơn.

"Em không phải rất tự tin sao, Park Chaeyoung? Hiện tại em khóc cái gì?"

Nàng không khống chế được nước mắt, trực tiếp nhào vào lòng Lisa òa khóc

"Thật xin lỗi, Lisa, không phải em cố ý."

Ngày đó khi nhìn cô rơi nước mắt, nàng mới hiểu được mình đã làm cô tổn thương lớn thế nào, chính vì hiểu rõ, cho nên ngược lại không dám dễ dàng nói ra sự thật, nhưng bây giờ cô đã biết, đã biến thành tình huống tệ nhất.

"Chaeng, em cái con sóc hư này, thật sự rất ích kỷ."

"Vâng."

"Hơn nữa thật đáng giận." Đối với Lisa cô mà nói, Chaeyoung là người thân yêu nhất, ngược lại cũng là người khiến cô vất vả nhất.

"Vâng."

"Nói cho chị biết, em rốt cuộc dựa vào đâu mà quá đáng như vậy?"

"Dựa vào...dựa vào em biết, chị yêu em, không phải mà là rất rất yêu em." Nàng hiểu, không phải vì nàng lợi hại mà mỗi lần đều khiến cho Lisa nhường nhịn, Lisa bao dung, bởi vì cô ấy nguyện ý bao dung, nguyện ý nhường nhịn nàng.

Tình yêu không phải chiến tranh, không phải ai mạnh thì là chủ, mà hoàn toàn chỉ đơn giản vì nguyện ý.
Giữa các nàng cũng như vậy, nàng giở trò xấu với cô, là vì nàng biết người này sẽ bao dung nàng, Lisa yêu thương nàng, không hơn.

"Park Chayoung, một ngày nào đó, em sẽ làm chị hận em." Lisa cắn răng, dùng sức ôm chặt Chaeyoung, vươn tay ôn nhu lau nước mắt cho nàng

"Nói cho chị biết, em biết sự thật từ bao giờ?"

"Ngay...ngày chúng ta ra sân bay, lúc em chờ chị đi cất xe..." Chỉ cần nói tới đây là đủ rồi, trí nhớ Lisa rất tốt, dĩ nhiên sẽ nhớ được lúc đó nàng có nghe điện thoại.

"Thì ra là vậy, vậy lại nói cho chị biết, tại sao còn đồng ý kết hôn?"

Chaeyoung không phải sợ hôn nhân như sợ mãnh thú hồng thủy sao? Lúc trước còn thà tình nguyện chia tay còn hơn đồng ý kết hôn cơ mà? Tuy về sau đã thay đổi chủ ý, nhưng đó là khi nàng nghĩ mình bị bệnh nan y. Lúc đó rõ ràng đã biết mình không có việc gì nữa, vì sao còn muốn đi vào cùng Lalisa cô?

"Bởi vì em phát hiện, đáng sợ hơn hôn nhân chính là, không có chị ở bên em..."

Chaeyoung ngẩng đầu nhìn Lisa.

"Lalisa, em yêu chị, chị đừng rời xa em, chị giận em, chị mắng em thế nào cũng được, nhưng mà đừng rời xa em, không có chị, em rất sợ..."

Nàng thừa nhận mình rất yếu ớt, hơn nữa trong tình yêu, ai để ý ai hơn thì sẽ thua, nhưng hiện tại, nàng không muốn thắng thua, nàng chỉ muốn một mình Lisa cô, chỉ muốn cô ở bên cạnh nàng.

Lisa muốn chửi thề, cô muốn mắng người! Giờ phút này, cô hoàn toàn thừa nhận nữ nhân tên Park Chaeyoung này chính là cao thủ. Nàng có thể đùa bỡn Lisa cô chìm nổi, nhưng chỉ cần dễ dàng dùng một câu như vậy đã có thể khiến cô...đột nhiên không giận nữa, tâm tình trở nên vô cùng tốt!

Đáng ghét!

"Hừ, em nghĩ chỉ cần nói một câu yêu chị là có thể phủi sạch mọi thứ?"

Nếu môi Lisa nhướn lên, nàng khả năng sẽ còn cảm thấy lo lắng, nhưng hiện tại, đã yên tâm.

"Em còn một chuyện muốn nói với chị."

"Em lại lừa chị cái gì nữa?" Lisa cô thật sự muốn cắn nàng một cái cho hả giận.

"Em muốn nói...."  nàng kéo tay Lisa phủ lên bụng mình

"Ở chỗ này, có một thứ chị rất chán ghét."

Lisa trong nháy mắt cứng đờ thất thần...

"Lão công a.....Chị thích con trai hay là con gái đây?"

Trời ơi!

"Khốn kiếp! Bệnh viện chết tiệt không phải nói vài tháng sau mới có kết quả sao?" Hại Lisa cô giờ muốn phát giận cũng vô ích

Trong tiếng quát quen thuộc, Chaeyoung ngọt ngào bật cười, nàng hiểu, Lisa cô sẽ không rời xa nàng, và nàng, cũng sẽ mãi mãi không rời xa cô ấy

"Lalisa, em yêu chị."

"Em đừng có mơ chỉ như vậy chị sẽ không giận nữa!"

"Vậy khi nào chị giận xong có thể nói cho em biết, chị có yêu em hay không? Trong người em còn mang quả trứng của chị đấy"

"Em là đồ ngốc sao, nếu không yêu, lão nương đã sớm chạy xa, còn ở chỗ này bị em tác quái chèn ép sao? Kì quái...nữ nhân này em biết cái gì"

"Ngày đó chị dẫn em đi khám còn dám tự mình giở trò xấu"

Vừa rồi trước khi ra khỏi WC nàng nhận được tin nhắn từ Chị của Lisa nội dung đại khái rất rõ ràng "Em dâu..cảm giác thai nghén cũng không đến nỗi tệ chứ :))) ".

Rốt cuộc dùng đầu ngón chân nàng cũng biết bản thân ngay từ trước đã bị hai chị em nhà này tính kế, dù lúc đó ai kia còn hùng hổ vì thấy kết quả khám bệnh bên nước ngoài của nàng.

Mà đúng như nàng nói, Lisa thật sự rất rất quỷ quyệt, chị gái cô hiện đang làm bác sĩ bên khoa phụ sản. Ý đồ rất rõ ràng, cô nhờ chị mình lấy trứng của bản thân tiến hành thụ tinh trong ống nghiệm, vốn muốn đợi nàng vào trong liền sẽ cho mầm mống này vào cơ thể nàng để nàng khỏi phải nghĩ đến chuyện rời xa cô.

Nào ngờ một vòng chuyện phát sinh, cuối cùng đích đến các nàng vẫn là bệnh viện Seoul nơi chị gái Lisa làm việc. Lisa phúc hắc lợi dụng một chút vặt vãnh liền thuận lợi để chị gái nhét cái mầm mống cô luôn chán ghét vào người Chaeyoung nàng, an toàn mà dứt khoát cũng rất bí mật.

"Vậy, chị muốn con trai hay là con gái?"

"Hừ..."
Chaeyoung thỏa mãn, cho dù tính tình Lisa cô luôn không tốt, cho dù chỉ cần không vừa ý sẽ tức giận, nhưng bởi vì các nàng yêu nhau, cho nên chỉ cần như vậy là đủ.

-hoàn-

THANK YOU FOR READING!!!

#Anh




Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận