Quảng cáo

Đông Phương, Ngươi Là Chính Thất!

- Tỷ tỷ, ngươi nghĩ xem Vũ nhi có ổn hay không?

Trong căn phòng lờ mờ ánh điện, hai nữ nhân nằm trên giường nói chuyện tâm sự. Chợt một người hỏi. Người kia chỉ thở dài:

- Chuyện nha đầu đó gây ra nên tự chịu trách nhiệm.

Hai người rơi vào im lặng. Đông Phương nhẹ giọng hỏi:

- Nhà còn thuốc giảm đau không?

Khuynh Nhan bật dậy hoảng hốt:

- Tỷ ốm sao?

Đông Phương lắc đầu:

- Thuốc cho nha đầu kia. Nếu không còn thì sớm mai mua vài liều đi. Giờ ngủ đi. Cả ngày nay vì nha đầu đó mà cực khổ rồi.

Khuynh Nhan lấy tay che miệng ngáp dài một cái liền nằm xuống ngủ. Đông Phương cũng dần nhắm mắt.

.

.

.

.

.

- Ahh...hhh... D...Dương... nhẹ...

Ta làm như không nghe thấy, tay vỗ mạnh phía sau nàng, miệng không ngừng liếʍ ʍúŧ đỉnh ngực hồng dựng cứng.

Vũ nhi rêи ɾỉ ngày càng lớn, nàng vừa mở miệng xin dừng không hiểu sao lời vừa thốt ra lại là những tiếng rên kiều mị.

Ngân Vũ hai tay vòng qua eo cô quấn chặt, móng tay bấu vào lưng ta. Ta hai thái dương chảy dọc mồ hôi, khàn khàn cất giọng:

- Vũ nhi nói xem ngươi đáng tội gì?

Ngân Vũ lời nói ngắt quãng, không thành nổi một câu hoàn chỉnh chỉ có thể nghe âm thanh xấu hổ phát ra.

- Ahh.... Đừng....

Ngân Vũ ôm chặt ta, đầu nhỏ không ngừng lắc, nước mắt chạy xuống gò má. Hạ thân cố gắng di chuyển đẩy ngón tay ta ra.

Ta hôn khắp mặt nàng dần chuyển xuống cánh môi hé mở từ từ đi vào trong an ủi chủ nhân nó. Nhận thấy Vũ nhi dần thích ứng, ngón tay phía dưới chuyển động chậm rãi ma sát bên trong vách động non mịn.

Ta nghiến răng đến cứng cả hàm, ngón tay ta bị bóp đến khó cử động. Ta thầm oán "Mới chỉ hai ngón đã khó như vậy, ta còn muốn phạt nàng gấp đôi". Vừa nghĩ đến chuyện đó càng tức tối, phía dưới ra vào càng mãnh liệt. Vũ nhi cong người đón nhận, bên dưới co thắt dữ dội, ngón chân nàng quắp lại cứng ngắc, dòng dịch trắng xen tia hồng hồng chảy ra theo mỗi đợt co bóp của huyệt động.

Vũ nhi chưa kịp lấy lại tinh thần, nàng bỗng cảm nhận ngực lành lạnh, có thứ gì đó được bôi lên.

Ta cười nửa miệng, tay quệt lớp kem chiếc bánh kem quanh ngực nàng, chấm nhẹ lên hai đỉnh hồng. Vũ nhi run nhẹ. Nàng đỏ mặt quay đi không muốn nhìn. Ta cắn vành tai nàng rồi tự đau lòng lại vươn lưỡi liếʍ ɭáρ chỗ vừa bị cắn.

Ta chuyển lực chú ý xuống lớp kem béo ngậy kia, như kẻ đói khát ta há to miệng ngậm lấy một bên ve vãn, quét sạch bên này ta chuyển sang bên còn lại. Chiếc lưỡi dần di chuyển xuống dưới theo vết kem. Đến khi kem không còn ta vẫn tiếp tục kéo dọc nụ hôn xuống. Chạm tiểu đậu đỏ liền dùng răng cạ nhẹ vào đó khiến Vũ nhi bật tiếng rêи ɾỉ.

Miệng ta khẽ nhếch, ba ngón tay ở cửa động di chuyển lên xuống ma sát bên ngoài, hơi thở Vũ nhi ngưng trọng. Nàng chưa kịp mở miệng ngăn cản ba ngón tay không hẹn đã đẩy mạnh vào sâu bên trong.

Ta xoay ngón tay một vòng, trầm giọng:

- Vũ nhi nàng nói xem lần sau có tái diễn chuyện kia không?

Vũ nhi sợ hãi lắc đầu, có cho nàng thêm mười cái mạng nàng cũng không dám chọc con người này.

Trong lúc mê man nàng vẫn còn cảm giác phía dưới vẫn còn dị vật dù không động. Căn bản ta không muốn rút ra, nơi đó hảo ấm, hảo thoải mái.

FlashBack

Ta hớn hở tay cầm bánh kem vào phòng bếp nói:

- Phương Phương, Nhan nhi ta làm xong bánh rồi. Còn nửa tiếng nữa là sang ngày mới sẽ đến sinh nhật Vũ nhi rồi.

Khuynh Nhan đang cuộn cơm gật đầu, phấn khích nói:

- Đúng vậy, lát nữa muội ấy về sẽ rất bất ngờ.

Đông Phương đang thiết kế bàn tổ chức tiệc cũng không giấu được vẻ vui mừng:

- Nha đầu đó tầm 1 tiếng nữa sẽ xuống sân bay, hai người lát nữa ra đó đón, kéo dài thời gian một chút.

Tiếng di động vang lên, cả ba căng thẳng nghe ngóng. Từ trong đó vọng ra tiếng nữ tử ôn hòa, mềm mại như nước:

- Dương, hôm nay ta có chuyện muốn nói cùng ngươi và các tỷ tỷ. Lát ta sẽ tự về, không cần ra đón ta.

Cả ba cảm thấy điều gì không ổn, ngữ khí hôm nay Vũ nhi nói chuyện có điểm bất thường cứng ngắc hơn mọi ngày.

Dù vậy chúng ta vẫn nghĩ nàng khả năng mệt mỏi vì công việc nên vậy.

Hơn tiếng sau nàng trở về nhưng sau nàng lại là tên nam nhân mặt búng ra sữa ước chừng độ 25 là cùng. Nàng cư nhiên bỏ qua không thèm để ý những thứ chúng ta chuẩn bị mà tuyên bố hắn là bạn trai nàng.

Nàng nghĩ ta trẻ con dễ bị nàng qua mắt. Nam nhân đó nàng dẫn về là em trai của đồng nghiệp ta ở trường. Ta chưa gặp hắn nhưng nghe nhiều về hắn. Hắn duy chỉ yêu thích nam nhân cái gì đừng nói đến hai chữ bạn trai.

Dù vậy ta thực tức giận, ngày sinh nhật nàng mà nàng lại kéo một nam nhân về lừa chúng ta. Ta nói thẳng điều đó ra cuối cùng bồi thêm câu:

- Vũ nhi, ngươi đây muốn gì? Hôm nay sinh nhật ngươi sẽ liền không tính toán.

Ta vừa dừng liền thấy vẻ mặt bất ngờ của nàng. Đừng nói nàng quên mất sinh nhật mình. Quả nhiên nàng ngơ ngác chỉ tay mặt nàng hỏi:

- Hôm nay sinh nhật ta?

Đông Phương cùng Khuynh Nhan lạnh giọng:

- Tiễn khách!

Nam nhân đó run rẩy lập tức nói xin lỗi liền rời khỏi.

Vũ nhi một mình đối mặt ba chúng ta, lúc này Đông Phương mới lên tiếng hỏi:

- Nha đầu rốt cuộc bày trò gì?

Vũ nhi cúi thấp đầu, tay vân vê tà váy đến nhăn nhúm:

- Muội... muội... không để ý hôm nay sinh thần muội... chỉ biết hôm nay ngày cá tháng tư nên muốn...chọc ba người...

Không gian rơi trầm mặc, Đông Phương im lặng lắc đầu, Nhan nhi hừ nhẹ:

- Muội chết rồi.

Nói rồi hai người quay bước vào phòng. Ta không nói nửa lời kéo nàng vào phòng khác. Ta nói không tính toán là gạt người, nếu không phải bản thân nhận thức nam nhân đó nhất định ta một dao đâm chết hắn.

End FlashBack

---------------------------------

🎆✨🎇🎊
Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận