Em Dâu Hụt

5 năm sau...

Khả Hân thu dọn xong cặp sách chờ người nhà đến đoán. Lúc này, ngoài cửa tiến vào một vóc dáng cao ráo, người mặc vest xanh công sở, mái tóc đen dài cột đuôi ngựa, khuôn mặt đẹp đẽ mang một chiếc kính gọng vàng tao nhã.

Khả Hân mắt sáng rỡ nhìn người phụ nữ này, đôi môi ngọt cong lên đầy vui vẻ.

Các bạn nhỏ nhốn nháo nhìn, không ngừng nói: "Là mẹ của Khả Hân đấy!"

"Dì ấy đẹp quá!"

"Di ấy uống sữa gì mà da mặt trắng vậy?"

"Dì ấy ăn gì mà cao vậy?"

Khả Hân cong môi cười, khoác chiếc cặp nhỏ đứng dậy, chạy về phía Khánh Vân, đưa tay nhỏ câu lấy ngón tay cô, gương mặt đậy hãnh diện nhìn các bạn của mình như muốn công bố chủ quyền: đây là mẹ của tôi đó!

Khánh Vân xoa lấy đầu nhỏ của Khả Hân mỉm cười, nhìn sang cô giáo chào hỏi rồi mới dẫn Khả Hân về.

Khả Hân năm nay 5 tuổi, học lớp mẫu giáo. Năm đó, cô và Kiều Trang kết hôn sau mấy tháng thì bắt đầu thụ tinh nhân tạo, Khả Hân cũng là do cô sinh ra.

Khả Hân đi một đoạn bỗng dừng lại, Khánh Vân nhìn xuống cô gái nhỏ, dịu dàng hỏi: "Sao vậy?"

Khả Hân bĩu môi: "Chân đau!"

Khánh Vân ngồi xổm xuống, cẩn thận hỏi: "Chân nào đau?"

Khả Hân giơ giơ chân phải lên: "Chân này đau!"

"Làm sao đau?"

"Con đi không cẩn thận trúng phải chân bàn!"

"Về mẹ thoa thuốc cho!"

Khả Hân ngoan ngoãn gật gật đầu, đôi mắt tròn xoe chớp chớp nhìn cô đầy mong đợi. Khánh Vân khẽ cười, quay lưng lại nói: "Lên đây!"

Khả Hân cười ngọt, vòng tay nhỏ ôm lấy cổ cô. Khánh Vân đem Khả Hân cõng lên, từng bước chậm rãi, vững vàng.

Khả Hân vùi mặt vào hõm cổ cô, ngửi ngửi rồi hôn hôn lên đó: "Mẹ thật thơm!"

"Con muốn tắm xà phòng giống mẹ."

"Con nít không nên tắm dầu gội người lớn, dễ mẫn cảm."

"Các bạn của con khen mẹ rất xinh đẹp!"

"Sau này lớn lên Khả Hân cũng xinh đẹp như vậy."

"Nhưng sao ông ngoại Trịnh nói con giống mẹ Trang?"

"Mẹ Trang cũng rất xinh đẹp mà."

"Hừ...con chỉ muốn xinh đẹp giống mẹ Vân thôi! Mẹ Trang không dịu dàng như mẹ, mẹ Trang còn hay giành mẹ với con!" Khả Hân ấm ức nói.

Khánh Vân bất đắc dĩ không nói được cái gì! Bởi vì Khả Hân nói là thật đi.

Khánh Vân dắt Khả Hân về phòng sau đó mới trở lại phòng mình nhìn thấy Kiều Trang đang bồng lấy Khả Tú.

Khả Tú là em gái của Khả Hân vừa ăn thôi nôi một tháng trước. Khi Khả Hân 3 tuổi thì Kiều Trang mang thai Khả Tú.

Kiều Trang thấy Khánh Vân trở về đem Khả Tú bỏ lại trong nôi, đi đến câu lấy cổ cô hôn một cái.

"Bà xã...chị về rồi!"

Khánh Vân hôn lên trán nàng một cái, nhìn nàng vẫn chưa thay ra quần áo công sở, biết nàng cũng vừa công tác 3 ngày ở nước ngoài trở về.

Năm ấy, sau khi chân Kiều Trang khôi phục liền trở lại công ty làm việc. Hai năm sau, ông Trịnh cũng giao lại chức vị chủ tịch cho nàng, bản thân dành hầu hết thời gian để an hưởng tuổi già. Một năm trước, Kiều Trang bắt đầu đặt chủ sở chính của G&D ở Việt Nam. Cho nên, số lần Kiều Trang đi đi về về giữa Việt Nam và Úc không thường xuyên như trước kia. Mà ông Trịnh có nhiều thời gian rảnh nên mỗi lần về Việt Nam thường ở lại hai, ba tháng. Trịnh gia thân quyến hầu như định cư ở Úc, mộ phần tổ tiên cũng vậy, cho nên ông Trịnh thỉnh thoảng ở Việt Nam, thỉnh thoảng lại ở Úc.

Kiều Trang chưa buông Khánh Vân ra, ngẩng mặt nhìn cô, nhiều năm như vậy vẫn nhìn cô bằng ánh mắt say mê như năm nào. Kiều Trang đưa tay vân vê lấy sống mũi cao của Khánh Vân, nhìn gọng kính đeo trên gương mặt cô càng toát ra nhiều phần thanh nhã, trái tim rục rịch không nghe lời, xa cách mấy ngày qua cũng khó lòng khắc chế. Nàng khẽ câu lấy cổ cô, nối lại nụ hôn thoáng qua khi nãy. Khánh Vân sợ nàng mỏi chân nên cúi người xuống thấp, vòng tay qua vòng eo, chiều chuộng đáp lại.

Kiều Trang hôn xong cả người vô lực ôm lấy Khánh Vân, áp mặt vào lồng ngực mềm mại của cô, ủy khuất nói: "Em rất nhớ chị!"

Khánh Vân xoa mái tóc dài của nàng, ánh mắt nhu tình, nhẹ nhàng đáp: "Chị cũng rất nhớ em!"

Khả Hân đẩy cửa vào, thấy hai người ôm nhau, bất mãn nhíu mày nhỏ: "Mẹ Trang không nhớ con sao?"

Kiều Trang nhìn gương mặt khả ái nhăn lại của Khả Hân, nàng đi đến ngồi xổm xuống đối mặt với cô bé, mỉm cười nói: "Mẹ...quên nhớ con. Bây giờ thì nhớ rồi!"

Khả Hân xụ mặt nhỏ, hít hít cái mũi, chạy qua ôm chân Khánh Vân, bộ dạng hết sức uất ức: "Mẹ ơi...con là nhặt ở bãi rác về nên mẹ Trang với không thương con đúng không?"

Khánh Vân ngồi xuống, đem nước mắt như mưa lau lấy: "Không phải đâu, mẹ Trang ý là quên nói nhớ con nhưng trong lòng mẹ Trang thật ra luôn nhớ con!"

Khả Hân cau mày nhìn về phía Kiều Trang muốn xác nhận. Kiều Trang lòng mềm nhũn, xoa xoa lấy gương mặt bánh bao của Khả Hân, dịu giọng.

"Lần sau vào phòng mà quên gõ cửa, thì mẹ cũng sẽ quên nhớ con."

Khả Hân nghe xong đôi mắt chợt lóe, sau đó ngoan ngoãn gật gật đầu: "Con xin lỗi!"

Kiều Trang nhìn hàng mi dài ướt đẫm có chút đau lòng đem Khả Hân ôm vào lòng lầm bầm.

"Con giống ai mà ưa khóc vậy?"

Khả Hân đem gương mặt lau lau lên bả vai Kiều Trang, ăn ngay nói thẳng: "Hức...ông ngoại Trịnh nói con giống mẹ đấy!"

Kiều Trang nhướng mày: "Mẹ hay khóc không như vậy sao?"

"Ông ngoại Trịnh nói mẹ Trang ở ngoài rất kiên cường nhưng lại hay thúc thích trong lòng mẹ Vân."

"Ông ngoại còn nói gì nữa?" Ánh mắt Kiều Trang hơi tâm tối.

Khả Hân rụt cổ không dám nói tiếp, thấy Kiều Trang lạnh mặt, nhíu mày, lại lần nữa bật khóc, chạy lại trốn sau lưng Khánh Vân, thò mặt qua mếu máo nhìn Kiều Trang nói.

"Ông ngoại Trịnh nói, mỗi lần con làm mẹ giận cứ chạy lại trốn sau lưng mẹ Vân là xong chuyện."

Kiều Trang hơi trố mắt, sau đó thở dài: "Ba thật là...bán đứng con gái!"

Khả Hân thấy Kiều Trang không nói được cái gì, phía sau lau nước mắt, ngây ngô cười. Ông ngoại quả là nói đúng không sai!

Khánh Vân nhìn màn vừa lắc đầu. Cô trảo đem Khả Hân ôm vào lòng, nghiêm nghị nói: "Nếu con làm cái gì phạm lỗi, nhất định phải thẳng thắng nhận, cho dù trốn sau lưng mẹ, mẹ cũng sẽ không cho con trốn!"

Khả Hân ngẫm nghĩ một lúc, ngoan ngoãn gật đầu: "Con biết rồi! Nhưng mà...con...con vừa làm sai sao?"

Khánh Vân xoa đầu Khả Hân: "Con không có sai!"

Khả Hân thở phào, híp mắt mỉm cười, vui sướng hôn chùn chụt lên mặt Khánh Vân.

Kiều Trang thấy Khả Hân vẫn chưa dừng lại, vội đưa tay câu lấy cô bé, hắng giọng nói: "Hôn đủ rồi!"

Khả Hân bĩu môi lắc lắc đầu: "Chưa đủ...con muốn hôn nữa..."

"Vậy thì hôn mẹ đây!" Kiều Trang nhướng mày nói, tay chỉ lên má mình.

Khả Hân xụ mặt, không cam lòng nhìn Khánh Vân. Khánh Vân xem như không thấy, bâng quơ nhìn sang chỗ khác. Khả Hân hít hít cái mũi, xem gương mặt càng lúc càng không dễ xem của Kiều Trang, hít sâu một hơi, nhướng người "chụt" một cái lên má nàng.

"Con hôn xong rồi!"

Kiều Trang lườm Khả Hân một cái, đưa tay véo cái má phúng phính, nói: "Về phòng tắm rửa!"

Khả Hân gục mặt xuống, ỉu xìu nói "Dạ" rồi lầm lũi rời đi.

Khánh Vân nhìn theo bóng lưng nhỏ xíu khuất sau cánh cửa mới đi đến ôm lấy Kiều Trang, mỉm cười hỏi: "Lúc nhỏ, em cũng đáng yêu như vậy sao?"

"Tất nhiên!" Kiều Trang không suy nghĩ liền đáp.

"Rốt cuộc cũng thừa nhận con bé giống em!"

Kiều Trang tằng hắng, lảng tránh: "Hừ...ba thật quá đáng, tại sao nói với con nít những lời đó!"

Khánh Vân cũng không vạch trần, bàn tay xoa lấy cái eo nhỏ, gương mặt cúi xuống, nói nhỏ bên tai nàng: "Đêm nay, bà xã có muốn thúc thích trong lòng chị không?"

Kiều Trang cảm thấy tâm can ngưa ngứa, ngẩng mặt nhìn Khánh Vân đang nhếch môi cười, có chút đáng ghét nói: "Chị càng lúc càng..."

"Hửm?" Khánh Vân bóp lấy eo nàng cười càng thâm thúy.

Kiều Trang hừ một tiếng: "Xấu."

"Vậy sao?" Nói rồi, cô nâng cằm Kiều Trang, ánh mắt ẩn ý: "Bà xã thích chị xấu mà?"

Kiều Trang mím môi, hai lỗ tai có chút nóng. Nàng đi có mấy ngày Trần Khánh Vân có cần khiêu khích, gợi cảm vậy không? Lớn tuổi càng mất nết, thời trẻ sao không thấy chị ấy "xấu" như vậy đâu?

Kiều Trang càng nghĩ càng không phục, kiễng chân chiếm lấy đôi môi kia dằn mặt.

Bỗng...

"Hu...hu...hu...." Tiếng trẻ con khóc làm nụ hôn phải dừng lại. Kiều Trang cắn lên môi Khánh Vân một ngụm mới chịu chạy qua xem Khả Tú.

Khả Tú quả thực có hai người mẹ rất tốt...thật lâu...thật lâu phải đợi cô bé khóc mới nhớ đến hai người còn có một đứa con nhỏ. Khả Tú giận đến không màng uống sữa!

***

Đêm đó, Khả Hân về phòng ngủ, Khả Tú được vú mang đi. Trong phòng chỉ còn lại Khánh Vân và Kiều Trang.

Trong phòng lúc này nhiệt độ càng lúc càng nóng, âm thanh nhu mỹ theo từng nụ hôn phát ra, bàn tay như con rắn không xương vuốt ve lấy cơ thể xinh đẹp...

Cốc...cốc...

"Mẹ ơi..."

Khánh Vân rời khỏi đôi môi gợi cảm của Kiều Trang, bàn tay đang lãng du trên hai ngọn núi hùng vĩ cũng phải thu lại. Cô nhìn Kiều Trang, Kiều Trang hậm hực nhíu mày, bên ngoài lại tiếp tục vang lên tiếng gọi kèm theo tiếng khóc thúc thích.

"Mẹ Vân ơi...hức...mẹ Trang ơi...hức...hức..."

Khánh Vân hôn hôn lên ấn đường của nàng an ủi: "Chị ra xem." Nói rồi Khánh Vân chỉnh sửa lại quần áo mới rời giường.

Kiều Trang mím môi, hít sâu một hơi điều hòa lại lửa nóng đang nhen nhóm trong cơ thể, cũng không quên chỉnh sửa lại quần áo của mình.

Khánh Vân vừa mở cửa ra, Khả Hân ôm trong lòng cái gối của mình, ngẩng mặt, mếu máo: "Mẹ ơi...con sợ!"

Khánh Vân đem Khả Hân bế lên, xoa lấy đôi má chan chứa nước mắt của cô bé, nhẹ hỏi: "Con sợ cái gì?"

"Con không dám ngủ!"

"Làm sao không dám ngủ?"

"Con sợ ma." Khả Hân ôm lấy cổ cô, rùng mình: "Hôm nay, bạn Ngân kể con nghe mấy con ma ở cửa sổ thông gió, lúc đó không thấy sợ nhưng bây giờ con nhìn cửa sổ thông gió, con không dám ngủ nữa."

Khả Hân nói xong càng ôm chặt lấy Khánh Vân: "Mẹ ơi...cho con ngủ chung với...hức..."

Khánh Vân thở dài, bế Khả Hân đặt xuống giường, nghiêm mặt dặn: "Sau này không nên nghe mấy chuyện như vậy!"

Khả Hân ửng hồng mắt nhìn Khánh Vân ngoan ngoãn gật gật đầu, sau đó đem gối đặt chính giữa, chui vào trong chăn nằm. Khả Hân bỗng xoay người, nhìn thấy gương mặt không vui của Kiều Trang, cảm thấy bất an, rụt cổ hỏi.

"Mẹ...mẹ làm sao vậy?"

Kiều Trang nhìn Khả Hân nhếch môi không nói gì, sau đấy lạnh nhạt leo xuống giường. Khả Hân sợ Kiều Trang mang roi đánh mình, khẩn trương hỏi.

"Mẹ Trang xinh đẹp, mẹ đi đâu vậy?"

Kiều Trang xoay người lại nhìn con sâu nhỏ trốn trong chăn chỉ chừa lại hai con mắt, bất lực nói: "Đi tắm!"

Khả Hân thở phì ra, kéo chăn xuống, gương mặt bánh bao đầy nghi hoặc: "Khuya thế này sao mẹ Trang còn đi tắm? Sẽ bệnh đấy!"

Kiều Trang nghiến răng không nói nữa liền đi. Khả Hân bĩu môi, chớp chớp mắt khó hiểu. Lúc này, Khả Hân thấy Khánh Vân trên tay cầm quần áo, tò mò hỏi.

"Mẹ Vân định thay quần áo sao?"

Khánh Vân gật đầu.

Khả Hân nhíu mày nhìn Khánh Vân từ trên xuống dưới, tay nhỏ xoa xoa cằm: "Quần áo mẹ rất sạch mà, tại sao phải thay?"

Khánh Vân lắc đầu cười, ôn tồn nói: "Bộ đồ này không còn thoải mái, nên phải đi thay!"

Khả Hân gật đầu: "Con biết rồi, mẹ thay nhanh về nhanh, con sợ!"

Sau đấy...với nhiều lần tranh đấu, Khả Hân giành được vị trí chính giữa. Cô bé rúc vào lòng Khánh Vân cười hì hì, mãn nguyện nhắm mắt ngủ.

Kiều Trang híp mắt nhìn, nàng có cảm giác Khả Hân đang tranh sủng với nàng! Trong lòng có chút chua chua.

Khánh Vân đợi Khả Hân ngủ rồi, đem cô bé đặt ngay ngắn lại, sau đó thò tay qua nắm lấy tay Kiều Trang mỉm cười. Kiều Trang thở ra một hơi đem những ngón tay đan chặt nhau, liếc mắt nhìn khuôn mặt say ngủ của Khả Hân, đưa tay còn lại bóp bóp lấy cái bánh bao nhỏ. Khả Hân bẹp bẹp miệng say sưa ngủ. Thật đáng ghét!

Khả Hân bấy giờ không biết mình là nguyên nhân chia rẽ uyên ương mãi đến mấy năm sau cô bé mới hiểu tại sao đêm đó mẹ Trang lại đi tắm, còn mẹ Vân lại đi thay quần áo. Để tránh Khả Tú đi theo vết xe đỗ, cũng như tránh làm mẹ Trang thượng hỏa mà ảnh hưởng đến thân thể, Khả Hân quyết tâm trở thành một người chị mẫu mực, không chỉ chăm sóc em gái mà còn dành thời gian cùng em gái vui đùa. Chỉ là không nghĩ đến 6 tuổi Khả Tú lại rất hiểu chuyện, không chỉ thông minh mà còn còn dịu dàng, đặc biệt, đôi mắt cực kỳ ấm áp giống mẹ Vân. Thế là...từ đó thay vì dính lấy mẹ Vân như xưa, Khả Hân bắt đầu theo đuôi Khả Tú. Không nghĩ đến bà chị 10 tuổi này lại được cô em gái nhỏ chăm sóc cùng chiều chuộng. Khả Hân thật không còn mặt mũi để mất nữa!

***

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận