[Fanfic] [Vkook] Eu Te Amor - Đơn Phương

5.

Sydney mấy ngày nay cứ mưa suốt, Amor khách thưa thớt vắng hoe. Bên kia có chàng trai ngồi dưới vành ô đỏ, lặng lẽ ngắm mưa rơi rả rích.

Jimin đến Amor vào một ngày không phải cuối tuần, bên cạnh cậu cũng không có người yêu chung bước. Gió rắc mưa bay đậu mi buồn, cậu trở về là Jimin của hai năm trước, ánh mắt xa xăm lơ đãng nhìn về phía chân trời. Taehyung cứ ngỡ mình vẫn là chàng trai năm nào, mỉm cười ngây dại khi cậu cất lên câu hát đầu tiên, xong bị cuốn vào đôi mắt u sầu ấy, không khỏi tự hỏi.

"Em ấy đang nhớ ai?"

Taehyung mang cho cậu một ly Vodka như thường lệ, chỉ thấy miệng Jimin khẽ cười, nhưng gương mặt chất đầy tâm sự.

"Tôi đâu có gọi Vodka?"

Taehyung thoáng ngạc nhiên.

"Chẳng phải mọi lần cậu đều gọi Vodka sao?"

Ngoài trời mưa tí tách buồn. Ngàn vạn giọt mưa rơi vào lòng cậu, dềnh lên trong mắt hơi sương mịt mùng.

"Thực ra tôi nào biết uống rượu, nhưng người yêu tôi thích Vodka, nên tôi..."

Taehyung nghe cõi lòng chùng xuống, ưu phiền mới chớm ẩn giấu sau nụ cười gượng gạo. Kỳ thực anh cũng giống Jimin, luôn nỗ lực tìm cách bước vào thế giới của đối phương, nỗ lực đến mức quên cả bản thân mình.

Taehyung đổi rượu Vodka bằng một tách café nhiều sữa, phân vân hồi lâu, không kìm được đành cất tiếng hỏi.

"Hôm nay trông cậu không được vui?"

Jimin lặng lẽ gật nhẹ một cái.

Vành ô đỏ khẽ rung lên, ngọn nến trên bàn chòng chành thuận chiều gió thổi. Hôm nay không có ai say, chỉ có cơn mưa ngang qua nỗi nhớ, thấm lạnh trái tim hai người. Câu chuyện của họ tan vào mưa, cuốn theo hương café thơm phưng phức.

Giờ Taehyung mới biết người yêu Jimin là một gã trăng hoa, không ít lần khiến cậu buồn phiền rơi nước mắt. Đúng là tên đại ngốc. Hạnh phúc trong tay mà không biết trân trọng. Nếu đổi lại là anh...

Nếu đổi lại là anh...

Taehyung thậm chí không dám nghĩ tiếp.

Họ ngồi lại bên nhau đến tận chiều muộn, ánh tà dương chỉ còn lé loi nhưng mưa vẫn không thôi rả rích. Buồn cười ở chỗ Taehyung biết mọi thứ về cậu, nhưng nhiều lúc vẫn phải giả vờ hỏi những câu kiểu như: "Cậu tên là gì?", "Tại sao cậu lại đến thành phố này?".

Chậm rãi nhấp một ngụm café đã lạnh tanh, Taehyung nhìn thẳng vào mắt Jimin.

"Sau này cậu định thế nào?"

Mưa rơi chậm lại, dỏng tai lắng nghe bờ môi hồng đang run rẩy. Câu trả lời của cậu là đáp án bấy lâu nay anh vẫn kiếm tìm.

"Tôi không biết, nhưng anh ấy là người duy nhất tôi yêu."

Bóng chiều dần buông, phủ lên gương mặt Taehyung sắc tối ảm đảm. Anh gắng sức muốn nói gì đó, nhưng luỡi như bị nuốt vào trong. Cô đơn lấp đầy trái tim trống rỗng.

Jimin đứng dậy, thở ra một hơi nhẹ nhõm.

"Cám ơn anh đã nghe tôi kể lể, tôi cảm thấy khá hơn nhiều rồi."

"Nhờ anh chuyển lời với Jungkook rằng tôi có ghé qua."

Taehyung lúc này mới như người say tỉnh mộng, vội vàng hỏi.

"Cậu quen Jungkook sao?"

"Tất nhiên rồi, ngày nào thằng bé chẳng đến chỗ tôi học đàn."

Taehyung không biết nên gọi tên cảm giác vừa nhen lên trong tim là gì.

Thì ra Jungkook chạy đến chỗ Jimin học đàn, chả trách gần đây em thường xuyên đi sớm về muộn, bỏ mặc Taehyung lủi thủi một mình. Tâm trí anh mơ hồ quay lại những ngày tháng cũ, có một người từng nói muốn tự mình hát anh nghe bài "Promise", để xem giữa em và Jimin ai hát hay hơn.

Thằng bé ngốc nghếch! Sao em vẫn chưa chịu từ bỏ?

Lời tạm biệt thốt ra khỏi miệng, Jimin liền xoay người lững thững rời đi.

Amor mưa bay lất phất đẹp như tranh. Người họa sĩ vẽ lên bóng lưng mảnh mai nàng thiếu nữ, vẽ lên nụ cười như hoa trên môi nàng, sau cùng đặt bút xuống, khoan kɦoáı ƈảʍ nhận từng giọt nước mát lành đáp xuống da thịt.
Mưa ơi! Có phải đó là lần cuối họ gặp nhau?

Mưa về giăng bụi trong khóe mắt cay, chàng trai thẫn thờ ngắm nhìn làn mưa màu bạc, trong lòng đã có quyết định của riêng mình.

*****

Taehyung về Seoul trong một ngày mưa gió rét mướt. Hai năm rồi mà quê hương vẫn vậy, trái tim anh cũng chưa từng thay đổi qua. Mọi chuyện từ đầu đến cuối chẳng khác nào một giấc mộng dài.

Chiều nay Taehyung ghé qua 134340. Ban nhạc nào đó đang chơi Acoustic trên sân khấu, tiếng đàn nghe cũng tuyệt lắm. Năm ấy Jimin đứng trên đó, còn anh ngồi ở phía này - trong một góc ánh đèn không chiếu tới.

Taehyung không hề biết ở một chân trời khác rất xa, nơi Amor nắng ấm chan hòa, có hai chàng trai đang ngồi chơi ghi-ta dưới vành ô đỏ.

Jungkook vừa hoàn thành những nốt cuối cùng bài "Promise", phấn khích reo lên.
"Anh Jimin! Em đàn như vậy đã đúng chưa?"

Jimin mỉm cười gật đầu.

Chỉ đợi có thế, em vác đàn lên vai, một mạch chạy khỏi Amor , trước khi đi còn không quên dặn chị bartender đặt cho mình một vé máy bay đến Seoul, Hàn Quốc.

Lão Jovin thấy em hớt hải vội vàng, hiếu kỳ gọi với theo.

"Jungkook, con định đi đâu?"

Nắng tinh nghịch in hằn những dấu chân vội vã, khóe mi bỗng trào ra giọt lệ long lanh. Giọng em lạc đi vì hạnh phúc.

"Con đi tìm Taehyung."

Nơi hai đầu nắng mưa, có người đi kẻ ở.

Họ đã từng yêu, và vẫn đang yêu.

Yêu không hối tiếc.

Có lẽ, mối tình đơn phương này, nên chấm dứt ở đây thôi.

- Hoàn -

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận