Quảng cáo

[Fanfic] [ Bác-Chiến ] Độc Sủng

Máy điều hoà rì rì bật mở, bao trùm lấy không khí lạnh. Tiếng lạch cạch từ laptop càng trở nên rõ ràng trong không gian im ắng. Giấy tờ, bản thảo, tài liệu chất đầy trên mặt bàn, ly cà phê còn non nửa đã sớm nguội lạnh. Vương Nhất Bác chăm chú đánh bàn phím, đôi mắt nhìn vào những con số đang nhảy liên tục trên màn hình.

"Cộc cộc"
Tiếng gõ cửa vang lên. Vương Nhất Bác vẫn chăm chú vào màn hình laptop, lạnh nhạt nói "Vào đi"

Căn phòng hé mở rồi lại đóng vào, tiếng giày cao gót lộp cộp vang lên. Vương Nhất Bác không để ý tới cũng đoán được người, hờ hững hỏi "Có chuyện gì??"

"Này, cậu không thể dùng kính ngữ khi nói chuyện với tôi được hả??"
Eira cởi bỏ chiếc áo lông dày sụ xuống đặt lên ghế rồi ngồi xuống, hai đầu mày xinh đẹp nhíu lại, khó chịu nói với hắn.

Vương Nhất Bác giống như không nghe thấy, vẫn tiếp tục gõ laptop "Chuyện gì?"

Eira :................!!!! Giả điếc ????

Cô hít sâu một hơi ngưng thần nói "Chú đồng ý rồi ??"

Vương Nhất Bác dừng tay lại vài giây, nhìn cô gật đầu. Eira 'a' lên một tiếng đầy thích thú.

"Không ngờ chú lại dễ dàng đồng ý như vậy, nói đi, hai người có bị phạt không?"

Vương Nhất Bác liếc nhìn vẻ mặt bát quái của cô, dứt khoát lắc đầu mọi cái "Không bị phạt, chỉ nghe giảng đạo"

Chuyện bị quỳ....sao dám nói.

Quảng cáo

"Oh, tôi tưởng chú sẽ bắt cậu quỳ trước gia quy Vương thị chứ"

Vương Nhất Bá bất giác run người chột dạ...

Nghĩ lại cũng thấy xấu hổ...nhưng may mắn là ba hắn đã đồng ý nên Vương Nhất Bác cũng không phí thời gian ở lại đó, sau hai ngày liền đem Tiêu Chiến về nước.

Eira tự rót một tách trà, vừa nhâm nhi vừa hỏi "Ba ngày nữa là kỷ niệm 30 năm thành lập công ty đúng không ??"

Vương Nhất Bác "Ừ" một tiếng lại cắm đầu vào công việc.

"Chú có về không?"

"Bận, không về được"

"Ừ, vậy tôi về nhé"

"Không tiễn"

".........."

Cô nàng phút chốc không biết nên nói gì, cảm giác thằng nhóc Vương Nhất Bác này càng ngày càng nhạt nhẽo...ấy thế mà lại có người yêu....

Bất công.....

"Sao còn chưa đi??"
Vương Nhất Bác thấy người vẫn chưa đi, nhíu mày hỏi.

Eira hai mắt giật giật nhìn Vương Nhất Bác, hơi lớn tiếng nói "Vương Nhất Bác, cậu nhạt nhẽo như vậy sớm muộn Tiêu Chiến cũng bỏ cậu"

Vương Nhất Bác gấp máy tính lại, hai tay chống cằm nhìn cô "Sao chị biết tôi nhạt nhẽo ?"

Eira nhíu mày nói "Không phải sao, xem cách nói chuyện của cậu đã biết rồi"

Vương Nhất Bác nhếch mép cười "Đó là vì chị không phải là Tiêu Chiến"

Đậu má, thằng nhóc hỗn xược này...đang xát muối vào trái tim của cẩu độc thân mà.

Eira chửi thề trong lòng, ánh mắt khinh bỉ nhìn Vương Nhất Bác...

Cuối cùng không còn gì để nói, công việc ở công ty vẫn còn nên cô rút về trước.

Vương Nhất Bác dựa lưng vào ghế, chậm rãi thở một hơi dài. Sau khi ba Vương đồng ý, quả thật sau hai ngày Vương Nhất Bác liền vội vàng đưa Tiêu Chiến về nước, căn bản là không muốn suốt ngày ngồi nghe ba Vương nói ba cái chuyện nhân sinh, hơn nữa Tiêu Chiến cũng cần thi đại học...

Sở dĩ danh sách thi đại học đã chốt hạn. Tiêu Chiến muộn ngày nhưng nhờ Vương Nhất Bác cùng tất cả những thành tích học tập nổi trội của Tiêu Chiến nên nhà trường "miễn cưỡng" nhận hồ sơ của cậu...

Lại nói Tiêu Chiến vừa kết thúc kỳ thi cách đây một tuần nên hiện tại đang ngồi ở nhà chờ kết quả. Vương Nhất Bác cũng không quá lo lắng vì Tiêu Chiến của hắn vốn đã thông minh sẵn. Bước ra khỏi phòng thi đều có hào quang phát sáng quanh người, vẻ mặt điềm tĩnh tự tin, không như những thí sinh khác đều mang vẻ mặt lo lắng.

Tiêu Chiến của hắn...chính là hoàn hảo nhất...

.

.

.

"Em mặc như vậy ổn chứ???"

Tiêu Chiến đứng trước gương nhìn lại tổng thể bản thân một lần. Hôm nay Vương Nhất Bác tự tay chọn cho cậu lễ phục. Bộ đồ vest vừa vặn ôm sát thân hình cao gần, màu áo đen càng làm nổi bật làn da trắng sáng của cậu, mái tóc cắt tỉa gọn gàng tô điểm cho gương mặt thanh tú.

Vương Nhất Bác ngồi trên giường, chống cằm nhìn Tiêu Chiến. Nghe cậu nói vậy liền đứng dậy mà bước tới, từ phía sau ôm lấy cậu, cằm tựa lên vai cậu. Bóng hình hai người phản chiếu trong gương vô cùng thân mật.

"Rất đẹp....rất hợp với em"
Vương Nhất Bác hôn nhẹ lên vai cậu, sủng nịnh nói.

Tiêu Chiến bật cười nói "Thật tình vẫn có chút không quen"

Tiêu Chiến gần như không bao giờ tham gia các buổi tiệc mừng của công ty hay những bữa tiệc khác nên chưa từng ăn mặc trang trọng như vậy....có chút không quen..

Vương Nhất Bác xoay người Tiêu Chiến để cậu đối diện với mình, ngay giữa mi tâm cậu mà điểm một nụ hôn, ánh mắt đầy thâm tình nhìn gương mặt mềm mại của Tiêu Chiến "Đừng lo lắng, em vẫn luôn rất đẹp"

Tiêu Chiến như bị xoáy vào đôi mắt hắn, lòng trợt mềm nhũn. Vương Nhất Bác nhìn đôi mắt đã xao động, lấp lánh như muôn vàn tinh tú, mỗi khi Tiêu Chiến cười, hai mắt sẽ cong cong hình trăng khuyết...thật sự rất đẹp.

Vòng tay dưới eo cậu càng thêm siết chặt, kéo sát lại, bàn tay xoa nhẹ gáy cậu. Vương Nhất Bác mỉm cười cúi xuống đặt lên môi cậu một nụ hôn. Tiêu Chiến bám vào vai hắn, hai mắt nhắm lại tận hưởng nụ hôn ngọt ngào của hắn.

Cả hai dây dưa như không muốn dời, tới khi Tiêu Chiến đã cạn hơi mới đẩy Vương Nhất Bác ra. Bờ môi đỏ mọng, bóng loáng hé mở thở dốc. Vương Nhất Bác liếm liếm môi, lại nâng cằm cậu lên hôn lên môi một cái.

Tiêu Chiến giữ lấy vai Vương Nhất Bác đẩy ra, hai mắt cong cong nói "Chúng ta sắp muộn giờ rồi, phải đi thôi"

Ngọn lửa trong lòng Vương Nhất Bác dù đang cháy bỏng cũng phải cố nhịn xuống.
Cả hai cùng nhau rời khỏi nhà tới bữa tiệc.

........

Buổi lễ kỷ niệm được tổ chức ở sảnh chính của một nhà hàng nổi tiếng. Xung quanh trang trí bắt mắt, đặt hoa tươil, các bàn tiệc, sân khấu,...tất cả đều vô cùng hoàn mỹ.

Vương Nhất Bác cùng Tiêu Chiến bước vào quả nhiên rất thu hút ánh mắt của các vị khách.

Cả hai đều là những người không quá thích ồn ào và chỗ đông người. Vương Nhất Bác thay đổi tâm trạng, cảm xúc gương mặt không còn ôn nhu như khi nãy, Tiêu Chiến cũng điều chỉnh cảm xúc sao cho phù hợp, trong lòng không tránh khỏi có chút hồi hộp.

Xung quanh đều là những tiếng bàn tán, không ít lời khen ngợi cũng không thiếu sự tò mò vời chàng trai đi bên cạnh Vương tổng.

Vương Nhất Bác liếc mắt nhìn về phía mấy vị khách lớn cùng một vài vị cổ đông lớn, chắc chắn họ sẽ qua đây chào hỏi.

Để Tiêu Chiến ở đây một mình...không yên tâm chút nào.

"Hey, Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác"
Tiêu Chiến híp mắt nhìn bàn tay đang đặt trên vai mình.

"Eira tỷ"
Nhìn thấy gương mặt nữ nhân, Tiêu Chiến nở nụ cười lễ phép.

Eira hôm nay diện trên mình bộ váy ôm sát người, màu đen quyến rũ, bên ngoài khoác thêm chiếc áo lông trắng tuyết càng tô thêm vẻ sang trọng. Đôi môi đỏ hồng khẽ nở nụ cười, mái tóc nâu trầm uốn xoăn vén gọn sang một bên.

"Hai người tới sớm hôm tôi nghĩ"
Thấy ánh mắt bừng bừng sát khí của Vương Nhất Bác đang nhìn chằm chằm mình, cô không rét mà run vội bỏ tay mình ra khỏi vai Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, khách mời đã tới đông đủ, đông kín cả sảnh chính nhà hàng, cậu mỉm cười từ tốn đáp "Ừm, quả thật là đến sớm"

Eira ha hả mấy tiếng, lại nhìn thấy mấy vị cổ đông lớn của công ty đang tiến tới chỗ họ liền nhanh tay đẩy Vương Nhất Bác về phía trước:
"Cậu mau đi tiếp khách đi, Tiêu Chiến cứ để tôi lo"

Vương Nhất Bác nhìn Eira gật đầu, ánh mắt chuyển dời sang nhìn Tiêu Chiến, bàn tay chậm rãi nắm lấy tay cậu, lại nhẹ giọng nói "Em ở đây cùng Eira, nếu muốn ăn chút đồ ngọt thì tới bàn tiệc phía kia nhưng phải có Eira đi cùng"

"Nhớ để mắt đến Tiêu Chiến"
Vương Nhất Bác nói xong thì đợi cái gật đầu đồng ý của Eira thì mới yên tâm đi tiếp khách.

Eira nhìn Tiêu Chiến vẫn đang chăm chú nhìn bóng lưng của Vương Nhất Bác đã đi xa, trong lòng đột nhiên có chút ganh tị...đúng là người có tình yêu nó phải khác người thường...
"Người ta cũng đi rồi, chúng ta nên qua kia ăn chút gì đi"

"À, ừm" Tiêu Chiến cũng gật đầu đồng ý, lúc này ánh mắt mới rời khỏi bóng lưng của Vương Nhất Bác đang bị các đối tác vây xung quanh mời rượu.

.

.

.

"Năm nay được đầu tư không ít ha, bảo sao có nhiều khách mời như vậy??"
Eira cầm đĩa bánh kem vị dưa lưới lên thưởng thức, vừa gật đầu cảm thán tay nghề của người làm bánh, vừa đưa mắt nhìn xung quanh bữa tiệc.

Tiêu Chiến đang chìm đắm trong hương vị ngọt ngào của bánh Trifle vị dâu cũng để ý tới lời nói của Eira mà nhìn xung quanh..

Trong đầu không ngừng cảm thán bữa tiệc này cũng quá lớn đi. Sánh chính của nhà hành rất rộng, đủ để chứa từ 200 vị khách, bàn tiệc được bày trí đẹp mắt, các loại bánh ngọt cùng đồ uống đều được các đầu bếp và người pha chế có tiếng trong nước đặc biệt chuẩn bị.

"Quả thật rất sang trọng"
Tiêu Chiến đưa một miếng dâu tây còn phủ một chút kem tươi lên miệng, cảm thán một câu...

Eira giật giật mắt, cảm thấy đứa em trai họ Tiêu tên Chiến này vẫn chưa get được trọng điểm trong câu nói của mình.
"Ừ, rất sang trọng, các nhà đầu tư cùng nhân viên quan chức trong công ty tới cũng thôi đi còn dẫn theo cả con gái họ tới, chà chà, có ý gì đây"

Cả người Tiêu Chiến lúc này mới khựng lại, đĩa bánh đã vơi đi nửa được đặt lại ngay ngắn trên bàn. Đôi mắt to tròn hơi híp lại nhìn xung quanh..

Lúc nãy Tiêu Chiến cũng không quá để ý tới các vị khách xung quanh, chỉ đơn giản là nghĩ họ là nhân viên công ty hoặc các nhà đầu tư và đối tác làm ăn. Bây giờ mới để ý bên cạnh các cô gái nhân viên ra còn có một vài nhóm nữ nhân tụm lại với nhau bàn tán gì đó, đồ họ mặc trên người đều là hành hiệu được thiết kế riêng, tuổi tác cũng chừng 20-23 tuổi, hôm nay thời tiết cũng rất lạnh, dù nhà hành có máy sưởi nhưng chỉ miễn cưỡng làm giảm đi một chút cái lạnh bên ngoài, bên trong vẫn cảm thấy có chút lạnh vậy nhưng họ vẫn diện trên mình những bộ váy ôm sát, để lộ bờ vai thon gọn, hay đôi chân dài của mình...Ai cũng rất xinh đẹp..

Eira nhìn gương mặt mặt có chút đanh lại của Tiêu Chiến, cảm thấy buồn cười lại vui mừng vì đứa em trai họ Tiêu này đã hiểu ra vấn đề..

Bữa tiệc mừng ngày thành lập công ty này đâu chỉ đơn giản là đến chúc mừng rồi ra về, căn bản là đã có chủ ý giới thiệu con gái, làm mai làm mối.

Một bước lên làm phượng hoàng.

Eira nhìn đám oanh oanh yến yến tụm lại trò chuyện nhưng thực tế đang ra vẻ khoe trang sức cùng gia thế của mình...cảm thấy có chút nhức mắt..
"Ăn mặc lòe loẹt như vậy làm gì cơ chứ, dù sao cũng không đẹp bằng chị"

Tiêu Chiến nghe xong liền bật cười, quay sang nhìn quý cô xinh đẹp đứng bên cạnh mình, Eira đã rất đẹp vì là con lai nên nước da rất trắng cùng gương mặt có chút Tây, trang điểm nhạt màu cũng đủ để cô đẹp hơn đám tiểu thư kia. Trang phục cũng chọn loại tối màu, nhìn vừa quyến rũ lại vừa kiêu ngạo.

Tiêu Chiến vẫn dõi mắt nhìn theo, cảm thấy đối tượng mà họ đang bàn tán chắc chắn là Vương Nhất Bác, trong lòng đột nhiên có chút khó chịu. Nếu nói cậu không để ý chính là nói dối, tuy bây giờ cả hai người đều đã xác định mối quan hệ, nhưng trong trường hợp này Vương Nhất Bác cũng không thể công khai mối quan hệ của bọn họ nên việc giới thiệu các cô gái cho Vương Nhất Bác là điều không thể tránh khỏi...

Người ta nói phụ nữ có giác quan thứ sáu vô cùng nhạy bén quả thật không sai. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt, Eira đã đoán ra 70-80% suy nghĩ của Tiêu Chiến. Cô dơ tay vỗ bộp cái vào lưng Tiêu Chiến, môi đẹp nở nụ cười rực rỡ, ngay cả mắt cũng híp lại nói "Lo rồi chứ gì?"

Lực tay của Eira không quá mạnh nên Tiêu Chiến chỉ hơi giật mình, lấy lại tinh thần, cười nhẹ nói "Không lo"

Lo??? Lo chuyện gì? Vương Nhất Bác làm sao có thể đồng ý với đề nghị của mấy nhà đầu tư đó...Tiêu Chiến vẫn luôn tin Vương Nhất Bác...

Trong khoảnh khắc nào đó, ánh mắt cả hai vô tình chạm vào nhau. Vương Nhất Bác tay cần ly rượu vang đã vơi đi hơn nửa, đứng giữa đám đàn ông trung niên càng trở nên nổi bật, hắn hơi nghiêng đầu nhìn về phía cậu. Tiêu Chiến cũng nhìn về phía hắn, cánh môi mỏng khẽ cong lên, xinh đẹp lại dịu dàng khiến cõi lòng Vương Nhất Bác mềm nhũn, đôi mắt cũng hiện lên bao nhiêu ôn nhu ấm áp không còn dáng vẻ lạnh lùng khi nãy.

Tin...Tiêu Chiến vẫn luôn tin Vương Nhất Bác...

Chỉ nhìn nhau một cái thôi mà cũng có thể phát cẩu lương cho người khác......

Eira đứng bên cạnh thầm khóc trong lòng, đã gần 28 tuổi rồi mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai...

Đúng lúc đấy, tiếng MC lanh lảnh phát ra trên sân khấu, thu hút tất cả mọi người. Năm nay đầu tư rất lớn, còn mời cả MC và nhiều vũ công, nghệ sĩ dương cầm về để tạo bầu không khí...

MC đang đứng trên sân khấu, trên môi lúc nào cũng câu lên nụ cười vui vẻ giới thiệu về Tập đoàn và những thành tích đã đạt được.

Mọi người bên dưới ai nấy đều vỗ tay hưởng ứng, cuối cùng người MC niềm nở nói lớn lên mic "Chúc mừng kỷ niệm 30 năm thành lập công ty, sau đây xin mời Vương tổng của chúng ta lên phát biểu vài lời"

Tiếng vỗ tay hưởng ứng vang lên, âm thanh bôm bốp giòn tan hòa trong không khí nhộn nhịp. Vương Nhất Bác chậm rãi bước lên phía trước, dáng người uy nghiêm của người bề trên, bờ vai rộng rãi, vững chãi đã gánh vác cả công ty, cả người như tỏa ra ánh sáng bạch kim khói mù mắt.

Tiêu Chiến cũng bất giác bị thu hút, mắt đẹp dịu dàng nhìn theo từng chuyển động của hắn.

Vương Nhất Bác đứng trên sân khấu, nhận lấy micro từ tay nhân viên nhà hàng, khuôn mặt không cảm xúc nhưng cũng không còn vẻ thờ ơ lạnh nhạt như khi khác.
"Chúc mừng kỷ niệm 30 năm ngày thành lập công ty, cảm ơn tất cả mọi người, thời gian qua đã vất vả rồi"

Nói xong liền hạ mic xuống...

Mọi người:.........!!!!!

MC thấy không khí tự dưng im lặng liền quay sang vị Vương tổng kia, MC hỏi nhỏ
"Hết rồi???"

Còn muốn nói thế nào nữa???

Vương Nhất Bác hơi nhíu mày, dứt khoát nói "Hết rồi"

MC lau mồ hôi trán cười ha hả mấy tiếng lấy lại bầu không khí rồi gửi lời cảm ơn và khen ngợi tới Vương Nhất Bác. Mọi người trong bữa tiệc lúc này mới mỉm cười, vỗ tay như sấm..

"Bao nhiêu năm mới có một ngày kỷ niệm, vậy mà vẫn kiệm lời như vậy"
Eira nhấp một ngụm rượu vang đỏ, lắc đầu đầy phiền não.

Tiêu Chiến đứng bên cạnh cũng chỉ lắc đầu mỉm cười.

Đột nhiên xung quanh bắt đầu ồn ào lên khiến cả hai người chú ý.

Tiêu Chiến nhìn các cô gái đang nhao nhao phía trước liền quay sang nhìn Eira hỏi
"Có chuyện gì vậy???"

Eira nhún vai lắc đầu nói "Chị cũng không để ý"

Đúng lúc ấy có người người phục vụ đi qua liền bị Eira nhanh tay cản lại hỏi phía trước đang có chuyện gì. Người phục vụ cũng nhanh chóng đáp trả nói...sẽ có câu hỏi đặc biệt và các quý cô bên dưới có quyền đưa ra câu hỏi của mình.

Tiêu Chiến, Eira:................????!!!

...........

Vương Nhất Bác đầu đầy hắc

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận