Quảng cáo

[Fanfic] /BJYX/ BÁO CÁO CHÚ CẢNH SÁT

Vương Nhất Bác về đến trước nhà, cậu vừa định lấy điện thoại gọi anh thì cổng đã lạch cạch mở. Tiêu Chiến như một con thỏ nhảy vụt đến khiến Vương Nhất Bác chút nữa mất đà mà đánh rơi hết túi đồ trên tay. Khóe mắt anh vẫn còn đỏ hoe, hai tay đã vội vàng nâng mặt cậu lên hôn xuống. Vương Nhất Bác có thể cảm thấy được vệt nước còn ẩm trên da mặt anh.


"Vương Nhất Bác anh nhớ em!"


Tiêu Chiến bám cứng trên người cậu như Koala, cậu bỗng được sủng mà sợ, Vương Nhất Bác chưa từng nghĩ có một ngày Tiêu Chiến sẽ thẳng thắn như vậy với mình. Mặc dù cảm thấy vẫn còn quên điều gì đó nhưng hạnh phúc đột ngột xông thẳng lên não, Vương Nhất Bác thả túi đồ vào sân rồi bế anh vào nhà, chân trái chân phải quen thuộc mà đóng cổng lại. Miệng còn vô cùng thức thời mà la to:


"Bà ngoại ơi con về rồi nè!"


Ở chiếc xe taxi đang đậu ngoài cửa, ba Vương mở cốp xe lấy ra nào vali nào túi lớn túi nhỏ, nhìn thấy vợ mình vẫn còn ngồi trong xe không chịu ra. Thực sự vô cùng mệt mỏi cả con vẫn vợ.


"Bà xã à, em còn muốn dỗi đến bao giờ?"


Quảng cáo

"Anh xếp đồ ra làm gì, bây giờ chúng ta trực tiếp quay lại sân bay, đặt vé về nhà!"


Nhưng mẹ Vương quả là mẹ Vương, chưa gặp được Tiêu Chiến làm sao có thể cam lòng mà quay về. Vài phút sau cửa lại lạch cạch mở, một thanh niên cao ráo xinh xắn ló đầu ra, vừa nhìn thấy bà mắt anh đã sáng lên. Mẹ Vương nhìn thấy đứa trẻ xinh xắn chạy đến gọi một tiếng dì ơi, tâm hồn của người làm mẹ vui tới mức có thể mọc cánh bay lên. Bình thường gặp Tiêu Chiến qua camera đã thấy vô cùng xinh đẹp, không ngờ rằng người thật có thể đẹp đến mức độ này.


Thảo nào con trai bà trở về trông lại đẹp trai thành thục hẳn ra. Nhưng vì sao lại có thêm tác dụng phụ vậy, đã mập lên không nói, lại còn ngốc ra, đến ba mẹ ruột cũng có thể bỏ quên mất?! Nhưng hiện tại nhìn thấy Tiêu Chiến mẹ Vương chỉ thấy lòng vui đến nở hoa. Anh trước mặt đang ríu rít xin lỗi bà cũng nghe chẳng lọt chữ nào, chỉ ngơ ngẩn nhớ được mỗi hai từ "dì ơi":


"Là mẹ chứ?"


"Dạ?" Tiêu Chiến nghe không hiểu.


"Gọi ta là mẹ, tại sao lại là dì?"


Bà vừa nói xong, đứa trẻ trước mặt bùng một cái, bùng cháy. Bà có thể thấy cả cái tai thỏ trên đầu anh cũng đỏ lựng luôn rồi. Quá đáng yêu! Tại sao thằng nhóc thối nhà bà lại có phúc như thế? Nếu Tiêu Chiến là con ruột của mình, nhất định sẽ không bao giờ gả cho đứa con trai như Vương Nhất Bác, thật tức chết bà rồi!


"Mẹ à, đừng có chọc anh ấy nữa. Anh Chiến rất dễ ngượng."


Lúc này bố con Vương Nhất Bác đã khuân xong đống đồ đạc vào nhà. Mẹ Vương bây giờ mới có sức chú ý đến đến con trai đã bỏ quên ba mẹ ở ngoài đường, vô cùng tiêu sái mỉm cười nhìn Tiêu Chiến mà hỏi:


"Tiêu Tiêu à, đây là ai vậy, bạn của con sao? Mẹ thấy người này có vẻ không tử tế gì lắm, con có thể đừng qua lại với người ta có được không?"


Nói xong rồi kiêu kì đá xéo "con trai ghẻ" của mình một cái. Vừa ôm ấp lôi kéo Tiêu Chiến vào nhà, vừa dụ dỗ anh có thể nào cùng bà ngoại đến Lạc Dương hay không, bà không cần đứa con trai kia nữa, nuôi quá tốn cơm.


Vương Nhất Bác dùng hướng gió thôi cũng biết cậu đã làm mẫu hậu đại nhân dỗi rồi. Khi nãy vào gặp bà ngoại thông báo rằng cậu mang ba mẹ đến chơi mới chợt nhớ ra mình đã để quên điều gì. Tiêu Chiến nghe cậu ngơ người, bình tĩnh thở ra một câu, ồ em để quên ba mẹ ngoài xe rồi, anh đợi một chút em ra mời họ vào. Nghe vô cùng đơn giản như việc cậu thông báo để quên túi rau để ra xe lấy vào vậy.


Tiêu Chiến không tưởng tượng được mối quan hệ gia đình này làm sao có thể bền vững được đến tận bây giờ. Anh vô cùng thông cảm với mẹ Vương, nắm lấy tay bà an ủi:


"Dì à, nếu con mà có một đứa con như dì, có lẽ con thà sinh ra quả trứng vịt mà thôi."


Mẹ Vương thấy anh đồng cảm với mình mà cảm động không thôi, ông trời ơi, đây đúng là con dâu của tôi rồi. Có cách nào mang Tiêu Chiến về nhà, để lại Vương Nhất Bác ở đây làm việc được không, bà hiện tại có hơi hối hận rồi.


Trong ngôi nhà nhỏ của Tiêu Chiến bỗng dưng rộn rã đông đúc, tựa như họ vốn là người một nhà ngay từ ban đầu. Có bà ngoại, bố mẹ, anh và cậu. Mẹ Vương mang từng món đồ mở ra, đây là thuốc bổ cho bà ngoại, kia là quần áo, khăn ấm cho người già. Riêng Tiêu Chiến có một vali quần áo to, một nửa là mua mới, một nửa là quần áo Vương Nhất Bác thời đại học, anh gầy như vậy chắc chắn mặc vừa. Nào là laptop để Tiêu Chiến có thể dùng và học những gì anh thích. Vô số đồ ăn từng giỏ từng giỏ được mở ra. Tiêu Chiến từ khi từ chối luôn miệng lúc này cũng chỉ có thể ấp úng cảm động nói không lên lời, mũi cũng đã bắt đầu đỏ ửng.


Anh nhìn bà ngoại, nhìn ba mẹ Vương, lại nhìn Vương Nhất Bác. Cả cuộc đời anh, mỗi khi tết đến đều sẽ ghé mắt trông vào những ngôi nhà sung túc đầy tiếng nói cười, âm thầm tận hưởng một chút vui vẻ náo nhiệt của họ. Thực lòng, Tiêu Chiến chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày mình có thể được sống trong không khí ấy.


Thế mà hiện tại anh đang ở trong ngôi nhà của riêng mình, chẳng cần phải ké cạnh cảm xúc của ai. Hai mươi sáu năm trời, lần đầu tiên nếm được không khí gia đình đoàn viên, thì ra lại ấm áp đến vậy. Anh cầm tay mẹ Vương, mắt đã lấp lánh nước.


"Con cám ơn chú dì...Con cám ơn...Ba, Mẹ."


Mẹ Vương nghe tiếng gọi "mẹ" từ anh, từ đáy lòng lan ra từng sóng nước nhỏ. Không biết vì sao bà lại cảm thấy như bản thân quay ngược trở về 20 năm trước, về cái khoảnh khắc Vương Nhất Bác lần đầu gọi bà.


Đứa trẻ này lần đầu tiên chân chính gọi một tiếng mẹ, một chữ đơn giản ai cũng có thể gọi, Tiêu Chiến lại mất đến 26 năm. Mẹ Vương gật gật đầu, nước mắt mình đã rơi xuống lại vội vàng lau đi nước mắt anh:


"Con trai ngoan, đừng khóc, khóc sẽ lạnh lắm, đừng khóc."


Vương Nhất Bác nhìn mẹ và anh mắt lấp lánh ánh nước, khẽ đỡ lấy bà ngoại đang nắm chặt tay cậu. Bà vẫn đang cười, nhưng đôi tay lại run run, bà nói rất khẽ:


"Tiểu Bác, cám ơn, cám ơn con."


"Là việc cháu phải làm mà."


Cậu mỉm cười, gật gật đầu, càng thêm cẩn thận, nắm lấy đôi bàn tay già cỗi đầy những với chai và đồi mồi. Đây chính là đôi tay đã mời cậu một bữa ăn, lo lắng cậu không có ai chăm sóc. Là đôi bàn tay đã nuôi dưỡng, bảo vệ Tiêu Chiến từ thuở thơ ấu cho đến khi trường thành, cùng anh an ổn lớn lên. Cũng chính đôi bàn tay đã tin tưởng mà trao bình yên cả đời anh cho cậu. Cả đời bà đã cho đi hạnh phúc, vậy đây chính là lúc bà nhận lại chúng.


---


Bữa trưa được giải quyết ở nhà họ Tiêu, vì Vương Nhất Bác bình thường ăn rất nhiều nên Tiêu Chiến luôn mua rất nhiều đồ ăn, chưa kể là ngày tết, về ăn uống quả thực không thiếu thứ gì. Mẹ Vương vừa ăn vừa sỉ vả con trai lại không ngừng khen ngợi Tiêu Chiến khiến bàn ăn náo nhiệt không ngừng. Nhưng vấn đề ngủ nghỉ thì nhà của Tiêu Chiến quả thật quá bé, giữ ấm cũng không quá tốt. Vương Nhất Bác biết anh lo lắng điều đó nên đã đặt phòng trước cho hai vị phụ huynh, tiện thể đặt một bàn ăn ngoài cho cả nhà ăn tối.


Sau khi sắp xếp cho ba mẹ và bà ngoại xong xuôi, Vương Nhất Bác mới tiến tới phòng bếp đang sáng đèn. Tiêu Chiến vẫn còn đang loay hoay làm bánh hoa quế để ngày mai làm bữa cơm cuối năm, cùng tảo mộ ông ngoại và mẹ ruột anh.


Hơi ấm đến từ sau lưng nhẹ nhàng tựa đầu lên vai anh. Tiêu Chiến dựa người vào khuôn ngực vững chãi phía sau, nhanh nhẹn thơm lên một bên má Vương Nhất Bác một cái, thành công nghe được tiếng cười khẽ của cậu.


"Sao còn chưa ngủ, hôm nay em hẳn phải mệt lắm rồi."


"Đợi anh."


Vương Nhất Bác xen vào những ngón tay đang nhào bột của anh, cùng anh nắn cục bột trắng trẻo. Cậu vuốt lên đốt tay mảnh khảnh của anh đang lem nhem bột mì, cảm thấy cả đời này bản thân thật sự quá may mắn.


"Tiêu Chiến, cám ơn anh đã gặp gỡ em."


"Em không cho anh khách sáo với em mà bây giờ em lại nói gì vậy chứ?"


Tiêu Chiến xoay người lấy bàn tay còn dính bột bẹo hai bên má sữa của cậu, bỗng nhiên bật cười.


"Thật đó, nếu anh không gặp em. Em sẽ ghét bỏ nơi này, có khi sẽ bỏ cuộc mà về Bắc Kinh. Thất nghiệp vài tháng, nhờ mối quan hệ mà xin vào đơn vị nào đấy không biết. Sáng đi làm, tối chơi bời ở quán bar nào đó, giết thời gian vào game, đến tuổi đành nghe lời ba mẹ đi xem mắt."


Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến mải mê nghịch bột mì trên mặt mình, dọa cắn ngón tay anh khiến Tiêu Chiến trừng mắt nhe răng thỏ cảnh cáo. Cậu nhấc cả người anh lên bàn bếp, bàn tay to lớn khóa cả hai tay anh lại. Tiêu Chiến không còn tay để nghịch ngợm, cúi đầu cọ trán vào hõm cổ Vương Nhất Bác mang ý định làm nũng xin tha.


"Thật ra nghe cũng không tệ mà."


Cậu nghe đến đây liền nhấc cằm anh lên, nheo mắt cảnh cáo nguy hiểm.


"Ồ, vậy anh Chiến mong em sẽ đi xem mắt lấy vợ sinh con."


"Ngày trước, quả thật...đã mong như vậy..."


"Hửm?"


Thỏ thỏ cảm thấy răng nanh sư tử đã vươn ra rồi, nhưng vẫn chẳng có chút gì gọi là sợ hãi. Đã thế còn quay đầu cắn lên ngón tay của Vương Nhất Bác, rồi vươn người hôn lên chóp mũi cậu một cái.


"Nhưng bây giờ thì không, em đã ăn cơm của nhà anh nhiều như vậy rồi."


"Thì?"


Hai người chỉ cách nhau một hơi thở, anh cảm thấy nhiệt độ nóng bỏng của cậu vươn bên cổ anh. Vương Nhất Bác vươn lưỡi liếm nhẹ lên quả táo be bé, lại cúi xuống xương quai xanh để lại một dấu răng nhỏ, thành công khiến cho người trước mặt run rẩy, đôi chân đang vòng quanh hông cậu cũng khẽ xiết chặt thêm một chút. Hơi thở của Tiêu Chiến bắt đầu rối loạn:


"Ăn cơm của anh, thì, thì phải làm người của anh."


Vương Nhất Bác nghe được câu trả lời như ý muốn, bàn tay để bên mông anh bóp nhẹ một cái khiến cho người trong lòng giật nảy người. Đã mười ngày không gặp Vương Nhất Bác, cơ thể của anh lại vô cùng nhạy cảm. Dù cho có như thế vẫn không buông cậu ra, Tiêu Chiến vắt vẻo trên người Vương Nhất Bác, khẽ mút môi dưới của cậu làm nũng:


"Cảnh sát ca ca, cửa phòng bếp chưa đóng."


Vương Nhất Bác buồn cười nhìn thỏ thỏ tưởng môi cậu là cà rốt mà cắn mút, bế anh lên tiến về phía cánh cửa, khóa chốt.


Ngoài kia, cơn gió mùa xuân đầu tiên cũng đã đến, lướt qua hàng hoa đào khiến chúng nở bung trong không trung. Cơn gió được ủ trong nắng ấm cả một ngày dài, mang theo những hy vọng thức dậy sau giấc ngủ đông, chao nghiêng rơi xuống. Chúng rơi vào lòng cậu, vương trên gò má anh, ánh lên trong mỗi giọt nước mắt rơi xuống, mỗi đôi bàn tay dù là còn trẻ hay đã về già.


Những giây phút cuối cùng đang đợi chờ tiếng gõ cửa của đất trời, gửi một lời chúc phúc cho tất cả những hy vọng đang dâng lên khắp thế gian.


---


Hoàn


Một câu chuyện nhẹ nhàng ngọt từ đầu tới cuối chân đã kết thúc rồi. Cám ơn mọi người trong thời gian qua đã vô cùng ủng hộ và dễ tính với những thiếu sót của mình.


Tiêu Chiến dùng sự lạc quan và giản dị của mình cho Vương Nhất Bác thấy một cuộc sống với những giá trị khác biệt với những giá trị vật chất cậu từng là một phần của nó. Vương Nhất Bác trao cho anh một gia đình trọn vẹn ấm áp mà cuộc đời anh vốn đã định sẽ không thể có.


Một lần nữa cám ơn mọi người rất nhiều.

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận