Quảng cáo

[Fanfic] [EDIT | BJYX] Phương Bắc Trùng Khánh

Thời tiết ở Trùng Khánh vẫn ấm áp hơn một chút, cậu ở phương Bắc lạnh lẽo đó mấy ngày, nửa đêm xuống tàu cũng không có cảm giác gì. Tàu trễ hơn một tiếng đồng hồ, cậu bắt xe về, lúc đến nhà cũng đã là mười hai giờ hơn, đèn trong nhà đều đã tắt hết, cả căn nhà đều tối om, ước chừng bố mẹ cậu đã đi ngủ rồi.

Cậu đứng trước cửa rất lâu, sau đó cố gắng mở cửa nhỏ tiếng hết mức, lặng lẽ trở về phòng của mình. Cả một quãng đường dài trên tàu, cậu đều nghĩ làm thế nào để đối mặt với bố mẹ, đến trước cửa nhà rồi vẫn còn có chút sợ hãi. Cậu không ra khỏi phòng nữa, cởi đồ xong rồi thì lên giường đi ngủ luôn.

Ở bên ngoài với Vương Nhất Bác ngày nào cũng ngủ đến trưa, có hôm còn đến tận chiều mới dậy, giường của cậu ngược lại như cái đồng hồ báo thức cố định, mở mắt ra là năm giờ đúng, không chệch một phút, ngoài trời cũng đã tờ mờ sáng.

Cậu mở cửa ra, đối diện với căn phòng ngủ cách bởi phòng khách, bố cậu cũng đang đứng ngay cửa, đặt tay trên nắm cửa, vẫn còn mặc đồ ngủ, nhìn thấy cậu thì trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó trở nên ôn hòa hơn một chút, cuối cùng lại trở về khuôn mặt nghiêm khắc thường ngày.

Tiêu Chiến từ phòng ngủ bước qua, nói với bố cậu: "Con về rồi".

Mẹ cậu nghe thấy giọng cậu thì gấp gáp chạy ra khỏi phòng, ôm lấy cậu hỏi con về lúc nào, sao không nói trước một tiếng, sau đó lại vội vàng đi chuẩn bị bữa sáng cho cậu. Tiêu Chiến đứng ở cửa nhà vệ sinh, miệng ngậm bàn chải, kem đánh răng vị bạc hà lạnh đến mức khiến lưỡi cậu phát tê. Bố cậu vẫn đang rửa mặt súc miệng, cậu cứ vậy ngậm trong miệng đến khi lưỡi không còn chút cảm giác nào.

"Mồng bảy con sẽ đi học", bố cậu rửa mặt xong thì cậu nhổ kem đánh răng xuống bồn, miệng thở ra cũng toàn là hơi lạnh, "Học kỳ này con sẽ học hành chăm chỉ, không đậu Đại học thì sẽ học lại".

"Con và Vương Nhất Bác, xử lý như thế nào?".

Cậu tạt nước lạnh lên mặt xoa xoa hai cái, sau đó kéo khăn xuống, đắp lên mặt lắc lắc đầu: "Con và cậu ấy không chia tay".

Quảng cáo

"Con cứ định như thế này cả đời?".

Tiêu Chiến vắt khăn lên, quay người nhìn bố cậu cười cười: "Bọn con chưa từng nghĩ đến chuyện cả đời, bố cũng đừng thay bọn con nghĩ nữa".

Lúc cái bạt tai đó giáng xuống, cậu mới thầm cảm thấy chân thực, nếu không sự yên lặng trong căn phòng này quả thật quá kỳ dị. Cậu nhìn ra đầu ngón tay đang chỉ vào mình của bố cậu run run, nói cậu ấu trĩ, nói cậu vô tri, nói cậu không chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình. Tiêu Chiến nhìn chằm chằm đầu ngón tay đó, thầm nghĩ cậu chỉ là yêu một người con trai mà thôi, sao lại là không chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình đây?

"Con chắc chắn sẽ đậu vào một trường thật giỏi, sau đó tìm một công việc tốt, bố hiểu rõ con, con nói được thì sẽ làm được. Con thích cậu ấy chính là thích, cậu ấy tốt nghiệp rồi sẽ đi Hàn Quốc học nhảy, con ở đây học Đại học, cậu ấy không thể trì hoãn được con. Sau này có thể ở bên nhau thì sẽ ở bên nhau, không thể thì tự bọn con sẽ chia tay, những gì phải làm con sẽ làm thật tốt, những thứ khác thì đừng yêu cầu con nữa, con cũng có cuộc đời của riêng mình". Cậu liếc mắt thấy dấu tay đỏ ửng trên mặt mình trong gương, nhếch môi dưới có chút đau: "Lần này chạy ra ngoài như vậy là con không đúng, con xin lỗi, sau này sẽ không làm vậy nữa".

Bố cậu hỏi cậu, không để ý đến ánh mắt người khác sao. Cậu ngồi trên ghế sofa rũ mắt, làm sao có thể không để ý, nếu không tại sao cậu lại liều mạng làm một đứa trẻ ngoan mười mấy năm trời như vậy. Vòng tròn cuộc sống hiện tại của cậu ai cũng đã biết tường tận, dù có đi đến đâu cũng bị ánh mắt người ta đánh giá.

Vậy nên cậu muốn rời khỏi nơi này, quá khứ, hiện tại, tất cả đều không cần nữa, không cần người khác thương xót cho "đứa trẻ ngoan" như cậu, cậu vẫn như vậy, chỉ là muốn sống cuộc đời của riêng mình mà thôi.


Mồng bảy cậu đến trường, những bài thi sau đó cũng không làm nữa, thành tích trước kia cũng cách rất xa, việc phân lớp không đến lượt cậu nữa. Cậu vẫn ngồi chỗ cũ, có điều bạn cùng bàn đổi thành người khác, là một bạn học nữ.

Cậu bạn cùng bàn chuyển qua một lớp khác, là chú cậu ta nghĩ cách nhét cậu ta vào. Cậu ta vừa tan học đã chạy về tìm Tiêu Chiến, nỗi khổ tâm trong lòng đều ai oán trút ra. Bây giờ Tiêu Chiến không còn là lớp trưởng nữa, trong lớp vẫn có người ngứa mồm lôi cậu ra làm chuyện cười, hỏi cậu Vương Nhất Bác đi rồi nên kiếm người khác lấp đầy chỗ trống phải không?

Tiêu Chiến bước qua nhấc chân đạp lên băng ghế bên cạnh tên kia, ghế đập thẳng lên chân hắn, tiếng va chạm vào xương vang lên rất to. Thân hình Tiêu Chiến cao, ánh mắt lạnh lẽo nhìn tên đó, dáng vẻ trông giống như muốn đánh thì tao chiều. Người bên cạnh đẩy tên kia ra, không để hắn lại tiếp tục gây chuyện nữa. Bọn họ từ đến giờ đều chưa từng thấy Tiêu Chiến tức giận, sợ rằng chốc nữa ra khỏi lớp sẽ lại bị Vương Nhất Bác đánh cho một trận, ai cũng đều chịu không nổi.

Vừa qua mười lăm Vương Nhất Bác đã quay lại, Tiêu Chiến tan tiết học tự học tối rồi mới nghe điện thoại. Bức tường mà bọn họ thường leo ra ngoài trước đây đã được trường xử lý, phía trên còn vây một hàng rào lưới thép gai, camera cũng đổi cái mới. Tiêu Chiến đứng phía trong hàng rào trên sân chạy, Vương Nhất Bác đưa cho cậu một hộp xiên nướng.

Ớt được bỏ rất nhiều, Tiêu Chiến ho sặc sụa cả một lúc lâu. Cậu hỏi Vương Nhất Bác ở trường như thế nào rồi, Vương Nhất Bác nói là một trường khép kín hoàn toàn.

"Thế cậu làm sao tập nhảy?".

"Đăng ký lớp nghệ thuật, tôi ráng ngoan ngoãn không đánh nhau không trốn tiết là được", cậu ta vươn tay qua kéo Tiêu Chiến, "Sau này hai chúng ta gặp nhau ở đây sao?".

"Chắc là vậy", Tiêu Chiến lấy khăn giấy mang theo ở trong túi ra lau miệng sạch sẽ, "Thỉnh thoảng ra ngoài ngủ cũng được".

"Cuối tuần này?".

Tiêu Chiến lắc lắc đầu.

"Bố cậu đến đón cậu?".

"Ừ".

Vương Nhất Bác không vui, bảo vệ bắt đầu thổi còi, muốn đóng cửa sân chạy. Tiêu Chiến kéo tay cậu ta nói hôn một cái đi, Vương Nhất Bác liếm môi cậu, bảo cậu cay quá đi.


Hai kỳ thi thử trước Tiêu Chiến đều qua được, thầy chủ nhiệm lại khôi phục lòng tin về cậu, rảnh rỗi không có chuyện gì lại kéo cậu đến văn phòng nói chuyện tâm tình. Chủ nhiệm bảo cậu chạy nước rút hơn chút nữa, nói không chừng năm nay có thể có được kết quả tốt, Tiêu Chiến đáp em không nắm chắc về trường mà em muốn thi ở Bắc Kinh.

"Em nhất định phải thi vào trường đó sao? Ở đó rất khó đậu".

"Vâng".

Ngày 10 tháng 6, kỳ thi Đại học vừa kết thúc, Vương Nhất Bác cũng nhận được chứng nhận của cuộc thi đấu vào tháng năm, phía Hàn Quốc nới lỏng thời gian, cho cậu dư dả đến sau kỳ thi Đại học rồi mới qua. Vương Nhất Bác gửi hết hành lý qua trước, có chút tủi thân nói hai người họ chỉ ở bên nhau được hai ngày, hai ngày này Tiêu Chiến đều không về nhà, chỉ ở trong khách sạn cùng cậu ta.

"Qua tháng bảy là tôi nhập học rồi".

Tiêu Chiến tự tính, ước chừng còn kém mấy chục điểm nữa. Thầy giáo bảo cậu có thể cân nhắc thử trường khác, sợ cậu xốc nổi lên lại không chịu học lại, Tiêu Chiến trực tiếp đăng ký lớp học lại.

"Tháng bảy năm sau tôi mới có thể trở về. Sang năm cậu lên Đại học rồi cũng không được tán gái lung tung nghe chưa". Vương Nhất Bác đứng trước cửa phòng chờ ở sân bay nói với Tiêu Chiến.

"Cậu đến cả lái xe đạp còn chưa dạy tôi", cậu lại lấy tấm ảnh tóc vàng của Vương Nhất Bác ra, "Tôi đảm bảo, không xinh bằng cậu thì tôi không thèm đâu".


Một năm Tiêu Chiến học lại này, hai người họ rất ít khi liên lạc. Cậu lại bắt đầu thức khuya đến nửa đêm, sáng tinh mơ thì thức dậy, điện thoại ném trong hộc bàn hai mươi tư tiếng đồng hồ đều tắt tiếng. Thỉnh thoảng nằm trong chăn nói chuyện điện thoại với Vương Nhất Bác, chưa nói được hai câu hai người đã bắt đầu buồn ngủ.

"Huấn luyện rất mệt?".

"Mệt muốn chết". Thanh âm của Vương Nhất Bác không to, mệt mỏi kéo dài âm cuối, sau cùng cậu ta nâng cao ngữ điệu lên nói: "Không được rồi. Tôi muốn nhìn cậu, cứ thế này hoài tôi cảm thấy chúng ta sớm muộn gì cũng kết thúc mất".

Tiêu Chiến liền mặc quần áo vào chạy đến nhà vệ sinh công cộng, ở đó đèn vẫn còn bật, thế là cùng cậu ta gọi video một hồi.


Tháng bảy năm đầu tiên, Vương Nhất Bác hỏi cậu thi đậu rồi phải không, Tiêu Chiến nhìn kết quả trúng tuyển trên máy tính, cười với Vương Nhất Bác: "Chúng ta gặp ở Bắc Kinh nhé".

"Cậu đợi thêm một năm nữa đi, năm sau tôi trở về". Vương Nhất Bác ngồi trên sàn trong phòng tập nhảy, giơ điện thoại lên, quên mất cả tô mì đang ăn ở trên đùi: "Tôi nhớ cậu rồi".

Tiêu Chiến chống đầu, suy xét một chút rồi nói với cậu ta: "Tôi đến tìm cậu?".

Vương Nhất Bác vào mùa hè vẫn là cái dáng vẻ "đừng động anh mày" đó, Tiêu Chiến từ đường hầm đi ra, người lạ tay đút vào túi áo, chỉ lộ ra hai con mắt bổ nhào đến đẩy cả người cậu lùi trở lại.

Bàn tay cậu ta nắn bóp trên người Tiêu Chiến, lẩm bẩm sao cậu lại gầy đi rồi.

"Bố cậu biết cậu đến đây tìm tôi không?".

"Biết", Tiêu Chiến không chút câu nệ ném túi lên người Vương Nhất Bác, vươn tay duỗi eo, "Ông ấy không muốn tôi đi, nhưng tôi thi đậu rồi, ông ấy cũng chẳng còn cách nào khác".

"Tối qua tôi gọi cho mẹ, nói với bà cậu sắp đến đây tìm tôi. Bà cực kỳ ngạc nhiên, không ngờ tôi có thể quen cậu lâu như vậy".

"Lâu sao?".

"Không lâu", Vương Nhất Bác treo túi phía trước, "Hơn một năm chỉ gặp được có mấy lần, tôi chỉ hận không thể mỗi ngày đều treo cậu trên người".


Vương Nhất Bác ném túi lên sofa trong khách sạn, ôm lấy Tiêu Chiến hôn cậu. Tiêu Chiến bảo cậu ta cùng tắm chung, Vương Nhất Bác lại kéo cậu một đường hôn đến tận nhà tắm. Cậu cởi quần áo của Vương Nhất Bác ra, nhìn thấy miếng băng dán trên vai, còn có mấy vết bầm tím trên đầu gối, hỏi cậu ta sao lại như vậy. Vương Nhất Bác bảo trước giờ toàn như thế, lúc nhảy đập lên sàn.

"Vết thương mới sao?".

"Ừ".

"Sao cậu không mang miếng bảo hộ vào".

"Ai lại mang miếng bảo hộ khi nhảy bao giờ. Không sao mà, không bị thương eo là được", cậu ta nhìn thấy Tiêu Chiến cau mày, lại nói tiếp, "Ý tôi là không bị thương eo thì vẫn nhảy được".

Tắm xong đi ra, Vương Nhất Bác thuận tay ném khăn tắm đi, xé mở gói bưu kiện trên bàn, lấy bao cao su từ bên trong ra, nhìn thấy hàng chữ in phía trên, lại nói với Tiêu Chiến tôi vốn dĩ muốn mua cái trước kia thường dùng cơ.

"Nhưng mà bây giờ tôi xài cái đó thì hơi chật".

Tiêu Chiến trợn trắng mắt, ném hộp vào thùng rác: "Cậu tưởng cậu phát dục hai lần chắc?".

"Thật bộ, không tin cậu nhìn coi".

Tiêu Chiến nhìn dáng vẻ hất mặt kiêu ngạo sau đó bị sặc nước bọt của cậu ta, cậu chưa từng đo thử Vương Nhất Bác trước đây to như thế nào, nhưng mà hai cậu từng so với nhau rồi.

Cậu vừa tắm xong, tóc vẫn còn chưa khô, nước nhỏ giọt xuống vai Vương Nhất Bác, rồi chảy xuống nơi lồng ngực dính chặt của hai người. Cậu áp tay lên ngực Vương Nhất Bác, cảm thấy vật đè ở giữa hai chân cậu dường như lại căng trướng lên một chút.

"Nhỏ tiếng chút, ở đây cách âm không được tốt lắm". Cậu mơ hồ nghe thấy âm thanh béo ngậy ở phía sau bức tường.

"Tôi sẽ cố gắng hết sức, cậu mà kêu lên tôi sẽ hôn cậu liền, không để bên cạnh nghe thấy đâu".

Vương Nhất Bác muốn nâng chân Tiêu Chiến lên, nào ngờ bị Tiêu Chiến ấn xuống giường. Tiêu Chiến rất ít khi hôn cậu ta như thé này, đầu lưỡi hết lần này đến lần khác liếm lên vết bong gân trên vai cậu ta, không hề nặng, cũng không hề nhẹ, giống như một chú mèo đang lấy lòng chủ nhân.

Tiêu Chiến quỳ trên giường, ngậm lấy vật đã hơi đứng thẳng của cậu ta, chỉ đơn giản là ngậm một chút, lại thuận theo chân của cậu ta hôn đến chỗ đầu gối vết thương mới chồng lên vết thương cũ. Vương Nhất Bác thậm chí còn cảm thấy có chút ngứa ngáy, tiếp sau đó, người kia liền nằm sấp trên người cậu ta đòi hôn.

"Cậu cũng đừng mới như vậy đã bắn chứ". Tiêu Chiến nói với cậu ta.

Vương Nhất Bác nghe thấy lời này liền chợt tỉnh, túm lấy tóc Tiêu Chiến, thu về cái lưỡi trong khoang miệng của cậu, hai cánh môi dán chặt lên da cậu, gặm cắn một đường đến phần thịt mềm mại bên trong đùi.

Cơ thể của Tiêu Chiến vẫn luôn mẫn cảm với lưỡi của cậu ta, càng đừng nói đến việc một năm này hai người họ chỉ có thể gặp nhau hai lần vào năm mới, thậm chí còn không kịp làm với nhau lần nào.

"Đừng cắn". Đôi chân đang đặt trên vai Vương Nhất Bác của cậu không ngừng run rẩy.

Vương Nhất Bác ngẩng đầu hôn Tiêu Chiến, lấp kín môi cậu, sau cùng lại để lọt ra ba tiếng "Vương Nhất Bác" từ miệng Tiêu Chiến lúc hai cậu cùng bắn ra. Có điều lúc đó trên trời có một máy bay phản lực bay qua, nhấn chìm tiếng kêu đó trong tràng âm thanh ồn ào ầm ĩ.


Ngày đầu tiên Tiêu Chiến vào Đại học, Vương Nhất bác xin nghỉ mấy ngày bay từ Hàn Quốc về, cùng cậu đến trường. Bọn họ đến sớm, ký túc xá vẫn còn vắng vẻ. Vương Nhất Bác đứng trong phòng ngủ, đi qua đi lại cả nửa ngày cuối cùng chọn cho Tiêu Chiến một giường, nói chỗ này có ánh sáng mặt trời.

"Năm cấp ba tôi cũng ngủ ở vị trí này".

"Không bằng nói tôi có mắt nhìn".

Cậu lớp trưởng lúc nãy đưa bọn họ đến đây lại đến tìm Tiêu Chiến, bảo cậu buổi tối cùng ra ngoài ăn, mấy đàn chị đều đòi cậu đến, còn nói cậu dẫn Vương Nhất đi cùng.

"Hửm? Còn có thể đưa người nhà theo sao?". Vương Nhất Bác đứng bên cạnh Tiêu Chiến hỏi.

"Đẹp trai đều có đặc quyền. Hai người là họ hàng hả?".

"Tôi là anh trai em ấy".

Vị lớp trưởng đó thấy bọn họ đột nhiên đánh nhau, cũng không hiểu tại sao.

Buổi tối Tiêu Chiến uống không ít rượu, bạn cùng phòng mới đến đỡ người cậu muốn đưa cậu về. Tiêu Chiến dựa lên người Vương Nhất Bác, nói cậu không muốn về.

"Tôi và anh tôi ở ngoài trường".

Phần vai kề sát nhau của Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác cứng lại, Tiêu Chiến híp mắt cười lộ ra hai cái răng thỏ, đàn chị bên cạnh kêu lên "Dễ thương quá trời ơiiiiiiiiii".

Bọn họ rất chừng mực thuê một căn phòng đôi ở khách sạn bên cạnh trường, sau đó hai người cùng chen chúc trên một cái giường nhỏ. Giường kêu "cót ca cót két", Vương Nhất Bác vừa hôn vừa nói bên tai cậu, bảo cậu gọi anh, Tiêu Chiến liền ôm siết lấy, mở miệng kêu cho cậu ta nghe. Vương Nhất Bác đột nhiên dùng lực đánh một cái, Tiêu Chiến suýt chút nữa cắn trúng lưỡi, oán trách mượn chút cồn trong người giống như làm nũng, hỏi cậu ta tự dưng làm cái gì dạ*...

*Khúc này giọng điệu giống đoạn anh Chiến nói "gan ma a~" lúc Bo cầm máy quay rượt anh trong phòng trang điểm ở đoàn phim Trần Tình Lệnh năm 2018 trước năm 2019 sau năm 2017 á nha mn =)))))))))))))))))))))

"Lại phải đợi đến sang năm mới có thể gặp cậu", Vương Nhất Bác thẳng người kéo chân cậu, một năm nay luyện ra cơ bụng quả nhiên có ích, "Tôi sẽ nhớ cậu chết mất".


Tháng sáu năm thứ hai, Vương Nhất Bác từ Hàn Quốc trở về. Lúc còn ở Hàn, cậu ta quen biết không ít người, các anh trai cùng huấn luyện vừa về liền giới thiệu cậu ta vào nhóm nhảy, để cậu ta trước tiên cứ ở đó, có cơ hội thì đến chỗ tốt hơn. Lúc cậu ta mới đến chỉ thỉnh thoảng ra ngoài biểu diễn, còn lại phần lớn thời gian đều là giúp dẫn dắt học sinh.

Khoảng thời gian đó Tiêu Chiến đang chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ, ở học kỳ cuối, muốn tranh được tư cách tiến cử học nghiên cứu sinh* ở trường Đại học này còn không thả lỏng bằng việc thi Đại học, chỉ trừ việc buổi sáng không phải dậy lúc năm giờ.

*Tên đầy đủ là "Giới thiệu sinh viên tốt nghiệp ưu tú của khóa chính quy này để được miễn thi lên thạc sĩ học vị nghiên cứu sinh", tức là người được tiến cử không cần làm các thủ tục ban đầu có cấp bậc như bài thi viết, mà thông qua hình thức đánh giá kiểm định thành tích học tập của sinh viên, tố chất toàn diện,

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận