Hắc Hoá Nam Chủ Luôn Muốn Tính Kế Ta



Editor: Do_oi96._._._._._._._._._._._._._._._._._._._.Tô Yên bước trên hành lang dài đến phòng bếp nhỏ.Tiểu Hoa gấp không chờ nổi mà lên tiếng: "Ký chủ, cô hiểu tiếng rắn?"Tiểu Hoa tò mò a.Tô Yên lắc đầu, "Không.""Vậy sao ký chủ biết con rắn kia nói gì?""Vẫn luôn nghe hiểu a."Tiểu Hoa nghe vậy hừ một tiếng, "Ký chủ, cô trả lời có lệ với Tiểu Hoa.



Tiểu Hoa thân là hệ thống của cô, là người bạn cùng cô qua các thế giới, cần phải hiểu biết lẫn nhau."Ngón tay Tô Yên chạm chạm vào cổ tay áo của mình, có lẽ là vừa rồi không cẩn thận, cổ tay áo bị rách một lỗ.Nửa ngày sau, Tô Yên lên tiếng: "Ta không trả lời có lệ, ta không biết tiếng rắn, nhưng từ khi sinh ra đã có thể nghe hiểu."Tiểu Hoa kinh ngạc, "Oa, tại sao chứ?"Tô Yên nghĩ đến Tiểu Hoa vừa nói nó là người bạn cùng mình đi qua các thế giới, trầm mặc một lát lại bổ sung thêm, "Ta có thể nghe hiểu, không chỉ mỗi tiếng rắn."Tiểu Hoa lại tiếp tục kinh ngạc, "Ký chủ còn có thể nghe hiểu tiếng của loài gì nữa?"Giọng nói mềm mại vang lên, "Nói một cách chính xác, ta có thể nghe hiểu tiếng của những vật còn sống...!"Cô chỉ cần nói chuyện với chúng, những động vật đó đều có thể hiểu lời của nàng.Tiểu Hoa im lặng một hồi lâu, nó cẩn thận hỏi một câu, "Vậy ký chủ cảm thấy, những vật sống đó thế nào."Tô Yên nghiêm túc nhớ lại, sau đó trả lời một câu, "Cũng không tệ lắm, rất nghe lời."Tiểu Hoa dựa vào những câu trả lời này, cho ra một kết luận khó tin, "Ký chủ, cô có thể...!hiệu lệnh bách thú??!"Tô Yên nghe Tiểu Hoa nói cũng không cảm thấy kinh ngạc, bởi vì rất nhiều người đã từng nói như vậy.Chỉ là...."Bây giờ không thể.""Vì sao?""Lực lượng bị hạn chế."Nhân loại và thú loại không cùng một giống loài.Giao lưu sẽ phải hao phí tinh thần lực.Nhưng dung lượng não của Tô Yên bây giờ chỉ có 2, giá trị thể lực cũng chỉ có 5, tinh thần lực bị hạn chế đến gần như bằng không.Trình độ bây giờ của cô, nhiều lắm chỉ có thể trò chuyện với động vật nhỏ, hoặc là...!muốn nội gan gì đó.Còn hiệu lệnh bách thú...!không làm được.Hệ thống Tiểu Hoa cảm thấy tuy lực lượng của ký chủ bị hạn chế, nhưng vẫn không thể tưởng tượng nổi a.Thế nhưng có thể hiệu lệnh bách thú, đây là sự tồn tại thần kỳ cỡ nào a!!Tô Yên sờ sờ túi tiền của mình, lấy ra một viên kẹo cho vào miệng.Quá đói bụng, ăn kẹo cũng không thể giảm bớt cảm giác đói bụng a.Khi Tô Yên vừa rẽ vào hành lang, sắp đến phòng bếp nhỏ.Một bóng người lóe qua, xuất hiện trước mặt Tô Yên.Khiến cô ngẩn ra, chớp chớp mắt.Hắc y nhân lên tiếng, "Cô nương, điện hạ tìm cô."Tô Yên nhìn nhìn về phía tẩm điện, lại nhìn hắc y nhân kia, đây là ảnh vệ?Tô Yên mềm mại lên tiếng: "Ta vừa ra khỏi đó, Thu Thật ở bên trong hầu hạ."Ảnh vệ đeo mặt nạ, không giải thích thêm, lạnh lẽo cứng rắn nói: "Mời."Nàng khẽ liếm môi, "Ta ăn một chút rồi qua đó."Ảnh vệ vẫn lạnh nhạt, "Mời."Tô Yên nhìn phòng bếp nhỏ, lại nhìn nhìn ảnh vệ.Đánh một trận?Nhưng, bây giờ đói không có sức a.Cuối cùng, Tô Yên vẫn cúi đầu theo sau ảnh vệ.Chỉ là khi Tô Yên đi đến cửa tẩm điện, đã nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng kêu thê thảm.Nghiêng đầu nhìn qua, không biết vì sao Thu Thật lại bị phạt quỳ ở cửa tẩm điện, hai nha hoàn bên cạnh cầm hai tấm gỗ dày tát vào mặt.Một lát sau, gương mặt Thu Thật sưng to như đầu heo, miệng phun máu..


Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận