Quảng cáo

Hải Thượng Hoa Đình

Trời tối Phùng Khác Chi mới về tới công quán.

Một tháng này mỗi ngày hắn đều đi sớm về trễ, thậm chí có lúc còn dứt khoát ở luôn tại Bộ Tư Lệnh Hiến Binh. Hôm nay hắn về sớm thế này đúng là khó mà có được.

Má Phùng thập phần cao hứng, nhanh chóng tiến lên đón hắn đi vào, vừa đi vừa đau lòng nhắc mãi, nói hắn vừa đen vừa gầy, lại hỏi hắn muốn ăn gì.

Phùng Khác Chi nói tùy tiện, về phòng tắm rửa, lúc ra ngoài thì đã thấy điện thoại vang lên. Là Ngũ tỷ Phùng Lệnh Huệ gọi tới nói: “Hôm nay sao cậu về sớm thế? Chị mới vừa gọi điện đến Bộ Tư Lệnh thì được biết cậu đã rời khỏi đó từ trưa.”

Phùng Khác Chi vừa lau mái tóc ướt vừa nói: “Làm sao vậy? Ngũ tỷ có việc gì sao?”

Phùng Lệnh Huệ nói: “Sao hôm nay cậu hỏa khí lớn vậy? Còn mắng khiến con út nhà Thẩm gia khóc rồi kìa. Con bé bây giờ vẫn đang khóc, thương tâm đến nỗi buổi tiệc rượu tối nay mừng kỷ niệm đại học Chi Hoa cũng không tham dự. Vừa rồi mẹ con bé gọi điện cho chị, nói cái gì mà em nó không hiểu chuyện, nói lời không đúng chọc cậu tức giận nên bảo chị nói cậu đừng tức giận con bé, nàng sẽ giáo huấn con gái mình.”

Phùng Khác Chi lạnh lùng nói: “Không đi là tốt nhất.”

“Rốt cuộc thì con bé đã nói gì? Chị nghe mẹ con bé nói là con bé chê đội kịch của đại học Chi Hoa diễn không tốt bằng mình thế là bị cậu mắng, đúng không?”

“Bảo mẹ cô ta tự đi mà hỏi con gái mình cho rõ ấy!”

Phùng Lệnh Huệ nghe ra trong giọng nói của đệ đệ có sự tức giận thì dừng một chút: “Cũng phải, cái vị Thẩm tiểu thư này từ nhỏ được nuông chiều, vô cùng tùy hứng, chị cũng không thích. Nếu con bé không ổn thì lúc trước Ngũ tỷ giới thiệu cho cậu vị Giang tiểu thư tri thư đạt lý, người cũng đa tài đa nghệ, sao cậu cũng không vừa mắt chứu? Đúng rồi, còn có Mạnh tiểu thư! Mới ngày hôm qua, chị còn nói với Tứ tỷ của cậu về Mạnh tiểu thư. Vốn dĩ con bé là đối tượng thật tốt, cũng có sẵn hôn ước với cậu rồi nhưng mà cậu cũng gạt phắt người ta đi! Chị không hiểu, Tiểu Cửu cậu rốt cuộc nghĩ cái gì? Hiện tại trong nhà đã nhường một bước cho cậu tới Hiến Binh đoàn, tốt xấu gì cậu cũng nên nghe mọi người một câu chứ……”

“Ngũ tỷ, em còn có việc, muốn đi ra ngoài. Nếu chị không có việc gì để nói thì em gác máy đây.”

“Chị còn lời chưa nói xong đâu, cậu đi đâu chứ?”

“Bát tỷ nói em thay chị ấy đi quyên tiền! Em phải đi đây!” Phùng Khác Chi gác máy.

……


Buổi chiều tới tìm Mạnh Lan Đình là phóng viên học sinh của trường, họ muốn phỏng vấn đội kịch hôm nay để đăng lên báo của trường.

Thấy là học sinh và báo của trường, Mạnh Lan Đình tự nhiên sẽ không cự tuyệt, phối hợp việc hỏi đáp. Sau khi kết thúc, trong đó có một học sinh nói cảm ơn nàng, ngay sau đó đưa cho Mạnh Lan Đình một quyển sách in nhỏ, nói: “Mạnh tiểu thư, trừ bỏ câu lạc bộ báo, chúng ta còn là thành viên của đội cùng tiến. Thành viên của hội này không giới hạn mỗi học sinh mà còn có thanh niên tiến bộ của cả Thượng Hải. Trần Thanh Thanh cũng gia nhập. Đây là sách báo chúng ta mới tự biên soạn phát hành, thỉnh cô có rảnh thì đọc rồi chỉ điểm. Nếu Mạnh tiểu thư cũng có thể tích cực gia nhập thì chính là nguồn cổ vũ cho hội!”

Để lại mấy quyển sách, mấy học sinh lần nữa lễ phép cúi người chào rồi rời đi.

Thời gian đã không còn sớm, Mạnh Lan Đình thu quyển sách, mới vừa đứng dậy thì Hề Tùng Chu liền tìm đến đây, cùng nàng ước hẹn thời gian gặp nhau buổi tối.

Đêm nay ở tiệm cơm Cẩm Giang có hoạt động quyên góp, là hoạt động cuối cùng của lễ kỷ niệm thành lập trường, cũng là giai đoạn cao trào. Nhưng giáo sư Chu đối với loại hoạt động này luôn luôn không có hứng thú, thiệp mời đưa đến ông cũng không đi. Chu thái thái muốn đi nên sớm đã nói sẽ đi cùng Mạnh Lan Đình. Hề Tùng Chu lúc ấy biết được, liền nói mình sẽ đến đón nàng và Chu thái thái.

Trong trường học đã không có việc của Mạnh Lan Đình mà trời cũng không còn sớm nên hai người định ra thời gian hẹn gặp rồi ngắt điện thoại. Hề Tùng Chu là thành viên ban tổ chức lễ kỷ niệm, còn có việc ở lại, còn Mạnh Lan Đình đi về Chu gia ở gần trường học trước, cùng Chu thái thái chuẩn bị đi dự sự kiện buổi tối.

Đúng 6 giờ rưỡi, Hề Tùng Chu đúng hẹn tới đón hai người đi tiệm cơm. Hiện giờ giáo viên đại học chẳng những được mọi người kính trọng mà tiền lương cũng khá cao. Giống giáo sư Chu thì lương tháng ít nhất cũng ba bốn trăm đồng, chỉ cần ngày thường không ăn xài phung phí thì sinh hoạt cũng rất thoải mái.

Chu thái thái tự nhiên không thiếu quần áo và trang sức để tham dự những sự kiện thế này. Bà lại làm tóc, trang điểm thật sự khéo léo. Mạnh Lan Đình hôm nay vừa lúc cũng nhận được quần áo Phùng gia Bát tỷ đưa tới. Nàng chọn một bộ, là váy dài màu ngà, bằng lụa, vô cùng vừa người. Mái tóc ngắn đen nhánh cùng với hoa tai ngọc trai, khuôn mặt trang điểm nhẹ, trên môi bôi chút son khiến nàng trở nên cực kỳ xinh đẹp.

Hề Tùng Chu tới đón các nàng, ánh mắt đầu tiên nhìn đến Mạnh Lan Đình thì vô cùng chăm chú, trong đó có kinh diễm không thể che giấu.

Chu thái thái đứng ở một bên, phảng phất cảm thấy được Hề Tùng Chu khác thường, che miệng nhẹ nhàng mà cười.

Thời gian này, dần dần Mạnh Lan Đình cũng nhận ra Hề Tùng Chu đối xử rất tốt với mình. Nàng đương nhiên cũng có hảo cảo với hắn. Một quân tử đoan chính như vậy, nếu ở chung thì có ai không sinh hảo cảo chứ.

Nếu muốn nói đến chuyện kết hôn, rồi chung thân đại sự thì Hề Tùng Chu chihs là một đối tượng lý tưởng. Nhưng nàng hiện tại cũng không có tâm tình mà nghĩ đến chuyện này, một chút cũng không. Đệ đệ mất tích còn chưa tìm thấy, khiến nàng vẫn canh cánh trong lòng.

Huống chi Hề Tùng Chu cũng chưa từng ở trước mặt nàng lộ ý tứ muốn tiến xa hơn trong mối quan hệ này. Mà nàng tự nhiên cũng sẽ không tùy tiện chủ động nói cái gì hoặc làm cái gì. Chỉ là sau khi có tầng cảm xúc này thì gần gây lúc ở chung với hắn cô càng thêm chú ý
Quảng cáo


lời nói và việc làm của mình, miễn cho hắn có gì hiểu lầm. Thấy hắn nhìn mình như vậy, Mạnh Lan Đình cảm thấy có chút hơi hơi không ổn nhưng không biểu lộ ra, chỉ mỉm cười nói: “Phiền toái Hề tiên sinh, tôi và Chu bá mẫu đã chuẩn bị tốt.”

Hề Tùng Chu lúc này mới phục hồi lại tinh thần, vội vàng gật đầu, dẫn hai người đi ra ngoài, đến trước xe thì mở cửa cho họ.

Chu thái thái khoác tay Mạnh Lan Đình, cùng nàng lên xe rồi ba người đi tới tiệm cơm.

Buổi quyên góp cùng tiệc rượu cảm ơn đều được cử hành trong đại sảnh. Bên trong kim bích huy hoàng, ngọn đèn dầu chói mắt, mà những quan chức tai to mặt lớn ở Thượng Hải ban ngày đến dự thì buổi tối cũng không vắng mặt. Đại sảnh lúc này có ít nhất bốn năm trăm người, dàn nhạc cũng đang chơi nhạc, náo nhiệt cực kỳ.

Trường hợp giống như đêm nay thì đối với một trợ giáo nho nhỏ mới nhậm chức như Mạnh Lan Đình thì vốn chỉ là cùng Chu thái thái đồng hành mà tới thôi. Nhưng bởi vì buổi biểu diễn ban ngày mà có rất nhiều người nhận ra nàng, rất nhanh nàng đã trở thành đối tượng được chú ý đêm nay. Tiếng nhạc du dương vang lên, bắt đầu màn vũ hội trước hoạt động quyên góp. Không ngừng có người tới mời nàng khiêu vũ.

7 giờ rưỡi thì quyên góp bắt đầu. Những người ở đây không giàu cũng quý, nếu đã tới thì nhiều hoặc ít đều muốn quyên chút đỉnh. Mà nhiều người đương nhiên không cam lòng chỉ làm anh hùng vô danh. Mà nếu chỉ có một người vừa cầm chi phiếu đọc to tên người quyên góp vừa cho tiền vào hòm thì thật kỳ cục. Cho nên cũng không biết là ai phát minh ra cái biện pháp bán đấu giá. Như thế thì trường cũng thu được số tiền quyên góp cao nhất mà người ra tiền cũng được thỏa mãn tâm nguyện được khoe khoang, có thể nói là mọi người đều vui.

Đêm nay tự nhiên cũng không ngoại lệ. Trường đã chuẩn bị tranh chữ của những nhân vật xã hội nổi tiếng, giáo sư hoặc danh gia để treo lên đấu giá. Ai ra giá cao thì sẽ nhận được tranh đó.

Buổi đấu giá diễn ra thuận lợi. Giá bán ra chủ yếu dao động từ 500 – 2000. Cũng có những người khẳng khái, hoặc vì tranh đoạt tác phẩm của danh gia mà đem giá cả tăng vọt lên tới bốn năm ngàn.

Dưới tiếng vỗ tay và tiếng cười, vòng đầu tiên của lễ quyên góp kết thúc. Hề Tùng Chu cũng lấy giá năm ngànmà thay Phùng Lệnh Mỹ mua một bộ tranh chữ.

Nhạc khúc lại lần nữa vang lên, nhóm khách đang nghỉ nghỉ ngơi ăn cơm hoặc là khiêu vũ giải trí.

Mạnh Lan Đình cùng Chu thái thái cùng với đám Hồ thái thái ngồi cạnh nhau, đều bàn bạc về cuộc bán đấu giá vừa rồi. Lúc này Hề Tùng Chu đi tới, thỉnh nàng khiêu vũ.

Đây là lần đầu tiên trong đêm nay hắn thỉnh nàng khiêu vũ. Mạnh Lan Đình đương nhiên không tiện cự tuyệt. Dưới sự chú mục và mỉm cười của mấy vị thái thái, nàng được Hề Tùng Chu dẫn vào sàn nhảy.

Hề Tùng Chu là một bạn nhảy rất lịch thiệp, tay hắn chỉ nhẹ nhàng đặt ở sau lưng nàng. Bước nhảy rất đơn giản, với Mạnh Lan Đình mà nói thì cũng không có gì quá khó nhưng nàng chắc không thể nào nhiều kinh nghiệm nhảy như Hề Tùng Chu.

Ngoài ý muốn chính là, không phải nàng bước sai mà nàng bị Hề Tùng Chu dẫm lên chân. Vừa bị dẫm thì Mạnh Lan Đình đã ngừng bước, khiến tiết tấu bị rồi loạn, nhất thời không khôi phục lại được, không thể tránh né mà lại bị hắn dẫm một cái.

Hắn có vẻ rất hổ thẹn với điều này, vội vàng ngừng lại, hướng Mạnh Lan Đình xin lỗi, hỏi nàng có đau hay không. Theo bản năng hắn móc ra khăn tay, khom lưng ngồi xổm xuống, muốn giúp nàng lau vết bẩn trên giày.

Mạnh Lan Đình nở nụ cười, ngăn trở động tác của hắn nói: “Không có việc gì, tôi không đau.” Hề Tùng Chu phun ra một hơi, cũng nở nụ cười với nàng.

Vào lúc nhạc đệm sau, hắn thoáng siết chặt bàn tay đang đặt lên eo nàng, miễn cho đến lúc xoay lại dẫm lên chân nàng. Hắn cứ như vậy mang theo Mạnh Lan Đình mà khiêu vũ.

Từ bên ngoài sàn nhảy, thoạt nhìn hai người rất thân mật. Nhảy vài bước, Hề Tùng Chu bỗng nhiên phát hiện đối diện sàn nhảy có một người, đứng ở đó, một tay nâng ly rượu, ánh mắt tựa hồ dừng ở phía này, hắn “Di” một tiếng, nói với Mạnh Lan Đình: “Khác Chi tới!”

Mạnh Lan Đình quay đầu, thấy Phùng Khác Chi vẫn không lộ mặt lúc này quả nhiên đứng ở nơi đó. Cũng không biết hắn đến đây lúc nào.

Điệu nhảy ngừng lại.

Hề Tùng Chu mang theo Mạnh Lan Đình, hướng Phùng Khác Chi đi qua, cười nói: “Cậu tới lúc nào? Vừa rồi cũng không nhìn thấy cậu nên tôi nghĩ là cậu có việc không tới nên tôi tự tiện làm chủ, lấy danh nghĩa công ty Bát tỷ mà đấu giá một bức tranh chữ.”

Phùng Khác Chi lại khôi phục bộ dáng mặc tây trang chỉnh tề của một cậu ấm. Tầm mắt chuyển từ vòng eo tinh tế của Mạnh Lan Đình mà vừa rồi Hề Tùng Chu mới buông tay ra, hắn ha hả cười: “Đa tạ.”

—— hình như là từ năm trước đến giờ Phùng Khác Chi liền không gọi mình là “Biểu thúc” nữa mà chỉ gọi tên họ. Hề Tùng Chu cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói: “Buổi tối kết thúc xong là cậu có thể mang về.”

“Tiểu Cửu gia! Sao đến muộn vậy? Phải phạt rượu! Mau tới mau tới, đã lâu không gặp cậu!”

Đó là mấy người thân quen của Phùng Khác Chi. Mà hắn giống như không thấy Mạnh Lan Đình, chỉ hướng Hề Tùng Chu tùy ý mà vẫy tay rồi xoay người đi.

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận