Hào Môn Sinh Con Hàng Ngày



"A Quý à, việc này thì con sai rồi đấy.

Việc con kết hôn cùng với đứa bé Trúc Tâm kia, sao con lại không cho chúng ta biết trước, mà lại đăng trên vòng bạn bè trước vậy hả?
Nếu không phải mẹ con thông minh, sớm đã chuẩn bị xong quà kết hôn, bằng không đột nhiên như vậy thì sẽ không kịp chuẩn bị mất.

Haizz, ngày mai chúng ta sẽ về nước nha, một năm sau cũng sẽ không xuất ngoại nữa.

Chờ chúng ta đến con và Trúc Tâm nhớ về nhà đấy, chúng ta sẽ thương lượng lễ đính hôn một chút."
Bên kia điện thoại, mẹ Tần mấy năm nay đột nhiên thích chơi Wechat liền nhìn thấy hắn show giấy hôn thú trên vòng bạn bè, một giây sau liền trực tiếp gọi điện thoại tới.
Cho nên, tuy rằng bà không phải là người đầu tiên biết được tin này, nhưng bà sẽ là người đầu tiên gọi điện cho Tần Phú Hữu.
"A Quý à, con hỏi đứa bé Trúc Tâm kia một chút xem, nó có thích trượt tuyết hay không.

Ba và mẹ con mới mua một sân trượt tuyết ở Iceland, sân trượt tuyết này con cũng chưa từng đến đâu.
Sau này các con nếu muốn đi tuần trăng mật, thì nhớ phải nói với chúng ta trước, ba sẽ sửa lại một số nơi cho các con chơi." Ba Tần mang kiếng lão ở một bên khác điện thoại xoạt xoạt viết cái gì đó, âm thanh cũng có chút xa, điện thoại hẳn là để ở chế độ handsfree.
Cha mẹ bên kia nói rất nhiều, nhưng Tần Phú Hữu bên này: "Vâng, được, con biết rồi.

Chờ hai người trở lại lại nói tiếp nhé."
"Ôi chao, ôi chao, ôi chao, trước đừng gác máy, để chúng ta nói hai câu với Trúc Tâm cái đã." Mẹ Tần vừa nghe liền biết đây là Tần Phú Hữu muốn cúp điện thoại, liền nhanh chóng ngăn lại động tác của Tần Phú Hữu.
Tần Phú Hữu bất đắc dĩ mà đưa điện thoại cho Giang Trúc Tâm, Giang Trúc Tâm chớp mắt mấy cái, liền nhận lấy điện thoại: "Con chào chú dì."
Ba Tần: "Còn gọi chú, dì cái gì chứ, mau gọi ba mẹ đi con."
Giang Trúc Tâm: "!"
Mẹ Tần: "Còn chưa cho phí đổi xưng hô cơ mà, ông cái người không quy củ này."
Ba Tần: "Này không phải có thể hẹn trước sao?"
Mẹ Tần: "Con à, con đừng nghe ba con nói, không nên gấp gáp.


Trước tiên, con cứ chuẩn bị sẵn sàng, chờ chúng ta trở về lại cho con phí đổi xưng hô rồi lại gọi ba mẹ cũng được, nhé!"
Giang Trúc Tâm vốn dĩ còn có chút căng thẳng, thế nhưng ba Tần mẹ Tần bên kia cảm tình thật tốt mà cãi nhau ầm ĩ, cách điện thoại cũng khiến Giang Trúc Tâm cảm nhận được náo nhiệt đã lâu không thấy.
"Con biết rồi, ba mẹ." Giang Trúc Tâm cúi đầu cười khúc khích, lúc này, bất kể là Tần Phú Hữu ngồi ở bên cạnh, hay là ba Tần mẹ Tần cũng đều bị tiếng cười này của Giang Trúc Tâm hấp dẫn.
"Con đứa nhỏ này, tiếng cười thật dễ nghe, chắc chắn là cũng dễ nhìn như lúc con khóc vậy." Ba Tần thở dài nói.
Giang Trúc Tâm:???
"Ông lại nói hươu nói vượn cái gì vậy (vỗ đầu ba Tần một cái).

Con à, chúng ta mới chưa từng nhìn thấy con khóc đâu đấy." Mẹ Tần còn không biết việc Tần Phú Hữu đã biết việc bọn họ bắt cóc Giang Trúc Tâm, nhanh chóng bảo ba Tần ngậm miệng.
Nhưng mà, Tần Phú Hữu cũng chỉ biết cha mẹ hắn bắt cóc Giang Trúc Tâm thôi, chứ cũng không biết ngày đó Giang Trúc Tâm còn khóc nữa, hắn thâm trầm hỏi: "Con đang dán vào điện thoại nghe đây, khóc là chuyện như thế nào vậy?"
Trước còn tưởng rằng cha mẹ chỉ là thăm viếng, Giang Trúc Tâm cũng đứng ở bên cha mẹ, cho nên Tần Phú Hữu mới không đi tìm ba Tần mẹ Tần tính sổ.

Nhưng bây giờ biết được còn có việc này nữa, vì vậy Tần Phú Hữu liền nổi nóng luôn.
Hắn còn chưa từng thấy bộ dáng khóc thút thít của Giang Trúc Tâm đâu, tại sao đã bị ba Tần mẹ Tần nhanh chân thấy trước rồi vậy.
...! À, đương nhiên hắn cũng sẽ không cố ý đi thương tổn Giang Trúc Tâm để khiến cậu khóc, nhưng Tần Phú Hữu hy vọng Giang Trúc Tâm có thể vĩnh viễn cười hạnh phúc (đương nhiên có thể vui đến phát khóc thì cũng cực kì tốt).


Chủ yếu là, hắn cũng rất muốn nhìn được nhiều mặt khác của Giang Trúc Tâm cơ mà, hắn muốn chiếm lấy toàn bộ Giang Trúc Tâm.
Tần Phú Hữu hoàn toàn không thể tưởng tượng được bộ dáng Giang Trúc Tâm khóc thút thít.

Bây giờ lại bị cha mẹ nói như vậy, hắn vừa tức giận cha mẹ chọc Giang Trúc Tâm khóc, vừa tò mò cái gọi là "khóc dễ nhìn" của ba Tần, thật là khiến hắn nghẹn đến hoảng đi được.
"...!Cúp điện thoại mất rồi." Giang Trúc Tâm bỏ điện thoại từ bên tai xuống, đưa cho Tần Phú Hữu rồi nói.
"Rốt cuộc, khóc là chuyện như thế nào vậy?" Hỏi không cha mẹ không được, lẽ nào hắn còn không hỏi được Giang Trúc Tâm sao?
"Em đói rồi, có gì ăn khuya không nha?" Giang Trúc Tâm mới không muốn thảo luận việc 800 năm trước với Tần Phú Hữu đâu.
Hơn nữa, một người đàn ông bởi vì hiểu lầm bị người yêu lừa gạt mà hu hu khóc lớn, việc này quá mất thể diện luôn á.

Cậu mới nghĩ một chút mà đều có thể nhớ lại xấu hổ khi đó rồi, càng miễn bàn là thuật lại tình huống ngày đó cho Tần Phú Hữu.
Vốn đây chỉ là phương thức nói sang chuyện khác vụng về, nhưng bây giờ Giang Trúc Tâm vẫn là người có hai sinh mạng, cho nên Tần Phú Hữu đương nhiên là lập tức đến nhà bếp an bài bữa ăn khuya cho Giang Trúc Tâm rồi.

"Bảo bối, không bằng ngày mai em dọn qua chỗ anh ở đi.

Bên kia có dì quản gia, tài xế, còn có bác sĩ tư nhân nữa.

Anh sẽ để bọn họ kí hiệp nghị bảo mật, tình huống của em hẳn là sẽ không bị tiết lộ ra bên ngoài đâu." Tần Phú Hữu vừa nấu cháo vừa thương lượng với Giang Trúc Tâm.
"Ừm, chúng ta đã kết hôn rồi, đương nhiên cần phải ở chung một chỗ mà." Quản gia, tài xế, bác sĩ tư nhân này đó cũng có thể để qua một bên.

Ở trong đáy lòng Giang Trúc Tâm, đã kết hôn rồi thì không nên sống xa nhau, "Ngày mai sau khi tan tầm, anh tới giúp em chuyển đồ đạc nhé."
"Được, được, được." Kết hôn rồi thì không giống lúc thường nữa.

Đổi lại thành lúc trước, thì Giang Trúc Tâm nhất định sẽ tìm lý do nào đó mà từ chối yêu cầu ở chung của hắn rồi.
Nhưng mà ở trong mắt rất nhiều thế hệ trước, chưa bày tiệc rượu thì không thể hoàn toàn xem như là đã kết hôn.

Nhưng trong mắt Giang Trúc Tâm thì lại không có quy củ này, đã đăng kí kết hôn thì nhất định phải ở cùng nhau mới đúng.
Giang Trúc Tâm từ nhỏ bởi vì cha mẹ gặp tai nạn giao thông qua đời, bà nội cũng chỉ cho cậu miếng cơm để ăn, sau đó trước lúc cậu thành niên cũng không còn nữa, cho nên căn bản không ai dạy cậu những thứ này.

Tần Phú Hữu không nhắc đến một loạt quy củ phức tạp, thì cậu cũng không phát hiện nhiều thứ như vậy.
Nhưng mà sau này cũng có rất nhiều chỗ cần phải học tập, thì đều sẽ từ ba Tần mẹ Tần thay cha mẹ của Giang Trúc Tâm giúp cậu hiểu biết.
Giang Trúc Tâm: Trước cứ hạnh phúc sớm một chút đi.
"Ăn chút gì đi." Tần Phú Hữu đặt chén cháo xuống trước mặt Giang Trúc Tâm, hiện tại Giang Trúc Tâm ở trong mắt hắn chính là sứ Thanh Hoa sang quý chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ vỡ.

Có thể nói, Tần Phú Hữu là muốn hầu hạ Giang Trúc Tâm một phen cho tốt từ đầu tới đuôi.
Tốt nhất là có thể để cho Giang Trúc Tâm xin nghỉ ở nhà ba tháng, chờ thai nhi ổn định rồi lại đi làm.


Nhưng Giang Trúc Tâm không có nơi nào không thoải mái, đương nhiên sẽ không nghe theo ý kiến này của Tần Phú Hữu đâu.
Bình thường thân thể của cậu cực kì tốt, bác sĩ còn nói cậu mạnh như trâu nữa mà.

Lần trước bị đau bụng chỉ là ngoài ý muốn thôi.

Hơn nữa, dự án công việc của cậu mới bắt đầu mà, ở đâu ra lại có người lập dị mà đi xin nghỉ lâu như vậy chứ.
Mới vừa nhận nhiệm vụ mà đã xin nghỉ ba tháng, cậu có còn muốn lăn lộn nữa hay không đây?
Có thể đi cửa sau thì cũng không được đâu nhá.
Ăn bữa khuya xong, Giang Trúc Tâm ngồi ở trên sopha mới phát hiện, sau khi xác nhận mang thai xong, Tần Phú Hữu cũng thay đổi theo, trở nên cẩn thận từng ly từng tí một, liên lụy tới cậu ngồi ở bên cạnh cũng không dám ôm ôm hôn hôn nữa.
Nhìn thấy bộ dáng này của Tần Phú Hữu, Giang Trúc Tâm liền cảm hấy phiền.

Vì vậy cậu liền chủ động xuất kích, khóa ngồi ở trên đùi của Tần Phú Hữu, cũng gỡ bỏ thắt lưng và khóa quần lẫn nhau, hai "cây" chống lẫn nhau.

ngôn tình hoàn
"Giúp em." Giang Trúc Tâm hơi ngẩng đầu lên, mệnh lệnh như vậy.
Tần Phú Hữu lập tức một tay ôm chặt, một tay làm việc, tiện thể còn đem đầu lưỡi luồn vào trong miệng Giang Trúc Tâm mút vào.
Bảo bối, sao em lại có thể dụ người như vậy chứ! A a a!!
Cuối cùng, tuy rằng Giang Trúc Tâm và Tần Phú Hữu vẫn không thể nào ở trong tình trạng tỉnh táo hoàn toàn kết hợp, thế nhưng hai người cọ tới cọ lui cũng khiến cho thể xác và tinh thần cảm thấy rất thỏa mãn.
"Bảo bối, bác sĩ nói sau ba tháng là được rồi..." Tần Phú Hữu rời khỏi miệng Giang Trúc Tâm, đột nhiên nói.
"Nghiêm túc một chút đi, đừng phân tâm." Giang Trúc Tâm bất mãn mà nâng mặt Tần Phú Hữu lên lại lần nữa hôn một cái.
Tần Phú Hữu: Thật...!thật hạnh phúc quá đi mất!!
Ngày thứ hai, Giang Trúc Tâm là ở trong sự lưu luyến của Tần Phú Hữu, mà xuống xe đi vào công ty.
Hiện tại game cơ giáp của bọn họ đã đi vào quỹ đạo, tất cả mọi người đều có nhiệm vụ cụ thể.

Cốt truyện cũng ở dưới sự trợ giúp của tác giả mà chậm rãi rõ ràng, thiết kế bản đồ của Giang Trúc Tâm cũng được nguyên tác giả Nam Châm Đại Đại biểu dương.

Tất cả đều phát triển theo hướng tốt.
Buổi trưa, Tần Phú Hữu đưa cơm mà dì giúp việc nấu tới, cũng yêu cầu muốn cùng ăn với Giang Trúc Tâm luôn.
"Trời đất ơi, hai người đã ân ái đến mức ngay cả nghỉ trưa cũng không thể rời bỏ lẫn nhau rồi sao?" Cao Mỹ thật sự là bị đôi chồng chồng Giang Trúc Tâm và Tần Phú Hữu này, nóng lòng mà ở văn phòng tú ân ái đâm mù mắt mất thôi.
"Khà khà." Giang Trúc Tâm cũng không giải thích, dù sao việc cậu mang thai muốn giải thích cũng tương đối phiền phức, "Tôi và Tần Phú Hữu đi xuống ăn cơm trước đây, gặp lại sau nhé."

Bởi vì đã quyết định cơm trưa mỗi ngày phải ăn cùng nhau, cho nên Giang Trúc Tâm cũng không muốn để cho Tần Phú Hữu phải chờ trong phòng làm việc của cậu.

Một hai phải nói, nếu như hắn xuất hiện thường xuyên, xem như các đồng nghiệp không cảm thấy phiền, thì cậu cũng cảm thấy rất phiền á.
Em gái đang lấy Giang Trúc Tâm và Tần Phú Hữu làm nguyên hình để trộm vẽ truyện tranh: Không phiền mà, mãi mãi cũng không phiền.

Tay Nhĩ Khang.

jpg
Nhà ăn của công ty Tuyết Dã rất rộng rãi, có một mặt cửa sổ sát đất thấu quang rất mạnh, thêm vào thiết kế nội thất tao nhã hào phóng, nhìn cũng không thua so với nhà hàng cao cấp đâu.
Bình thường lúc nghỉ trưa, Cảnh Viên Bảo đều sẽ ở văn phòng gặm cơm hộp viết code.

Nhưng vừa nhận được tin tức Tần Phú Hữu mang theo người yêu của hắn đến nhà ăn ăn cơm, thì y liền nhanh chóng khép lại hộp cơm còn chưa ăn được mấy miếng của mình, dùng tốc độ nhanh nhất mà đi thang máy xuống dưới tìm người.
Đây là lần đầu tiên Tần Phú Hữu hiện thân, sau khi lấy được giấy hôn thú đấy.

Y đây là cọ được ánh sáng của Giang Trúc Tâm, khi cậu làm việc ở đây đó.
Nhưng lúc y đi đến được nhà ăn, liền thấy ở bên cửa sổ, ngồi trước mặt Giang Trúc Tâm và Tần Phú Hữu, có một thiếu nữ có mái tóc xoăn dài màu nâu đang đứng.

Cô một tay chống nạnh, một tay kẹp tờ chi phiếu, chói lóa mà đặt ở trước mặt Giang Trúc Tâm.
Cảnh Viên Bảo tới gần, liền nghe được thiếu nữ dùng kiêu ngạo thanh âm nói: "Cầm lấy năm triệu này, lập tức rời khỏi anh Tần của tôi."
Cảnh Viên Bảo:...!Cái con nhóc họ Tiền này, cô muốn ném chi phiếu cho người ta, cũng xin hãy chọn lúc anh Tần của cô không có mặt ở đây có được hay không?
Giang Trúc Tâm: Cái gì? Tần Phú Hữu có em gái sao? Phong cách này làm sao lại giống với ba Tần mẹ Tần như vậy chứ? Nhưng mà hình như ít diễn hơn so với bọn họ...!Chòi má, thiếu chút nữa là ăn nhầm xương đầu cá rồi.
Tần Phú Hữu: Hôm nay, dì nấu có hơi nhiều xương đầu cá nhỉ.

Lần sau lại bảo dì ấy chú ý một chút, trước tiên phải giúp Giang Trúc Tâm lấy xương cá cái đã.
Tiền Đóa Đóa: Tay giơ chi phiếu mỏi quá đi mất, xin hỏi có người nào để ý tới tôi một chút hay không??
Trong nhà ăn, ánh mắt củacác nhân viên đều nhiệt liệt mà nhìn về phía góc này.

Vốn tưởng là cốt truyện vịhôn thê hào môn lên sân khấu khiêu khích bạn trai của hào môn đại lão gì đấy,nhưng mà nhìn qua làm sao lại không giống như trong tưởng tượng vậy cà?.


Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận