Hoa Lê Rơi Rụng Hội Tụ Nơi Nào



Biệt viện.
Gió xuân mang hơi ấm đến, chim cắt líu lo, cầu xuống lượn vòng.
Mục Vân Khanh tựa ở trên giường mềm xuyên thấu qua cửa sổ ngước mắt nhìn dưới cầu yến tử vòng tới vòng lui dựng tổ ấm, mấy chỗ chim oanh tranh giành cây ấm, cánh én nhà ai đưa xuân đây.

Khóe miệng nhếch lên ý cười nhợt nhạt, trong lúc nhất thời nhìn đến xuất thần, sách cầm trong tay rơi xuống trên mặt đất, nàng cúi người đi nhặt, trước mắt đột nhiên lên cái bóng, nàng ngồi thẳng lên vừa nhìn, Mục Tịnh Huyên một vệt hồng y đứng trước mặt nàng, Hồng Cừ cách đó không xa lắc đầu một cái với nàng, ý là nàng không ngăn được quận chúa điêu ngoa này.
Chốc lát, Hồng Cừ lui ra, trong phòng chỉ có hai người nàng.
Khóe miệng Mục Tịnh Huyên cong chếch lên, tinh tế đánh giá cố nhân mấy tháng không gặp trước mắt, khua khua ống tay áo, cười khẽ: "Tỷ tỷ trải qua mấy ngày nay sống rất tốt a, được mẫu hậu giấu ở chỗ này tháng ngày sống rất thư thái a," Âm thanh đầy rẫy trào phúng lạnh lẽo tận xương.
Trào phúng lần này Mục Vân Khanh dường như không nghe được, ánh mắt trở lại trên sách vở, lạnh nhạt nói: "Quận chúa, hôm nay đến nếu như chỉ vì nói những thứ này, vậy ngươi có thể rời đi rồi."
"Thấy được dáng dấp giờ khắc này của ngươi, thật làm cho ta hiếu kỳ trên đời có linh đan diệu dược gì để một bộ mặt nữa người nữa quỷ khôi phục như vậy, vô cùng mịn màng, dường như sống lại, Dược Vương Cốc quả nhiên là mội nơi thần kì," Mục Tịnh Huyên dù bận vẫn ung dung mở miệng, ánh mắt như lưỡi dao sắc hận không thể xuyên thấu trái tim Mục Vân Khanh.
Chạm đến chuyện cũ, đồng tử Mục Vân Khanh co rụt lại, trên mặt trắng bệch, đầu ngón tay gắt gao nắm chặt mép sách vở.
Mục Tịnh Huyên thấy nàng có biến hóa, cười càng thêm vui vẻ, càng hùng hổ dọa người: "Tiếng kêu tê tâm liệt phế kia, nếu như mẫu hậu nghe được có thể đau lòng hay không, đáng tiếc nàng sẽ không nghe được, ta ở trong trà nàng bỏ mê dược."
Vân Khanh chỉ cảm thấy lạnh cả người, ngậm lấy sự thù hận quay đầu nhìn về phía Mục Tịnh Huyên, cắn răng hỏi: "Là ngươi.."
"Là ta, ngươi có thể làm gì ta, là ta để người hủy dung mạo của ngươi, không chỉ có cái này, ngay cả để ngươi đi tây phiên cũng là ta nghĩ ra, chỉ là sau đó mẫu hậu hối hận, viết thư để cung thân vương ở giáp giới hai nước, tìm người thế cho ngươi, chỉ là thư bị ta cản lại rồi," Nhìn sắc mặt kịch biến của Mục Vân Khanh, tâm tình Tịnh Huyên tốt không gì sánh được.
Tịnh Huyên nhàn nhạt cười, trong thanh âm mang theo vài phần đầu độc, "Mẫu hậu sợ là đến nay cũng không nói cho ngươi biết, ngươi là thân sinh cốt nhục thì thế nào, nàng sợ ngươi hận ta, cho nên nàng tình nguyện oan ức trên lưng mình, để ngươi hiểu lầm nàng đều không muốn nói cho ngươi biết sự thực."
Mục Vân Khanh mở miệng, lại một chữ không nói, nước mắt ở trong hốc mắt xoay chuyển mấy vòng, tia sát ý ngậm trong ánh mắt nhìn về phía Mục Tịnh Huyên, "Hôm nay ngươi nói ra, sẽ không sợ đi không ra biệt viện này sao."
Nhìn sát ý rõ ràng trong mắt Mục Vân Khanh, Tịnh Huyên cũng không lưu ý, chậm rãi nói: "Hôm nay bản công chúa là phụng ý chỉ thái hoàng thái hậu tới gặp mẫu hậu, ngươi nếu giết ta, sợ là thái hậu nương nương cũng không thể nào cứu được ngươi, còn có," Tịnh Huyên dừng một chút, cong môi cười nói: "Đã thẩm tra ta là huyết mạch của tiên hoàng, ta là con gái của tương phi, thái hoàng thái hậu đã hạ chỉ phong ta làm công chúa rồi."
Sau một trận tiếng cười như chuông bạc, Tịnh Huyên đến gần vài bước, ở bên tai Vân Khanh nhỏ giọng: "Bên trên thái hậu còn có thái hoàng thái hậu, vả lại trong lòng mẫu hậu là có ta, nàng nuôi ta mười năm, đây là ngươi không cách nào so được, Mục Vân Khanh, chúng ta xem đi," Thanh âm nhìn như nhìn như ôn nhu như nước lại cất giấu mấy phần sắc bén.
Mục Vân Khanh giờ khắc này đều không rõ ràng, Mục Tịnh Huyên vì sao hận nàng đến thấu xương.
Bước tiến ở trong nháy mắt bước ra cửa ngừng lại, nhanh nhẹn quay người, ánh mắt tươi sáng, ngữ khí uyển chuyển mềm nhẹ: "Còn có chuyện đính hôn của ta cùng Nghiêm Thần đã là ván đã đóng thuyền, không cho phép thay đổi nữa, không có ngươi hắn vẫn là phò mã một triều."

Vân Khanh tay chống ở trên giường mềm nhẹ nhàng thở dốc nhìn Mục Tịnh Huyên rời khỏi, nếu như không phải e ngại thái hậu, nàng nhất định giải quyết người này rồi.

Suy nghĩ cho thái hậu, mất mác trong lòng lại thêm mấy phần, trầm ngâm nửa ngày, càng suy nghĩ không có kết quả.

Khóe miệng phác hoạ một vệt độ cong nhợt nhạt, trong hốc mắt nước mắt lại là càng ngưng tụ càng mạnh.
Nàng không thích Nghiêm Thần, nhưng mà cũng vì hắn cưới được nữ tử ác độc như vậy mà cảm thấy đáng tiếc không đành lòng.
Một phen động tác chạm đến thương thế trên bả vai, đau đến nàng ngũ quan véo cùng nhau, ánh mắt chạm được chén trà trên khay trà, muốn cầm lấy lại không được đánh rơi trên mặt đất, mảnh vỡ tung toé đầy đất.

Nàng từ trên giường mềm đứng dậy, liếc mắt nhìn mảnh sứ vỡ đầy đất, bỏ qua mọi người xuyên qua tầng tầng hành lang uốn khúc, đạp bước tiến phù phiếm đi tới bên hồ trong suốt, lẳng lặng nhìn cái bóng của nàng trong hồ.
Gió nhẹ nhàng, nước dịu dàng, nghênh đón ráng màu, đêm chuyển giao hoàng hôn.

Thái hậu đem nàng giấu ở trong biệt uyển yên lặng này mấy tháng, Mục Tịnh Huyên hôm nay có thể tới nói rõ nàng ở đây đã không phải bí mật gì; Nếu có một ngày thân phận bị vạch trần, nàng đến chết thái hậu càng vì thế trả giá thật lớn, Tiêu gia chính là sợ ngày đó mới không thể chờ đợi được nữa muốn ngoại trừ nàng.


Đêm đó, thái hậu khoanh tay đứng nhìn.
Tất cả những thứ này, thái hậu ngậm miệng không đề cập tới.
Giữa nàng cùng cô, sợ thực sự là không cách nào cùng tồn tại.
Ảnh ngược trong nước mê man lại rõ ràng, sóng gợn bên trên sóng trong suốt hơi xao động.

Nếu trong lòng nàng đối với thái hậu có sự thù hận không thể áp chế như vậy hẳn là tốt, nhưng mà nàng không hận nổi.

Thái hậu là người thân duy nhất trên đời này của nàng, nàng nên lựa chọn thế nào.

"Vân Khanh, ngươi làm sao tới được nơi này." Thanh âm mềm mại vang lên, ánh mắt nhẹ nhàng lưu chuyển khắp trên người thiếu nữ bên hồ, cũng làm rối loạn suy nghĩ của nàng.
Mục Vân Khanh không tự chủ được nhìn lại, chẳng biết vì sao có chút chột dạ không dám ngẩng đầu nhìn về phía người tới, rõ ràng nàng không có sai vì sao phải cúi đầu, nghĩ như vậy nàng lại ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng trước mắt.
Thái hậu thấy quật cường không tên trong mắt nàng, khóe môi không tự chủ cong lên, ngưng mắt ôn nhu nở nụ cười, bất đắc dĩ lắc đầu một cái: "Ta ở trong mắt ngươi thấy được không cam lòng, ngươi lại đang nghĩ lung tung cái gì."
Mục Vân Khanh không có trả lời, bốn phía chỉ còn lại tiếng gió thổi rì rào cành liễu mảnh, thái hậu tiến lên đem áo ngoài trong tay bao bọc ở trên người nàng, thay nàng thắt lên sợi dây, đầu ngón tay mảnh khảnh vuốt theo sợi tóc trên trán nàng, giọng điệu oán trách: "Cá tính ngươi đây không để ý liền chạy ra ngoài lúc nào có thể thay đổi một chút."
"Ngài chắc là gặp qua Tịnh Huyên rồi chứ, ngài vì sao giấu ta, tình nguyện ta hận ngài, cũng không nguyện nói ra," Mục Vân Khanh đột nhiên mở miệng, thái hậu cả kinh đầu ngón tay hơi ngưng lại, nụ cười khóe môi thoáng chốc đọng lại.
Cô âm u cụp mắt, trái tim lóe qua mấy phần chua xót, trầm thấp kêu: "Vân Khanh.."
Mục Vân Khanh cười lạnh đánh gãy: "Đúng vậy a, nàng chắc là không giống.

Ngài sau khi biết được thân phận ta, vì nàng vẫn có thể hạ thực cốt đối với ta, ở sau khi ngài biết được nàng là con gái của tương phi, còn tiếp tục có thể cùng nàng mẫu từ tử hiếu."
Một ý niệm vừa sinh, một ý niệm vừa diệt.
Thái hậu hiếm thấy ngậm miệng không nói, cô miệng lưỡi lưu loát xưa nay không sợ bất kỳ cái gì, giờ khắc này cứng mồm cứng lưỡi.

Cô thấy Tịnh Huyên lúc trẻ từ tỉnh tỉnh mê mê cho tới thiếu nữ dáng ngọc yêu kiều của bây giờ, cô nợ Vân Khanh mười năm trên đường trưởng thành đều là ở cạnh Tịnh Huyên.

Bàn về tâm huyết trả giá, Tịnh Huyên xa xa hơn Vân Khanh.
Cho nên, cô không nỡ.
Cô cũng là thiên dị.
Các loại hình ảnh của quá khứ không thể tả như sóng biển xông lên đầu, mạnh mẽ đè xuống phía nàng, trong miệng cay đắng dường như ngậm hoàng liên, nhưng nàng lại tỉnh táo lại, ngữ khí nhạt không nghe thấy được: "Thái hậu, xin lỗi, Vân Khanh hẹp hòi rồi, quên đi ngài cùng nàng cũng là mẹ con, nàng cũng gọi ngài một tiếng mẫu hậu."

Thái hậu có thể che chở nàng, cũng có thể che chở Mục Tịnh Huyên; Nếu ở trước đây nàng tổn thương Mục Tịnh Huyên, thái hậu tất sẽ giết nàng, trái lại thì sao..

Lời của Mục Tịnh Huyên nhìn như khoe khoang, kì thực như một cái búa tạ để nàng tưới sữa lên đầu.

Bỏ qua một bên hổ thẹn của thái hậu, còn sót lại cái gì, sợ là bọt cặn bã cũng không còn lại rồi.
Bên hồ trống rỗng cứ trầm tĩnh lại, không hề có một tiếng động.
Nhân quả luân hồi, suy cho cùng, hết thảy sai ở cô.

Năm đó trẻ con tội tình gì, cô thực sự bị cừu hận phá tan tâm trí.

Mùa xuân lướt qua rõ ràng là gió ấm, nhưng khí lạnh lẽo dọc theo xương cốt tứ chi của nàng tiến vào trong lòng cô.

Thái hậu nhìn đứa trẻ cơ hồ cùng cô sóng vai cùng tồn tại trước mắt, nàng dùng hai chữ hẹp hòi.

Kỳ thực hẹp hòi không phải nàng, là Tiêu Cẩn Hoa cô.
"Trở về thôi, nơi này gió lớn thương thế của ngươi còn chưa tốt," Thái hậu dễ dàng chuyển hướng đề tài, ngữ khí bình tĩnh như thường này lại hao tốn khí lực quanh thân cô, phớt lờ biểu hiện mất mác của Vân Khanh, trước tiên bước ra bước tiến.
Đến dưới hành lang uốn khúc thái hậu nghỉ chân ở nơi đó, xoay người lại nhìn đứa trẻ chậm vài bước, lại như không có chuyện gì xảy ra tránh ra ánh mắt nhìn tới của Vân Khanh, ngày xuân khí tức nức mũi quanh quẩn trong mũi, lạnh nhạt nói: "Vân Khanh, ngươi về Dược Vương Cốc đi."
Một lời chấn động tới ngàn cơn sóng, Mục Vân Khanh mắt mở to, còn chưa mở miệng lại nghe được cô nói: "Ngươi đã nói ngươi sẽ nghe lời của ta," Ngày ấy sau khi say rượu lời nói Mục Vân Khanh ít nhiều vẫn có chút ấn tượng, ai ngờ hôm nay bị thái hậu đem ra mệnh lệnh nàng như vậy.

Đầu óc càng hỗn loạn, nàng nhìn về phía hai con mắt không có một gợn sóng của thái hậu, lần đầu tiên trái lương tâm gật đầu: "Khi nào."
"Ngày mai," Thái hậu nghiêng người đi đến cuối hành lang hướng phía sau, gió thổi lên tay áo, cát bụi nhàn nhạt bao phủ bốn phía
Tối nay, cuối cùng là một đêm không ngủ.
Trong phòng vẫn đèn đuốc sáng choang, trong phòng trống vắng còn lại một mình thái hậu, cũng như buổi tối gió tuyết tàn sát bừa bãi của năm trước, nàng ngồi trên trên giường mềm trong tay vẫn là cầm ngọc bội kia, đầu ngón tay qua lại ma sát hoa văn.


Chuyện giống vậy, đêm tối đồng dạng, tâm tình bất đồng.

Ngọc bội cô đã không nhớ ra được là khi nào xuất hiện ở trong tay cô, năm đó khi Vân Khanh đi là mang theo ngọc bội, ám vệ các có thể nhanh như vậy tìm được nàng, cũng là bởi vì bên người nàng mang theo ngọc bội.
Tướng mạo của người có thể thay đổi, thế nhưng ngọc bội nàng là sẽ không bỏ, bởi vì nàng đến nay nghĩ sẽ có một ngày có thể trở về đến bên người mẫu thân nàng.

Thái hậu đến nay còn nhớ lần đầu tiên khi gặp lại nàng, hai con mắt tỏa ra ánh sáng lung linh, là vui vẻ, là hưng phấn, nhiều hơn là thấp thỏm.
Đồng hồ nước nhiều tiếng, giọt nến nhỏ từng giọt.
Thái hậu thật lâu chờ đợi người kia đạp lên bước tiến trầm trọng gõ cánh cửa kia, khóe môi thái hậu cong lên, ngậm ba phần ý cười: "Ngươi đã đến rồi."
Nguyễn Nguyệt không khỏi nhìn sửng sốt, nàng tấn vị Thượng cung cũng có mấy năm, lúc đó bệ hạ còn chưa kết hôn lập hậu, hậu cung quyền to còn nắm giữ ở trong tay thái hậu, chuyện lớn chuyện nhỏ quyết đoán mãnh liệt, trên mặt lành lạnh hiếm có nụ cười.

Cho dù ngậm ý cười, cũng là nụ cười lạnh lùng trên tình cảm, không có nụ cười ấm người như vậy.
Nguyễn Nguyệt cúi người hành lễ, yên tĩnh chờ thái hậu nói chuyện.
Động tác nắm ngọc bội của thái hậu không có biến hóa, khớp xương ngón tay rõ ràng dưới ánh nến càng trắng bệch, do dự không quyết định của con ngươi ở trong giây lát bị kiên định quả cảm thay thế, cô lạnh nhạt nói: "Ngươi cùng Vân Khanh quen biết chắc có hai năm rồi."
Hy vọng còn sót lại trong lòng cô bị hao mòn hầu như không còn, Tiêu gia coi Vân Khanh như lũ lụt thú dữ, tránh không kịp.

Cô không cách nào nữa giữ lại ý nghĩ đi tiếp của trước đây.
Nguyễn Nguyệt không biết thái hậu ý gì, kính cẩn trả lời: "Hai năm có dư."
"Đúng vậy a, thời gian thật nhanh, cách tây phiên cầu hôn đã qua hai năm rồi." Thái hậu thở dài một tiếng, đầu ngón tay ngưng lại.

Năm tháng của hai năm so với thời gian mấy chục năm của cô đều phải để cô ghi lòng tạc dạ, nếu như ban đầu tây phiên chưa xé bỏ hiệp ước, nếu Vân Khanh thật sự gả đi tây phiên, lại nên là cục diện thế nào, hai nước giao chiến, bị thương tổn đầu tiên chính là công chúa hòa thân..


Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận