[Fanfic] [Taekook] Hoàng Hôn

Tôi được chú Lý nhặt về vào hoàng hôn buổi hôm đó.

Tia nắng chiều tàn cam vàng chiếu vào trên người tôi, làm cho sắc mặt của tôi trắng bệch.

Ấn tượng của tôi về anh trai cực kỳ tốt, tuy rằng ngày đầu tiên tôi đến anh ấy đã phát hỏa.

Tôi không biết là vì cái gì, tôi chưa đọc sách bao giờ, đầu óc mộc mộc, nghĩ nát đầu cũng nghĩ không ra câu trả lời.

Sau này, dì trong nhà nói cho tôi, hắn là sợ tôi tranh giành gia sản của cha hắn.

Tại sao tôi phải tranh giành gia sản?

Tôi không biết, năm ấy tôi mới bảy tuổi, khả năng đầu óc còn chưa có phát dục hoàn toàn.

Cũng tốt, thật ra hiện tại tôi cũng không biết.

Tuổi 15 hẳn là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời tôi, bởi vì năm ấy, tôi tỏ tình với anh trai.

Buồn cười thật sự.

Hắn chán ghét tôi như vậy, thế nhưng tôi lại thích hắn.

Đương nhiên là hắn cự tuyệt, nhân tiện tìm người đem tôi tới ngõ nhỏ đánh một trận.

"Tốt nhất cậu nên đem cái tâm tư dơ bẩn của cậu thu lại, tôi không muốn gặp lại cậu."

Tôi sững người, ngước đầu nhìn hắn.

Hắn đi rồi, đầu cũng không quay lại.

Tôi lảo đảo đứng lên, dựa người vào trên tường.

Tôi biết chúng tôi không có khả năng, có điều một tia hy vọng mỏng manh của tôi vẫn còn đọng lại.

Nhưng ngày hôm sau hết thảy mọi thứ đều thay đổi.

Tất cả bí mật cần được tâm sự của tôi đều bị đào lên.

Thực ra bí mật của tôi chỉ là tôi thích hắn.

Vì thế mặc kệ là những người tôi biết hoặc những người có quan hệ tốt với tôi, xưng hô với tôi đều từ "Điền Chính Quốc" biến thành "Quái vật này thích anh trai mình".

Tất cả những gì được gọi là "Bạo lực" không phù hợp đối với lứa tuổi học sinh trong những cuốn sách giáo khoa đều xảy ra với tôi.

Bọn họ vẩy mực bút lên người tôi, ở trên bàn của tôi viết những câu khủng bố, gửi cho tôi những tin nhắn đe dọa.

Kỳ thật tôi cũng không cảm thấy là tôi làm sai, nhưng thật sự thì có vẻ như tôi đang làm không đúng.

Tôi bị cô lập.

Hành vi của bọn họ ngày càng quá đáng.

Khả năng tôi gần cái chết không xa.

Về tin tức là ai truyền đi, tôi biết.

Là anh trai tôi.

Tôi thậm chí có thể nhớ lại ngữ khí hung tợn của hắn khi hắn gọi điện thoại, giống như là một con dao nhọn cắm vào trái tim tôi.

Mặt trời lặn càng ngày càng sớm.

Tôi thiếu khuyết ánh sáng, tôi đã từng cảm thấy hắn là mặt trời của tôi.

Nhưng hắn lại tự tay dập tắt tia sáng duy nhất trong thế giới tôi thuộc về.

"Tôi tên Điền Chính Quốc, tôi không thích anh trai tôi."

Đây là phần tự giới thiệu của tôi.

Vào sinh nhật 16 tuổi của tôi, tôi dọn ra ngoài sống.

Trời lạnh như vậy, tôi lại không có nhà để trở về.

Tôi không có nhà.

Nhà vẫn luôn là một thứ ấm áp, mà đời này của tôi hình như chưa từng có được nó.

Chú đối xử với tôi tốt như vậy, nhưng tôi lại không thể báo đáp chú ấy.

Kiếp sau tôi làm trâu làm ngựa cho ngài.

Tội dựa vào bức tường trong góc đường, lạnh đến nỗi phát run.

"Tôi chán ghét anh."

Cái ý nghĩ này chợt lóe qua trong tâm trí tôi, sau đó tôi mất đi ý thức.

--------------------

Lời tác giả: Một chút cảm hứng, cá nhân tôi cảm thấy cũng không tệ lắm, đây là một góc nhìn dành cho tất cả mọi người, chúc ngủ ngon.

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận