Quảng cáo

Hữu Hạnh

Tiếu Mỹ Cầm đến gần ngõ nhỏ, đột nhiên dừng lại.


Từ khi xuống xe buýt, bà liền cảm thấy có người đi theo chính mình, nhưng quay đầu lại nhìn rất nhiều lần, cũng chưa thấy ai quen thuộc.


Lần này bà quẹo một cái, sau đó tránh ở một bên chờ người phía sau xuất hiện, đợi một hồi lâu, ngõ nhỏ trống rỗng, chỉ có một trận gió thổi qua, cuốn lên hai mảnh lá cây.


Tiếu Mỹ Cầm nói thầm hai câu, tiếp tục trở về, khi sắp đến cửa nhà lại nhìn nhìn ra sau.


Lần này, toàn bộ ngõ nhỏ cũng chưa có người, Tiếu Mỹ Cầm rốt cuộc lên lầu, từ trong túi lấy ra chìa khóa mở cửa.


Lúc đi là cái dạng gì, lúc trở về vẫn là như vậy. Tiếu Mỹ Cầm buông túi, không tạm dừng, trước thu dọn phòng khách lung tung rối loạn.


Sau đó bà vào phòng bếp, nơi nơi nhìn nhìn, gạo bột và dầu thật ra đều có, nhưng bên trong gạo đã có sâu gạo.


Tiếu Mỹ Cầm lại ra cửa, mua đồ ăn trở về, bắt đầu thu thập phòng bếp, chuẩn bị nấu cơm.


Từ sau khi nhận được tin tức, bà không có liên hệ Đàm Phong Lỗi. Điện thoại bà ghi tạc trên giấy, cất ở tường kép trong túi xách, nhưng bà cảm thấy không cần phải gọi điện thoại cho hắn.


Nếu đã trở lại nhờ người ta báo tin, vậy Đàm Phong Lỗi nhất định phải về nhà.


Quảng cáo

Có nói cái gì, trở về nói thì tốt rồi.


Thật ra không có gì để nói.


Người phương Bắc, mì phở là chủ, đặc biệt là đàn ông phương Bắc, một ngày không ăn mì giống không được ăn cơm.


Tiếu Mỹ Cầm xoa nhẹ bột, bắt đầu chưng bánh bao và màn thầu, ủ bột cần thời gian nhất định, trộn nhân cũng hơi phiền toái một chút.


Làm rất lâu, thời gian chờ bột nở, bà trở lại trong phòng ngủ, từ tủ quần áo lấy ra một bộ quần áo.


Bộ quần áo này đã có mấy năm, nhưng chưa mặc được vài lần, thoạt nhìn còn rất mới.


Tiếu Mỹ Cầm đi tới trước gương, muốn sửa sang lại tóc, phát hiện trên gương đóng một lớp bụi thật dày, mơ hồ đến như là gương đồng mà người xưa dùng trong TV.


Cũng phải, đừng nói bà đi lâu như vậy rồi, trước kia bà ở cái nhà này, cũng không có tâm trạng gì đi soi gương.


Tiếu Mỹ Cầm cầm giẻ lau lại đây, tinh tế mà lau khô gương, lại quét tước trong phòng một lần.


Lúc không sai biệt lắm, bột nghỉ tốt, bà lại trở về phòng bếp, bắt đầu xoa màn thầu, bao bánh bao.


Bà làm được không nhiều lắm, cũng số lượng đủ hai người, cuối cùng thừa một đống bột, bà phát ngốc với đống bột kia một hồi.


Cuối cùng vẫn xoay người đi phòng khách, lấy qua túi xách ném ở trên ghế, dựa theo kế hoạch, từ tường kép trong túi lấy ra bao giấy nhỏ.


Tờ giấy viết số điện thoại cũng bị cọ ra, Tiếu Mỹ Cầm nhìn tờ giấy kia, đặt ở trên bàn.


Cơm làm tốt chờ một chút, nếu còn không có trở về, vậy gọi điện thoại đi.


Tiếu Mỹ Cầm cầm giấy bao về trong phòng bếp, viên thuốc trong túi thả xuống thớt, đếm từng viên.


Bà không biết cho bao nhiêu thuốc mới thích hợp, khi đi tiệm thuốc mua, bác sĩ một lần chỉ cho một chút, còn dặn dò mỗi lần chỉ dùng phân nửa.


Nhưng bà đếm tới một nửa đột nhiên phản ứng lại, uống thuốc để sống, đương nhiên phải dựa theo liều thuốc, nhưng muốn uống thuốc để chết, tự nhiên là càng nhiều càng tốt.


Tiếu Mỹ Cầm nâng thớt lên, đảo hết thuốc vào chén nhỏ, sau đó dùng sức mà cán nát.


Mãi cho đến cán thành bột phấn, mới bị nàng giống gia vị giống nhau, chiếu vào dư lại nhân.


Sau đó, bà lại tạm dừng xuống dưới.


Nếu chia ra, ăn không hết nhiều bánh bao như vậy, thuốc không đủ liều làm sao bây giờ.


Cho nên tận lực tập trung đi, bao hai cái là được.


Tiếu Mỹ Cầm cán mặt hai cái bánh bao này thật lớn, đem nhân dư lại đều nhét vào.


Như vậy, tiêu chí đặc thù cũng không cần làm, chỉ bằng vào kích cỡ là có thể phân biệt được.


Đàm Hữu ở đầu ngõ xoay vài vòng, mấy năm nay nơi nào mở cửa hàng mới, cửa hàng cũ nào đổi chủ, nơi nào sơn mặt tường mới, cô đều làm rõ ràng.


Đường đi tới nhà cô nhất định phải đi qua đầu ngõ này, hiện tại Tiếu Mỹ Cầm đã trở về một thời gian, cô đang đợi xem Đàm Phong Lỗi còn có thể xuất hiện hay không.


Nếu hắn dám xuất hiện, Đàm Hữu liền dám dùng phương pháp giữa trưa đối phó với hắn một lần nữa, hơn nữa lúc này đây, nhất định phải tạo thành thương tổn thực tế trên thân thể.


Cô biết mình có sức lực này, con người khi bị dồn tới đường cùng, lực lượng bộc phát ra được, ngay cả chính mình cũng không tưởng tượng được.


Đi bộ rất lâu rồi, kết quả làm người vui mừng.


Nếu trước tiên, Tiếu Mỹ Cầm không có liên hệ Đàm Phong Lỗi, hoặc là nói hai người đã không liên hệ được, vậy vấn đề sau đó sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.


Đàm Hữu lại dạo qua một vòng, ném kẹo cao su không còn tí hương vị vào thùng rác, bắt đầu trở về đi.


Một đường lại đây, ngõ nhỏ không có bao nhiêu người, Đàm Hữu ngay cả chào hỏi cũng không cần.


Về đến dưới lầu, cửa sổ mở ra, đèn cũng sáng lên, hơn nữa là phòng ngủ và phòng khách cùng sáng lên.


Trời còn không có tối, nhưng trong phòng ánh sáng mờ mờ, đã là lhung cảnh hoàng hôn.


Đàm Hữu sửa sang lại quần áo, làm bộ mình hiện tại vừa mới gấp trở về, vội vã mà lên lầu.


Không lấy chìa khóa, trực tiếp gõ cửa.


Khi Tiếu Mỹ Cầm nghe được tiếng đập cửa, bà đang kiểm tra bánh bao có chín hay chưa.


Thanh âm đột ngột vang lên làm tay bà đụng phải cạnh nồi, nóng đến sinh đau.


Bà một bên nhéo vành tai, một bên đáp: “Tới liền.”


Nhưng thật ra cũng không có chạy đến mở cửa, lúc đi đến phòng khách bà mới phát hiện mình còn chưa có thay quần áo.


Nếu làm tốt kế hoạch, vậy một bước cũng không thể thiếu, Tiếu Mỹ Cầm vội vã đi phòng ngủ, bắt đầu mặc quần áo trên người.


Quá nhiều năm, người bà giống như thấp đi, xương bả vai đều giống như hẹp lại, quần áo này mặc trên người bà, trừ bỏ khối thịt thừa trên bụng, nơi khác đều trống rỗng lỏng lẻo.


Tiếu Mỹ Cầm thở dài, nước mắt lập tức dâng lên.


Bà cho rằng mình đã quên, nhưng hiện tại mới phát hiện, mình nhớ rất rõ ràng.


Bà nhớ rõ bản thân lúc tuổi trẻ, rất bận, nhưng luôn nở nụ cười.


Bà nhớ rõ Đàm Phong Lỗi lúc trẻ vừa ốm vừa cao, bộ dáng tuấn tú. Vào kỷ niệm ngày bọn họ kết hôn, mua bộ quần áo này về, thấp thỏm bất an mà nói với bà: “Anh không biết chọn, em nhìn xem có thể mặc hay không, không thể anh lại đi đổi bộ khác cho em…”


Bà nhớ rõ những ngày bình thường nhưng cũng coi như tốt đẹp đó, bởi vì sau đó mười mấy năm, bà hoàn toàn hiểu được cái gì gọi là thống khổ và dày vò.


Tốt, tốt, hết thảy đều phải kết thúc.


Đàm Hữu và Đàm Kỳ đều đã trưởng thành, bọn họ đã tới tuổi tổ kiến gia đình của mình, bọn họ phải được sống cuộc sống bình thường.


Bà muốn nhìn một chút đối tượng mà Đàm Hữu tìm rốt cuộc có bộ dáng gì, muốn thay cô trấn cửa ải, nhưng suy nghĩ lại thì lại hiểu rõ, chính mình nào có mặt mũi gì đi trấn cửa ải cho người khác đây.


Bà muốn nhìn một chút Đàm Kỳ sẽ tìm công việc gì, Đàm Kỳ miệng ngọt người cũng đẹp trai, hẳn là không lo việc tìm bạn gái. Nhưng khi kết hôn, có thể kiếm được phòng ở, xe hay không, có thể làm nhà gái đồng ý không…


Thôi thôi, Tiếu Mỹ Cầm lắc lắc đầu, lau sạch nước mắt.


Nhọc lòng cũng không làm được gì, không có hai người vẫn luôn làm hại con cái như bọn họ, hai đứa nhỏ này thế nào đều sẽ sống sót thật tốt.


Bà lôi kéo vạt áo, đi ra phòng.


Thong thả mà trải qua phòng khách, thong thả mà tới cửa.


Lúc mở cửa bà cúi đầu, thẳng đến ngoài cửa kêu một tiếng “mẹ”, Tiếu Mỹ Cầm cả người run lên, mới phản ứng lại.


Người trước mắt không phải Đàm Phong Lỗi mà bà đang chờ, là Đàm Hữu.


Tiếu Mỹ Cầm nhăn mày, giọng nói cất cao hỏi cô: “Sao ngươi lại về đây!”


“Mẹ đã chạy về tới con có thể không trở lại sao?” Đàm Hữu nhìn bà hai cái, giữ cửa mở, sát vai chen vào phòng, “Mẹ trở về không nói một tiếng với con, con có thể yên tâm sao?”


“Mẹ đã nói với ngươi,” Kế hoạch của Tiếu Mỹ Cầm bị đánh gãy, đầu óc rất loạn, “Ngươi sẽ không để mẹ trở về.”


“Đúng vậy, con sẽ không để mẹ trở về.” Đàm Hữu vào phòng xem xét khắp nơi một cái, xác định trong phòng không có ai, nhẹ nhàng thở ra, “Lần này con trở về là muốn bắt mẹ trở về.”


“Ngươi đi làm làm sao?” Tiếu Mỹ Cầm lệch khỏi trọng điểm hỏi một câu.


“Đi làm làm sao quan trọng bằng mẹ.” Đàm Hữu nói, “Dàn xếp mẹ không tốt, con cũng không có tâm trạng đi làm.”


“Cái gì gọi là dàn xếp không tốt, mẹ ở tại đây đã bao nhiêu năm.” Tiếu Mỹ Cầm dạo bước qua lại trong phòng khách, không biết lúc này nên làm cái gì.


Đàm Hữu vào phòng bếp: “Mẹ đang chưng màn thầu…… Còn có bánh bao? Chín rồi kìa.”


Tiếu Mỹ Cầm lập tức khẩn trương, bước nhanh chóng đi đến phòng bếp, hô một câu: “Đừng động!”


“Làm sao vậy?” Đàm Hữu nghiêng đầu nhìn bà, chỉ vào trong nồi, “Chín.”


“Kêu ngươi đừng động thì đừng động vào!” Tiếu Mỹ Cầm thanh âm hung ác, “Đi ra ngoài!”


“Chuyện gì vậy?” Đàm Hữu nhăn mày, người chuyển qua cửa phòng bếp, nhìn Tiếu Mỹ Cầm tắt lửa, lấy tất cả bánh bao màn thầu trong nồi để lên thớt.


Hơi nóng bốc khói, đừng nói, nghe mùi hương thật làm người ta rất đói.


Nhưng Tiếu Mỹ Cầm chỉ đứng ở trước thớt, nhìn chằm chằm những cái bánh bao màn thầu đó, không nói cho cô ăn, cũng không nói không cho cô ăn.


Mặc kệ tình huống trong nhà lại phức tạp như thế nào, có khi Tiếu Mỹ Cầm không có tâm trạng nấu cơm cho họ ăn, có khi quên cho bọn họ tiền ăn cơm, nhưng trước nay đều không có khi nào đã làm cơm xong lại không cho bọn họ ăn.


Đàm Hữu dựa vào khung cửa nhìn bà, trong lòng bách chuyển thiên hồi, cơ hồ đem tất cả mọi thứ có khả năng hay không có khả năng đều suy nghĩ một lần.


Mẹ cô cô rất quen thuộc, chẳng sợ những năm gần đây bởi vì vĩnh viễn cãi nhau làm cảm tình của cả hai cũng không tốt, nhưng cũng bởi vì vĩnh viễn cãi nhau, làm cô vô cùng hiểu biết các loại biểu hiện cảm xúc của người này.


Tiếu Mỹ Cầm đang sợ hãi, bất an, lo lắng, đang không biết làm sao…


Bà thậm chí không dám nhìn tới đôi mắt của Đàm Hữu, cứ ngơ ngác mà đứng như vậy, bàn tay chống ở trên mặt bàn, nắm thật chặt góc cạnh xi măng.


Đàm Hữu dừng một chút, đi đến cái ao bên cạnh rửa sạch tay, sau đó trực tiếp bước nhanh qua, tùy tay cầm cái bánh bao lại: “Con ngồi xe thật lâu, rất đói…”


Bánh bao còn không có đưa đến bên miệng, Tiếu Mỹ Cầm một cái tát vỗ lại đây, tốc độ thực mau, lực rất mạnh, Đàm Hữu có trong nháy mắt cảm thấy cái tát này muốn vỗ lên trên mặt cô, cái loại có thể vỗ điếc một lỗ tai của cô.


Cô không tự giác mà lui về sau một bước, nhưng một cái tát thật ra là nhắm thẳng tới bánh bao trên tay cô, đầu ngón tay của Đàm Hữu bị đánh, vừa tê vừa đau, bánh bao rớt trên mặt đất, lăn một vòng, dơ hề hề mà ngừng ở trong một góc.


“Ngươi làm gì vậy!” Đàm Hữu đề cao thanh âm, “Mẹ mẹ có ý gì! Mẹ làm cơm cho Đàm Phong Lỗi con không thể ăn có phải hay không!”


Tiếu Mỹ Cầm không nói chuyện, cúi đầu, ngón tay nắm chặt thật sự.


Đàm Hữu tiếp tục kích thích bà: “Ông ta nhiều năm như vậy có cho mẹ tiền một bữa cơm không! Mỗi lần sống không nổi nữa trở về đòi ăn đòi tiền, thế nào cũng phải hút sạch máu của ba người khác trong cái nhà này không thừa một giọt! Con cũng không rõ! Vì sao mẹ phải về đây!”


Vốn định lừa ra chút tin tức, nhưng câu chuyện này một khi nói ra, sẽ càng nói càng tức giận, Đàm Hữu một cái tát chụp lên mặt bàn, bên cạnh có chén đĩa, rung đến loảng xoảng loảng xoảng, Đàm Hữu quát: “Mẹ rốt cuộc vì sao phải về đây! Sống như vậy còn chưa đủ sao! Còn cảm thấy loại người như Đàm Phong Lỗi có thể hồi tâm chuyển ý sao! Hắn phàm là có một chút lương tâm thì sẽ phát hiện, sẽ không biến cái nhà này thành ra như vậy! Sẽ không bỏ lại mẹ goá con côi chạy tới tiếp tục cờ bạc! Sẽ không làm chủ nợ của ông ta mỗi ngày nghỉ lễ tết liền tới nhà này đập phá nát nhừ!”


Đàm Hữu một chân đá tới ngăn tủ, cảm thấy mình có lẽ đã điên rồi, sao lại không khống chế được cảm xúc: “Mẹ còn nhớ điểm tốt của ông ta trước kia phải không?”


Đàm Hữu chỉ chỉ quần áo trên người Tiếu Mỹ Cầm, từng chữ như đâm vào tim: “Mẹ còn định mặc quần áo ông ta rồi lâu ngày không gặp sao? Mẹ! Mẹ làm giấc mơ gì vậy! Đàm Phong Lỗi kia đã sớm chết! Từ khoảnh khắc ông ta bước lên chiếu bạc thì đã chết!!! Hiện tại còn lại trên đời, là một con quỷ hút máu! Là cmn quỷ hút máu!!!”


“Đủ rồi!” Tiếu Mỹ Cầm hô to một câu, giơ tay quơ hết bánh bao màn thầu trên thớt xuống mặt đất, “Đủ rồi! Đủ rồi!”


Nàng thân mình run rẩy, nước mắt cũng theo gương mặt không ngừng mà đi xuống lưu, trắng trẻo mập mạp màn thầu bánh bao tất cả đều lăn ở trên mặt đất, lung tung rối loạn.


Tiếu Mỹ Cầm nhấc chân đạp lên mấy cái bánh bao màn thầu đó, rất nhanh dẫm đến nát nhừ.


Trên mặt đất có nước, Tiếu Mỹ Cầm dưới chân lảo đảo một cái, Đàm Hữu chạy tới đỡ bà.


Tiếu Mỹ Cầm không có quăng tay cô ra, bà nắm chặt cánh tay Đàm Hữu, đau đến Đàm Hữu cắn chặt răng.


Nơi đó, là chỗ buổi sáng Đàm Phong Lỗi lúc gần chết nắm lấy, sớm đã vừa bầm vừa sưng.


“Mẹ…” Đàm Hữu xem như bình tĩnh lại, cô bắt đầu bình phục cảm xúc của Tiếu Mỹ Cầm, “Mẹ, được rồi, được rồi…”


Tiếu Mỹ Cầm vừa nhấc chân, đem một cái bánh bao ở bên chân Đàm Hữu, đá bay ra ngoài.


Đàm Hữu đột nhiên muốn cười: “Mẹ, ý của mẹ là, về sau không nấu cơm cho Đàm Phong Lỗi nữa sao?”


Tiếu Mỹ Cầm không nói chuyện, Đàm Hữu cúi đầu xem bà, mới phát hiện bà cắn chặt hàm răng, trên trán chảy ra mồ hôi mịn.


Sợ tới mức trái tim lập tức nhảy dựng lên, Đàm Hữu đỡ bà, muốn kéo ra khỏi phòng bếp: “Mẹ, mẹ làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái sao? Đừng nóng giận đừng nóng giận, đều là con không đúng, vừa rồi con nhất thời xúc động rống bậy, mẹ đừng để ở trong lòng, đừng nghĩ, đừng nghĩ…”


Người phụ nữ gầy yếu, lúc này thân mình lại rất nặng, Đàm Hữu không dám dùng lực lớn quá, sợ làm đau bà, chỉ có thể từng chút vừa dỗ vừa quan sát phản ứng của bà.


Tiếu Mỹ Cầm thân mình run rẩy hơn nửa ngày, mới rốt cuộc đáp lại lời cô nói: “Ngươi nói không sai.”


Đàm Hữu vừa rồi nói rất nhiều lời, cô ngẩn người, nhất thời không biết Tiếu Mỹ Cầm nói là câu nào.


“Ngươi nói không sai…” Tiếu Mỹ Cầm lại bắt đầu lặp lại mà nói một lời, nhắc mãi thật nhiều lần.


“Mẹ, chúng ta đi ra ngoài ngồi một hồi được không?” Đàm Hữu nhắc mãi với bà, “Con khát, muốn uống nước.”


Tiếu Mỹ Cầm rốt cuộc hoạt động, Đàm Hữu cầm cánh tay, ôm lưng bà, rốt cuộc mang ra phòng bếp, ngồi xuống trên sô pha phòng khách.


Lúc này Đàm Hữu mới phát hiện, trong phòng rất sạch sẽ, đã nghiêm túc lau dọn qua.


Nếu là tính cẩn thận, lúc Tiếu Mỹ Cầm về nhà, muốn thu thập nhà ở còn phải làm cơm, cơ hồ không dừng lại một khắc.


Nhưng liên tiếp không ngừng nghỉ như thế, thật ra cũng không phải tác phong của Tiếu Mỹ Cầm.


Đàm Hữu đổ hai

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận