Quảng cáo

[KHR] Nơi Khoảng Trời Tìm Được Bình Yên

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong mười năm quen biết gã Thuật sĩ bị cả hai giới hắc bạch kiên dè Rokudo Mukuro, Sawada Tsunayoshi có thể cam đoan số người có thể chọc giận hắn đến mức cởi bỏ cả lớp mặt nạ giễu cợt kia không phải là nhiều, nếu không phải nói là chỉ đếm được trên đầu ngón tay.  Thế mà, vào ngày sinh nhật lần thứ hai mươi bốn của Tsuna, danh sách ấy lại được bổ sung một cái tên hoàn toàn mới. Điểm đặc biệt ở nhân vật "kém may mắn" đấy là y không chỉ có quan hệ huyết thống cùng cậu, mà còn là kẻ Mukuro chẳng thể chạm đến. Biết làm sao được, khi Vongola Giotto - người vừa được "kết nạp" vào sổ đen của gã Thuật Sĩ hắc ám vốn đã nằm yên dưới ba tấc đất từ hàng trăm năm trước. Cách duy nhất để bắt gặp dáng hình y trừ việc ngắm lại những bức ảnh sờn cũ chỉ còn việc trông chờ vào việc linh hồn bên trong chiếc nhẫn Vongola Bầu Trời tự động hiện ra. Thế nhưng, hơn mười năm sở hữu thứ bảo vật này đã cho chàng trai Nhật Bản hiểu được đấy chẳng phải là yêu cầu dễ dàng, ngay cả thủ lĩnh đương nhiệm như cậu cũng chỉ vừa được gặp ông có ba lần. Kể ra nguồn cơn của mối "thâm thù đại hận" vừa được kết giữa người yêu và ông tổ của mình, Sawada Tsunayoshi vẫn không biết dùng biểu cảm gì cho đúng. 


Mọi chuyện đấy chỉ có thể tóm gọn bằng một câu nói được thốt lên bởi kẻ đã sáng lập ra gia đình Mafia nắm giữ ngai vương suốt mấy trăm năm qua: Vongola Giotto. Ngày hôm ấy, trước khi mọi thứ hoàn toàn biến mất trong luồn ánh sáng chói lòa, giọng nói trầm ấm chậm rãi vang lên với âm điệu pha chút mỉa mai như mũi dao găm thẳng vào người Rokudo Mukuro.

"Nếu cậu xem chuyện giữa ta và vợ mình là sự thương hại thì tiếc quá, chuyện giữa cậu và cháu trai của ta chẳng qua cũng thế mà thôi. Hơn nữa, số phận của chúng ta luôn được gắn kết bất kể sống chết luân hồi, một kẻ đã trải qua sáu kiếp luân hồi như cậu thừa hiểu điều đó, đúng chứ Sương Mù?"

Hiển nhiên, người con trai có đôi mắt lưỡng sắc đáng nguyền rủa chẳng lấy làm vui vẻ khi nghe ai đó nhắc đến thứ bẩn thỉu mà mình đã phải chứng kiển vì thứ sản phẩm quái ác của nhà Estraneo, nhất là khi nó được nói ra bởi một tên Mafia luôn được định sẵn là thứ rác rưởi cần được loại bỏ. Đáng ghét hơn cả là hắn lại chẳng thể làm gì tên vừa thốt ra những câu từ đụng tới vảy ngược của mình, càng làm việc nuốt trôi cơn giận này là bất khả thi. Dẫu vậy, Mukuro còn có thể làm gì. Làm sao có thể lôi một nhân vật giờ đây chỉ còn tồn tại trong các câu chuyện kể về lịch sử đầy tội ác của thế giới Mafia sống lại để làm một trận sống mái cơ chứ? 


 Lén nhìn người nào đó trong bộ cánh trang nhã từ bộ sưu tập thu đông của thương hiệu Zara vẫn mang gương mặt khó ở mà nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay mình, Tsuna không khỏi bật cười khúc khích. Thực tâm mà nói, cậu chỉ muốn nói rằng dù anh có đập nát thứ này ra thì cũng chẳng thể gặp mặt ngài Primo đâu, thế nhưng, sau khi suy tính lại thiệt hơn cho phút trêu đùa ấy, chàng thủ lĩnh trẻ lại thôi, chỉ lén giấu đi vẻ mặt vui sướng khi người khác khổ sở của mình. 

Bây giờ, bọn họ đang đi dạo trên quảng trường Piazza del Doumo (*) nổi tiếng của thành phố Milan hoa lệ, ngắm nhìn dòng người thong thả dạo quanh, đem bầu không khí se lạnh chớm thu cũng trở nên ấm áp thêm đôi phần. Dưới bầu trời xanh yên, lững thững đôi áng mây lững lờ trôi, nhà thờ cổ kính cùng cung điện hoa lệ cứ thế, đến rồi lại rời đi khỏi đông đồng tử màu Caramel ngọt ngào. Tsuna vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên mình đặt chân đến nơi này cũng là một ngày tháng mười lộng gió như hôm nay. Qua khung cửa xe, mảng thiên thanh trên cao như càng trải dài đến tận cùng thế giới, giọt nắng vàng óng len qua lớp kính dày, rơi xuống bộ âu phục vừa được ủi phẳng phiu trước lúc lên đường, để cho cái ấm áp rơi vào lòng bàn tay thiếu niên. Năm ấy, Sawada Tsunayoshi mới vừa mười bảy tuổi. Chớp mắt một cái, bảy năm đã trôi qua, cậu đã trưởng thành. Chàng thiếu niên năm nào chẳng còn choáng ngợp trước khung cảnh mỹ lệ được vẽ ra trước tầm mắt, chỉ thản nhiên đón nhận bầu không khí dễ chịu mà nơi này mang lại như vừa trở về cố hương. Sau khi tạm xong việc chính, cậu và Mukuro tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi này mà đến đây tản bộ vào một buổi chiều nắng lưng trời. Hai người cứ thế vừa bước đi vừa bước đi, tựa như những lữ khách viễn phương chẳng hề có mục đích hay điểm dừng. Và rồi, Tsuna vô ý đụng phải một người.
Quảng cáo


Hơi loạng choạng lùi lại đằng sau vài bước, chàng trai tóc nâu mới có thể lấy lại thăng bằng mà nhìn kỹ cô gái trẻ đang luống cuống xin lỗi mình. Gương mặt trái xoan thanh tú, suối tóc dài mượt như nhung được buộc hờ, còn đôi mắt đen láy trong veo như ngọc trai dưới làn mi dày như xoáy sâu vào người đối diện chẳng thể nào nhầm lẫn. Trong phút chốc, cả Tsuna lẫn Mukuro đều ngây ra như thể vừa trông thấy một bóng ma nơi dương thế, nhất thời không thể nói được lời nào. Mãi cho đến khi, cô gái trẻ lúng túng chỉnh lại chiếc cặp trên tay, gật đầu chào tạm biệt, cả hai mới như lại hoàn hồn lại. Im lặng hướng mắt theo bóng dáng nhỏ bé dưới ánh chiều tà, vội vã nhìn quanh tựa như kiếm tìm ai đó, thủ lĩnh thứ mười và người bảo vệ Sương Mù lại trao cho ánh mắt đầy hoài nghi trước khi lại tiếp tục cất bước.
Không thể sai được, cô gái ấy giống hệt với người đã xuất hiện trong đoạn băng "ký ức" mà hai người đã có dịp chứng kiến của Vongola Giotto. Phu nhân của người đàn ông từng một thuở đứng trên hết thảy thế giới ngầm không chỉ là kẻ khởi đầu cho cây gia phả nhà Sawada, còn là tổ tiên của cả cha con Itemitsu và Tsunayoshi. Với một nhân vật vốn đã sống vào thời đại cách đây mấy năm trăm làm sao có thể tồn tại dương thế như vậy? Không những chẳng phải là một bóng ma, cô gái trẻ mà hai người vừa bắt gặp lại ăn mặc hết sức bình thường như bao kẻ khác trong quản  trường này. Như thể, cô ta đang thật sự sống trong thời đại này như họ vậy.

Chuyện như vậy làm sao có thể? 

Bầu không khi yên tĩnh đến ngột ngạt giữa họ kéo dài hơn năm phút, trước khi Tsuna có ý định bắt đầu bàn luận của Mukuro về sự đụng mặt vừa rồi. Thế nhưng, trước khi cậu có thể làm được việc đó, tiếng máy ảnh vừa được bấm ngay gần đó đã vô tình cắt ngang. Vào khoảnh khắc hai người đề phòng kiếm tìm nguồn phát ra thanh âm ấy, chàng thủ lĩnh trẻ tuổi lại bắt gặp hình ảnh chẳng thể nào tin nổi. Ngay khi khi não bộ đã tải được thông tin vừa được chuyển đến, vẻ kinh sợ đang loang ra trong đáy mắt Caramel chẳng thể nào là dối trá. 
Cách đấy không xa, người con trai có mái tóc rối bù màu ban mai với đôi đồng tử màu Hổ Phách nhìn qua chỉ trạc tuổi họ trên tay là chiếc máy ảnh kỹ thuật số cỡ nhỏ đang mỉm cười thật dịu dàng bước tới cô gái với gương mặt đậm chất Á Đông. Dưới ráng chiều ngọt lịm dần buông xuống thành phố Milan vừa cổ kính vừa hiện đại, đôi nam nữ cùng sóng vai bước đi với hai bàn tay đan chặt lưu luyến không rời, dần dần hòa vào đám đông đang ngược xuôi đến khi hoàn toàn biến mất vào tia nắng dịu cuối ngày. Cho đến lúc ấy, Tsuna mới thật sự hiểu ra câu nói mà ngài Primo đã nói trước khi biến mất ngày hôm ấy mang hàm ý gì.

"... Số phận của chúng ta luôn được gắn kết bất kể sống chết luân hồi..."

Hóa ra là thế, sợi chỉ đỏ giữa hai trái tim ấy không chỉ tồn tại ở một kiếp người mà cậu đã có cơ hội chứng kiến, nó còn có thể gắn kết họ ngay cả khi ngỡ đâu cái chết đã chia lìa. Năm rộng tháng dài cứ thế trôi đi, mọi thứ tưởng đã rời xa tầm với lại hóa lại trở lại điểm bắt đầu. Trong phút chốc, Tsuna lại nhớ đến cảnh tượng hai con người ấy lần đầu gặp nhau. Mở mắt, nàng lại là thiếu nữ năm mười bảy tuổi với đôi mắt trong veo, y lại là vị khách ngoại quốc lịch thiệp ôn hòa. Ngày hôm ấy, nắng ngọt giòn tan, anh đào rơi đến chảy tràn trong đáy mắt của đôi nam nữ ở cái độ đẹp đẽ của đời người. Có lẽ, tình cảm của họ ban đầu chỉ là thoáng rung động ban đầu nhưng rồi qua thời gian, nó lại một cái cây non được vung bồi, trải qua thử thách mà dần đơm hoa kết trái, đủ vững chãi đương đầu cùng bão táp ngoài kia. Trong kiếp nhân sinh ngắn ngủi giữa thế gian rộng lớn mãi vần xoay, phải may mắn thế nào để gặp gỡ rồi cùng nhau bước đi suốt một chặng đường dài.
Năm xưa, Vongola Giotto âm thầm rời khỏi Sicilia, mang toàn bộ nửa sau đời người cùng bóng dáng người phụ nữ ấy vùi lấp dưới cát bụi thời gian, biến nó thành góc khuất lịch sử mà có lẽ chẳng ai có thể chạm đến. Có lẽ, chẳng qua cũng là vì mong muốn một tương lai mới tốt đẹp hơn dành cho người mình yêu. Rời bỏ thế giới Mafia, điềm nhiên trải qua tháng ngày yên ả giữa khu vườn rợp cành lá Sơn Trà như lời hứa thuở ban đầu, ắt hẳn mới là mong muốn, là chốn bình yên dành cho người đàn ông vĩ đại ấy. Gió tanh mưa máu trong màn đêm Italia, vinh quang thuộc về Vongola, quyền lực sinh sát cho vị vua của thế giới ngầm, tất cả bước qua đời y thản nhiên như một làn gió thu, đến rồi đi quá đỗi nhẹ nhàng. Để rồi, mọi thứ trân quý về sau sẽ được tháng năm chầm chậm chôn vùi đến ngàn thu. Còn y thì lại cùng người mình yêu quý thong thả song hành trên con đường dài, qua hết đời người, trải qua luân hồi mà vẫn hội ngộ, trùng phùng.
Đến tận cùng của khoảng trời trời bình yên.

---Hoàn---

Chú thích:

(*) Quảng trường Piazza del Doumo: nằm ở trung tâm thành phố Milan, là nơi tập trung những địa điểm du lịch quan trọng nhất của nước Ý. Nó nổi tiếng trên thế giới với vẻ đẹp và sự toàn vẹn trong kiến trúc hình bán nguyệt; xung quanh là các tòa nhà cổ kính nhất thành phố, những trung tâm thương mại lâu đời nhất thế giới và nhà thờ linh thiêng... Ngoài những giá trị nghệ thuật nổi bậc, đến đây bạn cũng đừng quên tìm hiểu về các giai đoạn thăng trầm của nó để hiểu thêm về một phần lịch sử Italia.

Ảnh từ GG:[Hoàn][Rewrite][KHR] Nơi khoản trời tìm được bình yên - Phiên ngoại bốn: Cuộc sống mới.
---

P/s 1: Mọi người đừng bất ngờ vì sao cái đoạn này quen thế :), mình cắt ra từ chap cuối ban đầu đó, tại thấy để ở đó thừa thừa nên thôi sang PN vậy

P/s 2: Cuối cùng cũng xong, con fic từ 2019 của mình. Con fic Char x OC đầu tiên của mình. -w- ~, giờ đi lấp hố khác thôi. 

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận