Quảng cáo

Lạn Kha Kì Duyên



“Bệ hạ, hình như chúng ta bị tiên nhân ở bên trong mời ra ngoài phải không ạ?”
Thị vệ đến gần lão hoàng đế, cẩn thận nói một câu.
“Trẫm nhìn ra được.”
Lão hoàng đế nhìn quanh, phát hiện ra dường như mấy tiên sư của Thiên Sư Xử cũng không ra ngoài.

Ngoại trừ Quốc sư, vốn dĩ bên trong còn có ba người phụng bồi Kế Duyên và lão ăn mày, lúc này bọn họ vẫn đang ở đại điện.

Lão lại chuyển mắt, lại phát hiện ra Kiều Dũng cũng đang thấp thỏm ở bên cạnh.
Lão hoàng đế tỏ vẻ hòa ái.
“Kiều ái khanh, kể cho trẫm nghe chuyện ngươi gặp hai vị tiên trưởng như thế nào đi.

Bọn họ có nói qua chuyện đặc biệt nào không? Người đâu, chuẩn bị một bàn trà bánh.

Ta và Kiều ái khanh sẽ trò chuyện hơi bị lâu ở đây đấy.”
Kiều Dũng thụ sủng nhược kinh, lập tức đáp “Tuân chỉ”.

Sau khi đám người hầu dọn xong bàn trà, gã và Hoàng đế cùng nhau ngồi xuống, bắt đầu kể lại tình huống gặp gỡ Kế Duyên và lão ăn mày lúc trước.
Vừa mới kể đến đoạn thu quán bán đồ ăn, lão hoàng đế kinh ngạc cắt lời gã.
“Cái gì? Kiều ái khanh vậy mà đi bán đồ ăn kiếm sống sao, chẳng lẽ trong triều có gian thần hãm hại ngươi? Rõ ràng trẫm chỉ là thương cảm ái khanh nhiều năm khổ cực ở ngoài biển khơi nên cho ngươi ở nhà tĩnh dưỡng một đoạn thời gian thôi mà.

Quảng cáo

Trẫm vẫn chờ ngày ái khanh trở lại góp sức vì xã tắc, sao lại sống khổ sở như thế?”
Mặc kệ lão hoàng đế biết rõ hay giả bộ hồ đồ, Kiều Dũng chỉ là một thứ dân nho nhỏ, không dám có suy nghĩ rằng mình quen biết tiên trưởng thì có thể có thái độ cầm lông gà mà cứ cho đó là lệnh tiễn*.

Gã vẫn cẩn thận dè dặt, cảm động đến rơi nước mắt trước sự quan tâm của Hoàng đế.
(*Cầm lông gà mà cứ cho đó là lệnh tiễn ý chỉ bọn luồn cúi có chút quyền mà lên mặt với người thường, còn nếu mà thật sự được cho quyền thì bọn này đúng là một loại hung thần cho người khác.

)
“Bệ hạ quan tâm như thế, tội thần sợ hãi! Cũng không có ai hãm hại tội thần cả.

Chỉ là tội thần hổ thẹn với các huynh đệ thủ hạ, biết cuộc sống của bọn họ khổ cực nên tội thần đã bán gia tài, điền sản để ra tay cứu trợ mà thôi.


Đương nhiên, trong nhà tội thần đều ổn, ăn đủ no mặc đủ ấm, bán đồ ăn chỉ là bồi dưỡng tình cảm, bồi dưỡng tình cảm...”
Nghe vậy, lão hoàng đế vẫn không thấy khuây khỏa chút nào, sắc mặt dần nghiêm túc.
“Hổ thẹn với huynh đệ thủ hạ ư, Kiều ái khanh, ngươi cứ nói nhỏ với trẫm, sao lại xấu hổ? Trẫm nhớ là triều đình trợ cấp cũng không ít, chẳng lẽ có ai đút túi riêng sao?”
Mặt lão lộ ra một tia hung quang, ánh mắt đảo qua thị vệ bên cạnh.

Người sau phát run, lập tức hiểu ra ý tứ của hoàng thượng, ôm quyền hành lễ nói.
“Mời bệ hạ và Kiều đại nhân đợi một chốc, vi thần đi kiểm tra ngay!”
Nói xong, thị vệ chậm rãi lui ra sau.

Sau đó gã vận khởi khinh công thân pháp, rất nhanh đã rời đi.

Gã không biết có ai ăn chặn không, nhưng lúc trước đúng là có hoàng thượng bày mưu đặt kế.

Nhưng bất luận thế nào, bắt đầu từ giờ phút này, chắc chắn phải có người ăn chặn mới dẫn đến bộ hạ cũ của Kiều Dũng chịu khổ như vậy.

Ngàn sai vạn sai nhưng hoàng thượng không thể nào sai được.
Thấy thị vệ đã đi xa, lão hoàng đế thở dài, một lần nữa lộ vẻ hòa ái nhìn Kiều Dũng.
“Ài, Kiều ái khanh khổ cực rồi.

Ngươi nói tiếp đi, từ từ nói!”
“Dạ dạ, vi thần lĩnh chỉ...”
Kiều Dũng nào dám nói một chữ không, ngồi thẳng lưng nói tiếp.
Mà trên thân cây trong sân nhỏ, một con hạc giấy nhìn chằm chằm lão hoàng đế và Kiều Dũng, cũng nhìn về tên thị vệ vừa rời đi.
...
Trong chánh điện Thiên Sư Xử, Quốc sư và các tu sĩ Thiên Sư Xử khác thấy Kế Duyên chỉ vung tay áo mà đã đưa Hoàng thượng và những người khác đi ra ngoài.

Bọn họ không dám nói gì thêm, cũng không dám nói đây là tội đại bất kính.
Đối với những cao nhân có đại thần thông bực này như người mặc thanh sam và lão ăn mày ở trước mắt, gần như không chút cố kỵ nào.

Mặc kệ ngươi là đế vương nhân gian quyền quý thế tục cũng được, yêu ma quỷ quái cũng được, đối với bọn họ đều không có ảnh hưởng gì.
“Trước kia từng nghe Kiều đại nhân nói Kế tiên sinh có chuyện tìm tại hạ, không biết hôm nay hai vị tiên trưởng giá lâm có gì phân phó không ạ?”
Môn Ngọc Thông không nhắc một chữ đến lời hứa hẹn Tiên Hà Đảo mà Kế Duyên từng nhắc đến lúc trước, chỉ nói về yêu cầu của Kế Duyên và lão ăn mày.

Mặc dù y biết rõ lão hoàng đế có lẽ sẽ quan tâm đến hứa hẹn của tiên nhân hơn.
“Ha ha, Quốc sư không cần câu nệ.

Nói thật cho ngươi biết, lần này ta và Lỗ lão tiên sinh làm to chuyện cũng chỉ vì muốn giúp Kiều Dũng lấy lại công bằng, đây là Kế Duyên thiếu nợ gã.

Về phần vì sao lại tìm ngươi...”
Kế Duyên nói đến đây, lão ăn mày cũng dựng lỗ tai lên.

Lúc trước lão cũng đã hỏi Kế Duyên nhưng hắn lúc nào cũng tỏ ra thần thần bí bí.

Bây giờ cũng nên nói ra rồi, hơn nữa cũng chẳng thể đuổi mình đi được, đúng không?
Kế Duyên suy nghĩ một lát, mới mở miệng nói.
“Lúc trước, Quốc sư từng cho Kiều Dũng một khối ngọc bội, có thể phân rõ thiện ác chính tà.

Không biết Quốc sư còn nhớ không?”
Môn Ngọc Thông khẽ gật đầu.
“Tất nhiên là nhớ kỹ.

Đó là Giải Trĩ bội.

Kỳ thật tác dụng chủ yếu là báo động trước, có thể giúp đội thuyền sớm được báo động, gặp hung thì sớm chuẩn bị, gặp may thì nhanh chóng tiến về phía trước.”
“Ừ.”
Kế Duyên gật đầu, trong lòng có điều suy nghĩ.
Thực ra thế giới này có các loài động vật thành yêu, có các loại tinh quái lạ thường, cũng có Long có Phượng, có thần linh.

Vì vậy nếu có một vài thần thú dị thú cũng là điều bình thường.


Nhưng cho đến nay, ngoại trừ Long Phượng, Kế Duyên vẫn không thể giải thích chính xác về chuyện của các Thần thú.

Ngay cả với Long Phượng thì hắn chủ yếu cũng biết về Long nhiều hơn, còn truyền thuyết về Phượng vẫn rất ít.
Mà Giải Trĩ này lại cực kỳ có khả năng đại diện cho Thần thú.

Giờ phút này, Kế Duyên cũng là được nghe người khác kể lại, nhận ra loại thần thú này có chút hàm nghĩa giống với một sinh vật khác trong kiếp trước của mình.
“Vậy, Quốc sư làm cách nào mà có được loại pháp khí này, hoặc là, Quốc sư có biết gì thêm về thần thú Giải Trĩ hay không?”
“Giải Trĩ ư?”
Lão ăn mày lẩm bẩm một mình.

Đây là lần đầu tiên lão ta nghe đến loại thú này, hình như là một yêu thú có lai lịch rất thâm sâu, bằng không thì Kế Duyên cũng sẽ không quan tâm như vậy.
Quốc sư trước tiên thi lễ với Kế Duyên và lão ăn mày, sau đó thò tay vào ống tay phải, lấy ra một quyển trục từ túi Càn khôn của mình; có vẻ như đây là một quyển tranh hoặc ghi lại chữ viết gì đó.
“Tiên trưởng, mời xem!”
Nói xong, Môn Ngọc Thông đến gần Kế Duyên và lão ăn mày, từ từ mở quyển trục dài khoảng một thước trên tay ra.

Bên trong đúng là một bức tranh.
Bức tranh vẽ một con dị thú oai vệ và hùng tráng, toàn thân được lông đen sẫm bao trùm, đôi mắt sáng quắc có thần, dọc theo phần trán có một chiếc sừng lớn, tứ chi thô to chắc khỏe và bốn móng vuốt sắc bén như móc câu, đuôi ngắn nhưng thân thô ráp, miệng to răng dài.
“Gào...”
Bức tranh dị thú này vốn dĩ đã bị phong cấm lúc vừa mở ra, nhưng sau khi được mở ra hoàn toàn thì nó thực sự sống lại, gầm rú về hướng bên ngoài bức tranh, tựa như muốn nhích người, chuẩn bị xông ra khỏi bức tranh, thậm chí còn mang đến một áp lực không thể phớt lờ được.
“Gào.

.

.”
Lão ăn mày và Kế Duyên lại đứng lên; người sau hơi phấn khích trong lòng, còn người trước lại bị kích thích vì cỗ khí thế của dị thú trên bức tranh ấy.
“Đây là loại yêu thú gì, tại sao lão ăn mày ta chưa từng thấy qua? Đây là loài gì vậy? Kế tiên sinh có biết không?”
Lúc này, Quốc sư đang ôm chặt cuộn giấy bằng hai tay, pháp lực trên người y lưu chuyển, tựa hồ không phải chỉ đơn giản mở cuộn tranh ra là xong.

Đồng thời, Kế Duyên cũng đã bước gần sát đến cuộc tranh, híp mắt đáp.
“Đây là Giải Trĩ, còn được gọi là Giải Trãi, hiểu tiếng người, rõ nhân tính, là một loại thần thú thượng cổ có thể phân biệt được thị phi đúng sai.”
Ban đầu, Môn Ngọc Thông nghĩ rằng Kế Duyên tò mò khi nhìn thấy miếng ngọc bộ trên biển, nghe lão ăn mày hỏi thế thì định trả lời thay Kế Duyên.

Nhưng khi nghe những gì Kế Duyên nói, y lập tức hiểu rằng, vị tiên trưởng này còn hiểu rõ về loài dị thú trong bức tranh này hơn y rất nhiều.

Ít nhất, là chỉ rõ ra tên của loài dị thú này, đây là điều mà Môn Ngọc Thông không biết.
“Thần thú thượng cổ? Giải Trĩ à?”
Lão ăn mày nghiêm túc hẳn.
“Kế tiên sinh, có thể nói rõ hơn không?”
Kế Duyên lắc đầu.
“Ta chỉ biết một hai chi tiết, cứ thử hỏi Quốc sư trước đã.

Quốc sư chỉ có mỗi bức tranh này thôi à?”
Môn Ngọc Thông gật đầu.
“Chỉ có bức tranh này thôi, nhưng bức tranh này có chỗ khác biệt qua các khoảng thời gian khác nhau.

Hơn nữa, nếu truyền linh khí pháp lực vào thì sẽ có phản ứng.”
Nói xong, Môn Ngọc Thông bèn truyền linh khí vào bức tranh.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, màu sắc của bức tranh dường như dần đậm hơn, và dị thú trong tranh cũng sống động hơn nữa.
“Gào...!Ta chính là Giải Trĩ, người phương nào dám quấy rầy ta ở đây? Ta chính là Giải Trĩ, người phương nào dám quấy rầy ta ở đây? Gào...”
“À, trong hầu hết các trường hợp, nó chỉ có hai câu này.”
Môn Ngọc Thông giải thích một câu cho Kế Duyên và lão ăn mày rõ.

Nhưng Kế Duyên đầu tiên là nheo mắt lại, sau đó triển khai toàn bộ pháp lực tụ vào Pháp nhãn, duỗi tay phải ra; một nhánh lông vũ màu vàng đỏ xuất hiện trên tay hắn.
Khi lông vũ xuất hiện, Kế Duyên dần truyền nhẹ một lượng linh khí vào.

Trong mơ hồ, dường như có một luồng yêu khí đáng sợ bay lên.

Chỉ là, xét về lượng thì chưa đủ để người thường có thể nhận rõ.
Nhưng lão ăn mày lại nhíu mày, nhìn về phía chiếc lông vũ này.


Rõ ràng là chẳng có gì khi nhìn chằm chằm vào nó, nhưng tại sao vừa rồi lại cảm thấy tim đập hơi nhanh hơn bình thường.
Kế Duyên không thể không liếc sang lão ăn mày nhiều hơn.

Theo phản ứng của lão, quả thực đạo hạnh của lão ăn mày này mạnh hơn Cư Nguyên Tử một chút.
“Giải Trĩ, ngươi có nhận ra cái này không?”
Kế Duyên bình tĩnh hỏi, chìa chiếc lông vũ trong tay mình về phía bức tranh.

Nhưng dị thú trong tranh vẫn mãi nói một câu như trước đó.
Vốn dĩ Kế Duyên định cất những chiếc lông vũ đi, nhưng đột nhiên lại nghĩ ra một chuyện, thế nên bèn nói với Môn Ngọc Thông rằng:
“Phiền Quốc sư truyền thêm nhiều linh khí pháp lực vào.”
“Vâng!”
Môn Ngọc Thông dù sao cũng là tu sĩ ở đẳng cấp Chân nhân; tâm niệm vừa động, pháp quang lập tức lưu chuyển toàn thân y.

Y liên tục vận dụng pháp lực, truyền linh khí vào bức tranh này.
Sau một hơi thở, khói đen bắt đầu bốc ra từ cơ thể con Giải Trĩ đang giương nanh múa vuốt kia.
“Gào...!Ta chính là Giải Trĩ, người phương nào dám ...”
Câu nói này đột nhiên dừng lại; sau đó, thần thú trong tranh thực hiện một động tác mà nó chưa từng biểu hiện qua.

Ánh mắt của nó nhìn chằm chằm vào chiếc lông vũ trong tay Kế Duyên, mục đích rõ ràng.
“Gầm...”
Một tiếng gầm khàn khàn đáng sợ vang lên từ quyển trục; Quốc sư cứ cảm thấy bức tranh này nặng hơn không ít, càng nóng hơn không ít, và có từng làn khói đen đang tràn ra từ bức tranh trong tay.
“Gầm...”
Thanh âm càng trầm thấp hơn, nhưng sự áp bách mà nó mang lại còn gia tăng hơn nữa.
“Xì xì xì...”
Khói xanh bay ra từ tay Môn Ngọc Thông; quyển trục trong tay y trông giống như một chiếc bàn ủi, nhưng nếu là bàn ủi thì y không thể cầm trong tay được.

Và quyển trục này cũng vậy, y sắp sửa khó mà cầm nổi nữa rồi, tay run rẩy cả lên.
“Quả nhiên là có phản ứng!”
Kế Duyên nói với lão ăn mày.
“Phiền Lỗ lão tiên sinh thay Quốc sư truyền linh khí.”
“Ừm!”
Lão ăn mày im lặng cầm lấy bức tranh từ tay Môn Ngọc Thông.

Ai tinh mắt có thể nhìn ra được, vị Quốc sư đây đã không chịu nổi nữa rồi.

Đến tay lão ăn mày, bức tranh lập tức ổn định hơn rất nhiều.
“Để ta xem thứ này có chiêu trò gì!”
Nói xong, sau khi lão ăn mày gật đầu trao đổi với hắn, bèn gia tăng lượng linh khí truyền vào, khiến cho toàn bộ bức tranh gần như tràn ngập linh quang.

Mà bên cạnh, Kế Duyên cũng làm một động tác tương tự, truyền thêm nhiều linh khí vào chiếc lông vũ.
Ầm ầm...
Một quầng khói lửa bốc ra từ bức tranh, ngưng tụ thành một ngọc hắc diễm hư vô.

Trong khi đó, chiếc lông vũ trên tay Kế Duyên bùng lên một luồng lửa màu vàng đỏ hư vô; hai ngọc lửa giao thoa nhau, kích thích nên một luồng yêu phong mãnh liệt.
“Ầm ầm...!ầm...”
Trong chính điện, một cơn cuồng phong dữ dội đang xoay tròn, khiến mấy vị tiên sư nơi đây cơ hồ đứng không vững.

Nhưng không phải vì cơn gió này quá mạnh, mà là vì họ quá sợ hãi.
Yêu khí! Yêu khí đáng sợ tột độ!
Lão ăn mày hốt hoảng nhìn về phía quyển tranh trong tay và chiếc lông vũ của Kế Duyên, sau đó liếc sang vẻ mặt nghiêm túc của hắn.


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận