Muôn Vàn Lệ Quỷ Xếp Hàng Tỏ Tình Với Tôi

Chương 74

Editor: ThmaiD

....

Nếu quyết định xuống tay từ phương diện này, mọi người quyết định thử dò hỏi bà lão một phen, thế mới biết chân tướng mọi chuyện xảy ra vào năm đó.

Hoá ra con trai của trưởng thôn thật sự là vì xu hướng giới tính nên quyết định bỏ làng ra đi, lão trưởng thôn đương nhiên không cho phép độc đinh trong nhà cứ như thế mà đi, phái người đuổi theo, không nghĩ tới trong lúc hai phía cãi vã dằng co không may ngộ thương đến đối phương, con trai trưởng thôn cũng bởi vậy mà mất đi tính mạng.

Cực hiếm người trong thôn biết đến chân tướng thực sự này, dù sao lão trưởng thôn cũng không muốn 'vạch áo cho người xem lưng', thậm chí về sau để ém đi tin đồn về xu hướng giới tính của người con trai đã khuất, lão ta bèn nghĩ ra một cách, đó chính là đi sang làng khác mua một cô gái về để minh hôn với con trai lão. Cũng bởi vì lão trưởng thôn ém quá kỹ, phải thật lâu sau đó qua miệng của người lớn trong nhà, bà cụ mới biết được những chân tướng thực sự này.

Tuy chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của con trai, nhưng lão trưởng thôn vẫn chưa sáng mắt ra, vẫn không chịu chấp nhận việc con trai mình chỉ có cảm giác với đàn ông, lão ta vẫn tự nhủ với bản thân rằng con trai mình thực bình thường, đã thế, sau khi hại chết con trai mình rồi lão ta vẫn cứ nằng nặc ép thằng bé phải lấy vợ, không có một chút ăn năn hối cải nào sấc..... Nhưng căn cứ vào những manh mối bọn họ điếu tra được cho đến tận bây giờ, vô cùng có khả năng lão trưởng thôn đã biết trước được một điều gì đó nên mới cố ý làm ra những chuyện hoang đường như vậy.

Sau khi biết được chân tướng của mọi chuyện, những người chơi ở đây đều không khỏi ngỡ ngàng ngơ ngác đến bật ngửa, trong đầu ai nấy không ít thì nhiều đều sinh ra suy nghĩ, u là trời - chẳng lẽ tấn bi kịch phát sinh trong phó bản này đều xuất phát từ việc người cha phong kiến cổ hủ ngăn cấm con trai đi làm gay ư?

Trên đường trở về chỗ ở, Cố Vô Kế hỏi Tề Vân Tu những biểu hiện của lão trưởng thôn khi cậu không có mặt ở đó.

Tề Vân Tu lập tức tường trình từ đầu đến cuối một cách tỉ mỉ.

Đêm hôm qua Tiêu Thành cũng không có trở về, phỏng chừng đã bỏ mạng ở một xó nào đó trong làng. Những người chơi khác vốn cho rằng Cố Vô Kế và Tề Vân Tu rất có khả năng đã lành ít dữ nhiều, nên tâm trạng vô cùng hoảng loạn, không nghĩ tới trời còn chưa kịp sáng mà trưởng thôn đã dẫn theo một đoàn người đến trước cửa nói có chuyện quan trọng muốn bàn với bọn họ.

Hoá ra lão ta đến đây chỉ là để dùng danh nghĩa mời bọn họ tham gia nghi thức minh hôn sắp tới, sau khi tặng một đống quà cáp, bèn ngỏ ý mời Tiểu Mông vào vai tân nương, đương nhiên lão trưởng thôn cũng tỏ vẻ đây chỉ như là một trò chơi sắm vai mà thôi, sẽ không có một chút nguy hiểm nào cả, mời Tiểu Mông sắm vai tân nương chỉ là vì cảm thấy hợp.

Tiểu Mông nào dám đáp ứng, nhưng trưởng thôn dường như không hề có ý định khuyên bảo, lão ta có vẻ vô cùng tự tin vào kế hoạch của mình, và cho rằng không một ai có thể ngăn cản nó phát sinh.

Sau đó Tề Vân Tu trở lại và bắt đầu công cuộc kéo dài thời gian cho 'người anh em' Cố Vô Kế bằng cách chơi trội nhằm gây sự chú ý, ví dụ như là lên tiếng đòi tiền cát xê cho người sắm vai..... Vấn đề này đáng lẽ ra cũng không phải là khó giải quyết, nhưng bằng khuôn mặt lạnh lùng mang tầm vũ trụ của mình, trong lúc nhất thời Tề Vân Tu đã khiến một kẻ ngày thường có thể một miệng chấp cả làng như lão trưởng thôn cũng phải ngỡ ngàng ngơ ngác tìm cớ hoà hoãn đến đến sứt đầu mẻ trán.

Sau đó trưởng thôn đột nhiên cảm nhận được cái gì đó, giật bắn người rồi hốt hoảng chạy thẳng về nhà, Tề Vân Tu cùng nhóm người chơi cảm thấy không yên tâm nên quyết định đuổi theo.

"Tình huống hiên tại thoạt nhìn không quá ổn, cứ tiếp tục như thế này thì ngày mai cái nghi thức kia sẽ thuận lợi cử hành...... Mai đã là ngày thứ bảy rồi, mà chúng ta còn chẳng biết có thể thành công thoát khỏi nơi này không đây."

Cố Vô Kế khẽ nhíu mày, dường như cố nhớ lại một đoạn ký ức nào đó, không hiểu sao cậu cứ cảm thấy bản thân mình như đã bỏ lỡ một chi tiết gì đó hết sức quan trọng, nó có thể là mấu chốt, nhưng não cậu một chốc một nhát là không thể đào ra chi tiết quan trọng này.

Chờ đến lúc bọn họ trở lại chỗ ở, mới nghiêm túc kiểm tra những rương quà lão trưởng thôn sai người bưng đến, phát hiện bên trong toàn là những món đồ thường thấy trong đám cưới, nó giống như là sính lễ vậy, không khỏi làm con người ta sởn tóc gáy.

Tiểu Mông sắc mắt trắng bệch ngã ngồi trên ghế, run rẩy nói: "Tôi đã thử đem mấy cái rương này quăng hết ra bên ngoài, rồi thiêu cháy bộ hỉ phục (áo cưới) kia, nhưng mấy thứ đó cuối cùng vẫn xuất hiện ở chỗ cũ một cách nguyên vẹn, chẳng lẽ đã không còn cách nào ư?"

Những người chơi khác vội vàng tiến đến an ủi Tiểu Mông, Cố Vô Kế như cảm nhận được cái gì đó, đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, liền phát hiện sương mù đã giăng kín từ lúc nào không hay: "Xem ra hôm nay chúng ta không thể ra ngoài điều tra được rồi."

Nhóm người chơi nghe vậy tâm trạng liền rơi vào một khoảng không vô định, số lượng người chơi bây giờ so với ban đầu đã vơi đi một nửa, chẳng lẽ nghi thức ngày mai bọn họ chỉ còn nước đâm đầu vào mạo hiểm thôi sao?

Khác với mọi người, Cố Vô Kế bình tĩnh cúi đầu nghiêm túc đánh giá bộ hỉ phục lão trưởng thôn đem đến, càng xem nét mặt cậu càng không giấu được sự kinh ngạc, bộ hỉ phục này giống y hệt bộ hỉ phục trên người vị tân nương kia....... Không, đây vốn là cùng một bộ.

Đưa tay vuốt nhẹ từng nét thêu cầu kỳ trên mặt vải, trong đầu Cố Vô Kế đã có ý tưởng.

"Không phải sợ." Cố Vô Kế lên tiếng trấn an Tiểu Mông, Tiểu Mông tức khắc dùng hai con mắt tràn đầy cảm động nhìn sang Cố Vô Kế.

Rốt cuộc ở đây chỉ có Cố Vô Kế mới là người đáng tin cậy nhất, và cũng chỉ có Cố Vô Kế mới có thể tìm ra biện pháp dẫn dắt bọn họ thoát khỏi cửa tử.

Cả đám người đều háo hức quay đầu lại, chờ mong cậu sẽ nói ra một kế hoạch cao siêu nào đó.

"Ngày mai cứ để tôi mặc bộ hỉ phục này vào cho."

Mọi người: "?!?"

——

Ngày hôm sau, mới sáng sớm mà trong làng đã hết sức náo nhiệt, dân làng đều không hẹn mà chen chúc nhau đi theo kiệu hoa đến chỗ ở của nhóm người chơi để xem náo nhiệt.

Về phía những người khênh kiệu, sắc mặt bọn họ ai nấy đều vô cùng cứng nhắc mất tự nhiên, nhóm người chơi vừa thấy liền biết mấy người này khẳng định đã không còn là nhân loại bình thường.

"Thế nào?" Vừa mở cửa tiếp đón, trưởng thôn đã tặng cho nhóm người chơi bọn họ một nụ cười tràn đầy thiện chí, nhưng lời nói thốt ra lại mang theo vài phần uy hiếp: "Các vị suy xét thế nào nhỉ?"

"Chúng tôi đương nhiên là đồng ý rồi." Một nam người chơi đứng ra tiếp lời, trên mặt cố rặn ra một nụ cười nhìn qua khá là miễn cưỡng, ngay sau đó một 'thiếu nữ' mặc trên mình bộ hỉ phục tinh xảo được hai người chơi khác đỡ ra từ căn phòng bên cạnh trực tiếp đi đến trước cửa, tiếp theo đó đối phương chậm rãi hạ mình bước vào bên trong kiệu hoa.

Mặc dù trưởng thôn cứ cảm thấy sai sai ở chỗ nào, nhưng khi nghĩ đến điểm hạn chế của bộ hỉ phục cùng cỗ kiệu hoa, người không đạt đủ điều kiện thì sẽ không thể chui người vào bên trong, nói như vậy đám người này có muốn giở trò cũng chẳng thể làm nên cơm cháo gì.

Rốt cuộc ngay từ lúc bắt đầu, mấy kẻ ngoại lai này đã chú định là sẽ không thể tìm ra phương pháp tự cứu lấy mình, hiện tại đại khái là từ bỏ mặc cho số phận an bài rồi đi, sớm như thế này có phải là tốt hơn không.

Những người chơi còn lại đều bám sát theo sau đội ngũ rước dâu, như muốn được tận mắt chứng kiến nghi thức, chỉ có Cố Vô Kế cùng Tề Vân Tu đồng thời vắng mặt, không biết hai người này hiện tại đến tột cùng là đang ở đâu và muốn làm gì.

Nhưng trưởng thôn đã không thèm để ý, lão ta cho rằng Cố Vô Kế và Tề Vân Tu lúc này dù có song kiếm hợp bích cũng chẳng thể ngăn cản kế hoạch của mình thành công rực rỡ, chỉ cần hai thằng nhãi kia không thể phá hư nghi thức, qua hôm nay, cho dù chúng có lợi hại đến đâu cũng chỉ có thể nằm yên mặc cho lão xử trí.

Sắc trời lúc này vô cùng âm u mờ mịt, nương theo tiếng nhạc đám cưới náo nhiệt, đội ngũ đưa dâu chậm rãi tiến về phía sơn động phía Tây.

Bầu không khí lúc này đáng lẽ ra phải thực vui mừng, nhưng từ đầu đến cuối đều chỉ mang đến một loại cảm giác âm trầm đến đáng sợ, nhóm người chơi đi ở cuối đội ngũ đều nghĩ như vậy, khí lạnh làm cho bọn họ run bần bật từng cơn, thậm chí còn sinh ra ảo giác là nơi mình sắp đặt chân đến chính là âm tào địa phủ.

Con đường dẫn tới sơn động hôm nay thuận lợi đến kỳ lạ, lúc đi ngang qua bãi tha ma, sau lớp sương mù trắng đục lờ mờ hiện ra thân ảnh của những nữ quỷ mặc váy đỏ, biểu cảm trên khuôn mặt của nhóm người khênh kiệu vẫn không chút thay đổi, thật giống như bọn họ thực sự không nhìn thấy gì vậy, còn nhóm người chơi vốn đã sợ hãi nay còn sợ hãi hơn.

Trước cửa sơn động lúc này đã được sắp xếp ổn thoả, bàn ghế đều đã được kê ngay ngắn theo hàng. Không ít thôn dân đã ngồi sẵn ở đấy, chỉ chờ những vị khách từ xa đến để cử hành nghi thức thiêng liêng.

Mắt thấy kiệu hoa sắp tiến vào bên trong sơn động, thì đột nhiên ngừng phắt lại, người mắt tinh còn có thể nhìn thấy xung quanh nó giống như vừa mới bộc phát ra một luồng sáng vàng nhạt.

Thấy vậy, sắc mặt trưởng thôn khó coi đến cực điểm, muốn tiến đến xem xét tình hình, theo lý mà nói chỉ cần đặt chân lên chiếc kiệu hoa này thì không có khả năng bước xuống. Nhưng khi lão nhìn kỹ lại, phát hiện những con rối xung quanh dường như đã bị thứ gì đó làm cho ngây dại.

Xem ra những kẻ ngoại lai này vẫn còn có chút thủ đoạn.

Tấm rèm chắn cửa kiệu hoa bỗng bị một bàn tay trắng muốt vén lên, theo sau đó một thân ảnh đỏ rực chậm rãi bước ra khỏi cửa kiệu, đối phương đem khăn van đỏ trùm trên đầu kéo xuống, lộ ra một khuôn mặt tinh xảo đến vô thực.

Giờ khắc này trong đầu từ dân làng đến người chơi đều toát lên một suy nghĩ, tân nương lần này thật xinh đẹp.

Sau khoảnh khắc bị cái đẹp hớp hồn, khi trở về với thực tại, bọn họ mới cảm thấy có cái gì đó sai sai, riêng nhóm người chơi thì đã sớm lâm vào trầm mặc.

Rốt cuộc, vị tân nương xinh đẹp tuyệt trần kia, chính là Sếp Cố của bọn tui!!

Ngay cả những người chơi tự nhận là một tấm chiếu cũ từng trải không ít 'sự đời' cũng phải đứng hình trước màn giả nữ của Cố Vô Kế, bọn họ không ngờ rằng khi cậu chỉ mới khoác lên mình bộ hỉ phục nữ và dặm thêm một lớp son mỏng là đã có thể toát ra phong thái của một nữ thần chính hiệu, nói chung từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài đều không có cái gì gọi là khuyết điểm, ngoại trừ dáng người có chút cao và vai có chút rộng hơn so với một người phụ nữ bình thường....... Chẳng qua là nó đã bị bộ hỉ phục dày nặng che khuất đi.

Nhóm người chơi nam lúc này đều không thể kìm chế mà sinh ra một loại cảm giác có tên khoa học là rung động, sau đó liền lắc đầu nguầy ngậy, mặc niệm bản thân rằng 'nữ thần xinh đẹp' kia mình là nam.

Trên thực tế đối với Cố Vô Kế mà nói, nghề chính của cậu vốn là diễn viên, nên cho dù có phải tô son điểm phấn cải trang thành phụ nữ, cũng chỉ là một chuyện bình thường như cân đường hộp sữa, cái này người ta gọi là sự chuyên nghiệp của một diễn viên chân chính.

"Cái kiệu hoa này rõ ràng có điều hạn chế ——"

Trưởng thôn không kìm nén được cơn phẫn nộ nói lớn, sau đó đột nhiên trầm mặc, rốt cuộc điều hạn chế của chiếc kiệu hoa này, chính là chỉ người đẹp nhất mới có thể bước lên, đã thế còn không quy định một giới tính cụ thể.......

Lúc mới bước vào bên trong kiệu hoa, Cố Vô Kế lập tức cảm nhận được một cỗ lực lượng cường đại áp chế chính mình....... Nếu người bước vào trong này là Tiểu Mông, chỉ sợ muốn nhúc nhích ngón tay cũng không thể, càng miễn bàn đến việc lôi đạo cụ ra sử dụng.

Điều này làm Cố Vô Kế không khỏi cảm thấy may mắn vì kiến nghị đầy táo bạo của bản thân mình ngày hôm qua, dù sao để có thể an toàn trở lại hiện thực thì bằng mọi giá phải có người đứng ra ngăn chặn cái nghi thức này, cậu cảm thấy nếu mình sắm vai tân nương tỷ kệ thành công sẽ cao hơn một chút.

Lại nói tiếp, ý tưởng nhất thời này của Cố Vô Kế vẫn là nhờ mấy lời nhắc nhở đứt quãng của bé gái bị cha ruột bạo hành mấy hôm trước. Từ những câu chữ mơ hồ, tối nghĩa, khi sắp xếp lại một cách cẩn thận, kết hợp với việc lão trưởng thôn cũng đã từng nói nôm na là tân nương phải là người đẹp nhất....... Vốn là một người có kinh nghiệm lăn lộn trong giới giải trí, những cái khác không bàn tới riêng nhan sắc thì Cố Vô Kế cảm thấy tự tin có thừa, nên cậu cũng biết cách lợi dụng ưu điểm trời ban này của mình để luồn lách qua những quy tắc ở đây.

Trưởng thôn nhìn về phía Cố Vô Kế, giọng điệu lúc này đã hết sức lạnh nhạt, vô cùng hối hận vì trước đó không tìm cách giết chết cậu, khi nãy còn tự tin rằng Cố Vô Kế sẽ không làm nên cơm cháo gì, hiện tại thì hay rồi, cậu không những làm ra cơm cháo mà còn có xu hướng quẩy ra một bữa tiệc buffet: "Mấy người....... Đây không phải chuyện đùa, nhanh chóng đổi lại thân phận cho cô bé kia, hết thảy còn kịp."

"Trưởng thôn, hình như ông có thành kiến gì đó không tốt về tôi thì phải." Cố Vô Kế cẩn thận thu hồi chiếc đồng hồ quả quýt vừa mới lấy ra. Mặc dù lúc trước nó đã bị nứt một vết nhỏ khi giúp cậu ngăn chặn công kích của Sơn Thần, nhưng để đối phó với mấy con rối khênh kiệu thì vẫn còn dư dả.

Cố Vô Kế không khỏi cảm thấy đau lòng, rốt cuộc đồng hồ quả quýt đối với cậu mà nói không chỉ là một chiếc đạo cụ vô tri vô giác, chờ đến khi rời khỏi phó bản này nhất định phải tìm cách sửa chữa nó lại y như mới mới được.

"Cậu cảm thấy tôi có thành kiến không tốt với cậu đúng không? Cậu muốn phá huỷ nghi thức linh thiêng của làng chúng tôi, tôi không có thành kiến với cậu mới là lạ."

Cố Vô Kế nói tiếp: "Chẳng lẽ tôi không phù hợp với tiêu chuẩn kén dâu ở đây sao? Ông cảm thấy tôi lớn lên khó coi, không xứng với Sơn Thần? Nói không chừng thấy tôi Sơn Thần lại cảm thấy thực vừa lòng ấy chứ."

Thôn trưởng: "......"

"Chẳng qua là, đừng nghĩ mọi chuyện sẽ luôn suôn sẻ như trong suy nghĩ. Cái nghi thức tàn độc này sẽ không bao giờ được cử hành nữa." Cố Vô Kế nhàn nhạt nói: "Giờ phút này tôi có mặt ở đây là để vạch trần bộ mặt thật của ông trước toàn thể dân làng."

Các thôn dân đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc đối với tình huống trước mắt, bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới mọi chuyện lại có thể phát triển đến nước này.

Nhóm người chơi đều ngừng thở dỏng tai lên chuẩn bị nghe màn vạch trưởng thôn mặt Cố Vô Kế, bọn họ còn chưa biết chân tướng thực sự ở đây có đầu đuôi như thế nào đâu.

"Cậu nói cái gì cơ?" Trưởng thôn đanh mặt, biểu tình khó coi đến cực điểm, không hề giống một người còn sống: "Một kẻ ngoại lai như cậu chẳng có gì ngoài rắp tâm phá huỷ nghi thức truyền thống thiêng liêng của làng chúng tôi cả, đừng để tôi phải đùng đến biện pháp mạnh, bây giờ đứng ra xin lỗi tôi còn có thể nhân từ không so đo."

"Sự cố đáng tiếc năm ấy, đã khiến con trai ông bỏ mạng. Mà ông không cam lòng trước kết cục đó, liền mạnh mẽ cử hành cái nghi thức mà mặt ngoài mọi người đều cho rằng đó là nghi thức minh hôn." Cố Vô Kế chậm rãi đi tới, đồng thời tiếp tục nói: "Trên thực tế đó không chỉ đơn thuần là nghi thức minh hôn, điều ông muốn làm chính là, hiến tế linh hồn thiếu nữ trong trắng để đổi lấy lực lượng của Sơn Thần nhằm thoả mãn dục vọng của bản thân, tôi mạnh dạn đoán, là để hồi sinh người con trai đã khuất."

Rốt cuộc ngôi làng này hiện tại tổng thể nhìn qua hết sức bình thường, nhưng từ những manh mối thu được, có thể khẳng định ngôi làng này trong quá khứ từng là một mảnh đất linh thiêng có tiếng, nghe đồn ở đây còn có người có thể thông linh với quỷ thần, hơn nữa đây lại là một phó bản thần quái, trưởng thôn có năng lực như vậy cũng là một chuyện hết sức bình thường.

"Nhưng nghi thức ấy lại không thành công như mong đợi của ông, ngược lại bởi vì nỗi oán hận mãnh liệt của thiếu nữ vô tội bị chết oan đã khiến cho Sơn Thần bị mất khống chế....... Nhưng cũng may là nhờ nghi thức đó, đã khiến Sơn Thần và ông tạm thời sinh ra một tia liên hệ, qua đó có thể nghe hiểu và thực hiện một số điều mà ông hằng mong muốn. Nhưng muốn duy trì tia liên hệ đó, thì phải liên tục cử hành nghi thức hiến tế."

"Hơn nữa tôi nghĩ, tia liên hệ được thành lập đó vô cùng mỏng manh, đồng thời còn có thêm rất nhiều điểm hạn chế, cho nên trưởng thôn ông thường xuyên phải thông qua một số thủ đoạn dơ bẩn để tê mỏi đối phương." Cố Vô Kế nói tiếp: "Nếu không có những điểm hạn chế như vậy, những người đến từ nơi khác như chúng tôi rất có thể đã bị ông giết chết ngay từ khi mới bước chân vào nơi này."

Cậu đã mơ hồ ngộ ra chân tướng, ngay ở lúc trốn trong ngăn tủ phòng thờ nhà trưởng thôn, tuy rằng xung

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận