Quảng cáo

[Fanfic] [VMin] My Greatest Treasure


Hôm sau mọi người dậy thật sớm đi bộ quanh bờ biển sau đó quay về phòng chuẩn bị đồ đạc tiến thẳng đến nơi tổ chức cuộc thi

Cánh cửa hội trưởng vừa mở ra, Phác Trí Mân đã bị choáng ngợp bởi không gian bao la rộng lớn, chen chút người là người. Bọn họ được dẫn vào phòng thay đồ, trên cửa phòng có đính bảng tên trường từng đội. Phác Trí Mân hết a lại ô, chưa bao giờ y được tham gia giải đấu chuyên nghiệp như vậy. Kim Thái Hanh trông thấy thế thích thú nhìn biểu tình của hắn, dễ thương a.

Trận đấu mấy ngày đầu trải qua tương đối dễ dàng, Kim Thái Hanh ở vị trí tiền đạo rất được chú ý bởi nhiều pha lên rổ. Trịnh Hiệu Tích cũng được chú ý bởi chiều cao ấn tượng chặn bóng trên không của đối thủ dễ dàng.

Đội của Kim Thái Hanh nghiễm nhiên vào chung kết, thi đấu dành nhất nhì. Đội của hắn đứng đầu bảng B, đội đối thủ đứng đầu bảng A, cả hai đội chưa gặp nhau bao giờ. Đến lúc ra sân chào gặp mặt Phác Trí Mân khẽ a một tiếng, là đội ở trường S có vị đội trưởng chơi hay ngày trước y đã từng xem qua.

Trông thấy Phác Trí Mân mắt sáng như đèn pha, Kim Thái Hanh khẽ ném cái nhìn tàn sát về phía đội trưởng đối phương. Vị đội trưởng tội nghiệp không hiểu sao cảm thấy lạnh sống lưng muốn chết.

Hiệp một bắt đầu, quả bóng vừa được tung lên, Kim Thái Hanh trực tiếp đoạt lấy bóng di chuyển sang sân đối phương, rồi chuyền cho đồng đội, đồng đội chạy lên một chút lại chuyền về cho Kim Thái Hanh. Hắn nhận thấy có chỗ hổng, bèn khéo léo đập bóng luồn dưới chân đối phương rồi nhanh chóng chạy lên bắt bóng, tạo tư thế đẹp ném bóng vào rổ, trực tiếp lấy được 3 điểm dưới sự ngỡ ngàng của mọi người.

Quảng cáo

Cả khán đài la hét cổ vũ, tên của Kim Thái Hanh nhanh chóng được xướng lên, đội của trường A thi đấu rất thong thả. Bất luận thế nào bóng đưa tới tay Kim Thái Hanh đều chắc chắn có thể ghi điểm. Đội đối phương cho dù cử ra hai ba người chặn Kim Thái Hanh lại nhưng rất tiếc lại vừa vặn thòi ra Trịnh Hiệu Tích. Trường S lắc đầu khổ sở, nha năm nay trường A rốt cục đã đầu tư bao nhiêu, tại sao nhân tài đều nằm hết bên đó vậy.

Rất nhanh đội của Kim Thái Hanh đã thắng với tỉ số áp đảo, tiếng còi của trọng tài vừa vang lên Phác Trí Mân đã hào hứng chạy tới ôm chầm lấy cổ người nọ cười nói không ngừng. Kim Thái Hanh được ôm, miệng đã kéo lên mang tai liền ôm lại người kia một cái thật chặt. Người kia sực tỉnh cảm thấy tư thế ôm ôm ấp ấp ái muội này hình như hơi làm mọi người xung quanh hiểu lầm rồi, liền đẩy hắn ra đưa nắm đấm trước mặt hắn.

Phác Trí Mân a ngươi nên nhớ ngươi là người chủ động ôm đó nha!

Đội của Kim Thái Hanh hoàn toàn thắng lợi đoạt nhất cuộc thi bóng rổ, hắn cầm chiếc cúp mạ vàng trong tay, mọi người đều thi sau sờ qua một chút. Phác Trí Mân cũng đưa tay sờ thử, chưa bao giờ thấy cúp vàng nha!

Cả đám kéo nhau về khách sạn nghỉ ngơi đến chiều lại cùng nhau đi tham quan thành phố. Tối lại tổ chức tiệc BBQ ngoài trời, bọn họ cùng nhau hát hò vui vẻ, đem thoai cả bia ra mà uống. Kim Thái Hanh cầm chai bia trên tay chỉ hớp vài ngụm, còn lại vẫn chăm chú nhìn Phác Trí Mân đang vô tư phá mồi. Một người ở cạnh đó lại huých vai hắn:

- Đội trưởng, hôm nay chúng ta ăn mừng đại thắng, mau chung vui!

Hắn nhìn người nọ gật đầu cười nhẹ, người kia như không vừa lòng lại nói:

- Đội trưởng a chúng ta ở đây có vài người là năm cuối cấp, sau này có khi sẽ không còn thi đấu chung với nhau rồi. Anh đừng có ngồi đây nhìn Tiểu Mẫn ăn nữa có được không?

Phác Trí Mân đang tàn sát đồ ăn bỗng nghe thấy tên mình được xướng lên bèn ngẩng đầu nhìn ngơ ngác. Kim Thái Hanh bật cười, hắn đứng dậy dơ chai bia lên nói:

- Được, hôm nay tôi bồi các cậu, ai không say sẽ chạy 10 vòng quanh khách sạn!!! Tất nhiên là trừ Tiểu Mân a.

Phác Trí Mân một miệng đầy đồ ăn xém chút nữa phun ra đống đồ ăn, cái gì mà Tiểu Mân a?

Cả đội trái lại rất cao hứng dơ chai bia lên hò hét nổi loạn, bắt đầu nói chuyện trăng sao biển trời. Sau khi tiệc tàn, cả bọn lại kéo nhau về phòng tranh thủ ngủ sớm. Phác Trí Mân do còn vui, tối lại ăn no, nằm trên nệm lăn qua lăn lại không ngủ được. Y nhìn khắp phòng không thấy Kim Thái Hanh và Trịnh Hiệu Tích đâu bèn bật dậy nhẹ nhàng chuồn ra phía ngoài tìm hai người họ.

Phác Trí Mân đi dạo trong khuôn viên khách sạn, đêm nay quả thực rất gợi tình nha. Gió thổi nhẹ nhẹ cuốn theo mùi hương vị biển, những con sóng bạc đầu rì rào nhấp nhô từng đợt ôm lên bờ cát trắng mịn, bầu trời đầy sao không một gợn mây. Y đi đến chỗ bồn hoa chợt thấy ánh sáng xanh từ điện thoại hắt ra, lại có giọng nói truyền đến:

- Kì Kì, có nhớ tôi không?

Trịnh Hiệu Tích ngồi trên chiếc ghế gỗ kê cạnh bồn hoa, dơ điện thoại ra trước mặt mình nói chuyện. Người bên kia màn hình đang híp mắt lại mím môi cười nhẹ:

- Nhớ !

Trịnh Hiệu Tích đưa điện thoại mình gần môi, tạo thành âm thanh đỏ mặt. Phác Trí Mân thầm nghĩ, hai người có còn là bạn bình thường nữa không vậy? Làm ơn hãy cư xử như bạn bình thường đi.

Y lại chợt nghĩ, bạn bình thường, đối với Kim Thái Hanh y có phải bạn bình thường không nhỉ?

Bỗng từ trong bóng đêm xuất hiện một bàn tay kéo y đi, ngay lúc Phác Trí Mân toan hét lên thì miệng lại bị hắn bịt chặt, thanh âm trầm ấm truyền đến bên tai:

- Rình người khác nghe điện thoại là xấu biết không?

Y quay người lại chỉ thấy Kim Thái Hanh cười nhẹ, Kim Thái Hanh đưa tay lên môi ra hiệu, hắn cầm cổ tay Phác Trí Mân dẫn ra ngoài khách sạn hướng ra phía biển. Nếu có thịt ngoài biển cũng có cảm giác rất lạ... À không, ban đêm đi dạo ngoài biển rất lãng mạn nha!

Kim Thái Hanh dẫn Phác Trí Mân đi dạo vòng quanh bãi biển, dấu chân bọn họ in đậm trên bãi cát mịn. Phác Trí Mân nhìn cảnh tượng trăng thanh gió mát, nếu đi dạo cùng người yêu thật không còn gì tuyệt hơn nha.

Y lại khẽ nhìn sang Kim Thái Hanh, người hắn còn phảng phất mùi bia, không biết do men say hay do ánh trăng rọi xuống, hắn trông quyến rũ lạ thường.

Người yêu ư?

"Tôi yêu em"

Phác Trí Mân bị giấc mơ hôm nọ ám ảnh, khẽ a một tiếng, Kim Thái Hanh nhìn sang y cười:

- Làm gì thế?

Phác Trí Mân thẹn quá đành chỉ tay ra phía sau hắn ý muốn hắn quay lại:

- Không có gì! Mau nhìn phong cảnh đẹp!

Kim Thái Hanh vuốt ngược mớ tóc bị gió biển thổi, nhẹ nhàng nói:

- Cậu mới chính là phong cảnh đẹp nhất!

Y bị chính câu nói đó làm cho đơ vài giây, sau đó hai má truyền đến một trận nóng rực. Y cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, còn hắn thì càng ngày càng cúi xuống sát mặt y hơn. Kim Thái Hanh khẽ cất giọng trầm ấm:

- Phác Trí Mân!

Phác Trí Mân khẽ a một tiếng, cư nhiên lại gọi người ta vậy. Trịnh Hiệu Tích đưa năm ngón tay luồn qua tóc y nói:

- Tôi có được đem em về dấu cho riêng mình không?

Kim Thái Hanh a hành tinh mẹ của anh có hủ tục gì sao? Nha tôi chỉ muốn sống bình yên thôi.

Hắn thấy người bên cạnh biểu tình rối rắm, bèn cúi đầu xuống nhỏ nhẹ:

- Tôi yêu em!

Phác Trí Mân trợn mắt, lại bị giấc mơ đó ám ảnh sao, y đưa tay tát vào má mình một cái thật kêu, đau đến chảy nước mắt. Hình như mình mới nghe lầm cái gì đúng không.

Kim Thái Hanh cau mày, cậu cư xử bình thường một chút không được sao. Hắn không vui cầm chặt tay y dơ lên:

- Em làm gì vậy?

Phác Trí Mân không biết do đau quá hay xúc động, nước mắt rơi vài giọt, run run nói:

- Em xem có phải là mơ không!

Kim Thái Hanh bật cười, ôm Phác Trí Mân vào lòng dịu dàng nói:

- Đương nhiên là thật rồi, trong mơ làm gì có người đẹp trai như tôi!

Kim Thái Hanh a anh có thể thôi ảo tưởng được không nha! Phác Trí Mân nước mắt còn chưa kịp khô đã bật cười thành tiếng. Kim Thái Hanh ôn nhu đưa tay lau mặt y, nhẹ nhàng nói:

- Vậy từ bây giờ em là người yêu của tôi!

Phác Trí Mân đỏ mặt khẽ mím môi, tôi đã nói gì đâu cư nhiên lại làm người yêu của anh rồi, mọi chuyện có thể nào chậm chậm lại một chút có được không?

Kim Thái Hanh trông biểu tình buồn cười trên mặt Phác Trí Mân, không kìm được hỏi:

- Cái bản mặt đó là sao?

Y trả lời:

- Mọi chuyện có hơi nhanh a, anh để tôi định hình lại một chút.

Hắn khẽ gõ đầu y:

- Vậy em có yêu tôi không?

Phác Trí Mân lén nhìn chỗ khác, yêu hay không yêu con mẹ nó tôi cũng không biết nữa a. Tôi chỉ cảm thấy mỗi lần thấy anh là tim lại muốn thòng tới gót chân, mỗi khi không thấy anh có chút nhớ được không, bảo đó không phải là yêu đi? Phác Trí Mân đưa suy nghĩ của mình du hành 10 vòng vũ trụ sau đó mới ngượng ngùng khẽ gật nhẹ đầu, Kim Thái Hanh cười :

- Tôi cũng yêu em, vậy chúng ta làm người yêu có gì sai sao?

Y lại khẽ lắc đầu. Hắn tiếp lời:

- Đều là con trai, em sợ cái gì, chưa nghe câu "Thân là nam nhi, dám yêu dám nhận" sao?

Phác Trí Mân nghĩ nghĩ, hình như có gì đó sai sai đúng không.

Không để y nghĩ nhiều, hắn liền cúi xuống hôn lên bờ môi mọng nước của y. Ánh trăng sáng chiếu xuống những con sóng tung bọt trắng ôm ấp bờ cát trắng in đậm dấu chân hai người.

Sau một màn ân ân ái ái ngoài biển, bọn họ liền trở về khách sạn thì mới phát hiện Trịnh Hiệu Tích sau khi vào phòng đã khoá trái cửa lại, hai người không ai mang theo điện thoại, gõ cửa cũng không có ai mở. Đành đến quầy tiếp tân thuê một phòng đơn ngủ tạm.

Phác Trí Mân cùng Kim Thái Hanh vừa đi khuất, Trịnh Hiệu Tích khẽ mở cửa phòng ra cười thầm.

Kim Thái Hanh a anh nợ tôi một ân tình đó nha!

ʕ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ

e hèm, chương sau có H đó nha (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận