Quảng cáo

Năm Tháng Không Từ Bỏ



* * * * * * *
Người xui xẻo bị cầu tuyết đập trúng mặt mang theo hai vali hành lý lớn, im lìm không một tiếng động dần dần đi xa, sau đó đi vào cổng chính khách sạn.

Mục Tuyết Y ngây người nhìn bóng lưng cô, trong lòng có ngàn lời cuồn cuộn muốn nói.

Nhưng nàng biết, vẫn chưa phải lúc.

Cát Vi Nùng đang ở sau lưng nàng.

Cát Vi Nùng thấy Mục Tuyết Y lặng im hồi lâu, tuy có nghi ngờ, nhưng vẫn không chủ động mở miệng hỏi, chỉ yên lặng đứng phía sau.

Ngón tay nắm xe lăn đông cứng vì thời tiết lạnh lẽo.

Không biết qua bao lâu, bóng dáng của cô đã hoàn toàn biến mất, lúc này Mục Tuyết Y mới nói: "A Nùng, lạnh quá."
Cát Vi Nùng: "Vậy tôi đẩy cô về."
Mục Tuyết Y ừ một tiếng.

Sau khi trở về, Mục Tuyết Y ở trong nhà gỗ nhỏ, trong lòng luôn thấp thỏm lo âu.

Nàng không biết bản thân nên chủ động đi tìm A Nguyệt, hay là chờ A Nguyệt tìm đến nàng.

Nghĩ đi nghĩ lại, A Nguyệt hẳn còn đang giận nàng.

Vậy thì chờ đến lúc A Nguyệt nguôi giận, có lẽ cô sẽ chủ động đến tìm mình thôi.

Đêm đó, Mục Tuyết Y không hề chợp mắt.

Nàng mải miết suy nghĩ về việc Chu Chẩm Nguyệt sẽ đột ngột nhảy qua cửa sổ, đi vào nhà trong một khoảnh khắc nào đó.

Quảng cáo

Giống như đêm nọ ở dinh thự, cô đột nhiên mang theo một phần thức ăn khuya, đầu bù tóc rối, xắn ống tay, tiến vào bằng đường cửa sổ.

Cũng tiến vào trái tim nàng.

Thế nhưng lăn lộn cả đêm, thức trắng tới sáng, lại chẳng đợi được người.

* * *
Mục Tuyết Y đợi thêm vài ngày.

Trong khoảng thời gian này, nàng không dám đi đâu cả, chỉ thu mình bên trong khu nhà nhỏ, sợ A Nguyệt tìm nàng lại tìm không thấy.

Cát Vi Nùng có qua lại xem nàng vài lần, nàng vẫn không thấy nửa cái bóng lưng của Chu Chẩm Nguyệt.


Đã tới ngày thứ sáu, Mục Tuyết Y đứng ngồi không yên.

Để tiện cho việc di chuyển, nàng sai người mua một chiếc xe lăn chạy bằng điện.

Kêu Cát Vi Nùng đổi cho mình, lại nhờ nàng xuống núi mua hoa quả.

Chờ Cát Vi Nùng rời khỏi, nàng nhân cơ hội chạy đến quầy lễ tân của khách sạn.

Đúng lúc người tiếp đón là Lâm Khả Ny.

Lâm Khả Ny thấy nàng một mình đến đây, vội vã bước ra: "Mục Nhị tiểu thư, có chuyện gì mà lại đến đây một mình thế?"
Vì Lâm Khả Ny là người phương bắc, phát âm khá là độc đáo, khi nói "Mục Nhị tiểu thư" nghe giống như "Mộc Nhĩ tiểu thư".

Mục Tuyết Y không quá để ý đến chi tiết nhỏ nhặt, đáp: "A Nùng xuống núi, tôi muốn thử lái chiếc xe lăn chạy bằng điện này."
Lâm Khả Ny: "Lần sau Cát tiểu thư vắng mặt thì cô cứ việc gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ giúp đỡ cô.

Cô đi một mình rất nguy hiểm."
"Không sao đâu."
Mục Tuyết Y lúng túng trong giây lát, ngập ngừng hỏi: "Lâm tiểu thư, tôi...!có chuyện muốn nhờ cô giúp đỡ."
Lâm Khả Ny: "Cô nói đi."
Mục Tuyết Y: "Tôi muốn biết sáu ngày trước, có vị khách họ Chu nào vào trọ hay không? Vị khách ấy hiện đang ở phòng số mấy?"
Lâm Khả Ny lộ vẻ khó xử: "Chuyện này...!xin lỗi Mộc Nhĩ tiểu thư, thông tin cá nhân của khách, chúng tôi không thể tiết lộ."
"Được rồi..." Mục Tuyết Y cũng đoán được, đành thở dài: "Quả thực, là tôi không hiểu quy định."
Nàng nhìn về phía hành lang dài đằng đẵng, khẽ cắn răng, đưa ra một quyết định táo bạo.

Nàng cố bình tĩnh, cẩn thận nhớ lại những ngày kỷ niệm giữa hai người, bao gồm sinh nhật Chu Chẩm Nguyệt, sinh nhật nàng, lần gặp mặt đầu tiên, nụ hôn đầu đời.

Nàng nhớ lại từng ngày một, khó khăn điều khiển xe lăn, lần lượt tìm số phòng tương ứng trong bốn mươi tầng lầu, lễ phép gõ cửa, lòng tràn đầy căng thẳng và chờ mong, mong người mở cửa sẽ là Chu Chẩm Nguyệt.

Nhưng mãi...!
Chỉ thất vọng hết lần này tới lần khác.

Cuối cùng, nàng tuyệt vọng tìm kiếm trong trí nhớ, phải chăng nàng đã nhớ sót ngày nào đó, nhưng cho dù nàng có cố gắng nhớ lại bao nhiêu, chỉ càng thêm xác định, rằng nàng đã gõ cửa những phòng đó rồi.

Thậm chí nàng còn bắt đầu hoài nghi, liệu sáu ngày trước, nàng có thật sự gặp được cô hay không.

Mục Tuyết Y điều khiển xe lăn ra khỏi tòa nhà chính, dừng ở vườn hoa phủ đầy tuyết đọng trắng xóa phía sau khách sạn.

Trời đổ tuyết, nàng không bung dù.

Ngẩng đầu nhìn kiến trúc khổng lồ trước mặt, chóp mũi vừa chua xót vừa cay đắng.

Lẽ nào...!Chỉ là ảo giác của nàng thôi ư?

Bốn ngón tay của Mục Tuyết Y nắm chặt tay vịn, đối mặt với tòa nhà ngột ngạt, nàng dùng hết sức hét lên: "A Nguyệt—"
Tiếng gọi vang vọng khắp khu vườn yên tĩnh, lại không có một lời hồi đáp.

Hàng nước lấp lánh dần dần bao phủ đôi mắt.

Nàng nhắm mắt lại.

Hơi lạnh từ đầu quả tim lan đến tận đáy lòng, so với tuyết tan thành nước trên lông mi còn muốn lạnh hơn.

Không nhịn được cười.

Nàng cảm thấy bản thân buồn cười hơn bao giờ hết.

Hết hy vọng rồi.

Đã đến lúc...!bỏ cuộc...!
Những bông tuyết rơi trên lông mi chợt ngừng lại.

Bầu trời dường như tối đen trong chốc lát.

Mục Tuyết Y mở mắt, ngẩng đầu lên.

Nhận ra không phải là trời tối.

Là do phía trên cao...!xuất hiện thêm một chiếc dù.

"Gọi tôi làm gì?" Thanh âm ấm áp quen thuộc vang lên.

Mục Tuyết Y vội vàng quay đầu lại, ngạc nhiên nâng cằm, nhìn người đứng phía sau.

Đã quá lâu không gặp.

Tựa như cách một thế giới.

Hai giây sau nàng mới có phản ứng, ngay lập tức muốn đứng lên.

Nhưng nàng chỉ có một chân chống đỡ, đột ngột bật dậy nên mất cân bằng, lại chật vật ngã xuống.

Trước khi nàng chạm đất, thì chiếc dù trong tay người kia đã chạm đất trước.

Chu Chẩm Nguyệt cúi người ôm chặt lấy nàng, áo nhung lụa trắng mềm mại, mang theo khí chất dịu dàng thuộc về cô, mở rộng chào đón, khiến Mục Tuyết Y chìm đắm thật sâu.

Bông tuyết rơi lả tả, đáp xuống trán Mục Tuyết Y.


Sương giá buốt lạnh, nhắc nhở nàng đây không phải là một giấc mơ.

Mục Tuyết Y nằm trong vòng tay của Chu Chẩm Nguyệt, như kẻ lang thang phiêu bạt nhiều năm cuối cùng cũng trở về nhà, ôm chặt cô, lời còn chưa kịp thốt, đã bắt đầu nghẹn ngào gào khóc.

"A Nguyệt..." Nàng khóc không thành tiếng, nước mắt chảy dọc từ cổ áo vào bên trong gáy Chu Chẩm Nguyệt.

Cánh tay trái Chu Chẩm Nguyệt hạ xuống, vòng qua đùi nàng, ôm ngang nàng lên.

"Trời lạnh, tôi đưa em về nhà trước, xe lăn bỏ lại, sau này kêu người khác đẩy về."
Kỳ thực cô có thể thả nàng lại xe lăn, sau đó đẩy về nhà.

Nhưng cô vẫn ôm nàng, bước từng bước, băng qua mảnh đất đầy tuyết đọng.

Để mỗi một cái dấu chân, đều ẩn chứa dáng dấp của hai người đồng hành.

Quay về nhà gỗ nhỏ.

Gió tuyết đã ngăn cách ở bên ngoài.

Chu Chẩm Nguyệt bế Mục Tuyết Y đến sofa, giúp nàng cởi áo khoác và khăn quàng cổ, lại rót một ly nước nóng đưa cho nàng.

Làm tốt mọi thứ, cô mới cởi chiếc áo khoác nhung, trên cổ vì nóng nực mà ra một tầng mồ hôi.

Cô cởi áo khoác xong, Mục Tuyết Y lập tức vươn tay, gọi: "A Nguyệt."
Nàng muốn nắm tay cô.

Chu Chẩm Nguyệt đến gần, nắm tay Mục Tuyết Y, ngồi ở bên cạnh nàng.

Mục Tuyết Y siết chặt ngón tay, cảm thụ nhiệt độ lạnh lẽo trên mu bàn tay của đối phương, tim đập bỗng chốc tăng nhanh.

Nàng cúi đầu, tựa hồ không biết mở miệng thế nào, lúng túng nửa ngày, chỉ lẩm bẩm: "Em xin lỗi."
Tính cả câu "xin lỗi" trong tin nhắn, không biết nàng đã nói bao nhiêu lần "xin lỗi".

Chu Chẩm Nguyệt cầm một cái ly rỗng, đặt bên cạnh ly nước của nàng, dùng tay còn lại rót nước ấm vào ly, sau đó cầm ly thứ hai đổ lại vào ly thứ nhất, muốn thông qua phương pháp này để nước nóng hạ nhiệt độ.

"Biết sai rồi?" Cô vừa đổ nước qua lại vừa nhẹ giọng hỏi.

Mục Tuyết Y vội vàng gật đầu: "Em biết sai rồi."
"Không, Tuyết Y." Chu Chẩm Nguyệt đặt ly nước ấm vào tay Mục Tuyết Y rồi nhìn nàng: "Em không sai."
Đôi môi Mục Tuyết Y nửa hé, dường như quá bất ngờ với lời nói của cô.

Chu Chẩm Nguyệt khẽ thở dài.

"Là tôi sai."
Mục Tuyết Y vội lắc đầu nguầy nguậy: "Không phải, A Nguyệt..."
Chu Chẩm Nguyệt cười khổ, ngắt lời nàng: "Em không cần vơ hết trách nhiệm về phần mình.

Tôi không phải là người hoàn hảo, tôi cũng sẽ...!vô tình làm điều gì đó khiến em tổn thương.".

Ủng hộ chính chủ vào ngay [ t rùmtruуện.мe ]
Cô trầm mặc chốc lát, ngắm nhìn núi tuyết xa xăm qua ô cửa sổ.

"Thật ra lúc ấy tôi nghĩ rằng, nếu như trút bỏ hết thảy những liên hệ giữa hai chúng ta, liệu em có buông bỏ chấp niệm của mình, sẽ ngoan ngoãn sống một cuộc đời êm ấm ở nhà họ Mục."
"Hiện tại Mục Như Tình đã trắng tay, nếu em muốn dừng lại, làm người thừa kế duy nhất của Mục gia, con đường sau này của em sẽ vô cùng thuận buồm xuôi gió.

Có vẻ như tôi, đã biến thành một chuẩn mực thúc giục em đi báo thù."
"Bởi vì có tôi, em mới lựa chọn đi trên con đường tràn đầy trắc trở đó."
"Không..." Mục Tuyết Y muốn nói gì đó.

"Tôi hiểu." Chu Chẩm Nguyệt dùng hai từ đơn giản để xoa dịu trái tim đang treo lơ lửng của nàng.

Cô mỉm cười, đầu ngón tay xoa xoa mu bàn tay của đối phương.

"Tôi biết là do tôi nghĩ quá nhiều.

Lẽ ra tôi sớm phải hiểu, dù tình cảnh có phát triển thế nào, dù cho em trải qua tốt hay xấu, em đều không thể rời bỏ tôi."
Đôi mắt Mục Tuyết Y trào dâng một tầng nước mắt mỏng manh.

Chu Chẩm Nguyệt nắm chặt tay nàng.

"...!Giống như, tôi cũng không thể rời bỏ em."
Mục Tuyết Y sụt sịt, cố nén không cho nước mắt chảy xuống.

"Vì thế, không phải tôi đến đây để tìm em sao?" Chu Chẩm Nguyệt cười khẽ: "Tôi thấy tin nhắn của em, em nói rằng mình phải ở đây sinh sống một năm.

Vậy nên tôi tạm thời chuyển giao mọi việc trong công ty cho ông nội.

Một năm tới, tôi sẽ ở bên cạnh chăm sóc em."
Mục Tuyết Y không còn nức nở mà mỉm cười: "Thật chứ?"
Chu Chẩm Nguyệt: "Thật."
Mục Tuyết Y cúi đầu, rõ ràng đang chất vấn, giọng điệu lại nhẹ nhàng như đang làm nũng: "Vậy chị trốn tránh em nhiều ngày như thế, thật ra từ sớm đã lên núi, hôm nay mới chịu gặp em có đúng không?"
Chu Chẩm Nguyệt: "Không phải tôi muốn trốn tránh em.

Mấy hôm nay, tôi bận kết giao bạn mới."
"Ông chủ nơi này là bạn của ba em, em ở đây có hành động gì, e rằng ông ta sẽ mách lẻo cho ba em biết.


Vì vậy tôi phải nghĩ cách, biến bạn của ba em, thành bạn của tôi."
Mục Tuyết Y mở to hai mắt: "Vậy chị lôi kéo thành công rồi à?"
Chu Chẩm Nguyệt ngả người dựa vào sofa, bên môi ngậm lấy một nụ cười điềm đạm như mọi khi.

"Đường lui không bày sẵn, sao tôi có khả năng xuất hiện trước mặt em?"
Mục Tuyết Y nhìn cô, nỗi lo lắng trong nhiều ngày qua, cuối cùng cũng buông xuống.

A Nguyệt, đúng là kiểu người luôn khiến người khác yên tâm.

Dù cho nàng toan tính cỡ nào phức tạp, A Nguyệt vẫn vì nàng mà suy tính nhiều hơn một bước.

Dù quan tâm đến nàng, tuyệt đối cũng không muốn kế hoạch của nàng có thêm vướng bận, cô sẽ sử dụng tất cả những biện pháp vốn có, cố gắng khiến cho mọi chuyện trở nên song toàn.

Có lẽ thỉnh thoảng, cô có hơi xa cách nàng.

Nhưng cũng bởi vì...!tự trách mà thôi.

Chóp mũi Mục Tuyết Y chua xót, nghiêng người ôm lấy Chu Chẩm Nguyệt.

Nàng dựa vào bên tai Chu Chẩm Nguyệt, nhỏ giọng thì thầm: "Em cũng sẽ không bao giờ làm ra việc đập nồi dìm thuyền*, liều chết đến cùng nữa.

A Nguyệt, em hứa, sau này em sẽ xem trọng cơ thể của mình như cơ thể của chị, em nhất định sẽ yêu quý nó, sẽ không bao giờ để chị lo lắng."
*Đập nồi dìm thuyền, quyết đánh đến cùng: dựa theo sự tích Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc, sau khi qua sông thì dìm hết thuyền, đập vỡ nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng.

Dừng một chút, Mục Tuyết Y lại rầu rĩ lẩm bẩm.

"Thật ra chị không cần gạt bỏ công việc của mình để theo em đến đây.

Chị là lãnh đạo có triển vọng, năng lực lại ưu tú, ba mươi mốt tuổi là thời điểm tốt nhất để phát triển sự nghiệp, nhưng chị lại mất một năm ở chốn hoang sơ tịch mịch này..."
Chu Chẩm Nguyệt: "Tôi nhất định phải đến, Tuyết Y."
Mục Tuyết Y ngước mắt: "Tại sao?"
...!Tại sao?
Trong đầu Chu Chẩm Nguyệt bỗng nhiên hiện lên dòng cuối cùng của lá thư số 4.

— "Mời chị, hết lần này đến lần khác, một lần hai lần ba lần, thậm chí là cả trăm cả ngàn cả vạn lần, vô cùng vô tận, không chút do dự, cứu lấy em, với cái thế gian khổ ải này."
Cô vẫn luôn muốn cứu nàng.

Vì thế, ngày hôm ấy ở bệnh viện, cô mới đưa ra yêu cầu, muốn Tuyết Y quay về nhà họ Chu cùng cô, quay về cuộc sống như trước đây.

Cô cho rằng, chỉ cần giải cứu nàng thoát khỏi địa ngục không đáy của nhà họ Mục, tất cả mọi chuyện đều sẽ được đặt dấu chấm hết.

Nhưng sau đó cô phát hiện, cô sai rồi.

Cô không thể dựa vào sức mạnh của bản thân mà lấy một tư thái của Đức Thánh Thần, từ trên cao nhìn xuống Mục Tuyết Y.

Tình yêu chân chính phải đứng ngang hàng, không phải là: "Em gặp khó khăn, tôi sẽ cứu em."
Mà là: "Em gặp khó khăn, tôi nguyện ý đi cùng em."
Vì lẽ đó, cô không nên làm kẻ vứt dây thừng xuống đáy vực sâu cho nàng trèo lên.

Cô nên nhảy xuống vực thẳm, cùng với nàng, gắng sức trèo lên mới đúng.

Hồi lâu không được đáp lại, Mục Tuyết Y lại hỏi: "Tại sao?"
Chu Chẩm Nguyệt đưa tay lên cao, ngón tay đeo nhẫn ngọc nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài hơi xoăn của Mục Tuyết Y, nụ cười trên môi thể hiện sự dịu dàng tận sâu trong đáy lòng.

"Bởi vì, tôi phải cùng em..."
Giọng nói của cô nhẹ như mây gió, nửa câu sau nhẹ đến mức chỉ có cô mới có thể nghe rõ bản thân nói gì.

"...!Đi qua thế gian khổ ải này."
* * *
Tác giả có lời muốn nói:
Tuyết Y nói: Cứu em, với thế gian khổ ải.

A Nguyệt nói: Cùng em, đi qua thế gian khổ ải.

"Tôi không cứu em, tôi đồng hành cùng em."
(A Nguyệt của chúng ta thật sự quá ôn nhu!!)
*
Editor: của chúng ta thật sự quá ôn nhu!!
Cảm ơn vì đã chờ đợi mình nha, chuyện là có nhiều chỗ khó hiểu và mình phải cố gắng beta kỹ xíu nên ra chương hơi lâu:.


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận