Quảng cáo

Năm Tháng Không Từ Bỏ



Cát Vi Nùng và Mục Tuyết Y rời khỏi khách sạn suối nước nóng vô cùng đột ngột.

Cát Vi Nùng chỉ giải thích với Lâm Khả Ny vài câu ít ỏi, mập mờ không rõ.

Lâm Khả Ny gọi điện thoại cho Cát Vi Nùng rất nhiều lần, từng chữ từng câu hỏi:
"Chị không bắt buộc em nhất định phải ở lại, nhưng ít nhất em phải nói rõ lý do em rời khỏi? Quan hệ của chúng ta là gì? Sau này có nên liên lạc với nhau không? Mơ hồ như bây giờ, chị thật sự rất mê man."
Lý trí của Cát Vi Nùng nhắc nhở, nàng nên lấy sự nghiệp làm trọng, Mục Tuyết Y mới là trọng tâm cuộc sống của nàng.

Phần tình yêu với Lâm Khả Ny, không nên chiếm quá lớn tỉ lệ.

Nhưng...!về mặt tình cảm, nàng không có cách nào thuyết phục chính mình hoàn toàn vứt bỏ Lâm Khả Ny.

Nàng thích nàng ấy.

Tuy không hẳn là thích vô bờ bến.

Nhưng cũng là thích.

Vì lẽ đó Cát Vi Nùng chọn đi cùng Mục Tuyết Y nhưng cũng không đành lòng chặt đứt liên lạc với Lâm Khả Ny.

Lâm Khả Ny hỏi nàng những vấn đề đó, nàng chỉ tìm cớ trả lời cho có lệ.

Nàng tán gẫu với nàng ấy về đồ ăn vặt ở Cao Xuyên, về xích đu trong sân nhà, về tiến trình trị liệu của Mục Tuyết Y, nhưng không hề tán gẫu tương lai của hai người.

Bọn họ rời khỏi khách sạn suối nước nóng đã được vài tháng.

Lâm Khả Ny xin nghỉ phép, thu dọn hành lý rồi bắt chuyến tàu cao tốc đến Cao Xuyên.

Nàng ấy rất nhớ Cát Vi Nùng, muốn tận mắt gặp nàng.

Cũng muốn đối mặt hỏi rõ ràng, Cát Vi Nùng nghĩ gì về quan hệ giữa đôi bên.

Quảng cáo

Trước đó nàng ấy đã hỏi địa chỉ cụ thể của Cát Vi Nùng để gửi một số đặc sản của Ký Ninh qua.

Lần này Lâm Khả Ny trực tiếp bắt taxi đến địa chỉ kia.

Không báo trước cho Cát Vi Nùng vì sợ nàng cố tình trốn tránh.

Khi đến một căn nhà nông thôn có khoảng sân nhỏ, bụi cây rậm rạp ở hai bên con đường lát gạch, gió mát chầm chậm thổi, trong không khí thoang thoảng hương hoa thơm ngát.

Cổng nhà mở toang, từ đầu con đường lát gạch có thể lờ mờ trông thấy ghế xích đu ở trong sân.

Lâm Khả Ny kéo hành lý đi vào.

Đi tới cửa nàng mới phát hiện, Cát Vi Nùng không có ở đây.

Trong sân chỉ có một mình Mục Tuyết Y.


Mục Tuyết Y đang đứng giữa hai thanh xà đơn, thiết bị kia trông giống như thiết bị phục hồi chức năng, nàng không chống nạng, hai tay đặt trên xà đơn, khó khăn bước từng bước về phía trước.

Vẻ mặt của nàng vô cùng thống khổ, trán lấm tấm mồ hôi, từng hạt từng hạt mồ hôi đọng trên cằm rơi xuống.

Có lẽ do quá đau đớn, sau khi bước được năm bước, nước mắt nàng ứa ra vì đau.

Nước mắt lăn dài theo gò má, cùng mồ hôi đồng thời rơi xuống đất, làm ướt một mảng gạch.

"A Nguyệt..."
Mục Tuyết Y khóc lóc lẩm bẩm tên cô, không ngừng lặp đi lặp lại, như thể chỉ có cách này mới có thể ép mình kiên trì vượt qua cơn đau đớn đang hành hạ.

Lâm Khả Ny ngơ ngác đứng ở cửa.

Vào lúc này...!có lẽ không nên đi vào quấy rầy đối phương.

Nàng ấy siết chặt quai đeo ba lô, cúi đầu, định tránh sang chỗ khác đi dạo, vừa nhấc mắt bỗng nhìn thấy Cát Vi Nùng bưng chậu nước đứng ở chỗ ngoặt, đang đi về bên đây.

Cát Vi Nùng nhìn thấy Lâm Khả Ny, chợt sửng sốt.

"Khả Ny?"
Hai tay Lâm Khả Ny nắm lấy quai đeo ba lô, vẻ mặt thả lỏng: "A Nùng."
Cát Vi Nùng tới gần, muốn nói gì đó.

Đột nhiên, trong sân truyền đến tiếng người ngã phịch xuống đất.

Sắc mặt Cát Vi Nùng biến sắc, vội đặt chậu nước trên tay xuống, lao nhanh vào trong.

Mục Tuyết Y ngã sõng soài trên mặt đất, cơ thể gầy gò nhỏ bé chìm dưới lớp quần áo.

Cát Vi Nùng hết sức cẩn thận đỡ bờ vai nàng, dìu nàng đứng dậy.

Lâm Khả Ny cũng vội vàng bước tới, đẩy xe lăn ở kế bên đến, để Mục Tuyết Y sắp ngã quỵ ngồi vào.

Cát Vi Nùng đẩy Mục Tuyết Y vào phòng, đỡ nàng lên giường nghỉ ngơi.

Mục Tuyết Y quá mệt mỏi, không chú ý tới Lâm Khả Ny, mê man thiêm thiếp nằm ở trên giường.

Lâm Khả Ny đứng trước cửa phòng, quan sát khung cảnh bên trong.

Đập vào mắt là một cái bàn học chật hẹp có ngăn sách ở cạnh giường Mục Tuyết Y.

Trên giá sách xếp đầy các loại sách tài chính và quản lý khác nhau, mỗi một cuốn sách đều được đánh dấu rất chi tiết bằng giấy dấu trang có màu sắc rực rỡ.

Trên bàn bày vài cuốn sách chuyên môn, phía trên lít nha lít nhít mực đỏ, có thể thấy chủ nhân của những cuốn sách này vô cùng chăm chỉ.

Đối diện bàn học là một cái bàn nhỏ, bày một số mỹ phẩm dưỡng da hàng ngày.

Bên cạnh mỹ phẩm dưỡng da, có một hàng thuốc hộp được xếp gọn gàng, mỗi hộp thuốc đều được tỉ mỉ phân chia liều lượng cần uống mỗi ngày.

Trong một hộp có ba viên con nhộng, một viên lớn và hai viên nhỏ.

Cách mấy hộp thuốc sẽ dán một tấm giấy note, phía trên viết "Đợt trị liệu đầu", "Đợt trị liệu hai", "Đợt trị liệu ba".

Mục Tuyết Y đã ngủ, Cát Vi Nùng đi tới, thấy Lâm Khả Ny đang nhìn chằm chằm những mẩu giấy ghi chú, bèn hỏi: "Sao vậy?"
Lâm Khả Ny cười: "Không ngờ em làm việc rất tận tâm, còn viết giấy note."
Cát Vi Nùng lắc đầu.

"Là Nhị tiểu thư tự viết."
Lâm Khả Ny: "..."
Mục Tuyết Y đang nghỉ ngơi, trong phòng không tiện nói chuyện nên Cát Vi Nùng đành dẫn Lâm Khả Ny ra ngoài.

Đóng cổng cẩn thận, hai người đi về hướng Nam.

Đi bộ đến quán cà phê nhỏ ở gần đây.

Đến quán cà phê, hai người ngồi xuống cái bàn phủ khăn kẻ caro cạnh cửa sổ.

Cát Vi Nùng giơ tay, gọi hai ly cà phê Americano.

Nàng lau sạch thìa dài rồi đưa cho Lâm Khả Ny, thản nhiên hỏi: "Sao chị đến tìm em đột ngột vậy?"
Lâm Khả Ny mím môi khẽ mỉm cười, trong mắt lại không hề có ý cười.

"Mấy tháng không gặp mặt, chị nhớ em nên đến thăm."
Nàng ấy dừng một chút, nhẹ giọng hỏi: "Còn em thì sao, có nhớ chị không?"
Cát Vi Nùng trầm mặc một lúc mới nói: "Dạo này rất bận, lúc trước thỉnh thoảng sẽ nhớ, nhưng công việc bận rộn, không có thời gian nhớ nữa."
Lâm Khả Ny bất đắc dĩ mỉm cười: "Em thật là...!Sao lại thẳng thắn như vậy..."
Cà phê bưng lên, Cát Vi Nùng cúi đầu, dùng thìa khuấy ly cà phê của mình.

Không khí lại chìm vào im lặng.

Lâm Khả Ny thở dài, đặt ly cà phê xuống, đứng dậy.

"Vốn muốn đối mặt hỏi rõ ràng, bây giờ xem ra...!Em có đáp án rồi.

Vậy chị đi đây, không làm phiền em nữa."
Lâm Khả Ny cầm ba lô, nở nụ cười tự giễu, bước thẳng ra ngoài.

Cát Vi Nùng theo bản năng đuổi theo, nắm lấy cánh tay Lâm Khả Ny: "Khả Ny, em không có ý đó..."
Lâm Khả Ny im lặng nhìn nàng, chờ đợi lời giải thích.

Cát Vi Nùng: "...!Em không muốn cắt đứt quan hệ với chị, em..."
Nàng không biết bản thân đang nghĩ gì trong đầu, lúng túng nửa ngày, chỉ nói:
"Nếu không hôm nay chị ở lại đây đi, giường của em rất lớn, chị...!chị ở lại vài ngày, em sẽ chăm sóc chị."
Thấy Cát Vi Nùng lắp bắp, lúc này lại trông giống như một con cún nhỏ đáng thương nhìn mình, trái tim Lâm Khả Ny nhất thời mềm nhũn.

Một người khó xử dẫn một người khó xử khác trở về bàn cà phê.

Cát Vi Nùng chủ động lấy lòng, đặt viên đường vào tay Lâm Khả Ny.


Nàng nhỏ giọng nói: "Đừng dỗi."
Lâm Khả Ny: "..."
"...! Chị cũng nhìn thấy tình trạng của Nhị tiểu thư rồi đó, chuyện bên này quả thực rất phức tạp." Cát Vi Nùng thở dài: "Không một ai biết...!cô ấy trải qua khốn khổ thế nào."
Nhắc đến Mục Tuyết Y, Lâm Khả Ny nhớ lại những gì vừa thấy lúc nãy, trái tim khẽ nhói.

Bèn hỏi: "Mộc Nhĩ tiểu thư và Chủ tịch Chu xảy ra chuyện gì?"
Cát Vi Nùng: "Em cũng không biết nên nói thế nào."
Lâm Khả Ny: "Hả?"
Cát Vi Nùng nhìn máy pha cà phê ở quầy bar, đồng tử giãn nở.

"Có lẽ là...!một người hãm sâu trong vũng bùn, không muốn vấy bẩn một người sạch sẽ khác."
Lâm Khả Ny mân mê môi, cẩn thận suy tư về lời nói của nàng.

Cát Vi Nùng cười trừ, nói:
"Nhưng Nhị tiểu thư không cam chịu đắm mình trong vũng bùn, cô ấy rất cố gắng bò ra ngoài.

Chị cũng thấy cô ấy rất kiên cường tập luyện phục hồi chức năng, rất chăm chỉ đọc sách, uống thuốc đúng giờ, dốc hết sức phối hợp trị liệu, vì đốc thúc bản thân, còn viết rất nhiều mẩu giấy nhắc nhở, từng giây từng phút luôn luôn nhắc nhở bản thân phải kiên trì."
"Cô ấy thật sự...!rất nghiêm túc sống sót."
Cát Vi Nùng mím môi, một lúc lâu sau, nàng than thở: "Có lẽ cô ấy nghĩ rằng, nếu như ngày nào đó cô ấy có thể bò ra ngoài, có thể đứng lên, trở nên khác biệt hơn so với trước đây, cô ấy sẽ có thể đứng bên cạnh Chủ tịch Chu một lần nữa."
Lâm Khả Ny cầm ly cà phê nhấp một ngụm.

Tâm tư dường như đã lãng quên chuyện cá nhân.

Bay về chốn xa hơn.

Sau buổi trưa, ánh nắng chiều dễ chịu bao phủ.

Ánh sáng xuyên qua rừng cây rậm rạp, chiếu xuống con đường lát gạch đá nhấp nhô, loang loáng khắp mặt đất.

* * *
Vào buổi tối, Mục Tuyết Y xuống bếp làm hai món thịt xào chiêu đãi Lâm Khả Ny.

Ba người ngồi vào chiếc bàn đá nhỏ trong sân nhà, xung quanh là những món ăn tự nấu.

Cát Vi Nùng đặc biệt đến tạp hóa mua vài lon bia, Lâm Khả Ny rửa ly rồi rót đầy hai ly.

Mục Tuyết Y không thể uống rượu, trong ly của nàng là nước trắng.

Mục Tuyết Y nâng ly với Lâm Khả Ny, áy náy nói:
"Khả Ny, cô đến chơi nhưng tôi không kịp chào hỏi, thật xin lỗi, là tôi tiếp đón không chu đáo."
Lâm Khả Ny cũng nâng ly, ôn hòa cười: "Không có gì, đừng khách sáo."
Mục Tuyết Y cũng cười, nói: "Cô nếm thử đồ ăn do tôi nấu xem có vừa miệng không."
Lâm Khả Ny: "Mộc Nhĩ tiểu thư hiếm thấy xuống bếp, hẳn là ngon lắm."
Mục Tuyết Y: "Ai nói hiếm thấy xuống bếp, thường ngày tôi đều xuống bếp.

A Nùng không biết nấu nướng, ngày nào tôi cũng phải nấu cơm."
Cát Vi Nùng khụ một tiếng: "Tôi đã nói muốn tìm người giúp việc."
Mục Tuyết Y mỉm cười, hỏi Lâm Khả Ny: "Khả Ny, cô biết nấu cơm chứ? Nấu có ổn không?"
Lâm Khả Ny: "Biết, nhưng có ngon không thì phải tùy thuộc vào khẩu vị của mỗi người."
Mục Tuyết Y: "Tôi đoán cô nấu rất ngon.

Thế này đi, cô nghỉ việc ở khách sạn, dọn đến đây sống cùng chúng tôi.

Tôi sẽ trả cho cô mức lương giống với A Nùng, chắc chắn không ít hơn tiền lương hiện tại.

Cô cảm thấy thế nào?"
Lâm Khả Ny ngạc nhiên.

Nàng ấy có rất nhiều kinh nghiệm sống, đầu óc nhanh nhẹn, lập tức hiểu được Mục Tuyết Y tám phần mười đã nhìn ra nàng ấy và Cát Vi Nùng xuất hiện xích mích vì vấn đề khoảng cách.

Mục Tuyết Y đang giúp mình và A Nùng.

Không chờ nàng ấy mở miệng, Mục Tuyết Y đã nói: "Đừng từ chối mà, cô xem tôi đáng thương biết bao, mỗi ngày mệt nhọc còn phải nấu cơm cho bạn gái cô ăn.

Cô tới giúp một chút có được không?"
Lông mi Lâm Khả Ny run rẩy, đôi mắt dâng lên hàng nước mắt cảm động.

Một lúc lâu sau, nàng ấy nâng ly lần thứ hai: "...!Cảm ơn."
Mục Tuyết Y gắp thức ăn cho Lâm Khả Ny, khẽ cười nói: "Cô đừng lo lắng chuyện tương lai.

Nếu như cô không ngại, sau này quay về Ngạn Dương với chúng tôi, tôi sẽ tìm cho cô một vị trí trong công ty Mục thị.

Yên tâm, phúc lợi tốt, sáu khoản bảo hiểm và một quỹ nhà ở, nghỉ lễ có quà tặng, cuối năm có tiền thưởng, lương mười bốn tháng, hỗ trợ tiền xe và tiền ăn uống, còn có rất nhiều khoản trợ cấp khác..."
Lâm Khả Ny nhắm mắt lại, một giọt lệ rơi vào bên trong ly rượu.

Mục Tuyết Y thật sự, ôn nhu đến mức khiến người ta muốn khóc.

Tuy cơ thể và tâm lý của nàng gặp trắc trở, tự bảo vệ mình đã khó, thế nhưng vẫn không quên quan tâm và đối xử tử tế với người xung quanh.

Đây là một người...!
Tuy kẹt trong vũng bùn nhưng vẫn có thể tỏa sáng như cũ.

Cát Vi Nùng quay đầu đi, một lúc lâu không hề chớp mắt.

Có vẻ như đang cố kìm nén nước mắt.

* * *
Sau khi ăn xong, Cát Vi Nùng đi rửa chén.

Mục Tuyết Y và Lâm Khả Ny ngồi trên ghế xích đu, ngắm biển sao sáng và vầng trăng khuyết trên bầu trời đêm.

Gió đêm thổi qua, làm tung bay mái tóc dài của bọn họ, trong gió xen lẫn hương hoa không biết tên ở nơi phương xa.

Mục Tuyết Y vỗ vỗ bàn tay Lâm Khả Ny.

"A Nùng, cô bé này, lòng dạ không xấu, chỉ là cô ấy vẫn chưa học được cách đạt được song toàn cả tình yêu lẫn sự nghiệp."

Lâm Khả Ny: "Tôi biết, vì thế tôi không ngại dừng lại chờ em ấy."
Mục Tuyết Y gật đầu: "Vậy thì tốt...!Gặp được người thương không dễ dàng, hai người phải cố gắng ở bên nhau."
Lâm Khả Ny đung đưa xích đu, cảm xúc dồn nén mấy tháng qua chợt nhẹ nhõm, khuôn mặt nhuốm vẻ ôn hòa như lúc ban đầu.

Một lát sau, Lâm Khả Ny chủ động nhắc đến: "Tôi đã nghe A Nùng nói về bệnh tình của cô."
Mục Tuyết Y cười nói: "Cô ấy nói cái gì?"
Lâm Khả Ny: "Nói về những thứ trên hồ sơ khám bệnh.

Lúc trước tôi chỉ biết cơ thể cô có thương tích, không nghĩ rằng..."
Mục Tuyết Y: "Tôi không sao, cô đừng lo lắng quá nhiều."
Lâm Khả Ny: "Cô nhìn thoáng mới quan trọng, tôi biết người mắc bệnh tâm lý luôn khổ sở hơn người mắc bệnh trên cơ thể..."
"Không, Khả Ny."
Mục Tuyết Y ngẩng đầu lên, dải ngân hà phản chiếu trong con ngươi, sáng lấp lánh.

"Thật ra từ lúc tôi biết mình có bệnh tâm lý, tôi rất vui vẻ, thật đó."
Lâm Khả Ny không hiểu.

Mục Tuyết Y nhìn bầu trời đêm, khóe môi cong lên, nở nụ cười dịu dàng.

"Bị bệnh, nghĩa là, tôi có bệnh."
"Mà bệnh...!có thể chữa khỏi."
"Tôi nghĩ nếu chữa khỏi bệnh, tôi có thể...!trở thành một người có nội tâm mạnh mẽ.

Một người có thể độc lập giải quyết vấn đề mà không cần tới sự giúp đỡ của người khác.

Như vậy, khi tôi đứng bên cạnh A Nguyệt, mới có thể chân chính Sóng vai về mặt ý nghĩa.

Chị ấy không cần hy sinh vì tôi nữa, tôi cũng sẽ không...!vì sự hổ thẹn mà nhốt mình bên trong cái lồng cảm xúc, tự mua dây buộc mình, tự đi đến cực đoan."
"Tôi chỉ cần một chút thời gian..."
Mục Tuyết Y đưa tay ra, một con đom đóm bay tới từ sân sau đậu trên đầu ngón tay của nàng.

Ngắn ngủi dừng chân, lại bay đi.

Bay về nơi xa xăm.

Mục Tuyết Y cong mắt.

Giọng nói cực kỳ nhẹ.

"Tôi chỉ cần một chút thời gian để đứng dậy."
Lâm Khả Ny hiểu ý nàng.

"Tôi tin tưởng, dù là chân hay là trái tim.

Nhất định đều có thể hiên ngang đứng dậy."
Mục Tuyết Y lắng nghe, trong mắt tràn đầy ý cười.

Nhìn bầu trời đầy sao, nàng chậm rãi nhắm mắt, thu trọn ánh sao vào đôi mắt.

Lẩm bẩm nỉ non.

"Thật hy vọng, vừa mở mắt...!đã đến một năm sau."
Nàng khẽ nhấc mi, ánh mắt không có tiêu cự.

Chỉ chốc lát sau, lại nhắm lại.

"Thật hy vọng...!mở mắt ra lần nữa, tôi và A Nguyệt...!đã biến thành hai cụ già tóc trắng bạc phơ, cùng nhau ngồi trên ghế xích đu..."
"Nếu có thể nắm tay chị ấy, chỉ trong chớp mắt vượt qua một đời..."
"...!Thế thì thật tốt."
Lâm Khả Ny nghe Mục Tuyết Y nói, trong đầu bỗng nhiên hiện ra một bài thơ.

Một áng thơ trích trong quyển vở của nàng ấy thời còn học sinh.

Thuở nhỏ, chỉ thấy được vẻ đẹp của câu từ và vần nhịp, nào có hiểu sự xao xuyến trong cốt lõi của bài thơ.

Nhưng bây giờ, tận mắt chứng kiến tình cảm giữa Mục Tuyết Y và Chu Chẩm Nguyệt...!
Nàng ấy chợt ngộ ra.

...!
Khi sương mù nổi lên, em ở trong lòng người.

Khu rừng ẩm ướt hương thơm lượn lờ,
Tái hiện trọn vẹn thời niên thiếu đôi ta.

Sau khi sương tan, đã qua một đời.

Núi lặng, hồ tĩnh.

Dẫu còn dư lại ngàn người trong vạn người,
Cũng sẽ không bao giờ nhận sai bóng hình..


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận