[Fanfic] [Yeoncy] Này!!! Cô Gái Trà Sữa, Chị Thích Em!

- " chỉ... chỉ... là b... bạn...nnn... thôi mà... " tay chân Yeonwoo run lập cập, chờ đợi cô xử tội

- " ồ. " FRIEND " bạn cũng thân nhỉ ? " cô nói mà nụ cười tà ác kia vẫn dính trên môi

- " chị tưởng em đã tha lỗi cho chị rồi cơ "" Yeonwoo bắt bẻ, thật không ngờ cô vẫn còn chưa tha lỗi cho mình

- " ừ thì tha rồi đấy ! nhưng " BẠN " của chị đến nhà, rồi lại nói là tối qua cùng chị CẢ ĐÊM KHÔNG VỀ ! " cô cố tình nhấn mạnh vài chỗ, máu ghen của cô sắp dồn hết lên não nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh mà kết tội Yeonwoo

- " em ấy chỉ đến giải thích và xin lỗi em thôi mà " 

- " " em " à ? " cô nhíu mày, khoanh tay nhìn Yeonwoo

- " à không. giám đốc Kim, là giám đốc Kim. cô ấy chỉ đến xin lỗi và giải thích, có gì đâu mà em lại giận đến thế ? " Yeonwoo ngây thơ hỏi, thật sự chẳng biết là cô đang đùa

" hí hí. đúng là đồ ngốc ! " cô cười thầm trong lòng

- " em làm gì dám giận chị đâu ! " cô nhún vai rồi bỏ vào nhà tắm

- " này ! này Nancy ! " Yeonwoo gọi khi cô đã vào đến nhà tắm và đóng cửa 

- " em cho chị giải thích đi Nancy ! Nancy ! " Yeonwoo gõ cửa nhà tắm, nhưng ai đó vẫn giả vờ không nghe

- " chị để yên cho em tắm, không giải thích gì nữa hết ! " cho đến khi chịu hết nổi tiếng kêu của Yeonwoo cô mới đành lên tiếng

- " em không cho chị giải thích là chị xông thẳng vào nhà tắm đấy " Yeonwoo đe dọa, vì biết Nancy chỉ sợ mỗi trò này

cô khựng lại, đứng đối diện với chiếc gương, cô có thể thấy rõ khuôn mặt mình đang tái đi vì sợ. Yeonwoo nói là làm, nên cô sợ chút nữa... vội chộp lấy chiếc áo sơ mi trắng của Yeonwoo còn treo mặc vào, cô chỉ khoác mỗi chiếc áo và không mặt đồ lót, áo rộng và dài thùng thình đến gần đầu gối, khuy áo thì gài bị lệch, chắc do hấp tấp quá. nhưng cô chẳng để ý, cô chỉ sợ lát nữa Yeonwoo xông vào và thấy mình đang tắm thì coi như xong. cô tức tối chạy ra mở cửa

- " này, em chỉ đùa với chị thôi mà ! tại sao lại đòi xông vào nhà tắm trong khi em đang tắm chứ ? quá đáng !!! " cô hét lên vào mặt Yeonwoo, khuôn mặt đỏ bừng vì nóng và vì sợ, chẳng để ý điều gì bất thường ở Yeonwoo

Yeonwoo không nhìn thẳng vào mặt cô mà nhìn đi chỗ khác trên người cô, cô mặc chiếc áo sơ mi mỏng và gần như là có thể nhìn xuyên thấu vào bên trong, ánh mắt Yeonwoo lướt từ trên xuống dưới không bỏ sót chỗ nào trên cơ thể cô, hai bàn tay nắm chặt, cổ họng nuốt khan, ngăn không cho mình làm điều gì với Nancy

- " này ! " cô giận dỗi dậm một chân " chị có nghe em nói không đấy ? "

- " có có, nghe nghe ! " Yeonwoo gật đầu lia lịa nhưng ánh mắt vẫn không đổi hướng

- " chị nhìn gì vậy ? " cô nhíu mày, rồi nhìn theo hướng Yeonwoo đang nhìn

Yeonwoo đang nhìn chằm chằm vào cơ thể cô, cô dường như muốn chui xuống đất vì sự sơ ý này của mình, thẹn quá hóa giận, cô liền lấy chân mình đạp lên chân Yeonwoo

- " ây daaa " cảm nhận được cái đau, liền bừng tỉnh la oai oái

- " nhìn gì ? có gì để nhìn ? hứ ! " cô lấy tay che chắn ngực mình, chân hơi khụy một chút để che phần dưới

- " à ờ có nhìn gì đâu cơ chứ " Yeonwoo chối, nhìn muốn hết luôn thân thể con gái nhà người ta mà còn chối cho được ( -_-" )

- " hừ " cô gầm gừ, chiếu ánh mắt hình viên đạn nhìn Yeonwoo chằm chằm

- " hè hè " Yeonwoo gãi đầu, coi như lời thú tội ( nụ cười nghe gian vl :) )

- " khi nãy em nói gì cơ ? "

- " I"m joking ! " cô nói mà vẫn dán chặt ánh mắt vào khuôn mặt Yeonwoo, phòng khi có nhìn xuống dưới, cô sẽ đá bay Yeonwoo ra ngoài

- " joking ? em làm chị hết hồn đấy em biết không ? " 

- " có gì mà hết hồn ? " cô nghi ngờ hỏi

Yeonwoo dường như đứng tim khi thấy Nancy mặc chiếc áo sơ mi của mình đã mặt vào đêm hôm qua, mồ hôi hột chợt tuôn ra, ngực trái đánh thình thịch
- " tại sao em lại mặc chiếc áo đó ? nó bẩn rồi mà " 

- " bẩn thì sao ? em thích mặt nó đấy. có gì nào ? " cô cẩn thận dò xét từng cử chỉ trên gương mặt Yeonwoo

- " không có gì ! em tắm mau đi !! " Yeonwoo bắt đầu hối cô đi tắm 

- " không đấy thì sao ? Yeonwoo chị bị gì vậy ? " cô thực sự bực bội vì hành động này của Yeonwoo

Nancy dừng lại đẩy Yeonwoo ra " chị đang làm gì vậy hả ? "

cô nhìn lướt qua khuôn mặt Yeonwoo, rồi nhìn đến cổ Yeonwoo, sao lại có dấu hickey, không phải một, mà là ba cái trên cùng một bên, ai lại làm như vậy ? ai lại làm điều đó ? chẳng lẽ là cô giám đốc Kim kia đã làm hay sao ? chẳng lẽ những điều cô nghĩ đến tối hôm đó là thật hay sao ? cô kéo chiếc áo lên và ngửi, sao lại có mùi hương khác ở đây ? sao lại là mùi hương của phụ nữ ? như chợt nhận ra điều gì, cô chạy vọt vào nhà tắm đứng trước gương, cô đứng hình, lo lắng, bực bội, sợ hãi,... hàng trăm thứ cảm xúc đang hòa lẫn trong con người cô lúc này. cô như muốn đập vỡ cái gương trước mắt, nhưng chẳng còn hơi sức mà điều khiển chính mình. không muốn tin vào mắt mình và những gì mà đã nhìn thấy, một vài vết son môi trên bâu áo sơ mi của Yeonwoo, mặc dù đã mờ hẳn đi nhưng cô vẫn nhìn rõ được chúng. cô khóc, lắc đầu không tin được, tại sao chuyện này lại xảy ra với cô ? tại sao những điều cô sợ lại đến cùng một lúc thế này ? 
- " Nancy, em... " Yeonwoo vào nhà tắm nơi cô đang đứng, giật mình vì điều mình nhìn thấy, cắn môi tự trách bản thân tại sao lại tệ như vậy

- " chị giải thích đi ! việc này là sao ? " cô nói trong vô thức, đứng nhìn chằm chằm vào bâu áo

- " chị... chị... em... Nancy... " lời nói của Yeonwoo bị cắt ngang bởi Nancy

Nancy đẩy Yeonwoo xuống sàn nhà tắm, rồi từ từ ngồi xuống, ngồi vào lòng Yeonwoo. cô vẫn khóc, vẫn lắc đầu không tin được, nước mắt cứ tự do tuôn rơi khiến Yeonwoo cảm thấy mình thật vô dụng. gương mặt cả hai đang ở khoảng cách rất gần, Yeonwoo có thể thấy rõ từng giọt nước trắng tinh khiết lăn trên gương mặt tội nghiệp ấy, có thể thấy rõ gương mặt cô bây giờ trông đau khổ như thế nào, và có thể nghe rõ được trái tim cô đang đập mạnh ra sao. trong thoáng chốc, Yeonwoo tự trách bản thân mình quá tệ hại, tại sao lại làm cô khóc, tại sao không thể mang được hạnh phúc cho cô, tại sao lại đối xử với cô như thế này
" mình không xứng với cô ấy ! "

không phải là Yeonwoo không xứng, chỉ là Yeonwoo chưa thể chứng minh được rằng mình là niềm hạnh phúc lớn nhất của Nancy. không phải là Yeonwoo không xứng, chỉ là Yeonwoo không để ý rằng mình đã có hơi vô tâm với cô như vậy. không phải là Yeonwoo không xứng, chỉ là Yeonwoo cảm thấy mình vẫn chưa đủ tốt để ở bên Nancy, ngay cả khi cô khóc, một giọt nước mắt Yeonwoo vẫn không lau chúng đi cho cô...

Nancy ôm cổ Yeonwoo, đặt môi mình lên đôi môi ấy, rồi bắt đầu hôn, Yeonwoo vẫn đáp trả, vẫn thuận theo ý cô mặc dù không biết ý cô là gì, khi nụ hôn kéo dài càng lâu và khi chiếc lưỡi của cô đã đi sâu vào trong khoang miệng Yeonwoo, cô đã nhận ra rằng trong ấy còn có một mùi là lạ khác không phải của riêng mình Yeonwoo. khi ấy cô mới thật sự tin rằng đêm hôm qua Yeonwoo đã ngủ với người khác. cũng phải thôi, cô khó khăn như vậy, Yeonwoo chán cô là đúng rồi, cô xấu tính như vậy, Yeonwoo bỏ cô cũng chẳng có gì sai. 
vẫn còn luyến tiếc bờ môi kia, nhưng cô đã rời khỏi đó trong sự thất vọng của Yeonwoo, nụ hôn kéo dài khoảng năm phút và Yeonwoo dường như chẳng cảm nhận được một chút gì ngọt ngào, chỉ toàn là cay đắng, nỗi đau và nước mắt. Yeonwoo kéo cô xuống, trở lại với nụ hôn, Yeonwoo hôn cô nhẹ nhàng, từ tốn, Yeonwoo hôn cô trong những tiếng thút thít của cô, bất chấp cho những giọt nước mắt mặt chát rơi xuống hòa lẫn vào nụ hôn, Yeonwoo vẫn cứ hôn. cô hơi hé môi, để cho lưỡi Yeonwoo chủ động tiến vào bên trong khoang miệng mình, mắt nhắm hờ cảm nhận nụ hôn Yeonwoo mang đến. Yeonwoo hôn cô càng lúc càng sâu, càng lúc càng say đắm, khi đã cảm thấy phần dưới của cô đã tuôn ra một dòng nước trắng đục, ấm nóng trên chiếc áo của mình, Yeonwoo mới bắt đầu đưa tay vuốt ve cô, hôn cổ cô khiến cô rên ư ử trong họng. 
cảm nhận được bàn tay hư hỏng của Yeonwoo đang đùa quá trớn trên cơ thể mình, cô sực tỉnh, vội đẩy Yeonwoo ra, lau hết nước trên gương mặt, lấy lại giọng của mình và lạnh lùng nói

- " chị đi ra đi, để cho em tắm ! " 

trước khi đứng lên, Yeonwoo không quên hôn cô thêm lần nữa, nhưng cô đã quay đầu sang chỗ khác né tránh, né tránh luôn ánh mắt buồn bã kia đang nhìn mình. rồi Yeonwoo bỏ đi, bỏ lại cô ngồi trơ trụi trong một chiếc áo sơ mi mỏng dưới sàn nhà cứng đờ, lạnh ngắt. cô cảm nhận được từng cơn lạnh, từng nỗi đau đang vây lấy mình, đành chấp nhận ngồi im mà khóc. một khi nỗi đau đã lên đến đỉnh điểm thì con người ta chẳng biết làm gì ngoài việc bất lực ngồi khóc, chấp nhận để cơn đau ùa về xâm chiếm lấy, chấp nhận để mình bị tổn thương thêm lần nữa, chấp nhận cả việc mà trước đây mình đã nghĩ rằng nó sẽ chẳng bao giờ trở thành sự thật...
làm ơn, đừng khiến em khóc ! em không chịu nổi cơn đau, em không chịu đựng được nỗi đau đang hành hạ mình, một mình em làm sao có thể chống chọi với nó. em là con gái mà, em cần được yêu thương, em cần được che chở, em không đáng bị như thế. em yếu đuối lắm, em không mạnh mẽ như thế đâu, chỉ cần một nỗi đau nào đó là có thể làm em suy sụp, huống hồ bây giờ chúng nó cùng nhau đến làm tổn thương em, làm em phải khóc. em chỉ cần người, chỉ cần người ở bên, chỉ cần người an ủi, chỉ cần người chở che... chỉ cần đừng làm tổn thương em. vậy nên, đừng khiến em phải khóc... ! 

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận