Quảng cáo

Người Ta Yêu Là Chiến Thần



Tiếng đập cửa thật mạnh.Mặc Triều Bạch không thể kiên nhẫn mà đá văng cửa phòng.
Quảng cáo

Nhưng kết giới của Trầm Du với thần lực hiện tại của Mặc Triều Bạch y chẳng thể nào phá được.Trầm Du nhìn Mộ Khanh Trần một cái sau đó thở dài mà thu lại kết giới.Sau đó nhìn Mặc Triều Bạch bằng ánh mắt.“Ngươi xong đời rồi”Sau đó thân hình nhẹ nhàng đi ra ngoài còn tiện tay đóng lại cánh cửa đã bị đạp gãy.Mặc Triều Bạch muốn kéo Mộ Khanh Trần đứng lên như tay chưa chạm vào đã bị Mộ Khanh Trần đẩy ra.


Mộ Khanh Trần phủi đất cát trên người sau đó chém đinh chặt sắt nói với Mặc Triều Bạch.“Người bây giờ lập tức cùng sư thúc về Đông Hải”“Sau đó thì thế nào?”“Cứ theo lời sư thúc.

Y muốn làm gì thì người làm như thế”Mặc Triều Bạch ũ rũ kéo Mộ Khanh Trần vào lòng, sau đó tựa cằm lên vai y.“Nếu ta chui vào quan tài phải mất vài chục năm có khi vài trăm năm”Mộ Khanh Trần vẫn đứng im để Mặc Triều Bạch ôm, nhưng hai cánh tay buông thõng trong ống tay áo đã nắm lại thật chặt.“Bao lâu ta cũng chờ được”Mặc Triều Bạch hôn lên tóc đen mềm mượt của Mộ Khanh Trần.“Nhưng ta không chờ được”Mộ Khanh Trần đẩy Mặc Triều Bạch ra khỏi người mình.“Quyết định như vậy đi”Rồi đi một nước ra bên ngoài hợp cùng với Trầm Du.Chiều hôm đó khi Lục Lang từ Trường Môn Tông về phát hiện trong nhà lại xuất hiện thêm một người.

Hỏi ra mới biết là bằng hữu của Mặc Triều Bạch, lại trông thấy Trầm Du một thân nam tử cao lớn tuấn tú như thế cũng không phiền lòng.Dù sao mỹ nam tử đi đến đâu cũng đều dễ được người người chào đón.Mộ Khanh Trần từ lúc nói chuyện với Mặc Triều Bạch xong, tâm tư đã rất nặng nề không thể nào ăn uống một chút gì.Cứ mãi trốn trong phòng đóng cửa lại.Mặc Triều Bạch tranh thủ lúc Mộ Khanh Trần không ở cùng bèn kéo Trầm Du ra một góc tối.“Ngươi tại sao lại nói rõ ràng như thế với Mộ Khanh Trần?”“Không thì sao? Đợi ngươi tự nói, lúc ấy chả phải ta lại phải chạy một chuyến vác cái xác ngươi về”“À! Có khi còn không có xác để mang về ấy chứ”Trầm Du quả thật chưa từng thấy qua người nào như Mặc Triều Bạch.Tính tình rất là cứng đầu lại còn quái gở.Ai đời nói yêu đương với con nhà người ta lại năm lần bảy lượt dấu diếm mọi thứ.

Cứ phải cho Mộ Khanh Trần nhìn thấy hắn chết vài lần mới hả dạ hay sao? Đây là cái đạo lý yêu đương quỷ ma gì?Mặc Triều Bạch vẫn biết Trầm Du lo lắng cho mình nên mới trưng ra cái bộ dạng hung thần ác sát như thế.


Nhưng bây giờ Mộ Khanh Trần còn đang bị truy đuổi khắp nơi, còn có gã Triều Âm vẫn đang mê luyến Mộ Khanh Trần như thế.Làm sao Mặc Triều Bạch có thể yên tâm mà chui vào quan tài một lần nữa.Vả lại một ngày không gặp được Mộ Khanh Trần y đã không thể chịu nổi, huống hồ nằm vào đó là nằm luôn vài chục năm.Nhưng trước sau gì cũng phải đi, nếu kết quả không thể thay đổi chỉ còn cách tranh thủ thời gian xử lý hết mọi nguy hiểm bên người Mộ Khanh Trần.

Đến lúc đó mới an an ổn ổn mà nhắm mắt được.“Cho ta ba tháng, sau đó ta sẽ đến Đông Hải tìm ngươi”Trầm Du chém đinh chặt sắt.“Hai tháng”Mặc Triều Bạch vẫn còn cò kè mặc cả.“Ba tháng”“Ngươi tưởng ta muốn nhốt ngươi vào đó chắc?”Trầm Du như muốn ăn tươi nuốt sống Mặc Triều Bạch.“Hai tháng không hơn, ngươi còn kì kèo nữa thì ta bắt ngươi đi ngay lập tức”“Ngươi dám”Hùng hổ xắn tay áo, Trầm Du xông đến gần Mặc Triều Bạch.“Lúc trước ta đánh không lại ngươi, nhưng bây giờ khác rồi.

Có muốn ta tính thêm nợ những lần trước ngươi đánh ta không?”Mặc Triều Bạch lập tức đầu hàng.“Được, hai tháng thì hai tháng.


Ngươi cần gì phải hung giữ như vậy, thật làm mất mặt Dạ Tịch ma quân”“Ta với tên Dạ Tịch đó liên quan gì nhau”Nhìn khuôn mặt vờ vịt của Trầm Du, Mặc Triều Bạch khoát tay đẩy hắn về phía cửa phòng Mộ Khanh Trần.Trầm Du thong thả đi về phía đó còn không quên quăng lại cho Mặc Triều Bạch một câu.“Đáng đời, ngươi rồi cũng có ngày này”Chửi thì chửi nhưng vẫn rất nhân đạo đến phòng Mộ Khanh Trần nói cho y rõ ý định của mình và Mặc Triều Bạch.Nghe Trầm Du cam kết trong hai tháng này Mặc Triều Bạch sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì.

Mộ Khanh Trần mới thả lỏng tâm tình.Trầm Du kiểm tra lọ thuốc mà Phụng Miên đã đưa cho Mộ Khanh Trần xong mới lập tức rời điMặc Triều Bạch đợi đến lúc Trầm Du biến mất, mới nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường ôm Mộ Khanh Trần vào trong ngực.Thấy Mộ Khanh Trần không có vẻ gì muốn đẩy mình ra, y lại lấn tới hôn nhẹ lên thái dương của Mộ Khanh Trần.Dù sao chỉ còn ở bên nhau được hai tháng nữa, nên Mộ Khanh Trần rất quý trọng thời gian.Hai tay y ôm chặt lấy lưng Mặc Triều Bạch.“Đừng giận nữa”“Ta không có giận”“Vậy sao lại không cho ta vào phòng”“Ta có nói không cho người vào phòng sao?”Nhìn thấy đôi mắt đầy ý cười của Mộ Khanh Trần, Mặc Triều Bạch cũng cười theo.Chẳng còn khúc mắc gì nên giữa hai người cứ tự nhiên mà ôm hôn nhau một lúc lâu.Sau đó Mộ Khanh Trần mới nói cho Mặc Triều Bạch biết Trầm Du nói loại thuốc mà Phụng Miên đưa chính là một loại độc, uống vào không chỉ làm cho cơ thể không thể tiếp tục luyện công, mà đối với phái nam sẽ làm cho người đó hoàn toàn mất đi khả năng “đứng dậy” của mình.May mắn thay Mặc Triều Bạch có mang theo loại thuốc mà sứ giả mang mặt nạ đưa cho.

Nên Trang Nam Hành mới coi trọng y như thế.Dù sao đối với loại người trầm mê tửu sắc như Trang Nam Hành, bỗng dưng một ngày lại phát hiện từ bây giờ mình không thể dùng được nữa.Vậy thì còn nỗi khổ nào bằng.Theo như Mặc Triều Bạch quan sát được mấy ngày này, quản gia A Thanh của Trường Môn Tông chính là người chữa trị cho Trang Nam Hành.Vậy thì người hiện tại cần tập trung theo dõi chính là kẻ đó.Do vậy tối hôm nay Mặc Triều Bạch tiếp tục danh chính ngôn thuận mà vào Trường Môn Tông.Còn Mộ Khanh Trần và Lục Thủy đang trên đường đi đến Thiên Hương Lầu đã bắt gặp Trang Nam Hành một mình một ngựa ra khỏi thành.Họ bèn chia ra hai nhánh, Mộ Khanh Trần theo dõi Trang Nam Hành còn Lục Thủy theo dõi Thiên Hương Lầu.Dù gì đây cũng là nơi gã hộ pháp mang mặt nạ đã từng hẹn “Ngụy Tào” sau khi bắt được Mộ Khanh Trần đến đây để gặp mặt, vẫn nên theo dõi một chút.Công việc của Mặc Triều Bạch ở Trường Môn Tông đã không còn là hộ vệ canh cửa chính nữa, mà đã thăng cấp thành hộ vệ bên cạnh Trang Nam Hành.Nhưng hiện tại Trang Nam Hành đã đi ra ngoài nên Mặc Triều Bạch được rãnh rỗi, giả vờ đi dạo để ngó nghiêng một chút.Nơi ở của Trang Nam Hành hoàn toàn biệt lập với những người khác.Hộ vệ canh chừng trùng trùng điệp điệp, chắc là lo sợ xảy ra chuyện giống như lúc trước.Đi một lúc đã thấy quản gia đang ngồi đánh cờ một mình.Thấy Mặc Triều Bạch quản gia vẫy tay gọi y đến.“Có biết đánh cờ không?”“Một chút”Mặc Triều Bạch khiêm tốn trả lời.Thật ra y đâu chỉ biết một chút.Chiến thần tam giới ngoài lãnh binh đánh trận còn có một sở thích là đánh cờ.Vì thế sau một lúc A Thanh đã thua liên tiếp hai ván, y đã phải nhìn Mặc Triều Bạch bằng một con mắt khác.Trong Trường Môn Tông này chẳng ai là đối thủ đánh cờ của A Thanh cả.Hôm nay may mắn gặp được Mặc Triều Bạch vô tình đã gợi lên tinh thần hiếu chiến của y.Mặc Triều Bạch thì không như thế, y vẫn biết chuyện quan trọng mình cần làm.Nên vừa đánh cờ vừa tranh thủ khai thác tin tức từ vị quản gia này.Nhưng vị quản gia cũng là một người khôn ngoan, chuyện có thể nói y đều nói ra một chút cũng không thèm dấu diếm.Còn những việc quan trọng hắn tuyệt nhiên không hé răng nửa chữ.Hai người đánh cờ đến khi Trang Nam Hành quay về mới dừng lại.Mặc Triều Bạch nhìn ra bọn chúng có chuyện cần thương lượng nên lập tức ra về.Mang tiếng làm hộ vệ bên cạnh Trang Nam Hành nhưng Mặc Triều Bạch biết, sở dĩ hắn giữ Mặc Triều Bạch lại vì vẫn chưa tìm ra công thức loại thuốc mà Mặc Triều Bạch đã đưa cho hắn.Nên việc Mặc Triều Bạch cần làm trong Trường Môn Tông chỉ là xuất hiện cho có mà thôi.Ung dung ra khỏi cổng Trường Môn Tông một lúc đã trông thấy Mộ Khanh Trần đang đứng ở một góc tối.Mặc Triều Bạch nắm tay Mộ Khanh Trần kéo y lại gần mình.“Lại chạy đi đâu?”“Đi theo Trang Nam Hành”Mặc Triều Bạch không hề bất ngờ khi nghe Mộ Khanh Trần nói thế.Với tính tình của Mộ Khanh Trần làm sao mà chịu ngồi im như mong muốn của Mặc Triều Bạch được.“Tra được những gì?”“Theo hắn một ngày chỉ là đi tìm một vài vị đại phu để chữa căn bệnh khó nói của hắn thôi”Mộ Khanh Trần quả thật mệt mỏi, thở dài thật sâu.“Đi xem đại phu mà từ sáng đến tối?”“Đâu chỉ xem, còn phải khám các thứ”“Khám?”Mắt Mặc Triều Bạch nheo lại nhìn Mộ Khanh Trần.Biết mình lỡ lời Mộ Khanh Trần bèn lấp liếm.“Lúc hắn khám ta tuyệt đối không nhìn”“Ta cũng không thèm nhìn cái đó của gã”Mặc Triều Bạch hài lòng cười cười nhéo má Mộ Khanh Trần.“Vậy còn phía gã quản gia, người có moi được tin tức gì không?”“Cũng chẳng có tin gì hữu dụng”Mộ Khanh Trần gật đầu thừa biết điều đó.Nhìn là biết gã quản gia không phải là kẻ dễ bị lừa.“Nhưng cũng không uổng công hạ mình đánh cờ với hắn.Hắn nói cho ta biết người trị thương cho Trang Nam Hành là Trang Liễu Niên”“Phụ thân của hắn?”“Uh”“Còn nhớ lúc là Bạch Ức Quân ta có đến Trường Môn Tông một lần, lúc ấy pháp lực của Trang Liễu Niên cũng không cao lắm”“Người nghi ngờ sau lưng hắn có cao nhân”“Chắc chắn là vậy.Ta sẽ tìm cơ hội tiếp cận Trang Liễu Niên xem thực hư thế nào”“Nhất định phải cẩn thận”Nếu là lúc trước Mộ Khanh Trần đã không phải lo lắng như thế.Hiện tại thần lực của Mặc Triều Bạch không còn lại bao nhiêu.Biết đâu lại xui xẻo gặp phải tên đại ma đầu nào đó.Mặc Triều Bạch cười dài cốc đầu Mộ Khanh Trần.“Đại ma đầu mà ngươi nói chỉ có một tên duy nhất là Dạ Tịch ma quân.Mà hiện tại tên ấy chẳng phải đang rúc ở Đông Hải sao”Rồi lại tiếp tục vỗ vỗ cánh tay của Mộ Khanh Trần.“Yên tâm, ta biết chừng mực”“Tạm tin người”Mộ Khanh Trần vui vẻ vừa đi vừa tựa đầu vào cánh tay Mặc Triều Bạch.“Oáp”Nghe tiếng ngáp dài của Mạc Triều Bạch ôm lấy má Mộ Khanh Trần.“Buồn ngủ sao, ta đem ngươi về”“Không về nhà Lục Lang”“Tại sao?”“Tối nào cũng bị hắn rình như thế, ta chẳng dám ngủ”“Hôm nay ngủ ở khách trọ, mai ta về nói với Lục Thủy một tiếng sau đó chúng ta dọn ra ngoài ở.Được không?”“Được”Mộ Khanh Trần cười dịu dàng với Mặc Triều Bạch, còn không quên nhón chân hôn tặng y một cái bên má.Thấy mắt Mộ Khanh Trần đã sắp nhíu lại Mặc Triều Bạch bèn ngồi xuống đưa lưng về phía Mộ Khanh Trần.“Ta cõng ngươi”Cũng chẳng phải người xa lạ mà vờ vịt làm gì Mộ Khanh Trần lập tức nằm úp trên lưng Mặc Triều Bạch, hai tay vòng qua ôm lấy cổ y.“Ta có nặng không?”Mặc Triều Bạch bước những bước nhàn nhã, mà vẫn không quên trêu ghẹo Mộ Khanh Trần.“Rất nặng”Biết Mặc Triều Bạch đang đùa giỡn mình Mộ Khanh Trần thò tay nhéo lỗ tay y.“Nặng cũng không cho thả xuống”“Ngoan ngủ một lúc”“Được”Vậy là Mộ Khanh Trần nhắm mắt lại ngủ say sưa.Đến nỗi mình được đưa vào khách trọ lúc nào cũng không biết.Đến thức giấc thứ đầu tiên đập vào mắt là khuôn mặt phóng đại của Lục Thủy.“A”Mộ Khanh Trần ngồi bật dậy hoảng hồn nhìn một thân áo đỏ nằm ngả ngớn trên giường.“Thấy khuôn mặt anh tuấn của thiếu gia mà ngươi giật mình vậy sao?”“Xì”Khoát thêm chiếc áo bên ngoài Mộ Khanh Trần đến bàn bưng một bát cháo nóng hổi ăn.Lục Thủy cũng kéo ghế đến sát bên Mộ Khanh Trần.“Ngươi không hỏi ta vì sao đến đây?”“Không phải ngươi ăn no rững mỡ sao?”Lục Thủy tát vào đầu Mộ Khanh Trần một cái.“Đau, ngươi có thấy ta đang ăn không?”“Ta mới mua cho các ngươi một tiểu viện trong thành”Mộ Khanh Trần như gặp quỷ mà nhìn Lục Thủy.“Ngươi uống lộn thuốc sao?”Thấy Mộ Khanh Trần nhìn mình như thế Lục Thủy cũng hơi ngại ngùng mà gãi đầu.“Sáng nay ta nghe Mặc Triều Bạch nói muốn dọn ra ngoài cùng ngươi, nên ta tiện tay thôi”“Nói tiếng người”Mộ Khanh Trần sao lại không hiểu tâm tư của Lục Thủy chứ.“Tử La lại bị Mặc Triều Bạch gọi đi rồi”Lúc này Mộ Khanh Trần mới thả cho Lục Thủy một ánh mắt.“Ta biết mà”Lục Thủy đấm ngực dậm chân.“Tử La chỉ là một bướm tím mỏng manh, vậy mà tên Mặc Triều Bạch kia lại để cho Tử La vào Trường Môn Tông dò la tin tức”“Thì ra là vậy”Mộ Khanh Trần nghĩa khí mà vỗ vai Lục Thủy.“Mặc Triều Bạch dám để Tử La đến đó chắc chắn sẽ không nguy hiểm gì.Ngươi đừng lo”“Thật không?”“Ta lừa ngươi làm gì? Đưa đây?”Mộ Khanh Trần xòe tay ra trước mặt, đổi lại khuôn mặt ngơ ngác của Lục Thủy.“Đưa cái gì?”Mộ Khanh Trần đập lên đầu Lục Thủy thật mạnh.“Chìa khóa nhà”“Ồ”Cầm được chìa khóa trong tay Mộ Khanh Trần kéo Lục Thủy dẫn mình đến tiểu viện đó.Nhưng hai người vừa ra khỏi khách trọ đã phát hiện có người bám theo.Mộ Khanh Trần ra hiệu với Lục Thủy sau đó hai người chia làm hai ngã.Mộ Khanh Trần dẫn kẻ đó đi lòng vòng một lúc tới ngõ cụt bất ngờ quay đầu chặn hắn lại.Kẻ đó hoảng sợ chạy ngược về phía khác đã bị Lục Thủy từ trên tường bay xuống chặn đầu.Hai người ép cho kẻ theo dõi vào một góc sau đó Lục Thủy giật khăn che mặt của hắn ra.“Không quen”Mộ Khanh Trần và Lục Thủy đều lắc đầu nhìn nhau.Hai người chưa kịp tra hỏi đã bị một tràng liên thanh của kẻ theo dõi làm cho choáng váng.“Đừng giết ta, ta là người của Sơn Hà Cung.Ta chỉ theo dõi ngươi cũng không làm gì khác a”“Lấy gì chứng minh ngươi là người của Sơn Hà Cung?”Gã theo dõi run run móc trên người ra một tấm thẻ bằng gỗ.Sau khi giật lấy Lục Thủy và Mộ Khanh Trần đều hài lòng.Đây giống như tấm thẻ mà lúc trước bọn họ lấy của bốn người mà Lục Thủy vô tình cứu được ở biển Đông Hải.Nhìn tấm thẻ là biết gã này chẳng có chức vụ quan trọng gì trong đó.Miễn bàn có thể moi được tin tức gì hữu dụng từ miệng của hắn.Thấy hai người sau khi nghiên cứu thẻ bài rồi lại tiếp tục nhìn mình với ánh mắt đáng sợ.Kẻ theo dõi lập tức biết gì nói nấy.“Cái này là thẻ bài khi ta hoàn thành nhiệm vụ sẽ đem đến gặp trưởng lão”“Hẹn nhau ở đâu?”“Trong một ngôi nhà hoang ngoài thành”“Làm sao tìm được nơi đó”“Trước nhà có treo một cái áo”Mộ Khanh Trần cực kì hài lòng vì câu trả lời rành rọt của hắn.“Ngươi đi đi”Nghe được đại xá kẻ theo dõi mừng húm ba chân bốn cẳng chạy mất.Lục Thủy bực bội nhìn Mộ Khanh Trần.“Ngươi thả hắn đi như thế không sợ hắn về báo lại với trưởng lão Sơn Hà Cung sao?”“Không có cái này làm sao mà hắn gặp được”Mộ Khanh Trần giơ cái thẻ gỗ đung đưa trước mắt Lục Thủy.“À ta quên mất, cái quy củ điên khùng của Sơn Hà Cung”Lục Thủy hỏi Mộ Khanh Trần.“Chúng ta có cần đợi Mặc Triều Bạch về rồi cùng nhau đi đến nơi hẹn không?”“Không cần, với cái thẻ gỗ này không có khả năng sẽ gặp được một trưởng lão quan trọng của Sơn Hà Cung đâu.Chuyện đơn giản này ta cùng ngươi đi là được.”“Uh”Thay y phục dạ hành và che kín mặt sau đó Mộ Khanh Trần và Lục Thủy mới ra khỏi thành..


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận