Quảng cáo

Người Tình Đế Vương

Đêm cuối thu, gió thổi đặc biệt lạnh lẽo, Mậu Xuân và Tào Thị lại không cảm thấy lạnh, ngược lại cảm thấy máu nóng sôi trào, bởi vì hai người đã nhìn thấy hy vọng trong ánh rạng đông.

Có binh sĩ Đông Đại Doanh thì còn sợ không thể cứu ra được sao?Rất nhanh nhóm vú già do hai người dẫn đến đây giúp đỡ đã bị Thượng Chân khách sáo đưa ra khỏi biệt viện, Thượng Chân hơi áy náy nói: “Người nhiều hỗn loạn, sợ sẽ làm hỏng việc, các ngươi đừng lo lắng, về nhà chờ là được.

”Hai người cũng không phải người chưa trải sự đời, so với những binh sĩ được huấn luyện thì đám người vừa già vừa trẻ, phần lớn là nữ tử và vú già đúng là không giúp được gì.

“Phu nhân nhà chúng ta phó thác cho ngài.
Quảng cáo

”Chờ tiễn người đi rồi,Thượng Chân quay về chỗ cũ, Lý Hiện đang thương lượng cách cứu viện với Triệu tướng quân, Triệu tướng quân là một nam tử trung niên để râu, dáng người không cao, đứng trong hàng ngũ những binh sĩ cao to cường tráng cũng không thu hút, nhưng những người quen biết hắn ta đều biết hắn ta mới là nhân vật đáng gờm, là một trong số ít những người từ chức quân nhân nhỏ bé không có bối cảnh bò được lên trên.

Triệu Khôn nói: “Lý công công, ta đã đi điều tra trước rồi, nham thạch cứng chắc, không cần lo lắng sẽ bị đổ sập, chỉ cần đào tảng đá này ra là được.

”“Nhưng mà đào thế nào đây?”“Dùng ngựa kéo!” Triệu Khôn nói như chém đinh chặt sắt, hiển nhiên đã tính toán xong từ sớm.

Lý Hiện nhìn ngựa phía sau, những con Thiên Lý Mã đó đều tiêu một số tiền lớn mua về từ Mạc Bắc, có điều để cứu Hoàng Đế thì có gì mà phải tiếc? Hiển nhiên là rất tán đồng cách làm của Triệu Khôn, gật đầu nói: “Vậy làm phiền tướng quân, có điều tướng quân làm nhanh một chút, đã bị nhốt lâu rồi.

”“Công công yên tâm, nhất định đưa bệ hạ ra ngoài mà không tổn thương một sợi tóc nào.

” Lúc đầu Triệu Khôn cũng rất lo lắng, nhưng sau khi hắn ta tới đây, rồi thăm do hiện trường thì đã yên tâm hơn, đúng là ông trời phù hộ, trùng hợp chỗ đổ sập này có hang động, hang động nham thạch vững chắc, hình thành một lá chắn tự nhiên bảo vệ Hoàng Đế, còn nếu đây là chân núi bình thường thì hắn ta cũng không dám gọi người tới đào đại, sợ không cẩn thận sẽ làm nó đổ sụp lần nữa.

Vấn đề lúc này là cần phải nhanh chóng, dù sao cũng không biết bên trong có gì ăn hay không, hơn nữa cũng không biết có bị thương cần phải chữa trị kịp thời hay không?Xuân Mậu về đến nhà, nhưng còn chưa được mười lăm phút đã đứng dậy đi quanh trong viện, Tào Thị thì vẫn luôn đứng ở cửa không về, tuy rằng không thể nhìn thấy được tình huống của biệt viện sát bên, nhưng có thể nhìn qua bên đó thì trong lòng vẫn thoải mái hơn một chút.

“Tại sao vẫn chưa có tin tức chứ, tảng đá to như vậy làm sao có kéo ra được? Phu nhân thật sự sẽ không sao chứ?”Trương Sơn Gia cầm nước trà đến, nói: “Tào đại nương, cô nương Mậu Xuân, uống ngụm nước đi, từ trưa đến giờ hai người còn chưa nghỉ ngơi, phu nhân là người tốt ắt có phúc, nhất định sẽ không sao cả.

”***Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động, tuy rằng Lâm Dao không nghe rõ nhưng hình như là tiếng khẩu hiệu rất đồng đều, hơn nữa tiếng hô còn rất lớn, chuyện này dọa cho Lâm Dao hoảng sợ, nàng vừa giật mình đã lập tức cách Triệu Hằng rất xa.

Hai người đều đỏ mặt, hơi thở dồn dập, mất một lúc lâu Triệu Hằng mới bình tĩnh lại, giải thích: “Tiếng động này hơn phân nửa là tiếng của binh sĩ, nếu tiếp tục thì nhiều nhất nửa canh giờ nữa sẽ có thể đi ra ngoài.

”Lâm Dao gật đầu, ngoan ngoãn đáp lại: “Ừ.

”Sau đó hai người không nói chuyện nữa… Xung quanh có vẻ đặc biệt tĩnh lặng, còn có thể nghe thấy tiếng nước tí tách, có lẽ là nước trên thác chảy vào hang động.

Triệu Hằng nói: “Nên cầm theo nước trà do nàng tự chế vào đây.

”Lâm Dao hơi khó hiểu nhìn Triệu Hằng, lại nghe hắn nói tiếp: “Hương vị đó rất đặc biệt, uống vào trong miệng rất thơm, không giống hồng trà này, lúc hôn trong miệng có hơi đắng.

”Lâm Dao lập tức mặt đỏ, nhưng vẫn nói: “Thật ra vị của hồng trà cũng rất ngon.

”Đôi mắt Triệu Hằng lập tức sáng lên, lại hiện lên mấy phần buồn cười, nói: “Lại đây.

” Nhưng nói xong lại giống như không chờ được Lâm Dao, hắn đã tự mình nhào qua, mặt hai người vừa lúc dán vào nhau, rồi lại sờ soạng tìm đến đôi môi…Một hồi lâu, Triệu Hằng khàn khàn thì thầm nói: “Hình như cũng không đắng thật.

”Lâm Dao nghe xong không nhịn được mà cười rộ lên, mi mắt cong cong, vô cùng xinh đẹp.

Đột nhiên, có tiếng ầm ầm thật lớn vang lên, còn có ánh lửa hắt vào.

Ánh sáng quá mạnh, Lâm Dao cố nhịn không nhắm mắt lại, Triệu Hằng cởi áo ngoài che lại khuôn mặt của nàng, sau đó trầm giọng nói: “Lý Hiện có ở ngoài không?”“Lão gia, tiểu nhân đến chậm!” Lý Hiện vừa nức nở vừa té lộn nhào chạy vào bên trong.

Triệu Hằng lạnh lùng nói: “Bảo bọn họ lui ra đi.

”Dường như Lý Hiện đã sớm biết nỗi băn khoăn của Triệu Hằng nói: “Lão gia, bên ngoài chỉ còn lại người của chúng ta, sẽ không có ai dám khua môi múa mép nói bậy, ngài không sao chứ? Thật sự làm cho tiểu nhân lo lắng lắm!”Nếu không phải lúc này không thích hợp, Lâm Dao cảm thấy Lý Hiện sẽ ôm Triệu Hằng khóc, tuy rằng hành động đó có hơi khoa trương, nhưng sau khi trải qua chuyện sống chết, bây giờ nhìn lại chỉ thấy cảm động.

“Không sao cả.

”Lý Hiện tỉ mỉ đánh giá Triệu Hằng, cho đến tận khi thật sự chắc chắn hắn không sao thì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Lúc Lâm Dao và Triệu Hằng đi ra, quả nhiên bên ngoài không có ai, hai người đứng chung một chỗ, dường như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng mà giống như không biết phải nói thế nào, bên ngoài được đuốc chiếu sáng giống như ban ngày, phá tan không khí ái muội trong hang động lúc trước, cũng như đang nhắc nhở hai người về thân phận và hoàn cảnh của nhau.

“Lão gia, trong nhà có hơi lộn xộn, hay là ngài tranh thủ về nhìn xem sao, lão phu nhân đã ngất đi rồi.

” Lý Hiện phá tan cái nhìn chăm chú của Lâm Dao và Triệu Hằng.

Thật ra Lý Hiện cũng biết hiện tại không thích hợp để nói những lời phá nát không khí thế này, nhưng sau khi thái hậu biết Hoàng Đế bị chôn vùi thì lập tức ngất xỉu, tuy đã gọi ngự y, châm cứu sẽ tỉnh lại nhưng mà bây giờ vẫn còn nằm ở trên giường, chưa nhìn thấy Hoàng Đế thì sẽ không yên tâm.

Triệu Hằng gật đầu, trịnh trọng nói với Lâm Dao: “Chờ ta trở lại.

”Lúc Lâm Dao trở về, Tào Thị đã lập tức bật khóc, trước nay nàng ta làm việc rất lão luyện ổn thỏa, hiếm khi có vẻ thất lễ như vậy, lần này đã bị hoảng sợ, ôm chặt cánh tay Lâm Dao nói: “Đột nhiên đất rung núi chuyển, chân nô tỳ lập tức mềm nhũn, nếu không phải Lý tổng quản có sức kéo nô tỳ chạy ra ngoài, không biết nô tỳ có bị chôn vùi bên trong đó hay không… Tuy rằng Lý tổng quản nói dù nô tỳ có vào trong cũng không kịp, nhưng mà sau khi nhìn thấy phu nhân ở bên trong thì nô tỳ hối hận lắm, cho dù liều chết cũng phải đi theo phu nhân, cũng may phu nhân bình an vô sự, nếu không nô tỳ thật sự phải đi theo ngài.

”.
Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận