Người Tôi Yêu Đong Đầy

Tô Dương nhìn người con trai đối diện, không có rút tay về, chỉ hỏi: “Anh thích em sao? Loại giữa những người yêu nhau.”

Đoàn Diễn Chi gật đầu: “Anh thích em.”

“Anh thích em từ khi nào?” Tô Dạng liền hỏi.

“Từ cấp 3.”

Tô Dương sững sờ một hồi,  phản ứng bản năng phản bác: “Làm sao từ cấp ba được, anh lừa em.”

Năm đó thời niên thiếu không hiểu, rất ngốc nghếch ở phương diện tình cảm, chỉ có tình cảm bạn bè với Đoàn Diễn Chi, giống lời bọn họ nói, cũng không giống bạn bè lắm.

Tô Dạng cứ luôn cho rằng anh cũng nghĩ thế.

Đáy mắt Đoàn Diễn Chi chứa đầy sự dịu dàng, nhìn cô không dời, “Tối hôm đó anh muốn tỏ tình, nhưng mà thái độ của em …..”

Anh dừng lại hai giây, mím môi, “Anh không dám nói.”

Tô Dạng nhớ tới dáng vẻ mình uống say tối đó, may mắn là lúc đó Đoàn Diễn Chi không có nói thích mình, không thì mối quan hệ của bọn họ có thể sẽ đứt thật đó.

“Chúng ta quá thân thuộc, anh không có dũng khí tiến thêm một bước, thế nên vẫn luôn không dám tới gặp em.”

“Vậy sao năm ngoái anh lại tham gia buổi họp lớp,”

Đoàn Diễn Chi nhắc tới chuyện này, ngữ khí có chút mất mát: “Bởi vì nghe Yến Kim Vũ nói, em yêu đương rồi.”

Anh ngừng lại 2s, “Nếu không phải em tới Thâm Quyến, thì anh cũng không có dũng khí đâu.”

“Lúc đó sao anh không nói cho em biết, tốt nghiệp xong cậu tới phía Nam hả.” Tối đó Tô Dạng đợi rất là lâu cũng không có đợi được câu nói này.

“Em nên tự chọn đường đi của mình, anh nói câu này có lẽ sẽ làm em khó khăn hơn.”

Tô Dạng gật đầu: “Thực ra em cảm thấy khá phức tạp với tình cảm của anh, bản thân em cũng không phân rõ đây là tình bạn, hay là tình yêu nữa.”

Đoàn Diễn Chi chợt khựng lại, cả người căng thẳng, yên tĩnh đứng đó, không biết nên phản ứng thế nào.

“Nhưng nếu anh đã có dũng khí tiến thêm một bước, thì quan hệ của chúng ta cũng không thể như trước nữa, không thì chúng ta thử xem. Tô Dạng cười híp mắt nhìn anh nói: “Chào anh, bạn trai.”

Nói xong câu đó, bản thân Tô Dạng cũng không dám tin, quan hệ kỳ lạ như này, còn sợ gì chứ.

Đoàn Diễn Chi không thả ta cổna, vội nắm chặt, tự nhiên lại gần, hôn nhẹ cô một cái.

Tô Dạng mở to mắt, “Em ……”

“Thử mà.”

Đoàn Diễn Chi niết cằm cô, cúi xuống một lần nữa, có chút non nớt, nhưng động tác rất nhẹ, cẩn thận liếm nhẹ môi cô.

Chợt anh kéo giãn khoảng cách, hỏi cô: “Em thấy thế nào?”

“…..Cái này cũng hỏi à?” Tô Dạng có chút ngại ngùng.

“Cảm thấy kỳ quái sao?”

“Có chút.”

“Vậy phải thử nghiệm nhiều lần rồi.”

Nói xong, anh lại hôn và ôm cô vào lòng.

Sau khi yêu nhau, dường như giữa Tô Dạng và Đoàn Diễn Chi cũng không có thay đổi gì lớn, chỉ là nhiều thêm vài chuyện của các cặp yêu nhau như nắm tay, hôn nhau.

Đêm Tất niên vào hai tháng sau, Tô Dạng đăng bức ảnh mình chụp cùng Đoàn Diễn Chi vào vòng bạn bè, nửa người dựa vào lòng anh, vô cùng thân mật.

Đăng không lâu thì có vài bạn bè bình luận——

“Yo, hợp thể rồi à.”

“Đi Quảng Đông ăn Tất niên cùng Đoàn Diễn Chi à?”

“Đệt, cậu lén tìm Đoàn Diễn Chi chơi, không vui gì hết!”

“Cuối cùng hai cậu cũng có tấm chụp chung, thanh xuân về rồi.”

…..

Tô Dạng cũng không biết trước kia để lại ấn tượng cho bọn họ như thế nào, vội thêm một câu: “Quên chưa giới thiệu, đây là bạn trai mới của tớ.”

Sau đó, bạn bè để lại hàng loạt dấu hỏi cùng mấy từ chửi thề.

Đoàn Diễn Chi cũng đăng ảnh ngay, gõ thêm dòng chữ: “Không đùa các cậu đâu, bạn gái tớ, Tô Dạng.”

Hồi cấp 3 quan hệ của Tô Dạng và Đoàn Diễn Chi mọi người đều biết, lúc đi học còn có tin đồn bát quái, thậm chí còn truyền tới tai giáo viên.

Tiếc là Tô Dạng lúc đó mười phần ngay thẳng, phủ nhận mối quan hệ này thế nào thì là thế đấy, Đoàn Diễn Chi cũng không thấy ngại ngùng gì, thầy cô thấy bọn họ đúng là chẳng có gì cả, nên cũng không nói nữa.

Sau đó Tô Dạng cổ vũ Đoàn Diễn Chi theo đuổi bạn hoa khôi lớp bên, càng làm phá vỡ tin đồn của bọn họ.

Bây giờ bạn bè của hai người, đều là bạn bè hồi cấp 3, cùng học năm đó.

Tốt nghiệp nhiều năm, quan hệ mọi người cũng dần xa cách, rất nhiều người muốn hỏi nhưng thấy ngại, cuối cùng Án Kim Vũ cũng tới chat riêng với cô: “Hahaaaaaa đệt, cuối cùng cũng công khai rồi.”

Yến Kim Vũ: Chat trong nhóm đã tới 99+, đúng là hai cậu! Lớp 8 có cậu đúng là tuyệt thật!

Tô Dạng đã nói với Án Kim Vũ từ lâu, cô ấy đã tự mình vui cả 2 tháng trời, bây giờ thấy họ công khai được, bạo phát cảm xúc luôn.

Yến Kim Vũ: Năm đó mọi người đều cho rằng hai người ở bên nhau, các cậu 3 năm không gặp, ai biết quay đi quay lại đã ở bên nhau, là ý trời, là duyên phận.

Tô Dạng: Tớ cũng có ngờ được đâu, nhưng hai người bên nhau có chút ngại ngùng.

Yến Kim Vũ: Các cậu trừ việc hôn môi lăn giường, còn các việc khác giữa các đôi tình nhân đều làm hết rồi, khoảng thời gian đó nếu bên nhau thì tốt quá đi.

Trong đầu Tô Dạng bây giờ chỉ có 4 chữ “hôn môi lên giường”, đáp qua loa: “Trước mắt khá ổn.

Yến Kim Vũ: Đã hôn chưa?

Tô Dạng: Hôn rồi.

Yến Kim Vũ: Lên chưa?

Tô Dạng: Chưa đâu.

Yến Kim Vũ: Đợi cậu lên giường.

Tô Dạng: Cút cút cút.

Yến Kim Vũ: Hahaaaaaa nghĩ tới cảnh đó, hahaaa cười chết mất.

Tô Dạng nói liên tiếp 9 từ cút, tắt khung chat với cô ấy.

Chuyện Án Kim Vũ vừa nói, trong lòng Tô Dạng nhớ có khoảng thời gian, sau đó thì bận hạng mục, dần dần cũng quên mất tiêu.

Cho tới có hôm lướt weibo, thấy trạng thái của hoa khôi lớp bên, cô mở ảnh của hoa khôi, thoả mãn hừ một tiếng.

“Đang làm gì thế?” Đoàn Diễn Chi nghe tiếng thì tiến lại hỏi.

“Đang xem anh có khả năng thích cô gái kiểu này không, ánh mắt anh đúng là tốt đó.”

Đoàn Diễn Chi nhận ra người con gái này là ai, mặt cũng biến sắc: “Tắt mau.”

Tô Dạng cố ý trêu anh: “Anh gấp rồi, gấp rồi.”

Đoàn Diễn Chi cướp điện thoại trong tay cô, vứt sang bên cạnh.

Tô Dạng ôm cánh tay anh, dựa gần vào vai anh hỏi: “Mấy năm nay anh đã từng có bạn gái chưa?”

Đoàn Diễn Chi nói với giọng trước đây: “Anh thích em từ hồi cấp 3 đấy.”

“À, vậy thì không có rồi.” Tô Dạng cười, nói tiếp: “Vậy trước khi anh học cấp 3 có thích ai không?”

“Quên mất rồi.”

“Năm đó anh thật sự thích hoa khôi lớp bên, em nhìn ra được nên mới giúp anh theo đuổi ấy chứ!”

Đoàn Diễn Chi nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh không thèm thích cô ta.”

“Ờ.” Tô Dạng kéo dài giọng, nói: “Không ngờ rằng anh lại thuộc kiểu cấm dục.”

Vừa nói xong, Đoàn Diễn Chi bèn cúi đầu hôn cô, anh hôn có vẻ gấp gáp, răng nhẹ cắn vào môi cô, tiện thể ép cô nằm lên sô pha, thẳng tới khi Tô Dạng hô hấp không thông mới buông lỏng.

Hai tay anh nắm hai tay cô, mắt có chút đậm màu, “Anh không phải, em bớt chọc anh đi.”

Lúc Tô Dạng học cấp 3 là một cô gái tung hoàng ngang dọc, sao nghe lời anh được, thở gấp kéo áo anh, cứng miệng nói: “Em cứ chọc đấy, thì sao?”

“Được.”

Đoàn Diễn Chi đứng lên bên cạnh sô pha, trong lúc Tô Dạng đang nghĩ ngợi, thì bị anh ôm ngang eo bế vào trong phòng.

“Này! Đây là nhà em mà, ai cho anh phách lối như thế.” Tô Dạng giữ đôi chân dài, động đậy không an phận.

Đoàn Diễn Chi ném cô lên giường, lại áp tới hôn cô lần nữa, “Ai bảo em nhiều lời như thế.”

“Ưm…..” Dường như Tô Dạng cố ý xoay đông xoay tây để anh không hôn được, bắt đầu lật lại bài cũ.

“Ai nói nhiều hơn anh chứ, hồi cấp 3 ai với yêu đương nhăng nhít thế, hôm sau còn không dậy được.”

“Bởi vì em nói chuyện với bọn con trai trên lớp, bị chủ nhiệm phạt đứng cả nửa ngày, còn tưởng anh không nhớ hả?”

“Anh cố ý đánh bóng rổ vào hoa khôi, là muốn thu hút sự chú ý của cô ta.”

“Anh không cố ý.”

“Anh cố ý!”

“Ban đầu em thích một đứa ở Thập Trung, còn nhờ bạn anh chụp ảnh giúp em.”

“Anh không được phép nhắc tới chuyện này nữa, Đoàn Diễn Chi chuyện của anh với em còn chưa xong đâu.”

“……….”

Hai người đánh nhau như một trận chiến, cuối cùng áo quần của họ rơi đầy nhà.

“Đi vào?”

“Bây giờ em nói không có hơi trái đạo đức không?”

Anh trang trọng nói: “Phải đó.”

“Được em không kêu.”

Sau đó Đoàn Diễn Chi vào.

Tô đau đớn hét lên: “Aaaaaa em giết anh Đoàn Diễn Chi!”

“Anh nhẹ thôi, đừng ép tóc của em.”

“Sao cũng được.”

Cuối cùng, Đoàn Diễn Chi hơi thở hổn hển, vùi đầu vào cổ cô, nhẹ giọng kêu lên: “Dạng Dạng.”

“Làm gì?”

“Dạng Dạng.”

“Kêu cái gì?”

“Dạng Dạng.”

“Có gì thì nói đi.”

“Dạng Dạng.”

“Em ở đây.”

Đoàn Diễn Chi quay đầu hôn lên má cô: “Anh yêu em.”

Anh từng cho rằng, cả đời cứ trôi qua thế này cùng Tô Dạng, không phải là bạn bè đơn thuần, chỉ có thể ở trong góc nhỏ dần dân biến thành người xa lạ.

Rung động là khó kiềm chế, còn tình yêu thì mãi mãi không tém lại được.

May mà vẫn chưa muộn, may mà bọn họ cùng dũng cảm như nhau.

HOÀN TOÀN VĂN ~

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận