Nhất Thời Tình Nhiệt



“Tích tắc, tích tắc, tích tắc”, đồng hồ báo thức đôi khi còn được đặt lại, nhưng thời gian thì không thể.
Phó Tư ở trong mộng gian nan chạy trốn, bên tai luôn có tiếng nước ướt sũng.

Cậu giống như bị một người đàn ông đuổi theo, cậu dường như lại đang đuổi theo một người khác.

Chạy đến mức phổi cũng đều muốn nổ tung, lại không nhớ được tất cả nguyên nhân cùng kết quả.
Chạy quá lâu, cậu nghĩ.
Trên thực tế là ba ngày.
Lữ Dương và Trình Ảnh tranh chấp không ngớt trong ba ngày này.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Lữ Dương lười nói thêm lời nào, mời nhân viên y tế kiểm tra xong ra ngoài, lưu lại Trình Ảnh, chuẩn bị “chứng minh” sức khỏe của cậu.
“Bây giờ cậu ấy không có ý thức, cơ thể là trung thực nhất.

Tất cả các lý thuyết học thuật chúng ta vứt sang một bên, chính cậu đến xem đi! ”
Đầu tiên là từ tai, sau đó là cổ, Lữ Dương cởi nút áo của cậu, tránh miệng vết thương, dùng đầu răng để lại dấu vết đỏ hoặc tím trên da cậu.
Phó Tư có phản ứng.
Trình Ảnh sắc mặt trầm xuống tiến lên một bước, nhìn động tác của Lữ Dương rốt cục cũng ôn hòa, mới buông nắm đấm ra.
Một giây sau, Lữ Dương lại giơ hai ngón tay hung hăng tát vào vùng kín yếu ớt kia!
“A!”
Phó Tư vẫn chưa tỉnh, kêu lên chính là Trình Ảnh.

Tiên Hiệp Hay
Nhưng chỗ Phó Tư bị đau đớn, không những không cuộn mình lại, ngược lại trở nên sáng lấp lánh.

Chất nhầy trong suốt tràn ra từ trên đỉnh.
“Chính là như vậy, cậu có thể làm được như thế không?”

Đối mặt với chất vấn của Lữ Dương, Trình Ảnh lại không cách nào đáp lại.

Bởi vì anh biết mình không thể.

Nhưng anh vẫn khắc chế xúc động xoay người rời đi của mình, nén giận, hỏi ngược lại: “Sau đó thì sao? ”
“Sau đó?” lữ dương cắn khóe môi hung tợn cười, “Sau đó làm cho cậu ấy đau, làm cho cậu ấy khóc, cậu ấy sẽ bắn.


Trình Ảnh lắc đầu, “Tôi không hỏi cái này, tôi hỏi chính là, anh đã chứng minh quan điểm của mình, sau đó thì sao.


Lữ Dương cười không nổi, “Cậu ấy thích cậu, cái này chúng ta đều biết.



Trình Ảnh chỉ cảm thấy trong miệng phát đắng.
“Nhưng cậu ấy cũng không thể rời khỏi tôi.” Lữ Dương tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, trong lòng kỳ thật không yên tâm.

hắn là có thể thay thế, nhưng Trình Ảnh thì không.

Nhưng mặc kệ nói như thế nào, thế cục trước mắt, vẫn là hắn hơn một bậc.

Thân thể phó tư đã quen thuộc với hắn.
“Cho nên?”
“Vì vậy, đề nghị của tôi là tạm thời.

mỗi người đều lùi một bước, mỗi người đều có nhu cầu.

Anh không thể làm được, tôi có thể làm được.

Tôi không thể cho cậu ấy sự thoải mái, anh đến để cho.

Cho đến khi cậu ấy đưa ra lựa chọn của riêng mình.


“Nếu cậu ấy không muốn thì sao?”
“Chờ cậu ấy tỉnh lại là biết.”
Phó Tư bị liếm tỉnh.

Vừa mở mắt ra, lúc nhìn thấy Trình Ảnh, cậu muốn thét chói tai cùng khóc lóc.

Một giọng nói khác nhẹ nhàng hướng dẫn bên tai cậu: “Đừng sợ, đừng sợ… hắn ta biết… hắn ta hiểu cậu rồi…”
Trình Ảnh nghe thấy cậu tỉnh, từ giữa hai chân cậu ngẩng đầu, nhưng cũng không có dừng động tác.

Loại an ủi ôn hòa này đối với Phó Tư mà nói là không đủ.

Nhưng cậu cũng không mềm nhũn —— Lữ Dương đang gặm cắn gáy cậu.


Là lực đạo đâm thủng da thịt, có một chút đau đớn và tê, nhưng rất thoải mái.
Phó Tư vẫn muốn khóc, nhưng cũng không thương tâm.

Cục diện trước mắt làm cho cậu có chút si ngốc, nhất là đối với ánh mắt trong suốt của Trình Ảnh, cậu cảm giác mình giống như đang nằm mơ vậy.
Ước chừng lực đạo kích thích còn không phải là quá đủ, cậu thủy chung vây ở trong tình huống không lên không xuống.

vì thế Lữ Dương đề nghị cùng Trình Ảnh thay đổi vị trí, “Tôi đến đó đi.


Trình Ảnh không nói thêm gì, nhẹ nhàng lau khóe miệng, đứng lên, ôm Phó Tư vào trong ngực.
Phó Tư đầu tiên là ở trong lòng anh khóc lên, khóc quá kịch liệt, thở không ra hơi, sau lại bị kỹ xảo quá mức quen thuộc của lữ dương làm cho chỉ còn lại thở dốc.
Trình Ảnh vùi mũi vào hốc vai cậu, hít sâu một hơi, cảm giác được thân thể cậu căng thẳng, kẹt ở điểm tới hạn, hướng về phía lỗ tai cậu, nhẹ nhàng nói hai chữ: “Cầu Cầu.


Phó Tư luôn luôn ở trong tình sự không rõ lại thét chói tai.
Lữ Dương phối hợp cắn mạnh vào yết hầu của cậu.
Phó Tư cong mũi chân.
Cậu cho rằng mình đại khái không phải đang nằm mơ, chính là thật sự đã chết.

Chỉ có những giấc mơ ở thiên đàng mới có thể được như vậy.
Trình Ảnh đang hôn cậu.
Lữ Dương nhân cơ hội cắn cậu một cái.
“Điều này có thật không?” Cậu nâng mặt Trình Ảnh hỏi anh, “Tôi là say rồi, chết rồi, hay là đang nằm mơ? ”
“Thực xin lỗi.” Trình Ảnh cọ cọ chóp mũi cậu, “Tôi sẽ không bao giờ nói những lời như vậy nữa.

Không phải nhất thời xúc động, nhất thời tình nhiệt, anh yêu em từ lâu, Phó Tư.


Phó Tư muốn cười lại không dám cười, sợ vừa cười mộng liền bay.

Nhưng cúi đầu nhìn khuôn mặt thối của Lữ Dương, cậu lại tin tưởng tất cả là thật.

Đôi mắt của cậu cong lên.

Lúc xuất viện, Trình Ảnh đi làm thủ tục, Lữ Dương đẩy xe lăn của cậu.

Cậu quá yếu để đi bộ.
Lúc đưa cậu lên xe, Lữ Dương hiếm khi cười vui vẻ với cậu, “Tôi biết cậu có chủ ý gì.

Chờ Trình Ảnh nắm chắc mọi thứ rồi, hai người các ngươi sẽ song túc song phi có đúng hay không? ”
Hai cánh tay đặt trên tay vịn xe lăn của Phó Tư, đôi môi mỏng áp đến gần Phó Tư.
Phó Tư rũ mắt xuống, trái tim sắp nhảy đến cổ họng.
Đó là những gì cậu nghĩ.

Đáp ứng Lữ Dương, chỉ là kế tạm thời của mình và Trình Ảnh.
Sợ chọc giận đối phương, Phó Tư lấy lòng tiến lại gần hôn khóe môi Lữ Dương.
Vào mùa đông, môi Lữ Dương không có nhiệt độ, hôn lên giống như có thể làm cho người ta đông cứng.
Lữ Dương tùy ý cậu hôn mình, chờ hưởng thụ đủ rồi, vuốt ve cổ đối phương, “Sẽ không có ngày đó, Phó Tư.

Nếu vậy, tôi sẽ giết anh ta.

Đến lúc đó cậu có tự sát cũng vô dụng, tôi sẽ để cho người cậu yêu, chết ở trước mặt cậu.

Cũng giống như những gì cậu đã cố gắng làm với tôi.

Cậu có dám đặt cược không? ”
Phó Tư sợ tới mức hàm răng phát run.

Cậu chưa bao giờ nghe qua lời nào càng đẫm máu hơn như vậy..


Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận