Quảng cáo

Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại

Giản Dật Thần sau khi bị thương, Giản Nhất Lăng liền chịu trách nhiệm chăm sóc anh.

Giản Dật Thần không dám nói cho ba mẹ của anh biết.

Giản Dật Thần khóe miệng điên cuồng giơ lên, đặc biệt là khi nhìn thấy bộ dáng ăn mệt của Địch Quân Thịnh.

"Đều bị đánh thành như vậy, còn cao hứng nữa sao?" Địch Quân Thịnh trào phúng Giản Dật Thần.
Quảng cáo

"Không sao cả." Giản Dật Thần ngữ khí bình đạm tùy ý, "Thân thể tôi không sợ đau."

Đau đớn trên thân thể là có thời hạn, nhưng vết thương trong lòng là sẽ vẫn luôn đau đớn.

"Canh bồ câu hay là canh xương sườn?" Giản Nhất Lăng cấp Giản Dật Thần làm lựa chọn.

"Canh bồ câu đi." Giản Dật Thần cười hì hì trả lời, nói xong còn không quên liếc mắt khiêu khích Địch Quân Thịnh một cái.

Sau đó thân ảnh nho nhỏ của Giản Nhất Lăng liền chạy tới phòng bếp nấu canh cho Giản Dật Thần.

Giản Dật Thần nhìn bóng dáng em gái chạy ra khỏi phòng, ngây ngốc mà cười.

Có em gái quan tâm, nấu canh cho, mỗi ngày ngắn ngủi trôi qua quả thực quá mỹ diệu.

Cho nên, còn sống thật sự rất tốt.

Cả đời này, bọn họ đều phải tồn tại.

Giản Dật Thần nhìn về phía Địch Quân Thịnh, nghĩ đến cậu ta đời trước tuy rằng không có cùng Tiểu Lăng thân cận như vậy, nhưng cuối cùng khi an táng Tiểu Lăng, đối với cậu ta vẫn là có cảm kích.

Nếu cậu ta không phải là Địch thiếu gia, nếu cậu ta không phải đoản mệnh như vậy, có lẽ cậu ta là người thích hợp nhất để chiếu cố Tiểu Lăng.

Chỉ tiếc mệnh cậu ta quá ngắn, cùng cậu ta cảm tình càng sâu, Tiểu Lăng về sau bi thương càng lớn.

Người em gái này của anh trong lòng kỳ thực rất mẫn cảm, ở trong chuyện tình cảm rất cường liệt, yêu liền yêu đến tận xương tuỷ.

Anh không có cách nào tưởng tượng được, thật sự mặc kệ Tiểu Lăng cùng Địch Quân Thịnh ở bên nhau, hay về sau Tiểu Lăng sẽ thừa nhận cái dạng thống khổ gì.

Có lẽ anh hiện tại hành vi là không quan tâm đến tình cảm, nhưng anh tình nguyện hiện tại làm một người anh trai bá đạo không nói lý lẽ, cũng không muốn em gái về sau lâm vào vô tận thống khổ.

"Địch thiếu gia, cậu thích em gái tôi sao?"

Thừa dịp Giản Nhất Lăng đi vào phòng bếp, Giản Dật Thần đem lời muốn nói cùng Địch Quân Thịnh làm rõ.

"Anh muốn biết cái gì?" Địch Quân Thịnh hỏi lại.

"Nếu cậu thích em gái tôi, cậu hẳn nên buông tay, mà không phải đối với em ấy như vậy." Giản Dật Thần nói, "Tôi biết tình huống thân thể của cậu, cậu tùy thời đều có khả năng mất mạng. Em gái tôi là một người thực coi trọng tình cảm, em ấy hiện tại lãnh lãnh đạm đạm là bởi vì sâu trong nội tâm của em ấy sợ hãi bi thương, bi thương liền đem giấu đi chính mình. Em ấy như vậy, nếu yêu cậu, sau đó lại để em ấy thừa nhận sự thống khổ sẽ mất đi cậu, cậu cảm thấy nửa đời sau của em ấy sẽ trải qua như thế nào?"

Lời nói của Giản Dật Thần sâu sắc làm Địch Quân Thịnh đau đớn.

Vấn đề này anh đã sớm tự hỏi qua.

Cũng lựa chọn thoái nhượng qua.

Chỉ là.. cuối cùng anh vẫn là không có buông tay đến cuối cùng..

Đối mặt với sự chất vấn của Giản Dật Thần, Địch Quân Thịnh trầm mặc không nói.

Bởi vì xác thật không có gì có thể phản bác.

Lựa chọn của anh, rất có thể sẽ hại Giản Nhất Lăng cả đời thống khổ.

Nhưng mà anh vẫn là ích kỷ chọn như vậy.

Giản Dật Thần truy vấn, "Cho nên mặc dù biết kết quả, cậu vẫn quyết định làm như vậy sao?"

Địch Quân Thịnh trả lời, "Cô ấy nếu không động lòng với tôi, tôi đây có chuyện gì cũng sẽ không làm cô ấy bi thương được, nếu cô ấy lựa chọn tôi, như vậy tôi tuyệt đối sẽ không buông tay."

Địch Quân Thịnh cũng đang đánh cuộc, đánh cuộc vận mệnh, cũng đánh cuộc với chính mình.

Anh không có tư cách yêu người khác, nhưng anh cũng không thể hào phóng mà lại buông tay một lần nữa.

Cho nên cuối cùng quyền lựa chọn liền giao cho Giản Nhất Lăng.

Nếu cô ấy không yêu anh, anh tuyệt không miễn cưỡng.

Giản Dật Thần tỏ rõ thái độ, "Như vậy tôi sẽ ngăn cản em ấy đến cùng."

Thời điểm Giản Nhất Lăng từ phòng bếp trở về, hai người nam nhân đã ngưng đề tài này.

Hai người giống như là cái gì cũng đều không có phát sinh, cười hì hì uống canh Giản Nhất Lăng nấu.
Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận