Quảng cáo

[Fanfic] [Minyeon] Park Hyomin!!!! Chị Không Thể Chạy Thoát Được Em

 Người chồng mẫu mực (Hoàn)

Hyomin sinh xong liền ngủ, hơn nửa ngày sau mới tỉnh dậy. Hyomin phát hiện cả người trên dưới đều đau nhức tê rần, không có cách nào hoạt động bình thường được, nhúc nhích liền đau. Bởi vì vừa sinh xong nên phải ở cữ, có rất nhiều thứ đều không được ăn, đặc biệt là khoảng thời gian này cũng không được gội đầu bằng nước lạnh. Hiện tại chỉ có thể dùng khăn lông thấm nước ấm để lau người, da thịt dính nhớp có chút khó chịu. Nàng ăn cơm qua loa xong liền đưa mắt nhìn về phía Jiyeon, thấy vẻ mặt bất mãn của chồng, khóe môi nàng run run. Những đứa trẻ vừa sinh ra thì da mặt đều nhăn nheo như người cao tuổi, mắt cũng nhắm tịt lại, rất khó xem, nhưng là không cần phải biểu hiện rõ ràng như cô có được không?

-em ghét bỏ con của chúng ta đấy à?

Thấy Hyomin không vui, Jiyeon miễn cưỡng đem tầm mắt nhìn sang chỗ con gái rồi nói:

-Không có, bọn nhỏ rất đáng yêu.

Nói xong cảm giác có chút chột dạ, lại thấy ánh mắt như sắp toát ra lửa của vợ, vội vàng bổ sung:

-Giống chị như đúc.

Một câu này trực tiếp chọc giận Hyomin, cái gì mà giống nàng như đúc chứ? Mí mắt nhấc lên, giọng nói tràn ngập uy hiếp:

-Ý chị là chê chị xấu có phải không?

Jiyeon nghe xong ngậm chặt miệng, không dám nói thêm lời nào, bởi vì cô biết phụ nữ sau khi sinh thì tính tình vẫn còn rất táo bạo và thất thường. Hiện tại có nói cái gì cũng là sai cả. Người ta bảo đã lấy vợ chẳng khác gì mua dây buộc mình, tự đâm đầu vào rọ. Trước kia cô cũng không thật sự hiểu ý nghĩa của câu nói ấy, bất quá bây giờ đã lĩnh giáo được thâm ý sâu xa của nó rồi. Nếu để người ngoài biết đường đường là tổng giám đốc của DINOZ lại sợ vợ thế này thì danh tiếng của Park Jiyeon xem như hỏng bét hết...

Hyomin nghỉ ngơi thêm một lát, Tiểu Minyeon rốt cuộc tan học chạy đến xem hai đứa em của mình. Trên khuôn mặt bầu bĩnh là thần sắc nghiêm túc, mắt không ngừng liếc qua liếc lại giữa hai đứa trẻ, môi chu lên, quả nhiên là mama nào con nấy, cùng một giuộc với Jiyeon, cay độc mở miệng:

-Không giống con chút nào! Quá xấu!

Hyomin cảm thấy rất may mắn vì bây giờ nàng không thể cử động mạnh, nếu không, nhất định sẽ đem hai người trước mắt ném ra khỏi nơi này, vĩnh viễn cũng đừng mơ chạm vào con gái nàng! Đáng thương Jimin và Jiyoung ra đời còn chưa đến một ngày đã bị mama và anh trai đả thương lòng tự trọng. Bởi vì nghe không hiểu người ta nói cái gì, cho nên chỉ nằm yên mà ngủ, tay thỉnh thoảng huơ huơ vài cái, chân đạp đạp một chút.

Một tháng ở cữ trôi qua trong êm đẹp, dưới con mắt kinh ngạc của Jiyeon, hai đứa nhỏ bắt đầu có những biến hóa vô cùng lớn. Da thịt non mịn trắng trẻo, cả người tròn tròn xinh xinh, đặc biệt là đôi mắt đen đáng yêu đã mơ hồ có nét giống Hyomin, chỉ cần cô vừa lại gần, hai đứa nhỏ liền tò mò nhìn, nhìn một lát, tim gan Jiyeon đều muốn chảy nước. Mặc dù là sinh đôi, thế nhưng bởi vì trong lúc nàng dưỡng thai sống rất lành mạnh, lại kết hợp với những phương pháp mà bác sĩ cẩn thận nghiên cứu ra, cho nên hai đứa trẻ đều rất khỏe, rất tròn trịa.

Y tá nhiều lần đến kiểm tra sức khỏe cho bọn nhỏ đều không nhịn được mà trêu chọc một phen. Sinh đôi kì thật cũng không hiếm lắm, nhưng nhìn phụ huynh của hai đứa trẻ này liền biết ngoại hình tương lai của chúng sẽ nảy nở như thế nào. Không phải mỹ nữ động lòng người thì cũng là ngự tỷ tràn ngập khí phách, họ phải tranh thủ thời gian làm thân. Sau này nếu một trong hai trở thành minh tinh thì bọn họ cũng có thể tự hào vì ngày xưa đã chăm sóc cho người nổi tiếng nha!
Quảng cáo

Khoảng thời gian này, Tiểu Minyeon càng ngày càng thích quấn bọn trẻ, một chút cũng không thèm để ý đến Jiyeon. Phần lớn thời gian ở bệnh viện, thằng bé đều đứng nhìn Jimin và Jiyoung phun bong bóng, sau đó vươn hai ngón trỏ đặt lên nắm tay của hai đứa em gái, vui vẻ chờ bọn nhỏ nắm chặt tay mình rồi ngây ngô cười. Hyomin có chút quan ngại, bởi Minyeon ngày càng có xu hướng trở thành một tên "muội khống". Vì vậy nàng len lén cho thằng bé đi học thêm Tiếng Anh để cắt bớt thời gian thằng bé đến bệnh viện, nó ngược lại còn vui mừng, ra sức học tập, hại nàng áy náy không thôi. Ngẫm lại,cười nói:
-Umma nghĩ lại rồi, hay là không cần học tiếng Anh nữa? Hiện tại con vẫn còn nhỏ, cho nên...

Thằng bé vừa dùng ngón tay trêu em gái, vừa ngẩng đầu nhìn nàng:

-Không sao đâu ạ. Mama đã nói nếu con muốn cho hai em cuộc sống tốt thì phải thật giỏi, hơn nữa, con cũng rất thích học.

Jiyeon chỉ là trong lúc nhàm chán liền nhắc nhở thằng bé một câu "muốn sống tốt thì phải tài năng hơn người", không nghĩ tới Tiểu Minyeon nghe một lần là nhớ rõ.

....

Chẳng mấy chốc, Hyomin liền chuyển về nhà sống. Han quản gia tỏ vẻ mình đã già yếu, không thể quán xuyến hết công việc trong biệt thự, đặc biệt lúc này còn có thêm hai đứa trẻ, vì vậy đề nghị Jiyeon thuê bà vú. Cuộc sống của bọn họ rốt cuộc trở lại bình thường, Park Jiyeon đi làm, Park Minyeon đi học, Hyomin ở nhà chăm sóc cho Jimin cùng Jiyoung. Cặp sinh đôi này thật ra rất dễ nhận dạng, bên khóe mắt trái của Jimin và khóe mắt phải của Jiyoung đều có một nốt ruồi nhỏ, vừa khéo giúp cả nhà phân biệt ai là chị ai là em. Sau nhiều năm tự dằn vặt chính mình, Hyomin cuối cùng cũng buông xuống được áp lực và những mệt mỏi trước kia, cùng Jiyeon tiếp tục nói chuyện yêu đương. Có bữa quá nhàm chán, Hyomin ngồi ở bàn ăn ngẩng đầu nhìn cô, người đang làm bữa tối, sau đó tò mò hỏi:
-Này, chị thật ra rất thắc mắc, không biết em phát hiện mình yêu chị là từ khi nào?

-Em quên rồi.

-Thật sự quên rồi? Chị nghe nói trí nhớ của em rất tốt kia mà?

Jiyeon một thân khí khách lại đứng trước bếp xào rau, cổ còn đeo một cái tạp dề rẻ tiền màu hồng nhạt được Hyomin mua ở chợ về, trông qua có chút buồn cười. Cô tắt bếp, đem tạp dề tháo ra rồi treo lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng, chậm rãi nói:

-Làm sao biết được khi nào chúng ta sẽ yêu? Duyên đến, tâm tự nhiên sẽ thông suốt.

Hôm nay Jiyeon đột nhiên phun ra một câu triết lý như vậy, khiến Hyomin ngẩn cả người, hai gò má phút chốc ửng hồng.

Jiyeon nhìn bộ dáng ngượng ngùng kia, trên khuôn mặt lạnh lùng kéo lên ý cười nhàn nhạt:

-Ăn cơm được rồi, chị lên gọi Tiểu Minyeon đi.

-A... Đã biết.

Hyomin phục hồi tinh thần liền đi xem con trai, hai đứa nhỏ hiện tại đã biết bò, đang ở trong phòng cùng anh hai chơi đuổi bắt. Dưới sàn nhà lót nệm dày, lại là loại chất lượng tốt nhất nên bọn nhỏ có lăn như thế nào cũng không bị đau. Thấy nàng, cả ba xoay mặt ra nhìn, Jimin hoạt bát hơn một chút lập tức dùng tứ chi ngắn ngũn bò nhanh về phía umma, miệng ê a kêu lên. Trẻ nhỏ dễ thương nhất là ở giai đoạn này, đợi lớn thêm chút nữa học nói xong, có một số đứa sẽ thành "con nít quỷ", hỗn láo đến mức làm người ta đau đầu.
Mấy ngày trước khi Hyomin đưa Tiểu Minyeon đi học liền bắt gặp một đứa nhỏ như vậy, hình như là thiếu gia nhà giàu nào đó, lúc nói chuyện mặt hất lên trời, đối với người lớn cũng không có nửa điểm tôn trọng.

Vừa nghĩ, nàng vừa cúi xuống ôm Jimin vào lòng, nhẹ nhàng hôn một cái lên gò má của con bé. Jiyoung thích bám anh hai, cho nên lúc này vừa thấy chị gái bò về phía umma, liền nhân cơ hội nhào lên ôm chân Minyeon.

Hyomin gọi bà vú một tiếng, đem cả hai giao cho bà rồi cùng con trai xuống ăn cơm. Hôm nay Jiyeon nghỉ việc nên đặc biệt vào bếp một phen, tay nghề cũng rất được.

Trên bàn ăn bày hai món mặn và một món canh, cô ngồi đối diện nàng, không ngừng gắp thức ăn cho vợ. Nhìn chén mình chất đầy thịt, Hyomin bất đắc dĩ đưa tay ngăn lại động tác của cô:

-Bụng chị sắp thành một mâm thịt ba chỉ rồi, em còn muốn chị tăng cân sao? Sẽ xấu.
-chị xinh đẹp để làm gì? Dù sao hiện tại cũng chỉ có mình em cần chị, em không chê là được.

Hyomin thật buồn bực lại không biết nói cái gì, đem toàn bộ thịt gắp vào trong chén của con trai:

-Con ăn nhiều một chút, béo khỏe béo đẹp!

Jiyeon không nói gì, im lặng đem hơn nửa đĩa thịt thả vào trong chén của Hyomin.

Kỳ thật cô cảm thấy sức khỏe Hyomin không tốt lắm, từ sau lần sinh Minyeon vốn đã bị ảnh hưởng một chút, Jimin và Jiyoung ra đời xong thân thể lại càng dễ ngã bệnh. Thỉnh thoảng lại đau lưng đau đầu, so với thân hình bốc lửa thường ngày, Jiyeon tất nhiên thích nhìn Hyomin khỏe mạnh hơn. Mà quan trọng nhất chính là Hyomin quá xinh đẹp, chăm cho lên cân một chút thì có thể giảm thiểu tình địch đến mức thấp nhất. Hyomin nghĩ đến trước kia Jiyeon cũng chăm mình như vậy, trong lòng ấm áp, nhất thời cười rộ lên:
-Gặp được em không biết nên xem là may mắn hay xui xẻo đây?

-em đẹp trai, sự nghiệp ổn định, nếu không muốn nói là vô cùng phát triển, còn đặc biệt sợ vợ. Chị nghĩ xem, người như em còn tồn tại trên thế giới sao? Sớm đã tuyệt chủng rồi! Em là tiêu chuẩn của người chồng mẫu mực!

Em là ai? Thật là Park Jiyeon sao? Hyomin nghẹn một họng, cơm ở trong miệng không có cách nào nuốt xuống được. Dạo gần đây Jiyeon giống như càng ngày càng hài hước?

Nữ nhân nói xong làm như không có việc gì mà bình thản ăn cơm, Tiểu Minyeon len lén nhìn mama của mình, lại nhìn umma một cái, vội vùi đầu vào thức ăn trên bàn.

Buổi tối, bên ngoài trời đổ mưa. Tiếng gió thổi cùng tiếng lá cây xào xạc cách một lớp kính cách âm lọt vào tai nàng, lúc có lúc không, giống như lông vũ nhẹ nhàng phất qua trong lòng, vô cùng mềm mại khiến tâm trạng đột nhiên tốt lên rất nhiều.
Hyomin nằm ở trên giường cùng Jiyeon, không gian dần yên tĩnh lại, thậm chí còn nghe được tiếng hít thở đều đều của người bên cạnh. Hyomin đem đầu vùi vào lòng Jiyeon tìm chút hơi ấm nhàn nhạt bên người, chợt nở nụ cười hạnh phúc:

-jiyeon, kỳ thật ước nguyện cả đời của chị chính là có thể gả cho một người chồng mẫu mực như em.

Jiyeon hơi nghiêng người, sau đó vô thức ôm siết nàng vào lòng. Hạnh phúc, chính là đơn giản như vậy.

End!!!!!!!!

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận