Quảng cáo

Phát Sóng Trực Tiếp: Kim Chủ, Cầu Đánh Thưởng!

Edit: Linhlady

Mạc Vân Quả gật gật đầu, một ngàn cân so với hiện tại cô có, quả thật không tính là nhiều.

Mạc Vân Quả cũng khôn hỏi Nghiêm Khắc Liệt dùng gạo với bột mì để làm gì, cô tin Nghiêm Khắc Liệt, y sẽ tự biết làm việc gì đó.

Nghiêm Khắc Liệt nhìn Mạc Vân Quả không chút do dự gật đầu, nuốt nuốt nước miếng, trong mắt toát ra một tia khát vọng.

Y đã thật lâu không được ăn một bữa cơm, không biết lúc này có thể ăn một cách thống khoái hay không.

Đương nhiên, tiền đề là y phải trao đổi thật tốt với người trước mắt.

Tuy rằng cô và Thỏ Manh đều nói y là chúa cứu thế, nhưng chính bảo thân y luôn biết, chúa cứu thế chân chính, chưa bao giờ là y, mà là Mạc Vân Quả.

“Sáng mai, gạo cùng bột mì sẽ đặt ở kho hàng biệt thự, tự mình đi kiểm tra.”

Mạc Vân Quả nhàn nhạt nói, trong lòng tính toán đồ đạc trong động phủ.

“Anh có càn rau dưa trái cây thịt linh tinh gì đó không?” Mạc Vân Quả nghĩ đến mỹ thực không thể thiếu nguyên liệu nấu ăn, lúc này mới hỏi.

Nghiêm Khắc Liệt sửng sốt, ở trong trí nhớ của y, không hề có ấn tượng gì với rau dưa trái cây.

Y chỉ nghe qua lời của những người lớn tuổi mà thôi, rau dưa trái cây đều cực kỳ mỹ vị, y nhớ hôm nay đã ăn những thứ kia, lại nuốt nuốt nước miếng.

“Nhưng…… Có thể chứ?” Y thật cẩn thận hỏi.

Mạc Vân Quả gật đầu nói: “Ừ, có thể, về sau anh muốn cái gì cứ hỏi tôi, tôi sẽ cận lực thỏa mãn anh.”

“Được!” Nghiêm Khắc Liệt kích động nói, y có dự cảm, có lẽ thế giới này, thật sự sẽ có điều thay đổi.

Mạc Vân Quả gật gật đầu, cảm thấy mình không còn việc gì nữa, cô đứng lên, chuẩn bị rời đi.

“Này! Ôn thần!” Thỏ Manh đột nhiên lập tức gọi cô lại.

Mạc Vân Quả hơi hơi nghiêng đầu, liền thấy được Thỏ Manh nhảy ra trước mặt cô.

Hai cái chân nhỏ của Thỏ Manh chắp lại trước mặt mình, thấp giọng nói: “Cảm ơn.”

Mạc Vân Quả sửng sốt, lắc đầu nói: “Không cần.”

Nói xong lúc sau, Mạc Vân Quả liền rời đi.

Thỏ Manh nhìn bóng dáng Mạc Vân Quả, sách một tiếng, lẩm bẩm nói: “Ta mới không thèm thật lòng cảm ơn mi đâu!”

Thỏ Manh rất rõ ràng, dựa vào thực lực hiện tại của nó, rất khó để xây dựng lại thế giới này.

Làm Thiên Đạo, nó cũng không thể mạnh mẽ sửa chữa toàn bộ tiến trình thế giới.

Tất cả mọi thứ đều phải có người ở thế giới này thay đổi, mà nó chỉ có thể vào thời điểm thích hợp cung cấp ít bào ray vàng cho người đó mà thôi.

Nhưng xét theo tình huống này, nó cũng làm không được.

Nhưng mà cũng may, có Mạc Vân Quả tồn tại.

Ở trong trí nhớ của Thỏ Manh, Mạc Vân Quả không gì làm không được, chỉ cần việc cô muốn làm, nhất định có thể hoàn thành.

Thỏ Manh mở to đôi mắt chớp chớp, nó đột nhiên nghĩ tới việc lúc trước, lúc ấy Mạc Vân Quả, thật sự là phong hoa tuyệt đại.

Nghiêm Khắc Liệt nhìn Thỏ Manh đang ngây ngốc, không tiếng động thở dài một hơi.

Vì sao y cảm thấy con thỏ nhà mình có chút ngốc?

Mạc Vân Quả trở lại phòng, sau đó đi trao đổi ít gạo với mọi người, lúa trong động phủ của cô hẳn ngày mai mới chín, cho nên trước mặt cô chỉ có thể trao đổi với người trong phòng phát sóng trực tiếp.

Cũng may Nghiêm Khắc Liệt chỉ cần một ngàn cân, nói cách khác người trong phòng phát sóng trực tiếp có khả năng trong một lúc nhất thời không lấy ra được nhiều như vậy.

Trao đổi gạo cùng bột mì xong, lúc sau, Mạc Vân Quả trực tiếp đi tới kho hàng biệt thự, đem gạo cùng bột mì thả vào, sau đó lại thả một ít rau dưa đã chín trong động phủ, còn có các loại đồ ăn vặt phòng phát sóng trực tiếp đánh thưởng, ví dụ như que cay bọn họ đặc biệt yêu thích nhất……
Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận