Quảng cáo

Phía Trên Môi Nàng



Mục Phỉ tự biết, Vưu Nhiên hiện tại là mẫn cảm dị kỳ, nên phải phá lệ chú ý.

Chính là không biết có phải bởi vì Vưu Nhiên rõ ràng mang thai nên trên người có hơi thở dị thường hay không, Mục Phỉ luôn cầm lòng không đậu bị đối phương hấp dẫn.

Máu Vưu Nhiên giống như là xứng thư hoãn tề cao nhất, làm sau khi cô ôm đối phương thì vẫn luôn nhịn không được muốn làm càng nhiều.

"Vưu Nhiên......"
Mục Phỉ chậm rãi rời khỏi chỗ cổ đối phương, lưu lại dấu cắn hoa đỏ thắm, bởi vì do mới vừa kết thúc, trên cổ đối phương còn có vết máu chưa khô.

Vưu Nhiên ngẩng đầu nhìn Mục Phỉ chăm chú, mỗi lần vào lúc này, đại nhân kêu tên nàng đều phi thường ôn nhu.

"Đại nhân, em đây." Nàng cười một cái, khóe môi treo lên ý cười như kẹo bông gòn, trải qua thời gian dài như vậy thói quen được Mục Phỉ cắn vào, vẫn là có chút cố hết sức như vậy.

Vẫn là rất đau, đồng thời cũng sẽ giục sinh ra cảm giác thoải mái cực đoan.

Loại cảm giác này tương đối tương phản đại khái chỉ có tự nàng có thể cảm nhận được, tóm lại loại cảm giác này hình dung không được.

"Tôi không khống chế được." Mục Phỉ vuốt sợi tóc của Vưu Nhiên, cô có chút án náy nho nhỏ, cô không biết cổ tiểu chó săn có phải bị cô cắn đau hay không.

Vưu Nhiên nghe đại nhân biệt nữu tự trách, có thể gọi cô là "Xong việc tự trách", rốt cuộc giờ phút này hai người bọn nàng ở trên xe cũng chưa mặc cái gì vào.

"Đại nhân, ngày mai em còn phải đóng phim, sẽ lưu lại dấu vết không?" Vưu Nhiên cố ý hỏi như vậy để khó xử lão nhân gia ăn nàng còn hạ miệng tàn nhẫn như vậy.

Mục Phỉ đứng dậy, cô dùng chăn nhỏ dự phòng trong xe tri kỷ mà che lại thân thể Vưu Nhiên có chút dấu răng, có chút chột dạ mà nói thầm, "Hẳn là sẽ không lưu lại."
Sẽ không lưu lại mới là lạ đó!
Vưu Nhiên dưới đáy lòng phản bác, năng lực đại nhân trợn mắt nói dối thật sự càng ngày càng tăng.

"Đại nhân gạt người ta nga." Vưu Nhiên kéo kéo chăn.

Nói thật các nàng ở trong xe như vậy, ân, tựa như trong TV thường xuyên sẽ chiếu phim tình cảm mãnh liệt vào đêm khuya, lần này thì hai người trình diễn.

Xe của Mục Phỉ đại nhân rất cao cấp, nhưng cảm giác bên trong xe xác thật là chật chật lại bịt kín, làm tim này đập nhảy đến lợi hại hơn, trường hợp này khó tránh khỏi sẽ có chút khẩn trương, mà nàng không nghĩ tới Mục Phỉ thế nhưng căn bản không có lúc chậm lại, cô điên cuồng mà chiếm cứ mình cùng với máu tươi, nếu không phải mang thai nàng nhất định sẽ xoay người đem đại nhân áp lại, tổng không thể luôn nhẫn nhục chịu đựng như vậy.

"Không đóng phim không được sao?" Mục Phỉ biết vết lưu ngân sự thật này đã không thể đổi, dứt khoát trực tiếp hỏi lại điểm mấu chốt.

Cô cũng không phải rất tán đồng Vưu Nhiên đi làm mấy việc đóng phim hay quay quảng cáo.

Quảng cáo

Nhà hai người căn bản không cần Vưu Nhiên làm mấy việc vất vả này, chẳng qua tiểu chó săn thích.

"Vậy ngài nuôi em a." Vưu Nhiên cười khanh khách, nhướng con mắt nhìn đại nhân.

Mục Phỉ cổ quái hừ lạnh một tiếng, "Em là bạch nhãn lang sao? Vưu Nhiên."
"A nha, đại nhân, người ta nói giỡn với ngài, em chính là cảm thấy những việc này rất mới lạ.

Hơn nữa em đi ra ngoài đóng phim là có một phần rất lớn là vì ngài." Vưu Nhiên thừa dịp trước khi Mục Phỉ lạnh mặt đi giải thích, phải biết rằng tốc độ đại nhân nhà nàng lạnh mặt so với lậy sách còn nhanh hơn.

Mục Phỉ hoang mang mà nhìn nàng.

"Đại nhân ngài không phải thích xem phim sao, em liền muốn về sau ngài có thể ở trong TV nhìn thấy em, mặc kệ là điện ảnh hay là quảng cáo, nào nào cũng có thân ảnh của em, em muốn trong mắt của ngài đều là em ~" Vưu Nhiên đem tư tâm mình một năm một mười báo cho Mục Phỉ, "Bạch nhãn lang" như nàng chính là rất tỉ mỉ.

Mục Phỉ nghe được Vưu Nhiên trả lời như vậy, trong lòng toát ra một loại cảm xúc vui sướng đột nhiên bay cao, cô thích Vưu Nhiên làm chuyện gì cũng có liên quan đến mình, loại cảm giác này rất tốt.

Mục Phỉ suy nghĩ một chút, nếu Vưu Nhiên muốn làm chuyện mình thích như vậy thì cô cũng chỉ có thể sau lưng yên lặng ủng hộ, "Được, lần sau tôi để em làm vai chính."
"Cảm ơn kim chủ đại nhân ưu nhã hoa lệ đều tập trên một người em yêu nhất." Vưu Nhiên nói đùa như vậy thuận đường ở trên mặt Mục Phỉ bẹp hôn một cái to.


Sau khi về đến nhà
Mục Phỉ liền đem Vưu Nhiên đã ngủ ôm tới trên giường an trí tốt, gần đây thời gian Vưu Nhiên thích ngủ thường xuyên hơn rất nhiều, cô hy vọng tiểu gia hỏa khi làm việc bận rộn cũng phải nhớ rõ nghỉ ngơi nhiều hơn.

Ở trên trán Vưu Nhiên Mục Phỉ để lại một cái hôn, sau đó liền lặng lẽ rời khỏi phòng.

"Cái gì? Mặt trời mọc từ hướng Tây, cậu cư nhiên hy vọng tôi mở rộng tài nguyên* cho tiểu đồ ngốc nhà cậu?" Trong điện thoại là Doãn Tư Lê cố hữu thiếu đánh làn điệu.

(*Tài nguyên trong giới giải trí bao gồm: phim ảnh, nhãn hàng đại diện, báo chí,...)
Mục Phỉ lạnh mặt, hình ảnh con dừng ở Doãn Tư Lê rót rượu.

"Vưu Nhiên thích thì tôi ủng hộ, ngươi còn có vấn đề gì sao?" Mục Phỉ hỏi lại một câu, hoàn toàn không giống như là thái độ xin người hỗ trợ.

Doãn Tư Lê thật muốn trợn trắng mắt, tốt xấu Doãn thị của nàng gia nghiệp cũng là che bầu trời nửa vòng điện ảnh, tuy rằng lão cha của nàng còn đang cầm quyền sự nghiệp gia tộc, nhưng nàng nói chuyện cũng rất có phân lượng, Mục Phỉ có thể làm mặt cười để kêu nàng giúp đỡ hay không?
"Tốt tốt tốt, lão nhân gia tôn quý, ta cũng không muốn so đo với cậu." Doãn Tư Lê uống một ngụm rượu nhỏ, mắt nhìn khắp nơi mà dựa ở trên sô pha, "Tôi nghe người bên dưới của tôi nói hôm nay cậu đi đoàn phim"
Doãn Tư Lê nói một nửa, dẫn người mơ màng.

"Nếu không phải biết điện ảnh kia có hơn phân nửa ích lợi về bóp tiền của ngươi, ta khẳng định sẽ làm quay không xong." Mặt Mục Phỉ tối tăm, nghĩ tới chính mình ở phim trường gặp được một ít chuyện rách nát, liền có chút nén giận.

"Tôi thừa nhận tôi sơ sót, nhưng tôi xác thật không nghĩ tới sẽ phát sinh những cái đó.

Cậu biết mà có đôi khi tâm lý ghen ghét của con người xác thật rất đáng sợ, tôi bảo đảm bảo bối nhà cậu về sau ở nơi này của tôi không có khả năng lại phát sinh bất luận chuyện nào tương tự vậy." Doãn Tư Lê sợ Mục Phỉ sẽ bởi vì chuyện này mà huỷ bỏ đối một cái mua bán đầu tư khác với mình, rốt cuộc đây chính là giao dịch dựa vào quan hệ trực tiếp cùng Mục phủ giao dịch.

"Đương nhiên không có khả năng, hiện tại tất cả mọi người biết sau lưng Vưu Nhiên có ta, nhưng ta cần ngươi an bài đoàn đội* chuyên nghiệp cho em ấy trên tất cả các mặt, tóm lại chuyện trên phương diện này ngươi so với ta rành hơn, tất cả cần phải chuẩn bị thỏa đáng, nếu không"
(*Đoàn đội: là đội ngũ nhân viên của ngôi sao.

Bao gồm phụ trách việc tìm kiếm tài nguyên, đàm phán hợp đồng, marketing tác phẩm, cùng với làm trợ lý đi theo chăm sóc cho ngôi sao)
"Satan của tôi, vì cái gì thời điểm cậu uy hiếp người vẫn là mê người như vậy, yên tâm, không có nếu không, tôi tin tưởng Vưu Nhiên chỗ của tôi sẽ rất vui vẻ." Doãn Tư Lê lập tức ngắt ngang lời Mục Phỉ nói, nàng chính là không nghĩ lại bị gió lạnh thổi nứt bộ xương cốt già này.

Ở chung nhiều năm như vậy, tính cách Mục Phỉ vẫn ác liệt như vậy.

Doãn Tư Lê liền rất buồn bực, thật không biết Tiểu Vưu Nhiên ngây thơ bị rót canh mê hồn gì, như thế nào liền khăng khăng một mực yêu Mục Phỉ như vậy đây?
Đóng cửa chặn lại thông tin phía sau
Mục Phỉ mới đi một vòng đến phòng mình, cô nhẹ nhàng kéo cánh cửa ra, ánh sáng trong phòng mềm mại, Vưu Nhiên giờ phút này đang ngủ ở trên giường, cô nhìn chăm chú một hồi lâu mới tiến vào phòng.

Sợ tiếng bước chân của mình sẽ quấy rầy đến giấc ngủ của Vưu Nhiên.

Tóc bạn của Vưu Nhiên tỏa sáng rũ xuống gối đầu, ngủ tựa hồ có chút không thành thật, rõ ràng giường đại lớn như vậy lại muốn cuộn tròn ở một góc, không biết có phải bởi vì ở đang gặp ác mộng hay không hay là tư thế ngủ không thoải mái, tiểu chó săn cau mày.

Cuối cùng Mục Phỉ vẫn là đến gần mép giường, nhẹ nhàng kéo chăn ra, cho dù cô còn có rất nhiều chuyện phải xử lý nhưng cô cũng không muốn tiểu mỹ nhân ngủ của cô ngủ đến không an ổn, Vưu Nhiên tựa hồ thực thích dựa vào người cô ngủ, như vậy tiểu gia hỏa mới an tâm ngủ được.

Thân thể của cô rõ ràng là lạnh băng, Vưu Nhiên mỗi lần đều thích dựa gần vào.

Tựa như hiện tại, cô mới vừa lên giường, Vưu Nhiên phảng phất giống như thăm dò được tín hiệu tìm thấy được cô, lập tức xiêu xiêu vẹo vẹo chuyển qua đến bên chỗ cô, ôm cô.

Thân thể tiểu chó săn tựa như cái bếp lò nhỏ chạm đến trên làm da cô, chạm đến tim cô.

Mục Phỉ sờ sờ đầu tóc Vưu Nhiên, sau đó thanh âm thật nhẹ nói một tiếng, "Ngủ ngon, tiểu mỹ nhân ngủ của tôi."
***
Mà ngày thứ hai
Sau khi Vưu Nhiên quay lại phim trường
Nàng chào đón một đoàn đội phi thường chuyên nghiệp cường hãn, nàng có chút luống cuống chân tay mà nhìn người xa lạ này tới tới lui lui tự giới thiệu thân phận chính mình, người đại diện, chuyên viên trang điểm, stylish, trợ lý......!Tóm lại, giống như những người mà đạu ảnh hậu cấp bậc cao có, nàng đều có.

Cái này làm cho mắt nàng có chút choáng váng.

Sau khi nghe Doãn Tư Lê giải thích xong, nàng mới biết được nguyên lai đều là yêu cầu của Mục Phỉ.

"Ai kêu sau lưng ngươi có Đại lão bản lợi hại như vậy chống lưng đây, ta cũng không dám đắc tội, hòn ngọc quý trên tay Mục Phỉ." Doãn Tư Lê ở trong điện thoại trêu chọc Vưu Nhiên, nhân tiện làm Vưu Nhiên yên tâm, không cần có bất kỳ gánh nặng tâm lý gì.

Vưu Nhiên đành phải gật đầu tiếp thu một màn lớn như vậy, cuối cùng nàng có điểm cảm thấy quá nhiều người, vì thế liền để lại người đại diện Phàn tỷ tỷ cùng chuyên viên trang điểm Kỷ Lam ở bên cạnh, những người khác có thể trước tạm thời rời đi, bởi vì nàng thật là vô danh tiểu tốt không cần nhiều người như vậy.

Mà thực hiển nhiên, các nàng đều biết tình huống của Vưu Nhiên.

Rốt cuộc các nàng cũng không phải người thường mà là huyết tộc, năm tháng trải qua phải lâu hơn Vưu Nhiên một chút.

"Ta phải dùng phấn nền dày lắm mới có thể che giấu dấu ngân tình yêu của ngài." Kỷ Lam cười bắt đầu trang điểm cho Vưu Nhiên, mà thân là chuyên viên trang điểm ánh mắt nhạy bén thấy rõ lực nàng đầu tiên liền chú ý đến chỗ áo cao cỗ Vưu Nhiên kéo ý đồ che đậy cổ ngượng ngùng.

"A, ngài so với ta lớn hơn, không cần xưng hô ngài với ta đâu......" Vưu Nhiên nhìn chính mình trong gương, đầu tiên là chỉ ra chỗ sai đối phương quá khi quá đề cao xưng hô, sau đó nghe được mấy chữ phía sau, mặt lập tức đỏ, chỉ có thể xấu hổ mà cười trừ một cái, "Vậy phiền toái chị Kỷ Lam."
Mấy cảnh phía sau quay đều rất thuận lợi, từ sau khi Vưu Nhiên có đoàn đội chuyên nghiệp, không, trên lý luận hẳn là sau khi kim chủ của nàng đến đây, phim trường không còn có người dám sau lưng nói xấu nàng nữa.

Mà Vưu Nhiên luôn là có thể cho mọi người kinh hỉ ngoài ý muốn.

Nàng rất có sức sống rất có tinh thần, phi thường chuyên nghiệp hoàn mỹ mà phô bày thiên phó cùng kỹ thuật diễn của mình.

Có lẽ là bởi vì lộ diện, Vưu Nhiên nàng ngồi ở ven đường bị mấy người đi qua đường chụp lại hình ảnh một cái ngoái đầu nhìn lại trong truyền thuyết bay lên trên mạng, trong một đêm liền nhấc lên một trận sóng lớn, mọi người đều biết nữ tử này đã từng ở show thời trang của Khang Lệ đại thần làm người mẫu sớm bộc lộ tài năng, chẳng qua mai danh ẩn tích một thời gian thật dài, không nghĩ tới thế nhưng lại xuất hiện.
Hơn nữa nữ hài kia như hoa hồng trên ánh trăng thanh thuần tươi đẹp thân ảnh thật sự rất hấp dẫn người, ánh mắt làm người trìu mến rất động lòng người, đặc biệt là cái này nữ hài kia còn có một mái tóc bạc cực kỳ hiếm thấy càng là làm người ta quên không được.

Còn được khen ngợi thành tình đầu quốc dân!!
Mọi người đều muốn đào sâu bối cảnh của nữ hài này đến tột cùng nàng là thân phận gì.

Chính là mặc kệ lại muốn thăm dò như thế nào, dấu vết chỉ tới chỗ nào đó liền dừng lại hết.

Tư liệu của nữ tử này ít đến không được.

"Cậu biết không? Ánh tiểu chó săn của cậu ở trên đường ngoái đầu nhìn lại bay nhanh trên mạng rồi!" Doãn Tư Lê gọi điện thoại video, kích động nói cho đại tiểu thư Mục phủ cần lao vất vả vì sản nghiệp gia tộc mà trăm công ngàn việc.

Mục Phỉ nghe âm điệu Doãn Tư Lê ồn ào liền đem điện thoại cách xa ra một chút.

Cô nhìn một đống văn kiện trên bàn khẽ nhíu mày, sau đó tháo mắt kính xuống, ngẩng đầu nhìn hình ảnh ý bảo Doãn Tư Lê nói tiếng người.

"Cậu quả thật là đồ cổ không quan tâm tin tức, cậu cũng không nhìn lên tin mới nhất sao?"
"Không xem, rất bận." Mục Phỉ xoa xoa giữa mày, cô nào có tiêu dao sung sướng như Doãn Tư Lê vậy, chuyện trong nhà đều có thể giao cho anh lớn xử lý.

"Tốt đi, tôi là nói Vưu Nhiên thời điểm phim trường ven đường nghỉ ngơi bị người qua đường chụp đến một bức ảnh ngoái đầu nhìn lại đã đăng đăng lên mạng rồi, hiện tại thực rất hot! Được xưng là tình đầu quốc dân nha."
Doãn Tư Lê đành phải đem ngọn nguồn chuyện này đều nói cho Mục Phỉ, tiểu chó săn của cô hiện tại chính là tình đầu quốc dân!
"Tình đầu quốc dân?" Mục Phỉ nghi hoặc mà nói thầm một tiếng, vẫn là không quá rõ mấy lời Doãn Tư Lê nói.

"Tôi hiện tại đem bài viết chia sẽ cho cậu, my God, cậu thật là quá trì độn, Mục Phỉ quý công." Doãn Tư Lê mượn chuyện này trêu chọc Mục Phỉ một chút, sau đó lập tức chia sẽ một bài cho đối phương, cho Mục Phỉ nhìn xem cho rõ.

Mục Phỉ cau mày mở bài viết ra, ánh vào mi mắt chính là chính là ảnh chụp Vưu Nhiên ở dưới ánh đèn đường ngoái đầu nhìn lại, tay nàng cầm một cây kem, vẻ mặt vô tội mà nhìn về góc máy bị chụp.

"Thật xinh đẹp......"
Mục Phỉ cầm lòng không đậu mà xem đến ngây người trong chốc lát, rõ ràng mỗi ngày đều sẽ nhìn thấy người thật, lại có thể đột nhiên từ màn hình nhìn đến như vậy mà vẫn kinh diễm như vậy.

Vưu Nhiên của cô, thật sự quá đẹp.

Doãn Tư Lê nhìn thái độ Mục Phỉ vốn là lãnh ngạnh giờ phút này đang cúi đầu thưởng thức ảnh chụp mỹ nhân ngoái đầu nhìn lại, nàng nhịn xuống xúc động muốn trêu đùa Mục Phỉ, dựa thế cùng đối phương thương lượng.

"Phỉ Phỉ thân ái, nhìn một cái Vưu Nhiên có phải siêu cấp đẹp hay không! Cho nên tôi cùng cậu thương lượng một chút nga, đem Vưu Nhiên cho ta mượn mấy ngày, như thế nào?" Doãn Tư Lê muốn thuận nước muốn thuyền.

Mục Phỉ lập tức ngẩng đầu, quyết đoán nói không được.


"Ai nha, tôi còn chưa nói nguyên nhân mà."
"Ta lại không có thời gian nghe ngươi nói nguyên nhân." Mục Phỉ lập tức tắt.

"Đừng đừng đừng! Trước từ từ, đây là Vưu Nhiên năn nỉ ta nói với ngươi ——!!" Doãn Tư Lê khàn cả giọng, sợ Mục Phỉ thật cứ vậy tắt điện thoại.

Vừa nghe đến Vưu Nhiên năn nỉ, biểu tình của cô mới hòa hoãn, đành phải mở miệng, "Ngươi nói đi, nguyên nhân gì."
"Chính là tập đoàn Duy Nhĩ hộ gia hiện tại tung ra cành ôliu* cho Vưu Nhiên, muốn mời Vưu Nhiên làm đại cho một khoản sản phẩm mới của họ, cậu biết bên chỗ đó toàn là sản phẩm cao cấp, những người phát ngôn lúc trước đều là phi thường"
(*Mời hợp tác)
"Nói trọng điểm." Mí mắt Mục Phỉ thẳng nhảy, mỗi lần Doãn Tư Lê cùng chính mình nói chuyện với nhau nói, có hơn một nửa đều là lắm lời.

"Tìm Vưu Nhiên làm đại ngôn quay quảng cáo, là phải đến một chỗ bên thành phố Quang Minh của khu Kham Tát giống như mất một tuần." Doãn Tư Lê một hơi nói xong, hoàn toàn không mang theo thở dốc, sau đó chậm rãi phát ra xin chỉ thị: "Ngài cảm thấy được không?"
Một tuần.

Giống như một tuần, vậy đều có thể kéo đến hai tuần.

Mục Phỉ vốn là nghĩ cũng không nghĩ liền nói thẳng không được, chính là......!
"Chuyện này Vưu Nhiên biết không?" Mục Phỉ hỏi.

"Em ấy hôm nay mới vừa biết, phỏng chừng còn chưa có tới kịp cùng cậu nói."
"Vưu Nhiên nghĩ gì." Mục Phỉ hỏi tiếp.

"Ân......!em ấy nói đều nghe cậu, bất quá tôi cảm giác Vưu Nhiên hôm nay nghe thấy tin tức này rất kích động, em ấy hẳn là rất muốn làm thử." Doãn Tư Lê đem phỏng đoán của mình báo cho Mục Phỉ.

Lời cự tuyệt đã tới một bên miệng rồi, vẫn là cứng rắn nuốt trở lại.

Nếu đây là Vưu Nhiên muốn đi, cô thật sự không đành lòng cự tuyệt.

Cô quyết định buổi tối chờ Vưu Nhiên về nhà tìm hiểu ý muốn của đối phương một chút.

"Nếu Vưu Nhiên đi nơi đó, vấn đề an toàn"
"Vấn đề an toàn tuyệt đối yên tâm, nghe nói là đến thành phố Quang Minh lấy cảnh, hơn nữa ông bạn già Cái Ân chính là vẫn ở trái phải luôn bên cạnh." Doãn Tư Lê bảo đảm Vưu Nhiên tuyệt đối an toàn.

"Vậy là tốt rồi."
Hết thảy muốn lấy đầu tiên phải lấy an toàn của Vưu Nhiên suy xét còn chuyện khác đều là thứ yếu, tỷ như hai người phải tách ra một thời gian, cô sẽ rất nhớ Vưu Nhiên.

Đến buổi tối rồi, quả nhiên thông qua nói chuyện một hồi là biết tiểu chó săn rất muốn đi.

Giữa lời nói đều để lộ ra ý muốn mình muốn đi quay quảng cáo.

"Chính là Doãn Quý Công nói cho em, đại khái phải đi đến một tuần, mà gần đây đại nhân cũng rất bận, chúng ta phải tách ra một tuần......" Vưu Nhiên nghĩ tới nơi này, trong lòng rất là khổ sở.

Mục Phỉ nhìn tiểu gia hỏa bởi vì loại chuyện này bắt đầu dao động quyết tâm đi quay, đành phải buông ý nghĩ muốn đem đối phương ở bên cạnh mình xuống, an ủi, "Một tuần rất nhanh, hơn nữa chờ đến lại qua một tháng nữa em sẽ không thể đi đâu, chỉ có thể ở nhà nên hãy nhân khoảng thời gian này đi ra ngoài thả lỏng một chút cũng tốt."
"Vì cái gì một tháng sau chỗ nào cũng không thể đi?" Vưu Nhiên có chút khó hiểu.

Mục Phỉ dùng ánh mắt nhìn nhìn bụng nhỏ của Vưu Nhiên.

Vưu Nhiên lập tức hiểu rõ thâm ý, chỉ có thể e thẹn cuối thấp đầu, "Em đây đến lúc đó mỗi ngày dính ở bên cạnh ngài thì ngài đừng chê em phiền."
"Tôi đều quen, tiểu lảm nhảm."
Cứ như vậy các nàng vui cười vẫn vui cười, Vưu Nhiên vẫn là muốn khởi hành chạy tới thành phố Quang Minh ở khu Kham Tát cách rất xa nơi đây.

Có lẽ ngày thứ nhất
Còn tốt
Cả ngày bởi vì suy nghĩ công tác không có quá để ý Vưu Nhiên đi kham tát khu, thẳng đến đảo sai giờ Vưu Nhiên gọi điện thoại về.

Tiểu chó săn báo bình an với mình, còn nói thành phố Quang Minh ánh trăng sáng rực như đoá hoa kim sắc nở ra mãn thành thật xinh đẹp.

Vưu Nhiên còn đem ảnh chụp ánh trăng hoa gửi cho Mục Phỉ, là ánh trăng hoa chưa từng có ở phương bắc.

Ngày thứ hai
Vưu Nhiên gọi điện thoại lại đây, nói quá trình an bài quay hình, các nàng ở công viên Lệ Đào phía tây thành phố lấy cảnh, nhân viên công tác đều đối xử với nàng rất tốt, làm Mục Phỉ yên tâm.

Ngày thứ ba
Thành phố Quang Minh khó được mà xuất hiện mưa nhỏ, quay hình chỉ có thể tạm dừng, xem như nghỉ tạm một ngày.

Vưu Nhiên nói cho Mục Phỉ, nàng đi tìm mọi người trong viện điều dưỡng tâm sự một ngày, còn tự đi cảm tạ Liên Chước lão tiên sinh, thuận tiện mua cho đối phương một bộ gối đầu làm quà
......!
Thẳng đến ngày thứ sáu
Vưu Nhiên vẫn là giống ngày thường đứng ở dưới mái hiên nhỏ trong công viên Lệ Đào hóng gió cùng Mục Phỉ gọi điện thoại.

"Đại nhân, em cùng ngài nói nga, hôm nay quay hình lại gặp được một chuyện rất buồn cười, chính là chị Kỷ Lam đem......" Vưu Nhiên nói như vậy, cho dù đối diện không nói chuyện, nàng biết Mục Phỉ đại nhân đang nghiêm túc nghe thanh âm của nàng.

Chính là nàng đột nhiên ngây ngẩn cả người, bởi vì nàng bị toàn bộ quang cảnh cách đó không xa hấp dẫn.

Kia giống như là có một đôi tân nhân đang lấy cảnh chụp ảnh cưới.

"Vưu Nhiên?" Mục Phỉ nghe Vưu Nhiên nói nói một nửa lại không hé răng tiếp, lập tức kêu tên đối phương.

Tinh thần Vưu Nhiên lúc này mới bị lôi trở lại, cười đáp lại, "Đại nhân, em đây, em đây, vừa rồi em nhìn đến người ta đang chụp ảnh cưới, thật xinh đẹp."
Vưu Nhiên một bên nói, một bên nhìn chăm chú phía cử chỉ thân mật đối với người yêu cùng với một thân mặc váy cưới xinh đẹp, trong ánh mắt là mang theo hâm mộ.

Mục Phỉ yên lặng nghe Vưu Nhiên nói, lúc sau các nàng lại nói chuyện phiếm, trò chuyện các đề tài khác.

Đương nhiên đều là Vưu Nhiên đang nói, Mục Phỉ đang nghiêm túc nghe.

Ở ngày thứ bảy
Vưu Nhiên vẫn là giống ngày thường đến thời gian gọi điện thoại cho Mục Phỉ.

Chính là điện thoại bên kia thế nhưng là trạng thái không có tín hiệu, Vưu Nhiên liền gọi hai lần, đều là không có tín hiệu.

Vừa đạo diễn thúc giục mọi người vào vị trí, Vưu Nhiên đành phải từ bỏ cơ hội cùng Mục Phỉ trò chuyện, chỉ hy vọng đại nhân có thể ở lúc không bận gửi cho nàng một tin nhắn.

Mà lệnh nàng cảm thấy kinh hỉ chính là, Mục Phỉ đại nhân hôm nay cư nhiên chủ động gọi điện thoại cho nàng!
Ở lúc chạng vạng của khu Kham Tát là lúc
Mục Phỉ đại nhân điện báo cho Vưu Nhiên một ngày quay hình lúc này mới cảm giác không phải mỏi mệt như vậy, nàng lập tức tiếp nghe điện thoại, xuống xe, đi vào nghỉ ngơi khách sạn nơi.

"Đại nhân, ngài rốt cuộc gọi điện thoại cho em, chị không biết em chờ đã lâu, cũng không thấy ngài nhắn tin......" Vưu Nhiên có chút ủy khuất nói thầm.

"Hôm nay tôi rất bận, bất quá hiện tại đã ổn, như vậy kế tiếp em chuẩn bị làm cái gì." Mục Phỉ chậm rãi hỏi Vưu Nhiên.

Vưu Nhiên nắm điện thoại, đi ra thang máy, biểu tình có chút uể oải, "Quay hình sớm kết thúc, chạng vạng nơi này có tiết mục pháo hoa, vốn dĩ muốn đi xem chỉ là đại nhân không ở bên cạn nên em cũng không muốn đi, hiện tại liền quay về khách sạn ngủ."
Nàng nói xong, cô đơn mà dùng phòng mở ra một chút, sau đó đẩy cửa phòng mình ra.

Ánh vào mi mắt chính là sườn mặt phi thường xinh đẹp của Mục Phỉ đại nhân.

Mục Phỉ hơi hơi quay đầu, đưa điện thoại đặt ở bên miệng tiếp tục gọi điện thoại, nhìn về phía Vưu Nhiên mặt mày chứa ý cười, "Được, tôi đây mang em đi xem pháo hoa."
Vưu Nhiên mở to hai mắt đứng tại chỗ, nàng điên cuồng mà nháy mắt, nhìn xem có xuất hiện ảo giác hay không.

Sau khi nàng xác định không phải ảo giác đã kích động sắp hỏng rồi.

Mục Phỉ buông điện thoại, mở hai tay ra một chút, Vưu Nhiên lập tức vui vẻ mà ôm người nàng ngày đêm mơ tưởng.


"Đại nhân, như thế nào đến cũng không nói cho em biết một tiếng! Làm hại em hôm nay đều mong muốn chết, vì không cùng ngài gọi điện thoại."
"Một đường chạy tới, còn phải xử lý chút chuyện cho nên liền không nhận được điện thoại." Mục Phỉ ôm Vưu Nhiên nhẹ giọng giải thích, cô thật là dùng tốc độ nhanh nhất đuổi tới nơi này, trời biết cô có bao nhiêu vội vàng, vì thấy Vưu Nhiên.

"Tôi nhớ em, Vưu Nhiên." Mục Phỉ nhìn chăm chú tiểu chó săn mấy ngày không thấy.

Cô cũng cảm thấy chính mình cũng mốc meo theo, Vưu Nhiên không ở bên cạnh, làm cô ban ngày ngủ quan tài cũng không ngủ được, tuy rằng so sánh như này không thỏa đáng, nhưng cô thật sự rất nhớ Vưu Nhiên.

Vưu Nhiên ôm lấy Mục Phỉ không buông tay, "Em khẳng định so với ngài nhớ em em càng nhớ ngài!"
Tiểu gia hỏa vĩnh viễn muốn ở mặt này hơn thua với cô một phen, Mục Phỉ cũng từ đối phương tự xưng, cô liền dắt Vưu Nhiên đi xem pháo hoa.

Kỳ thật thời điểm cô đến liền biết đêm nay ở khu Kham Tát sẽ có bắn pháo hoa, là cử hành ở phố Mật Hành.

Con phố kia thật xinh đẹp, vào ban đêm càng đẹp hơn, có âm nhạc, có mỹ thực lại có đèn đường lãng mạn.

Cho nên, lúc này Mục Phỉ đang lái xe tay nắm tay lái thậm chí toát ra mồ hôi.

Cô chuẩn bị làm một chuyện, cô không biết Vưu Nhiên có chuẩn bị tốt hay không, chính là cô suy xét một buổi tối sau đó liền quyết định.

Cô nhìn nơi xa, giờ phút này là 6 giờ 01 phút
Cách thời gian biểu diễn pháo hoa còn một giờ.

Các nàng giờ phút này hành đến đến một nơi có gió đêm cũng coi như có phong cách nghệ thuật trên đường phố, người dân thưa thớt, bởi vì mọi người đều đi hiện trường biểu diễn pháo hoa.

Mục Phỉ mở ra mở ra, tốc độ dần dần thả chậm, thẳng đến cô đậu vào ven đường ngừng lại.

Tắt xe.

Mục Phỉ cởi đai an toàn, quay đầu nhìn phía Vưu Nhiên tò mò, sau đó giải thích, "Tôi......!Tôi đi ra ngoài hút điếu thuốc."
"Hả......?" Vưu Nhiên ngạc nhiên mà nhìn hành động của Mục Phỉ, chỉ thấy đại nhân lập tức mở cửa xe ra, sau đó đóng lại, dựa vào xe bên cạnh, bậc lên một điếu thuốc rồi thật sự hút thuốc.

Này, đây là tình huống như thế nào?
Vưu Nhiên nghĩ tới nghĩ lui cũng không rõ, nàng ngồi ở trên ghế phụ, không biết có nên xuống xe đi dò hỏi một chút hay không, đại nhân có phải có tâm sự hay không.

Thẳng đến sau khi Mục Phỉ hút xong thuốc, gõ gõ cửa sổ xe nàng, ý bảo nàng ra tới một chút.

Vưu Nhiên mới ngây thơ mờ mịt đi ra, biểu tình đại nhân quá nghiêm túc, chẳng lẽ thật sự gặp được chuyện gì?
Mục Phỉ đứng ở ven đường, gió đêm thổi qua mặt cô, đối diện mặt nhìn Vưu Nhiên, trầm mặc không nói đã lâu.

Bị nhìn chăm chủ thẳng lăng như vậy, Vưu Nhiên cảm thấy có chút thấp thỏm.

Rốt cuộc, Mục Phỉ đại nhân nói chuyện.

"Vưu Nhiên, chị muốn cùng em nói một chuyện."
"Đại nhân, làm sao vậy, đột nhiên nghiêm túc như vậy......" Vưu Nhiên bị Mục Phỉ đứng đắn đối diện mặt như vậy có chút hoảng hốt.

"Em trước đem tay phải đưa cho chị." Mục Phỉ yêu cầu Vưu Nhiên, trong giọng nói thế nhưng mang theo chút âm rung.

Vưu Nhiên hoàn toàn không rõ, nhưng vẫn là nghe lời nói mà đem tay phải duỗi ra tới.

Mục Phỉ thật cẩn thận cầm tay Vưu Nhiên, tiếp theo, thế nhưng từ trong túi lấy ra một chiếc nhẫn phi thường tinh xảo xinh đẹp, tròng lên trên ngón tay áp út của Vưu Nhiên, kích cỡ vừa vặn tốt.

Vưu Nhiên nhìn trên ngón tay có nhẫn lấp lánh tinh mỹ, hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

"Kỳ thật chị căn bản không cần ban đêm ngủ đông, nhưng bởi vì em, chị đã bắt đầu có thói quen ban đêm ngủ, chị muốn về sau mỗi một đêm......!Đều có thể làm bạn cùng em đi vào giấc ngủ," Mục Phỉ nhìn chăm chú con ngươi lấp lánh của Vưu Nhiên, chậm rãi lải nhải.

"Chị biết như vậy có lẽ không lãng mạn, nhưng chị thật sự rất muốn em, rất muốn kết hôn cùng chị, rất muốn em trở thành vợ của chị, em nguyện ý sao?"
Mục Phỉ nói xong, con ngươi Kim Hạt Sắc chen chúc ánh nước mắt, thẳng tắp nhìn Vưu Nhiên.

Môi Vưu Nhiên rung động, nàng cười cười liền rơi lệ, nàng thật sự không nghĩ tới Mục Phỉ sẽ đột nhiên cầu hôn nàng, thật sự đời này của nàng cũng chưa nghĩ đến sẽ có ngày này.

Nàng chứa đầy nhiệt lệ lập tức chạy tiến lên ôm chặt lấy đại nhân làm nàng cảm động đến rơi lệ, dùng sức ôm thật sự rất chặt.

"Em nguyện ý, em một ngàn một vạn lần nguyện ý! Đại nhân, em yêu chị......" Vưu Nhiên kích động mà lặp lại ba chữ, nàng đem nước mắt đều bôi trên vai Mục Phỉ đại nhân cái nữ nhân hư này, thế nhưng chọc đến nàng cảm động như vậy.

Nàng có thể cảm nhận được sau khi Mục Phỉ nghe được chính mình nói ba chữ "Em nguyện ý", thân thể căng chặt nháy mắt mềm mại xuống.

Mục Phỉ lúc này mới nhẹ nhàng xuống dưới, coi cười ôm mặt Vưu Nhiên hôn xuống vài cái.

Cô vừa đều phải khẩn trương muốn khóc ra tới.

Nhưng cô cố nén xúc động rơi lệ xuống, không cho Vưu Nhiên nhìn mình chê cười.

"Đại nhân, trước khi em trả lời, ngài vừa rồi có phải đặc biệt khẩn trương hay không?" Vưu Nhiên cười hỏi đại nhân ra vẻ bình tĩnh.

Mục Phỉ nuốt hạ giọng, lắc đầu, "Không có, chị rất tin tưởng."
"Chính là em thấy ngài rất khẩn trương, cái trán cũng đổ mồ hôi, hơn nữa đều sắp rơi nước mắt nha."
"Chị nào có." Mục Phỉ thề thốt phủ nhận.

"Liền có, Tiểu Anh Đào cũng lặng lẽ nói cho em."
"Tiểu Anh Đào là ai?"
"Là nhũ danh em đặt cho tiểu bảo bối của chúng ta, đáng yêu không ~"
"Đáng yêu, vậy Tiểu Anh Đào còn nói cho em cái gì ~"
"Nó còn nói mẹ cùng mommy là một đôi nhất hạnh phúc nhất trên thế giới!!"
"Ân hừ, tiểu gia hỏa còn rất thông minh."
[Chính Văn Hoàn]
———
????: Không lãng mạn nhưng rất cảm động nha đại nhân ????
????: 22PN mỗi ngày mình sẽ post 3-6c nha!!!
Hẹn gặp mọi người ở truyện mới 1 ngày không xa nha!!
2021/09/11.


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận