Phương Pháp Khiến Chồng Đứng Về Phía Của Tôi?

Hiệp sĩ trong bộ giáp kim loại đen tuyền đẫm mỗ hôi và bụi bặm đang đứng ngay trước mặt tôi.

Tôi hé môi và hơi đưa lưỡi ra, dần nghiêng người về phía trước.

Người chồng kiêu ngạo muốn được nhận phần thưởng của tôi đột nhiên cau mày và giữ vai tôi lại.

Tôi sợ hãi.

"Gì đây?"

"P - Phần thưởng ạ..."

"Em nói là một nụ hôn chân thành cơ mà."

"Đều là một mà!"

"Đừng nực cười như thế, em hay hôn ta như này sao?"

Kiểu vô lý gì đây?

Dù cho tình huống này không đến nỗi quá tệ, thì gò má tôi cũng dần dần nóng lên.

"Vậy thì, ngài..."

Trước khi tôi có thể nói bất cứ điều gì, bàn tay rắn chắc như thép của anh đã ôm lấy đầu tôi và kéo lại gần.

Trong không gian ấm áp và nồng nàn hương hoa của vườn kính, tôi cảm thấy choáng váng bởi hai cánh môi đang áp xuống đôi môi của tôi.


"Tại sao, tại sao em lại trốn ở cái nơi quái quỷ này?"

Một lúc lâu sau, anh nhếch môi lên và nới lỏng đôi tay ra, thấp giọng càu nhàu.

Tôi chỉ thấy bối rối.

Đừng nói với em là ngài chưa nghe chuyện gì hết nhé.

"Sao ngài biết em ở đây?"

"Đây không phải là điều gì bí mật trong Dinh thự Omerta. Lại còn thích chơi trốn tìm nữa, lỡ em ngủ quên ở đây thì sao?"

Ngài đang thử em đấy à?

Ngài đang cho em một cơ hội để thú tội trước đúng không?

Chết tiệt, đồ khốn cứng nhắc này.

"N - ngài ăn chưa vậy?"

Anh lắc đầu và dang tay ôm lấy tôi.

Mái tóc bạch kim như được bao phủ trong vầng sáng kì ảo rối tung lên.

"Ta muốn dùng bữa cùng em nếu như em chưa ăn gì."

"À..."

"Cân nặng của em vẫn như cũ. Không thêm được chút da thịt nào cả, em có ăn uống điều độ không?"


"Nhưng ngài cũng có trách nhiệm trong việc này mà."

"Sao?"

Đôi mắt đỏ như viên hồng ngọc của anh mở to.

Tôi suýt tự cắn đứt lưỡi mình.

Aiss, tại sao hôm nay cái miệng của mình cứ nói linh ta linh tinh vậy?

"Nói lại ta nghe xem em vừa nói gì."

"E - em có nói gì đâu."

"Không, em đã nói điều gì đó."

Mặt tôi đỏ tía tai.

Mình điên rồi, nhưng nếu điều đó là thật thì sao?

Nếu một người dành cả đêm để "vận động" một cách thường xuyên, thì người đó đâu thể tăng nổi lạng nào, ngay cả khi nhét hết một bát bánh quy vào bụng mỗi ngày chứ. 

(Chel: =))))) "vận động" buổi đêm là việc mọi người đang nghĩ đấy =)))))) )

Sự thật về một điều mà ai cũng lầm tưởng là chồng tôi không phải là kiểu người ngại ngùng, dễ bị rung động trước mối tình đầu của mình.

Đối với tôi, anh là một đối thủ đáng gờm.


Anh là một người đàn ông điên cuồng, hoang dại, cầm thú, một người đàn ông nuốt trọn lấy tôi.

Chưa hết...

"Vậy thì, đây đúng là vấn đề. Ta có nên nắm tay em và cùng nhau đi ngủ kể từ tối nay hay không?"

"Ý em không phải vậy..."

"Nếu em không có ý như vậy thì rốt cuộc đó là gì vậy? Ý em là gì nào? Ta không quen với những câu chữ ở phương Nam, nên em cần phải giải thích rõ ràng nhất để ta có thể hiểu được ý của em nhé."

Nếu anh ấy thực sự nói vậy, thì anh sẽ làm theo những gì mình nói, nắm lấy tay tôi và cùng nhau thủ thỉ, ngay cả khi chúng tôi không làm bất cứ điều gì khác về đêm.

Tôi chỉ biết vùi mặt mình vào gáy anh.

Thực sự là anh chưa biết gì sao?

Đó là lý do anh vẫn vui vẻ với tôi, đúng chứ?

"Ruby?"

Giọng điệu trêu chọc của anh trở nên nghiêm túc hơn một chút.
Tôi cứng người lại.

"Ruby, sao vậy?"

"... không có gì đâu ạ."

"Ta không nghĩ là vậy."

"..."

"Có chuyện gì, em gặp vấn đề gì khi ta không ở cạnh em?"

Tôi là nít ranh sao? Ước gì tôi thực sự đã gây ra một nào động nhỏ.

Tôi đã đánh người, và người đó là nhũ mẫu của Ellenia.

"Không phải, chỉ là... Được gặp ngài làm em vui quá."

"Truyền thống phương Nam là phải giấu đi khuôn mặt khi đang mừng rỡ à?"

"... Em vừa mới tạo ra truyền thống đó đấy ạ."

"Ta thấy rồi. Vậy ngày hôm nay của em như nào vậy, hỡi nàng công chúa thích trò chơi trốn tìm?"

Tôi cảm nhận được bàn tay to lớn của anh đang cẩn trọng vuốt lưng tôi.

Nhẹ nhàng, êm dịu và an tâm.

Đột nhiên, một tiếng cười cuồng si gần như bật ra giữa không trung,

Đúng, nếu là lần đầu nghe thấy tiếng cười tinh nghịch thay vì tàn ác của anh thì sẽ cảm thấy rất đáng sợ, vì thế anh ấy chắc chắn là đang bị thôi miên rồi.
"Chỉ là..."

"Chỉ là?"

"Em không làm gì hết."

"Sao...?"

"Em thực sự không làm gì cả, em không làm bất cứ hành động nào như vậy."

Cơ thể dính sát vào tôi có vẻ đông cứng lại.

Bàn tay vuốt ve dọc sống lưng cũng khựng lại.

Một bầu không khí hết sức căng thẳng len lỏi trong từng hơi thở run rẩy của tôi.

Không phải là anh không nghe được cái gì.

Vậy thì, sao mà...

"Ruby."

"Em biết là dù sao thì ngài cũng sẽ không tin em đâu. Nhưng em không hề nói dối."

"...Ruby, buông hai tay em ra nào."

"Em xin lỗi vì đã làm ngài thất vọng. Em sẽ trả lại chìa khoá nhà kho."

Khi hơi thở của tôi gấp gáp hơn, nước mắt bỗng nhiên trào ra không ngừng.

Tim tôi đập nhanh như một con ngựa hoang phi nhanh trên thảo nguyên rộng lớn trong khi những đầu ngón tay tôi lại nhói lên khi ra tay đánh hạ nữ trưởng.

Giờ thì không còn đường lui nữa rồi.
Kể cả khi anh có vứt bỏ tôi, thì sau cùng...

Đúng, anh sẽ cần đến tôi thôi. Dù là công vụ hay việc riêng đi nữa, dù dùng trí óc hay thân thể.

Giờ đây tôi thực sự cần phải nâng cao cảnh giác.

Đây là lần đầu tiên tôi đối mặt với kiểu người như này.

Bản chất của Cesare và gia tộc của tôi hoàn toàn khác.

Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nếu như anh mong muốn ở tôi những gì đơn giản thôi...

Chân tôi từ từ chạm xuống đất, cánh tay ôm trọn người tôi cũng dần dẫn buông lỏng.

Tôi cố gắng úp mặt vào lòng bàn tay mình nhanh nhất có thể, như Izek kẽ gằn lên, nắm lấy tay tôi.

"Nhìn ta."

"Không, em không thể đâu..."

"Em đang nói rằng em không muốn nhìn ta nữa à?"

Ngụ ý trong câu hỏi này là gì vậy? Thật buồn cười quá, nhưng tôi vẫn giữ nguyên biểu cảm và lặng lẽ sụt sịt.

"Không phải thế, chỉ là em không còn mặt mũi nào để nhìn vào mắt ngài."
"Sao nào?"

"Vì em đã gây ra một việc vô nghĩa về điều mà đáng ra có thể yên lặng bỏ qua."

"..."

"Em chắc chắn rằng tất cả mọi người đều nghĩ em đã trở nên tự mãn rồi. Nhưng cuối cùng thì em đã biết ai mới là người đáng trân quý nhất. Ngay cả khi em rời khỏi..."

"Gì cơ?"

Giọng nói lạnh như băng của anh khiến tôi suýt giật bắn lên.

Dù anh vẫn đang nắm chặt lấy tay tôi.

"Cái quái gì thế... Kẻ nào dám nói với em những điều vớ vẩn đấy?"

Em nói đúng mà, nhỉ?

Tôi gắng sức hất mạnh tay Izek ra. 

"Nói cho ta nghe, ai dám thì thầm những lời đó vào tai em?"

"..."

"Ta phải tự tìm kiếm câu trả lời?"

Tiếng gầm gừ tràm thấp trong cổ họng anh làm tôi nhớ tới con sói băng lạc mất bạn đời của mình.

Có lẽ đó là lý do khiến tôi cảm thấy buồn rầu hơn.

Tên khốn nóng nảy này!
Em ghét ngài nhất đấy!

Em ghét ngài nhất, cái đồ nam chính khó hiểu!

"Ngài sẽ chán ghét em nếu em nói ra!"

Ngay lúc đó, bàn tay nắm chặt lấy tôi cũng buông lỏng ra.

Mình đã làm gì vậy?

Cơ thể tôi ngã ngửa ra sau ngay trước khi tôi kịp nhận ra.

May sao, những bụi cây trên mặt đất đều xù bông lên.

"Ruby..."

Izek đứng ngây ra ở phía xa nhanh chóng tiến lại gần tôi.

Có rất nhiều nỗi bận tâm trong ánh mắt đang dính chặt vào tôi của anh.

"Em ổn chứ?"

Đừng hỏi vậy chứ. Thật bối rối khi phải thú nhận việc mình đã bị tổn thương.

Tôi đã nỗ lực đẩy vòm ngực như tảng đá này ra và tự ngã xuống đất.

Như trứng chọi đá.

Hà cớ gì mà mỗi khi đứng trước mặt anh, tôi lại rơi vào tình huống xấu hổ cơ chứ?

Đầu tôi quay mòng mòng vì xấu hổ, nhịp tim cũng đập thình thịch.
Một chiếc khăn lụa mềm mại chạm vào hai gò má đẫm lệ của tôi.

Ơ nào, ngài làm gì thế, đoá hướng dương em thêu sẽ ướt nhẹp mất.

"Ha, chết tiệt, cuối ngày rồi mà lại..."

Chồng tôi cắn chặt răng và vuốt ngược tóc ra sau bằng một tay.

Bóng tối phủ xuống đôi mắt sắc lẹm như loài rắn của anh.

"Em đã luôn lo sợ điều này trong suốt thời gian qua?"

Tôi không cần phải lo sợ hay sao?

Tâm trí tôi tràn ngập những suy nghĩ rất lố bịch, nhưng tôi không đáp lại lời anh.

Bởi vì tôi sẽ không ổn nếu tôi trả lời trong lúc này.

Sự tức giận xen lẫn hổ thẹn không ngừng vây lấy tôi, vậy nên, tôi giữ chặt chiếc khăn bụm miệng mình và rêи ɾỉ.

Izek quan sát tôi với ánh mắt trống rỗng, rồi đưa tay lấy lại chiếc khăn tay khi anh không thể nhìn nổi nữa.

"Ruby."

"Hi. Lẽ ra em nên yên phận, nhưng em cứ liên tục gây rắc rối mãi thôi, và em đã nghĩ là ngài đang cố tống cổ em về phương Nam như lần trước..."
Thật sự thì tôi chẳng mong đợi gì về việc người đàn ông này sẽ nhớ lại những gì trong quá khứ.

Làm gì có chuyện anh là người giàu lòng trắc ẩn chứ.

Nhưng, sao tôi lại chẳng thể kìm những tiếng nấc của mình lại mỗi khi đối mặt với anh?

Tai tôi ù đi một lát khi tôi đang cố nén lại cơn nấc của mình.

Cuối cùng, vì không nén nổi tò mò, tôi ngẩng đầu, vờ gạt đi những giọt nước đọng ở khoé mắt, và ngạc nhiên vô cùng.

"Đó..."

Izek ngồi ngay trước mặt và đăm chiêu nhìn tôi, đáy mắt chứa đầy những cảm xúc tôi chưa bao giờ thấy.

Anh trông có vẻ như bàng hoàng, hoặc là đau khổ như xé ruột xé gan, nhưng biểu cảm đó thực sự trông rất kỳ lạ.

Đồng tử của anh không ngừng rung lên, như kiểu không có âm thanh nào có thể lọt vào tai anh nữa vậy.

Quá là thành thật rồi sao?
Nhưng anh nói tôi cần thành thật để anh có thể hiểu được tôi mà.

Thay vì sợ hãi với biểu cảm xa lạ đó. tôi thậm chí còn có thêm một tâm trạng khác thường khác và không nhận thức được mà tiếp lời.

"Và sau đó ngài bảo là ngài ghét em và ngài thấy khó chịu..."

"..."

"Vậy nên, em đã cố gắng tránh làm những điều ngài không thích, và cứ thế, cứ thế..."

Những giọt lệ u sầu cứ lăn xuống theo lối diễn xuất.

Ngài sẽ phải làm gì làm gì khi mình thì cố gắng để có thể vớt vát mạng sống của mình, nhưng những người xung quanh cứ luôn luôn gây rối như trong câu chuyện Nàng tiên cá chứ!

Hừ, kể từ giờ, tôi sẽ kéo tất cả mọi người theo mình!

Nếu tất cả là sai lầm và cái chết là điều đang chờ đợi tôi ở phía trước, thì tôi sẽ không đời nào chết một mình thôi đâu!
Đôi mắt anh trở nên lay động khi tôi nghĩ đến những nỗi hổ thẹn vô lý mà tôi đã phải cam chịu.

Tôi nhất thời ngưỡng mộ tính khí tồi tệ của anh bằng cả tấm lòng mình.

"Lúc ấy... Ta không cố ý."

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận