Sau Khi Trở Thành Lốp Xe Dự Phòng Cả Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Thích Ta



Cơ hội bị bỏ lỡ thì cũng đã bỏ lỡ rồi, mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng cái mà mọi người chú ý nhiều nhất chính là…… Cảnh Nhất Thành lại bắt đầu nhận đơn đặt hàng, vậy có phải là sở nghiên cứu sẽ mở cửa lại không?!Đây chắc chắn là tin tốt!Mọi người lập tức phấn chấn không thôi, hoặc gọi điện hoặc gửi thư, hoặc hỏi ngoài sáng hay bóng gió trong tối, ai cũng muốn có một câu trả lời chính xác.


Nhưng mà Cảnh Nhất Thành ngó lơ tất cả, chỉ có trợ lý bị phiền nhiều quá nên để lộ một câu: “Chuyện này có liên quan đến tâm trạng của sếp.”Tâm trạng sếp tốt, có khi sẽ bỏ qua mâu thuẫn trước đây, tiếp tục mở cửa sở nghiên cứu, nhận đơn đặt hàng, tạo điều kiện thuận lợi cho mọi người; nếu tâm trạng không tốt á…..

ha ha, đừng nói sở nghiên cứu, sở máy móc nông nghiệp cũng đừng nghĩ mở!Về phần tâm trạng của Cảnh Nhất Thành, dĩ nhiên là tuyệt đối có liên quan đến người nào đó.Trợ lý cho một chút gợi ý thì ngừng, nhưng mọi người ai cũng hiểu được, vì thế tất cả đều chà tay soàn soạt, nghĩ nên làm cách gì để lấy lòng Hứa Thừa Hạo.Hứa Thừa Hạo thì không biết việc này, anh nghe Lý Niệm báo cáo về những đãi ngộ tốt khác thường được nhận ở khắp nơi mà cũng không hiểu tại sao, anh không biết những người đó muốn gì…… hay là tất cả đều giống nhau, đang hướng về Cảnh Nhất Thành?Nếu thật sự là vì Cảnh Nhất Thành, Hứa Thừa Hạo lại lo lắng ngược là mình có làm chuyện gì liên lụy Cảnh Nhất Thành không, vì thế anh tìm đối phương để nói chuyện.


Không ngoài dự đoán là đối phương chỉ phất tay, không để tâm lắm: “Không sao, mấy người đó đưa cái gì thì em cứ nhận hết đi, không cần lo lắng đâu.”“Vậy anh thì sao?”“Anh đương nhiên có thể giải quyết tốt mới nói những lời này.” Cảnh Nhất Thành trấn an: “Đừng lo.”“Được rồi.”Dù sao Hứa Thừa Hạo cũng không hiểu công việc của giới bọn họ, nên Cảnh Nhất nói cái gì thì nghe cái đó, hơn nữa, tính ra thì anh cũng kiếm hời đấy chứ.Hứa Thừa Hạo hài lòng cúp điện thoại, tiếp tục làm việc, mới vừa đóng lại văn kiện được ký tên xong, cửa phòng chợt mở ra, Lý Niệm bước vào.“Tốc độ xét duyệt lần này quả thật là nhanh nhất trong mấy năm gần đây, ước chừng là ngắn gấp ba bình thường, tôi hỏi thăm rồi, người bên đó nói cậu là khách quý, được quyền ưu tiên xử lý, chỉ cần đưa lên là được xếp lên thứ nhất vô điều kiện.” Lý Niệm vừa đi vừa nói chuyện, cuối cùng đặt mông ngồi xuống đối diện Hứa Thừa Hạo, sắc mặt chuyển sang nghiêm túc: “ Cậu bây giờ vẫn chưa tìm được nguyên nhân à?”Hứa Thừa Hạo nói: “Tìm được rồi, là nhân duyên tự thân của Cảnh Nhất Thành.”“Cảnh tổng?” Cái này có chút nằm ngoài dự đoán của Lý Niệm, anh ta vuốt cằm, sau một lúc mới nói: “Không ngờ nhân duyên của Cảnh tổng lại tốt như vậy.”Hứa Thừa Hạo tuyệt tình vạch trần sự thật: “Không tốt, cái này có lẽ là có việc muốn nhờ.”Lý Niệm nghe vậy, lập tức gật đầu đồng ý: “Nghe thế này thì thấy đúng hơn.”So với Cảnh Nhất Thành mặt than có nhân duyên tốt, mọi người sẵn lòng tin là người ta có việc cần nhờ nên mới tốt như vậy…… Ít ra thì nguyên nhân sau nghe nó còn chân thật.Hai người tán gẫu chuyện Cảnh Nhất Thành xong, Lý Niệm lại nhịn không được, bắt đầu hóng hớt: “Gặp ba mẹ chưa? Hai bác nói thế nào? Có nói mấy câu kiểu ba mẹ không đồng ý không?”Hứa Thừa Hạo trả lời từng câu một: “Gặp rồi, không nói gì thì xem như đồng ý, dù sao tính tình ba mẹ em rất tốt, thế nào sẽ làm cho em khó xử chứ.”Lý Niệm: “Chúc mừng chúc mừng, cái này tương đương với đã vượt được ải, sắp đi lấy giấy đăng ký kết hôn rồi.”Hứa Thừa Hạo trầm tư, lắc đầu: “Tạm thời còn chưa vội, đợi thêm một chút.”Lý Niệm thắc mắc: “Đợi? Cậu muốn đợi cái gì?”Hứa Thừa Hạo im lặng, anh muốn đợi hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ ớt nhỏ, thoát được khỏi hệ thống rồi mới kết hôn.


Như vậy mới có ý nghĩa là một khởi đầu mới, có lẽ lúc đấy khi không còn chỗ để quay về nữa, gánh nặng trong lòng anh sẽ ít đi một chút.Nhất là hệ thống cứ một mực cường điệu rằng chưa đến cuối cùng thì đừng dễ dàng ra quyết định, Hứa Thừa Hạo lo lắng sau này sẽ còn chiêu gì chưa lật, ngộ nhỡ nếu nhiệm vụ thất bại, anh thậm chí có khi bị xóa bỏ hoặc bị ép thoát ra khỏi đây…… Tóm lại, không thoát được hệ thống thì đâu đâu cũng đầy nhân tố không xác định, cho nên anh tạm thời không muốn kết hôn, giảm thiểu tổn thương đến mức thấp nhất khi đang ở trong tình huống không biết gì.Nhưng Hứa Thừa Hạo lại không nói ra được, anh đành giữ im lặng.Ngoài văn phòng.Cảnh Nhất Thành vốn muốn đến công ty để gây bất ngờ cho Hứa Thừa Hạo lại đang đứng nhíu mày, hắn không ngờ sẽ nghe được cuộc nói chuyện này.

Hạo Hạo không muốn kết hôn? Đang đợi cái gì? Tại sao em ấy không nói lời nào?Cảnh Nhất Thành còn đang đoán câu trả lời, Lý Niệm ngồi trong văn phòng đã quan tâm sang chuyện khác, nói đến chuyện công việc gần đây nhất.Cảnh Nhất Thành rất để tâm, hắn nâng tay gõ cửa báo trước, rồi mới mở cửa đi vào: “Hạo Hạo, anh vào đây.”Hứa Thừa Hạo có hơi kinh ngạc: “Nhanh như vậy?”“Lúc em gọi điện thoại là anh đã đậu xe dưới hầm.” Cảnh Nhất Thành giải thích, rồi gật đầu ra hiệu cho Lý Niệm, phát huy khí thế chính cung của mình vô cùng thuần thục.Lý Niệm cảm thấy không ổn lắm, anh ta lo sẽ lại bị thồn đồ ăn chó nên vội vã đứng dậy, nói: “Vậy hai người nói chuyện đi, tôi đi trước, lát nữa gặp.”“Ừ, lát nữa gặp.”Tiễn Lý Niệm đi xong, văn phòng rơi vào im lặng quỷ dị vài giây, Hứa Thừa Hạo nhanh chóng nhận ra đối phương đang không vui, anh quan tâm hỏi: “Sao anh không vui thế? Là chuyện lần này gây phiền phức cho anh sao?”Cảnh Nhất Thành lắc đầu rồi lại gật đầu, nhỏ giọng nói: “Là em gây phiền cho tim anh đó.”Hứa Thừa Hạo ghét bỏ: “Bớt bớt mấy lời sến sến đi!”Cảnh Nhất Thành không nhịn được nữa, cắn anh một miếng: “Nhưng em đã gây phiền rồi, hư hỏng quá.”Hứa Thừa Hạo chà má, quyết định làm việc tiếp.

Vừa mở máy tính lên, anh chợt nghe người ở đằng sau buồn bã nói: “Tại sao em không muốn kết hôn?”Hứa Thừa Hạo cứng đờ.Cảnh Nhất Thành tựa cằm lên vai anh, giọng nhẹ nhàng lướt qua tai: “Em đang đợi cái gì?”Bộ não của Hứa Thừa Hạo nhanh chóng hoạt động, trong thời gian ngắn ngủi đã nghĩ ra vô số cớ và lý do, nhưng đến lúc mở miệng, anh chỉ nói: “Đây là bí mật của em, nhưng em cam đoan với anh thời gian chờ đợi sẽ không quá dài, nhiều nhất…… nhiều nhất chỉ nửa năm.”Cảnh Nhất Thành có chút tủi thân: “Nhưng mà anh muốn đi đăng ký kết hôn, muốn làm đám cưới, muốn nói cho mọi người biết anh là của em.”Hứa Thừa Hạo: “Bây giờ cũng có thể nói cho mọi người biết, chúng ta nhiều lắm chỉ là vấn đề sớm hay muộn.”Cảnh Nhất Thành mất hứng, phụng phịu một lúc lâu không nói gì.


Hứa Thừa Hạo cũng biết mình đuối lý, nên quay lại vừa hôn vừa dỗ dành: “Đừng giận, em nói nhiều nhất chỉ nửa năm, đến lúc đó, tất cả đã xong xuôi rồi.”Cảnh Nhất Thành vẫn không nói gì, bởi vì hắn không muốn chờ, thậm chí hắn cũng bắt đầu chú ý đến bí mật của Hứa Thừa Hạo.Càng không biết thứ gì đó thì lại càng tò mò, nhất là bí mật này lại liên quan đến hạnh phúc và tương lai của hắn, nên hắn lại càng quan tâm.

Nhưng cố tình chuyện này, Hứa Thừa Hạo lại đặc biệt khăng khăng không nói, có nghĩa là anh sẽ chỉ nói ra bí mật của mình khi sẵn sàng, hơn nữa còn nhất định phải nửa năm sau mới có thể kết hôn.Hai người giằng co không ai nhường ai, cuối cùng, Hứa Thừa Hạo cảm thấy cứ thế này thì sẽ cãi nhau mất, vì thế anh lái sang chuyện của Nguyễn Thần Hiên: “Được rồi, anh đừng giận, lát nữa chúng ta còn phải đi một chuyến sang nhà chính của Nguyễn gia, đây cũng là lần đầu gặp lại Nguyễn Thần Hiên sau khi ra mắt ba mẹ, anh không định khoe khoang một chút sao?”Lời tác giả:Nguyễn Thần Hiên quả là người đàn ông thảm thương..


Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận