Quảng cáo

Ta Ở Mạt Thế Mở Siêu Thị

Chương 24.2

Mọi người lui về chỗ ngã tư, sau khi trở lại Thanh Bình Lộ, ngọn tóc trên trán Hướng Nam Xuyên đều bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, anh nhéo nhéo giữa mày, “Ngày hôm qua chúng ta tới đây không có phát hiện ra con tang thi này, nó hẳn là vừa tới không lâu.” Hướng Nam Xuyên nhìn bách hóa, tưởng tượng đến vật tư bên trong, có chút không cam lòng.

Trì Nghiễm đưa cho anh một chai nước tinh khiết, “Chờ nó đi rồi, chúng ta lại đi đến bách hóa.”

Liền ở vào lúc bọn họ lui về Thanh Bình Lộ, một chiếc xe ô tô SUV chạy loạng choạng hướng tới bách hóa rất nhanh, ô tô vọt tới tận bậc thang ngoài cửa của bách hóa, khi phanh lại thì phát ra thanh âm chói tai.

Một nữ nhân tóc ngắn kéo cửa xe ra, chạy vào trong bách hóa.

Sắc mặt Hướng Nam Xuyên trở nên cực kỳ không xong, “Mau ngăn cô ta lại!”

Cô muốn chết cũng đừng kéo bọn họ theo a.

Một khi kinh động đến con tang thi hệ tinh thần kia, bọn họ đừng nghĩ sẽ thoát được.

Hồ Mãn theo chân bọn họ đi tới gần, nghe được đối thoại của hai người, tối hôm qua mới vừa nghe Trì Nghiễm nói loại hình cùng cấp bậc của dị năng, hắn biết rõ tang thi cấp ba có bao nhiêu đáng sợ, cũng mặc kệ móng tay có bao nhiêu dơ, hắn cắn móng tay, thần sắc bất an mà đi tới đi lui, một lát sau, hắn phảng phất hạ được quyết định nào đó, nói với Hướng Nam Xuyên: “Tôi cùng Đại Hoàng Đại Hắc đi vào đem cô ta mang ra đây đi.”

Hướng Nam Xuyên khẽ lắc đầu, “Đã quá muộn, con tang thi hệ tinh thần kia đã phát hiện ra chúng ta, cậu không phát hiện ra chúng ta đã ở trong bách hóa sao?”

Hồ Mãn khiếp sợ nhìn cảnh vật xung quanh dần dần biến thành một góc của bách hóa, nhìn về phía nơi xa mênh mang sương trắng, thấy không rõ lắm bất cứ thứ gì, lúc này hắn trong lòng chấn động đã không thể hình dung, thực lực tang thi hệ tinh thần cấp ba quả nhiên không phải nằm trong khả năng tưởng tượng của hắn.
Quảng cáo

Mộ Đông an an tĩnh tĩnh mà quan sát chung quanh, những người khác liền bình tĩnh không được, trong những người này có đại bộ phận là ngày hôm qua từ trong Cảnh Hoa Tiểu Khu “Cứu” ra ngoài, bọn họ là lần đầu tiên đi ra gϊếŧ tang thi, liền đụng phải tang thi cấp ba, vận khí này cũng không khỏi quá tệ.

“Đây là có chuyện gì? Tôi phải đi về!”

Còn có người hướng về phía Trì Nghiễm rống giận, “Các người chính là bảo hộ chúng ta an toàn như vậy?! Mẹ nó đồ lừa đảo, còn nói bách hóa không có gì nguy hiểm, sớm biết rằng sẽ như thế này thì tôi đã không cùng các người ra đây!”

Những người khác cũng phụ họa theo, “Anh mau mang chúng ta đi ra ngoài! Tôi không cần vật tư còn không được sao?”

Thậm chí còn có người nói lời thô tục, “Cái đồ chó đẻ, #&%[email protected]”

Một đoàn hỏa cầu nhỏ bắn tới.

“A ——” Người nọ ăn đau hô lên một tiếng, ánh mắt hoảng sợ nhìn bàn tay bị đốt thành than, “Anh cũng dám gϊếŧ người! Gϊếŧ người đó!”

Nhiều người trong nhóm đã sớm chính mắt nhìn thấy Trì Nghiễm một đạo hỏa long đem ngực người khác phá thủng thành cái động, đang dùng ánh mắt kính nể nhìn người nọ.

Hướng Nam Xuyên lạnh lùng nhìn qua, “Câm miệng! Lại kêu thêm một tiếng liền trực tiếp đưa cậu đi gặp Diêm Vương.”

Người nọ đột nhiên như là bị định trụ, thân thể cứng đờ, duy trì tư thế dương tay đánh người.

“Ồn muốn chết.” Hướng Nam Xuyên ngồi xếp bằng ở dưới đất, anh cùng Trì Nghiễm nói: “Tính tình anh cũng thật là tốt, nếu là tôi, dám mắng ba mẹ tôi, tôi còn không băm chết hắn!”

Ánh mắt vốn lạnh băng của Trì Nghiễm dần dần nhu hòa, hắn nhìn Hướng Nam Xuyên, đem anh kéo lên, “Trên mặt đất lạnh.”

Hướng Nam Xuyên theo lực đạo đứng lên, lại ngồi xổm trên mặt đất, một tay chống cằm nói: “Tôi nghe nói tang thi hệ tinh thần có được trí tuệ, nếu nó không ra, chúng ta chờ nó ra đây thì tốt rồi, nếu là gặp phải lúc tâm tình nó tốt, nói không chừng còn sẽ thả chúng ta rời đi.”

Sau khi bị kéo vào bách hóa, đồng hồ bọn họ đều bị dừng lại, ai cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, người nọ bị Hướng Nam Xuyên định trụ khôi phục hành động tự nhiên, trên mặt hắn vẫn có chút kinh sợ, hắn ôm cái tay không có bàn tay kia, đi đến một bên, không dám nhảy ra ồn ào.

“Mau tránh ra. . . . . A! Đừng tới đây!”

Thanh âm kia rất nhỏ, cơ hồ nghe không thấy, Hướng Nam Xuyên đang nhắm mắt lại nghỉ ngơi bỗng nhiên mở mắt ra, “Anh có nghe thấy gì không?”

Trì Nghiễm nghiêng đầu nhìn về phía trước, “Ở bên kia.”

“Chúng ta có cần qua không?” Hướng Nam Xuyên miệng lưỡi không quá vui sướng, “Tính, vẫn là chờ cô ta lại đây, làm chính mình chết đi, còn kéo theo chúng ta làm đệm lưng.”

Hướng Nam Xuyên nhìn ra, nữ nhân tóc ngắn này đến bách hóa là có mục đích khác, nếu là tới đây thu thập vật tư, tuyệt đối sẽ không thấy rõ ràng tình huống, liền tùy tiện chạy vào bách hóa.

Cũng không biết bách hóa có thứ gì hấp dẫn cô ta lại đây, chẳng lẽ cô ta là hướng về phía con tang thi hệ tinh thần cấp ba mà tới? Hướng Nam Xuyên rất mau liền phủ định cái suy đoán này, nếu cô ta thật là hướng về phía tang thi hệ tinh thần cấp ba mà tới, thực lực của cô ta hẳn là phải rất mạnh mới đúng, tuyệt đối không thể giống như hiện tại, không hề phản kháng được tang thi.

Theo thời gian trôi qua, thanh âm của nữ nhân cũng càng ngày càng rõ ràng, ngay cả người thường không có dị năng cũng có thể nghe thấy tiếng khóc muốn hỏng mất kia.

Hướng Nam Xuyên ở trong lòng yên lặng đếm thời gian, ước chừng mười phút sau, khi Hướng Nam Xuyên đang muốn mở miệng, Trì Nghiễm so với trước một bước của cô nhắc nhở nói: “Đến.”

Thanh âm của Trì Nghiễm không cao không thấp, dừng ở trong tai mọi người, lại như một tiếng sấm sét, đem bọn họ bừng tỉnh, các đội viên đã được huấn luyện lập tức cầm vũ khí lên, trận địa sẵn sàng nghênh đón quân địch, mà những người lần đầu tiên ra gϊếŧ tang thi thì rất hoang mang rối loạn, phải nhìn động tác của người bên cạnh, mới chậm nửa nhịp mà cầm lấy vũ khí của chính mình.

Hướng Nam Xuyên nắm dao phay của anh lên, đôi mắt đột nhiên trợn to, gắt gao nhìn chằm chằm về phía trước.

Thân ảnh nữ nhân tóc ngắn chật vật chạy trốn xuất hiện ở trong mênh mang sương trắng, nhìn thấy có người, cô đầu tiên là kinh hỉ, sau đó trên mặt lại hiện lên nghi hoặc, nhưng cô không có quá nhiều thời gian để suy nghĩ, tang thi đã sắp đuổi kịp tới đây, cô nhanh chóng mà chạy tới chỗ đám người Hướng Nam Xuyên.

“Cứu tôi!”

Tang thi ở phía sau cô phảng phất như đang đi bộ, không nhanh không chậm mà đi tới, nó mặc một cái áo sơ mi màu trắng, quần tây, áo sơ mi nhìn qua có chút dơ, lại phi thường chỉnh tề, còn đeo thêm một cái cà vạt cùng cổ tay áo được cài nút, bộ dáng cùng người sống cũng không có cái gì khác nhau, chỉ là đôi mắt nó là màu đỏ, một khuôn mặt hơi có chút xanh trắng, làm người khác liếc mắt một cái liền phân biệt ra, nó là tang thi.

Người sáng suốt liếc mắt một cái liền biết, con tang thi này là đang chơi đùa cùng với nữ nhân tóc ngắn, giống như là đang chơi đùa với sủng vật, chờ nữ nhân tóc ngắn chạy ra được một khoảng cách, tang thi lại nhe răng, đầu óc của nữ nhân tóc ngắn "Ong" một tiếng, thần trí trở nên hỗn độn, cô bắt lấy đầu tóc của mình, điên điên khùng khùng nói: “Mày đừng tới đây. . . . .”

“Đây là dị năng hệ tinh thần sao? Bộ dáng thật thần kỳ a!” Hồ Mãn kinh ngạc cảm thán nói, “Nó có thể tùy tiện khống chế một người sao?”

Ánh mắt Mộ Đông mang theo một tia nghiên cứu, “Chỉ cần có ý chí kiên định, có lẽ không dễ dàng trúng chiêu như vậy.”

Hướng Nam Xuyên trầm tư nói: “Nó đối với chúng ta tựa hồ không có địch ý, các cậu đừng có hành động thiếu suy nghĩ, trừ phi nó động thủ trước.”

“Đói bụng không?” Trì Nghiễm không biết từ lúc nào móc ra một thanh chocolate, đưa cho anh.

“Còn may.” Hướng Nam Xuyên tiếp nhận chocolate, tuy rằng anh không thích ăn quá ngọt, bất quá lúc này cũng không muốn bắt bẻ, tính toán thời gian sớm đã qua bữa cơm trưa, buổi sáng Hướng Nam Xuyên ăn rất nhiều, hiện tại còn chưa phải rất đói bụng.

Uy uy uy! Các người một đám đại nam nhân mắt lạnh nhìn một nữ nhân yếu đuối bị tang thi khi dễ như vậy, thật sự tốt sao? Chung Hạc Sinh đỡ đỡ mắt kính, coi như không phát hiện ra, nói lại cũng là bọn họ bị nữ nhân tóc ngắn này liên lụy, không bỏ đá xuống giếng đã là tốt, cứu cô ta? Bọn họ không nghĩ muốn bị tang thi cấp ba nhớ thương.

Đại khái tang thi chơi đã chán rồi, nó xoay xoay đầu, để sát vào cổ của nữ nhân tóc ngắn ngửi một ngụm, lại chán ghét quay sang chỗ khác, đừng hỏi bọn họ vì cái gì có thể nhìn thấy cảm xúc biến hóa của tang thi, bởi vì con tang thi này biểu tình quá rõ ràng.

Con tang thi này thế nhưng còn biểu lộ được cảm xúc, Hướng Nam Xuyên dở khóc dở cười, đồng thời cũng kinh hãi, rất rõ ràng, chỉ số thông minh của nó so với trẻ con vài tuổi còn cao hơn, nếu là con tang thi này tiến hóa đến trình độ nhất định, trí tuệ cũng có thể phát triển hơn, chỉ sợ sẽ khiến nhân loại diệt vong.

Nhân loại cùng tang thi chung sống hoà bình? Hướng Nam Xuyên không nghĩ tới cái loại khả năng này, giữa nhân loại cùng tang thi sẽ chỉ là mối quan hệ không chết không ngừng.

Tang thi giải trừ khống chế tinh thần đối với nữ nhân tóc ngắn, nó rốt cuộc lưu ý đến đám người Hướng Nam Xuyên, phảng phất như là trẻ con nhìn âu yếm một món đồ chơi, hưng phấn mà vọt tới đây.

Nữ nhân tóc ngắn khôi phục thần trí, thấy tang thi xem nhẹ cô, cô do dự một chút, xoay người liền chạy.

Trì Nghiễm liên tiếp ném ra hỏa cầu, phảng phất biết được uy lực của hỏa cầu, tang thi ngừng lại, nó phản ứng trì độn mà tránh né, chỉ là hỏa cầu vẫn xoa được bả vai của nó, áo sơ mi bị thiêu, tang thi không cao hứng, trong cổ họng nó phát ra thanh âm “Đốc đốc đốc”, đây là một loại thanh âm kỳ quái.

Lúc này nữ nhân tóc ngắn lại chạy tới, trên mặt cô tràn ngập sự nôn nóng, cô la lớn: “Các người đang làm cái gì, mau ngăn cản nó, nó đang gọi đàn tang thi tới đây!”

Tang thi tránh né công kích của Trì Nghiễm, thanh âm ở yết hầu trước sau không ngừng.

“Tang thi! Có rất nhiều tang thi!”

“Tang thi tới đây, chúng ta chạy mau!”

Những người chưa từng đánh gϊếŧ tang thi đều sợ hãi đến mức run bần bật, kêu khóc, hai cái đùi mềm nhũn, càng miễn bàn đến việc cầm lấy vũ khí đánh tang thi.

Hướng Nam Xuyên nhìn tang thi càng ngày càng nhiều, anh nói nhanh: “Tôi không biết có thể hay không đánh gãy nó, nếu tôi thất bại, anh mang theo mọi người đi trốn!”

Đôi mắt của Hướng Nam Xuyên nhìn chằm chằm tang thi, đại não đột nhiên đau đớn.

Tang thi bỗng nhiên nghi hoặc mà quay đầu, giống như đã biết là ai đã đánh gãy sự triệu hoán đồng bọn của nó, nó hướng về phía Hướng Nam Xuyên nhe răng, đại não Hướng Nam Xuyên trống rỗng, đôi mắt phảng phất như đã mất đi tiêu cự, anh đẩy Trì Nghiễm ra, đi về phía tang thi.

Trì Nghiễm bắt lấy cánh tay của Hướng Nam Xuyên, “Hướng Nam Xuyên cậu tỉnh lại!”

Hướng Nam Xuyên chậm rì rì liếc mắt nhìn Trì Nghiễm một cái, động tác của Trì Nghiễm bị đình trệ một chút.

“Cửa hàng trưởng!” Mộ Đông có ý đồ giữ chặt Hướng Nam Xuyên, Hồ Mãn cũng nhanh chóng chạy lên, “Giữ chặt cửa hàng trưởng, đừng để anh ta qua đó.”

Ánh mắt Hướng Nam Xuyên ngưng lại, toàn bộ động tác của mọi người cũng ngừng lại, Hướng Nam Xuyên vòng qua bọn họ hướng tang thi đi đến, anh đi đến trước mặt tang thi, hai người mắt to trừng mắt nhỏ đối diện vài giây, Hướng Nam Xuyên bỗng nhiên từ túi tiền móc ra một đống tinh hạch, đưa đến trước mặt tang thi.

Tang thi giống như phi thường vừa lòng, nó há miệng, lại từ trong cổ họng phát ra thanh âm “Ục ục”.

Nữ nhân tóc ngắn nghe ra thanh âm này cùng với thanh âm vừa rồi không giống nhau, sắc mặt cô hiện lên sự nghi hoặc, cũng không chú ý tới Trì Nghiễm mấy người đang bất động, dù tính là phát hiện, cũng sẽ cho rằng bọn họ là bị tang thi hệ tinh thần khống chế.

Trì Nghiễm từ trong thời gian giam cầm thoát ly ra ngoài, Mộ Đông cảm giác được một trận gió mạnh xẹt qua, lại nhìn lên, Trì Nghiễm đã đến trước mặt Hướng Nam Xuyên, hắn túm lấy Hướng Nam Xuyên quay trở về, hỏa cầu trên tay hướng về phía đầu tang thi đánh tới, khi hỏa cầu đang muốn rời tay mà ra, động tác của Trì Nghiễm cứng lại.

Hướng Nam Xuyên dùng sức lôi kéo cánh tay hắn, ngăn cản hắn hành động.

Tang thi phòng bị mà nhìn nhìn hỏa cầu trên tay Trì Nghiễm, dường như đang thị uy híp mắt lại, nó lại liếc mắt nhìn Hướng Nam Xuyên một cái, giơ chân chạy.

Sau khi tang thi chạy ra một khoảng cách nhất định, sự khống chế tự động giảm dần đối với Hướng Nam Xuyên.

Hướng Nam Xuyên xoa xoa từng đợt đau đớn nơi huyệt Thái Dương, anh bỗng nhiên nhớ lại chính mình đã bị tang thi khống chế để làm cái gì, không nhịn được mà hô: “Tinh hạch của tôi! Thế nhưng đều đưa hết cho con tang thi kia!”

Trì Nghiễm nhịn không được sờ sờ tóc anh, “Không sao, tôi còn có.”

“Không tính, không có là không có.” Hướng Nam Xuyên thở dài, có thể sử dụng một đống tinh hạch đem một con tang thi hệ tinh thần cấp ba đuổi đi, bọn họ vẫn là may mắn.

Lúc này sương mù xung quanh dần dần tan đi, cảnh vật khôi phục thành nguyên dạng, mọi người phát hiện chính mình vẫn còn đang ở Thanh Bình Lộ, hóa ra vừa rồi bọn họ xuất hiện ở trong bách hóa chỉ là ảo giác mà tang thi chế tạo ra mà thôi.

Hồ Mãn gãi gãi đầu, “Con tang thi kia đi rồi?”

Hướng Nam Xuyên không xác định nói: “Hẳn là đi rồi, chúng ta trở về bách hóa thu thập vật tư.”

Anh thử nhìn về phía bách hóa to lớn, cuối cùng xác định, “Không còn nữa.”

Người bị Trì Nghiễm đốt đứt bàn tay lẩm bẩm nói: “Muốn đi các người đi, tôi mới không đi tìm chết.”

Một ít người lấy hết can đảm đứng ra, “Chúng ta cũng không đi.” Ai biết con tang thi kia còn có thể trở về hay không.

Hướng Nam Xuyên cười lạnh, “Không đi cũng được, về sau vật tư không phân cho mấy người nữa, muốn ăn tự mình tìm, tang thi tới cũng đừng đi theo chúng tôi!”

Hướng Nam Xuyên ôm cánh tay, chờ bọn họ đưa ra quyết định, đem bọn họ từ Cảnh Hoa Tiểu Khu cứu ra, sản phẩm của siêu thị cơ hồ là miễn phí đưa cho, anh cảm thấy chính mình đã rất tận tình tận nghĩa.

Bọn họ chần chờ không quyết, suy xét nửa ngày vẫn là quyết định trở về, sự uy hiếp vừa rồi của Trì Nghiễm cũng có tác dụng rất lớn, những người này chẳng sợ trong lòng bất mãn, cũng không dám lại ra ồn ào.

Cuối cùng người không đi cư nhiên có hơn một phần ba.

Sau khi Hồ Mãn đi ra một khoảng cách, hắn nhịn không được quay đầu lại xem, người lựa chọn không đi cũng không phải tất cả đều là người của Cảnh Hoa Tiểu Khu, chỉ thấy trên mặt bọn họ phảng phất lộ ra biểu tình may mắn, Hồ Mãn trong lòng hiện lên nồng đậm bi ai.

Bọn họ còn chưa có chân chính cảm thụ sự tàn khốc của mạt thế, một mặt trốn tránh, ở trong mạt thế người ăn thịt người này, bọn họ chú định là sống không được lâu.

Trong bách hóa, con tang thi hệ tinh thần kia quả nhiên không còn ở đây nữa, đàn tang thi bị nó triệu hoán tới đây cũng chậm rãi tan đi, mọi người đi vào trong bách hóa, liền nhìn thấy container trở nên trống rỗng.

Mọi người đều sửng sốt, đồ vật trong container đâu? Cũng không phải là bị các tang thi lấy đi đi.

Hướng Nam Xuyên hơi vô ngữ, không cần nghĩ liền biết là ai làm.

Trì Nghiễm ngẩng đầu nhìn về phía trên lầu, đôi mắt lạnh lùng, “Lên lầu.”

Đi lên lầu hai, bọn họ phát hiện mấy gian cửa hàng gần cầu thang máy đều bị dọn sạch sẽ, bao gồm cả cửa hàng quần áo nam mà bọn họ ngày hôm qua đi đến, sắc mặt Hướng Nam Xuyên trầm trầm, tuy rằng nói khu bách hóa này không phải của anh, người khác muốn lấy, bọn họ cũng không có biện pháp, nhưng lại lấy hết đi chẳng chừa cái gì, cách làm một chút cũng không để lại một ít cho người khác này, khiến cho Hướng Nam Xuyên có chút phản cảm.

Bất quá bọn họ cũng không có nhìn thấy nữ nhân tóc ngắn kia, thời điểm bọn họ tiến vào động tĩnh không nhỏ, phỏng chừng đối phương đã nhìn thấy bọn họ tới đây, trốn đi rồi.

Ánh mắt Hướng Nam Xuyên nhìn chung quanh bốn phía, tiếp theo đó anh không nhanh không chậm mà mở miệng nói: “Nói không chừng con tang thi cấp ba còn ở nơi này, động tác nhanh lên, nhặt những đồ vật mấu chốt, lấy xong liền đi.”

Hồ Mãn chớp chớp mắt, ngầm hiểu cười cười, Mộ Đông bọn họ cũng hiểu được ý tứ của Hướng Nam Xuyên, tùy tiện cầm mấy thứ đồ vật ở trên tay, vài phút sau, Hướng Nam Xuyên phất tay, “Chúng ta đi.”

Một đám người như thủy triều rời khỏi bách hóa.

Lầu hai của bách hóa, phía sau quầy thu ngân của một cửa hàng thời trang trẻ em, nữ nhân tóc ngắn lẳng lặng nghe một hồi, nghe thấy tiếng bước chân dần dần biến mất, cô từ quầy thu ngân chui ra ngoài, sờ sờ vòng ngọc trên cổ tay, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc, cô nhanh chóng vuốt quần áo trẻ em trên kệ để hàng, quần áo bị cô sờ qua nháy mắt liền biến mất không thấy.

“Hóa ra là dị năng không gian.” Một tiếng nói trong trẻo vang lên, nữ nhân tóc ngắn chấn động, quay đầu nhìn về phía người đang đi tới.

“Ngượng ngùng, tôi đột nhiên nhớ tới có chút đồ vật chưa lấy.” Hướng Nam Xuyên nhàn nhạt nói, “Chúng ta lại gặp mặt rồi.”

“Các anh là ai?” Nữ nhân tóc ngắn cẩn thận nhìn hai người Trì Nghiễm cùng Hướng Nam Xuyên, tròng mắt cô xoay chuyển, trong lòng cô biết chính mình không phải là đối thủ của hai người này, một bên cùng bọn họ nói chuyện, làm bọn họ bớt chút cảnh giác, một bên suy nghĩ nên theo phương hướng nào chạy trốn.

Hướng Nam Xuyên từ từ nói: “Chuyện này còn muốn hỏi cô, cô như thế nào lại đến nơi này?”

Nữ nhân tóc ngắn giả vờ trấn định nói: “Tôi tới thu thập vật tư.”

Dị năng không gian tuy rằng thưa thớt, nhưng cũng không hiếm lạ, nữ nhân tóc ngắn thoải mái hào phóng thừa nhận chính mình có dị năng không gian.

Nữ nhân tóc ngắn lại hỏi, “Các anh có phải là người của Lục ca không?”

Lục ca? Hướng Nam Xuyên có chút không hiểu.

Tầm mắt của Hướng Nam Xuyên cùng Trì Nghiễm giao hội trong chớp mắt, Hướng Nam Xuyên không tỏ ý kiến, “Cô như thế nào biết Lục ca?”
Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận