Quảng cáo

Tạ Phu Nhân Em Trốn Không Thoát Khỏi Anh Đâu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 230:

Trong ánh mắt của Lục Bách Thiên đang có hy vọng thầm kín.

Quảng cáo

Khi tỉnh dậy, nhìn tấm ga trải giường lộn xộn ngày hôm đó, anh đã rất hối hận, hối hận vì chính mình đã bất cẩn, bị mắc lừa, nhưng anh cũng ngây ngẩn cả người khi nhìn thấy sợi dây chuyền kia.

Mặt dây chuyền đó mới quen thuộc làm sao!

Đó là sợi dây chuyền mà Diệp Mai Hoa đã từng đeo bên người trong suốt thời gian qual Vào thời điểm đó, tất cả sự hối hận đều được thay thế bằng sự ngạc nhiên vui mừng, anh thậm chí còn mong muốn tìm thấy Diệp Mai Hoa ngay lập tức để có cho mình câu trả lời.

Nhưng anh cố áp chế xuống, khi tỉnh lại thì không thấy cô, Lục Bách Thiên biết cô đã chạy trốn nên anh đã cho cô thời gian.

Nhưng một sự phấn khích thầm kín này Mai Hoa không thể nào biết được.

Lục Bách Thiên cũng cảm thấy mình thật đáng khinh thường, nhưng anh ấy lại không thể khống chế sự may mắn như vậy.

Tuy nhiên, Diệp Mai Hoa vẫn bình tĩnh nói: “Chúng ta cũng không có đi đến bước cuối cùng” Lục Bách Niên giật mình.

“Tôi khá chắc chắn về điều này”

Lục Bách Thiên có chút khó khăn nói: “Mai Hoa, em như thế có phải là không muốn ở cùng anh không?” Trong tình huống vừa rồi, anh ấy cũng bị đánh thuốc, cũng không ai tin là đã không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng Diệp Mai Hoa vẫn bình tĩnh nhắc lại: “Tôi vẫn rất chắc chắn rằng không có chuyện gì xảy ra giữa chúng ta cả, Lục Bách Thiên, tôi không cần anh chịu trách nhiệm gì cả.

Điều tôi cần là tìm ra người đó, chuyện này đúng là không dễ dàng chút nào.”

Lục Bách Thiên nhìn cô kiên định, đột nhiên nói: “Mai Hoa, ở trên giường ngoài sợi dây chuyền ra còn có một thứ nữa”

Lục Bách Thiên lấy sổ hộ khẩu từ trong túi ra.

Diệp Mai Hoa giật mình, vô thức cầm lấy sổ hộ khẩu, mở ra xem là của cô.

“Mai Hoa, em định sẽ kết hôn với anh ấy sao?”

Diệp Mai Hoa trong tiềm thức muốn cự tuyệt, nhưng bắt gặp ánh mắt của Lục Bách Thiên, cô cũng không có nói ra, mà chỉ bỏ lại một câu: “Anh ấy là bố của Trúc Nhã”

Sắc mặt Lục Bách Thiên đông cứng lại, trong ánh mắt lộ ra vẻ hoài nghi.

“Không! Chuyện này không thể! Làm sao có thể chứ?!”

Diệp Mai Hoa bình tĩnh, nhẹ giọng nói: “Anh ấy đúng là bố của Trúc Nhã và cả Tạ Bách An nữa, à, là con trai của Tạ Minh Thành, cũng là con trai của tôi nữa”

“Vì thế… Vì thế em kết hôn với Tạ Minh Thành chỉ vì chuyện này sao?”

“Tôi sẽ không bỏ con mình”

“Nhưng em căn bản là không yêu Tạ Minh Thành! Anh ta cũng sẽ không yêu em! Mai Hoa, em nên tỉnh táo lại đi! Đó là Tạ Minh Thành! Là chủ tịch của Long Đằng! Em có biết điều này có nghĩa là gì không?”

Diệp Mai Hoa im lặng một lúc rồi nói: “Tôi biết:”

Tạ Minh Thành có yêu cô không?

Không yêu.

tức giận đó gần như ăn mòn lý trí của anh ấy.

“Không cần biết như thế nào thì em vẫn sẽ kết hôn với Tạ Minh Thành phải không? Mai Hoa, em cho rằng nếu chuyện như thế này xảy ra, anh ấy sẽ tin rằng chúng ta đã không làm cái gì sao?” Đây là một câu hỏi vặn lại, dường như là một lời chất vấn sắc bén.

Tuy nhiên, Diệp Mai Hoa chỉ nói ngược lại một câu: “Thực ra chính anh cũng biết, chúng ta không làm gì cả” Lục Bách Thiên giật mình, anh ấy muốn phủ nhận điều đó.

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận