Quảng cáo

Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ



Anh có Kỳ Nhông Ba Màu như một chiếc xe vận tải khổng lồ, nhiều thì vận chuyển hai chuyến là có thể đem đi hết đồ đạc ở đây.

- Mục Lương, ngươi không phải đang nói giỡn chứ?Ly Nguyệt khó tin trừng lớn con ngươi màu trắng.

- Ta đang nghiêm túc, chúng ta có năng lực chở về hết.

Mục Lương ôn hòa, hỏi:- Ngươi không muốn ở nhà vừa ra khỏi cửa, là có thể nhìn thấy thảm thực vật màu xanh biếc sao?Sau khi anh gieo những thực vật này xuống, sau đó sẽ cho Trà Thụ Tinh Huy tiến hóa một cái, phạm vi Lĩnh Vực Tinh Huy đề cao mở rộng vài lần, hoàn toàn có thể khôi phục một mảnh héo úa này.

- Ta, ta đương nhiên muốn.

Trong mắt của Ly Nguyệt lóe lên một tia ước mơ.

Quảng cáo

Ai không muốn vừa ra khỏi cửa là có thể nhìn thấy thảm thực vật màu xanh biếc, chỉ là cảnh tượng như vậy chỉ có thể thấy ở trong mơ.

Ly Nguyệt rất lý trí, rất nhanh tỉnh lại, lo lắng nói:- Nhưng, đại trưởng lão bọn họ rất nhanh sẽ trở lại.

- Cho nên, động tác của chúng ta phải nhanh lên.

Mục Lương ngồi xổm người xuống, hai tay đè trên mặt đất.

- Sử dụng Địa Nham thao túng.


Mặt đất trong căn phòng như mặt nước nổi lên ba động, từng buội thực vật bị bùn đất nặn ra, như mầm cây nảy mầm chen chúc nhau.

- Cái này???Ba cô gái cố gắng giữ vững thân thể không ngã, mắt trừng há miệng ngây ngốc nhìn một màn kinh người trước mắt.

- Thế này thì quá mức rồi?Mễ Nặc mở lớn cái miệng nhỏ, hai tay nắm lấy tai thỏ.

- Anh, thật sự quá lợi hại.

Con ngươi màu vàng óng của Vưu Phi Nhi lóe ra tia sáng kỳ dị, ngồi xổm xuống mặt đất, thân thể hòa vào bùn đất.

- Mục Lương, tuyệt đối là một Giác Tỉnh Giả cấp sáu, hơn nữa, còn sắp đến gần cấp bảy.

Ly Nguyệt thầm giật mình suy đoán.

Giác Tỉnh Giả cấp bảy chỉ có một ít cường giả ở thành trì to mới có.

- Ngô ngô ngô! Bà nội Lục choáng váng đầu óc, kinh ngạc trừng lớn hai mắt, hoảng sợ nhìn một màn trước mắt.

- Chớ ngu người ra, vội vàng dời tất cả mọi thứ đến trên người Tiểu Thải.

Sắc mặt của Mục Lương tái nhợt rất nhiều, giơ tay lên lau mồ hôi trên trán một cái.

Lập tức thao túng mặt đất phạm vi lớn như thế, có thể không làm thương hại đến tình trạng rễ cây, nhưng anh tiêu hao không ít tinh lực.

- Răng rắc! Lúc này, mành nhà kính đột nhiên bị xé rách xuống tới từ bên ngoài, kỳ nhông nghe lệnh gọi xuất hiện.

Nó bò vào trong phòng, bớt đi công sức lại dọn vào mang ra, hiện tại cũng không sợ bại lộ thân ảnh, dù sao mang hết mọi thứ trong nhà của đại trưởng lão cũng đủ rồi.

- Ngươi nghỉ ngơi một chút, còn lại giao cho chúng ta!Ly Nguyệt dẫn đầu phản ứng kịp, nâng lên một gốc cây ăn quả, chạy về phía kỳ nhông.

Vưu Phi Nhi yên lặng mang theo túi, chọn một chút thảo dược tinh tế, miễn cho bị đè hư.

- Mục Lương, ngươi không sao chứ?Mễ Nặc mang theo hai cây thực vật chạy tới.

- Không có việc gì, nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi.

Mục Lương cười khẽ khoát tay.


Chủ yếu là tinh thần của anh tiêu hao có chút lớn, thể lực ngược lại không có tiêu hao bao nhiêu.

- Thật không có việc gì?Mễ Nặc quan tâm nhìn mặt của Mục Lương tái nhợt.

- Thật, chẳng mấy chốc sẽ khỏe lại.

Mục Lương chăm chú gật đầu.

Sắc mặt của anh đã chậm rãi khôi phục màu da bình thường.

- Vậy là tốt rồi.

Mễ Nặc chăm chú nhìn một chút, mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô cầm thực vật trong tay, chạy chậm về phía kỳ nhông.

- Mễ Nặc, chờ chút… Đưa cây thực vật trong tay ngươi cho ta xem.

Ánh mắt của Mục Lương quét qua thực vật trong tay cô, nhất thời cảm thấy khá quen.

- Đây.

Mễ Nặc ngoan ngoãn đưa tới- Không thể nào?Sau khi, Mục Lương cầm lấy, nhìn thực vật có dây leo và củ trong tay rất quen thuộc.

Trong lúc nhất thời, anh vui mừng ngây người, có chút không tin tưởng lật xem.

- Ta đi khuân đồ.


Mễ Nặc không có quấy rầy Mục Lương ngẩn người, xoay người chạy đi khuân đồ giúp.

- Thật không nghĩ tới, ở đây này lại có thể nhìn thấy khoai lang.

Mục Lương tỉnh táo lại, nhếch miệng lên, say mê nhìn dây leo và củ khoai lang quen thuộc.

Anh phát hiện chuyến này tới quá đáng giá.

Có thực vật loại lương thực, hoàn toàn có thể giải quyết nguy cơ thiếu thức ăn.

Dù sao, mọi người ăn thịt cũng no, nhưng căn bản không thực tế.

Trong thời gian ngắn còn có thể, thời gian dài đã không cần nghĩ.

- Đã tìm được một trong những thứ để xây dựng thế lực.

Mục Lương phấn chấn cầm dây khoai lang.

.


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận